Monster Girl Doctor

Truyện tương tự

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

309 2425

Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

(Đang ra)

Chỉ mình tôi nhìn thấy những nữ chính thua cuộc, và tình cảm của họ quá mức nặng nề

Sakura

Tôi, Kasugai Kotaro, tương lai của tôi rồi sẽ đi về đâu đây.

39 84

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

296 2186

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

8 23

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

53 622

Zettai ni Hatarakitakunai Dungeon Master ga Damin wo Musaboru made

(Đang ra)

Zettai ni Hatarakitakunai Dungeon Master ga Damin wo Musaboru made

Spanner Onikage

Keima có thể vượt qua tình huống "ngàn cân treo sợi tóc" này không và đạt được cuộc sống lười biếng không cần làm gì của anh ấy.

453 73497

Vol 1 - Case 1: Centaur nơi đấu trường

Case 1: Centaur nơi đấu trường

"Ưm... Anh t-thật sự định làm thế này sao?"

Đó là một căn phòng nhỏ. Được ngăn cách bởi một tấm màn vải dày, bên trong là một không gian trắng toát vô trùng. Mọi thứ từ ga trải giường cho đến chính chiếc giường đều được chuẩn bị chỉnh tề, cả căn phòng tràn ngập bầu không khí sạch sẽ.

Bên trong đó, một người thanh niên và một người phụ nữ đang đối mặt với nhau.

Người phụ nữ đã cởi bỏ áo bên trên từ thắt lưng trở lên. Thứ duy nhất cô còn mặc là chiếc áo lót bằng da bò, đôi bàn tay cô đang che chắn lấy khuôn ngực đầy đặn của mình. Với đôi gò bồng đảo được bao bọc trong lòng bàn tay và thân hình tuyệt mỹ, một bầu không khí có chút kỳ lạ bao trùm lấy căn phòng chật chội.

Cô trông có vẻ khổ sở. Người thanh niên dịu dàng nói với cô.

"Vâng. Và tôi sẽ cần sự hợp tác của cô để hoàn tất quá trình điều trị."

"Nhưưưng mà... thật sự ngạạạạại lắm..."

Người phụ nữ có cách nói chuyện chậm rãi và hơi kéo dài, nhưng sự lo lắng vẫn lộ rõ trong giọng nói của cô.

"Vâng thưa cô, nhưng đây là việc mà ai cũng phải làm thôi."

"Nhưưưng mà chồng của tôôôi..."

"Nếu tôi có thể hoàn thành việc này một cách ổn thỏa, tôi tin rằng chồng cô cũng sẽ không phải lo lắng nữa đâu."

Người phụ nữ suy nghĩ một lúc, cuối cùng, cô dường như đã hạ quyết tâm và buông thõng cánh tay và để lộ khuôn ngực của mình. Ánh mắt cô trĩu xuống tạo cảm giác như cô đang sợ hãi điều gì đó.

"Ưm, nếu có thể, xin hãy nhẹ tay một chúúút."

"Xin cô đừng lo, sẽ không đau đâu."

Người thanh niên cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể, cậu đưa tay thẳng về phía khuôn ngực căng tròn của người phụ nữ. Cậu nâng một bên ngực nặng nề, to lớn lên khi chạm vào nó.

"A...!"

"Tôi... tôi làm cô đau sao?!"

"Kh-không saooo... Chỉ là tôi hơi bất ngờ một tííí thôi."

"Vậy thì, tôi sẽ tiếp tục nhé?"

Vẻ mặt người thanh niên cực kỳ nghiêm túc khi cậu ta bắt đầu xoa bóp kỹ lưỡng bầu ngực của người phụ nữ.

"Ưm, á! Chỗ đó, đau quá!"

"Tôi xin lỗi, làm ơn hãy cố chịu đựng thêm một chút nữa thôi."

"Ưm... A! Hộc..."

Tiếng thở dốc của cô bắt đầu nghe như thể vừa là tiếng rên rỉ vì sung sướng, nhưng ở phía ngược lại, nghe nó cũng giống như cô đang chịu đựng một cuộc chẩn đoán đau đớn. người thanh niên càng xoa bóp mạnh hơn và dường như đang kiểm tra phản ứng của người phụ nữ qua từng lần chạm.

"T-tôi xin lỗi, xin hãy thứ lỗi cho tôi. Để xem nào. Chỗ này có đau không?"

Cậu ta vừa xin lỗi, nhưng đôi bàn tay của cậu vẫn không dừng lại. Tương tự, dù trông có vẻ bối rối, cậu vẫn tiếp tục quan sát người phụ nữ một cách bài bản.

"A, không! Chỗ đó… hưm!"

Áp chặt tay vào miệng, người phụ nữ tuyệt vọng cố gắng chịu đựng cơn đau mà không để tiếng rên rỉ lọt ra ngoài.

Chàng trai quan sát kỹ lưỡng tình trạng của cô trong khi cô cam chịu sự thăm khám của cậu ta.

Cuối cùng thì mọi việc cũng xong, cậu rời tay khỏi lồng ngực cô. Chiếc áo lót bằng da bò cao cấp mà người phụ nữ đang mặc dường như dành cho một người nhỏ nhắn hơn, nên nó đã bị tuột xuống và để lộ đầu ngực lấp ló bên dưới.

Với hơi thở vẫn còn nặng nề và dồn dập, người phụ nữ chỉnh lại trang phục xộc xệch. cô xỏ lớp áo cotton đè lên trên nội y, nhưng đôi gò má cô vẫn đỏ bừng. Ngay cả khi cô đã mặc đồ xong, bầu không khí trong phòng vẫn đầy vẻ nghi hoặc và bất định.

"Tiếp theo thì..."

Người thanh niên một lần nữa chuyển sự chú ý của mình.

Tiêu điểm trong ánh nhìn của cậu là khuôn mặt người phụ nữ. Lộ ra từ mái tóc màu cát kia là cặp sừng lớn, cong vút và một đôi tai nhọn giống như tai bò.

"Kế đến là tai của cô."

"T-tai của tôôôi sao? Nhưng ừừừm, anh đã làm xong với ngựực của tôi rồi chứ?"

"Vâng, cảm ơn cô. Tiếp theo, tôi cần cô cho tôi xem đôi tai."

"Tai của tôôôi ư? Nhưưưng chúng hơi nhạy cảảảm, nêêên là..."

Người phụ nữ đảo ánh mắt né tránh với vẻ mặt không yên. Đôi tai cô giật giật như để phản ứng với sự bất an đó. Lớp da tai của cô mỏng đến mức người ta có thể nhìn thấy rõ các mạch máu chạy qua bằng mắt thường. Chúng mang một sự tương đồng kỳ lạ với tai bò và là minh chứng rõ rệt rằng cô không phải là con người.

"Chuyện đó vààà... chồng của tôôôi..."

"Vâng, tôi hiểu. Tuy nhiên, tôi tin rằng việc kiểm tra kỹ lưỡng sẽ là cách tốt nhất để chồng cô được yên tâm."

"Ưưm..."

Trong giây lát, người vợ trẻ ngập ngừng, đôi tai cô giật liên hồi và run rẩy.

Nhưng cuối cùng, cô dường như đã chuẩn bị sẵn sàng và đột ngột quay đầu về phía người thanh niên. Cô đưa đôi tai đầy sức sống và cặp sừng cong ra trước mặt cậu.

"L-làm ơơn."

"Được rồi, vậy xin hãy chịu khó một chút..."

Lời nói của người thanh niên rất lịch sự, nhưng cậu ta trông khá căng thẳng. Khi chạm vào tai cô, gương mặt cậu ta còn cứng nhắc hơn cả lúc chạm vào ngực cô.

"Nnnh!"

Người phụ nữ thốt lên một tiếng kêu.

Tiếng kêu đó rất khác so với giọng nói khi cô bị chạm vào ngực, khác đến mức cậu ta đã rụt phắt tay khỏi tai cô theo bản năng.

"X-xin lỗi, cô có sao không?"

"Tôi ổổổn. Chỉ làaa, kích thích hơi mạạạnh một chúúút..."

"Tôi xin lỗi, nhưng việc này là cần thiết. Tôi có thể tiếp tục chứ?"

"T-tôi sẽ cố chịu đựựng."

người thanh niên lại một lần nữa chạm vào tai người phụ nữ.

"Ưm... Hnh!"

Cậu ghé sát mặt vào đôi tai bò và những mạch máu hiển hiện rồi xem xét chúng một cách tỉ mỉ. Mặc dù cậu ta đã chạm vào cơ thể người phụ nữ được một lúc, cậu vẫn dành sự chú ý nghiêm túc và kỹ lưỡng đến từng phản ứng của cô trước những lần chạm của mình.

"A!… Hnh!"

"N-Nếu đau, xin cô hãy bảo tôi."

"Không phải là... đau, nhưưưng mà... A, hộc, a-nh! Em xin lỗi, anh yêêuuu..."

Người thanh niên nghĩ rằng có lẽ chính người phụ nữ cũng không hiểu chính xác mình đang xin lỗi vì điều gì.

Cô gọi tên người chồng đang vắng mặt của mình. Tuy nhiên, cậu vẫn tiếp tục kiểm tra tai cô và cố tình phớt lờ những gì cô đang nói. Cậu kéo chúng lên xuống và chiếu đèn xuyên qua, nhưng nếu có ai đó nhìn vào hai người họ, họ sẽ khó lòng hiểu được chính xác chuyện gì đang xảy ra.

"Nh! Ưm... Hnh!"

"X-xin thứ lỗi, tôi rất tiếc. Làm ơn hãy chịu đựng thêm một chút nữa thôi."

"T-tôi không chịu nổi nữa... Tôi... tôôôi khôôông thểêêê!"

Và rồi, cuối cùng.

"Ưưưưm m m m m!"

Người phụ nữ bật người lên một cách thái quá. Đôi vai cô run rẩy và co giật, cô tuyệt vọng cố gắng che giấu tiếng rên rỉ đầy khoái cảm chực trào ra.

"Cô-cô có sao không?"

Người thanh niên không khỏi bối rối trước phản ứng cực đoan của người phụ nữ.

Trong giây lát, cô chỉ có thể thở dốc, nhưng chẳng bao lâu sau, cô quay về phía người thanh niên với đôi mắt ngấn nước. Ánh nhìn ngước lên đó đủ để khiến trái tim của bất kỳ người đàn ông nào còn sống phải xao xuyến vì cô.

"T-tôi ổổổn. Vậy thì, ưm..."

"Ồ, vâng. Cảm ơn cô đã kiên trì suốt buổi thăm khám. Tôi đã tìm ra nguồn cơn của cơn đau rồi."

"Thậậật sao? Thế thì tốốt quá, nhưng mà ừừừm…"

Người phụ nữ liếc nhìn cậu một cái nhanh chóng.

"Dù sao anh cũng là báác sĩĩĩ, vậy nên anh có thể tiến hành thăm khám một cách chững chạc hơơn được không? Thật ngạạại cho tôi nếu anh cứ... bối rối như thế."

Những lời nói của cô đâm vào người thanh niên, Glenn Litbeit, như một nhát dao.

"...Tôi rất xấu hổ về hành vi của mình, xin hãy thứ lỗi cho tôi."

Trước khuôn mặt đang rên rỉ và cau mày của người phụ nữ, tất cả những gì cậu có thể làm là cúi đầu xin lỗi.

Đây là một phòng khám với chuyên môn là điều trị cho quái vật.

Với tư cách là một bác sĩ chuyên thăm khám cho các bệnh nhân không phải con người, đây là nơi làm việc của Glenn Litbeit, và cậu thực hiện nhiệm vụ của mình ở đó một cách cực kỳ nghiêm túc.

***

Cảm giác tức ngực kèm theo những cơn đau.

Có những ngày cơn đau cấp tính mạnh đến mức khiến việc đi lại cũng trở nên khó khăn.

Vì gặp phải rắc rối về ngực, người vợ trẻ thuộc tộc Minotaur, Silsha Tessius đã đến phòng khám, và buổi điều trị ngoại trú trong ngày của cô cũng sắp sửa hoàn tất.

Minotaur là một loài quái vật có nhiều đặc điểm nhận dạng giống với loài bò. Những cá thể Minotaur đực có đầu hệt như một con bò tót. Cơ thể họ thường cao lớn và vạm vỡ. Các Minotaur cái lại có khuôn mặt khá giống con người, nhưng sừng và tai của họ thì y hệt bò, và người ta nói rằng nhiều người trong số họ cũng phát triển bộ ngực lớn.

Cuộc thăm khám của Glenn tập trung vào phần ngực và tai của bệnh nhân. Bằng cách nắn bóp bầu ngực, cậu có thể kết luận rằng cô không có khối u hay hạch nào. Mặt khác, đôi tai của cô nhuốm màu đỏ và to ra, như thể chúng hơi bị sưng. Glenn tin rằng sự sưng tấy này chính là nguyên nhân khiến đôi tai cô trở nên nhạy cảm. Việc đôi tai của một nữ Minotaur trở nên đỏ và viêm nhiễm là triệu chứng của duy nhất một tình trạng.

Cụ thể là…

"Cô đã mang thai."

Trước những lời nói khẽ khàng từ trợ lý của Glenn, cặp vợ chồng nhà Tessius, hiện đang ngồi cùng nhau sau khi người chồng vào phòng đã chết lặng vì sửng sốt.

Khi vợ mình bắt đầu gặp phải những cơn đau, người chồng đã nhảy đến những kết luận ngày càng tồi tệ hơn về việc liệu đó có phải là dấu hiệu của một căn bệnh nghiêm trọng hay gì đó không, vì vậy, kết quả thăm khám này là một sự nhẹ nhõm lớn đối với cặp đôi mới cưới này.

"Cơn đau ngực là một triệu chứng của thai kỳ. Xin chúc mừng."

Trợ lý của Glenn, Saphentite đưa ra lời chúc phúc với nụ cười trên môi.

Với làn da trắng như sứ và đôi mắt đỏ rực, Saphentite Neikes tạo cho người khác một ấn tượng ban đầu đầy lạnh lùng, thờ ơ, nhưng sau khi nhìn thấy nụ cười dịu dàng, thân thiện của cô, ngay lập tức có thể thấy rõ rằng vẻ ngoài có vẻ không mấy thiện cảm kia chỉ là một sự hiểu lầm.

Cô là một Lamia và là một trợ lý xuất sắc. Trong khi trò chuyện với cặp vợ chồng, cô đung đưa chiếc đuôi của mình qua lại và thực hiện những công việc vặt mà bác sĩ đã giao cho.

"Việc theo dõi thêm là cần thiết, nhưng cơn đau ngực sẽ sớm dịu đi thôi. Nếu có những lúc cơn đau thực sự không thể chịu đựng được, xin hãy đun loại thảo dược này và uống nước sắc của nó."

5e63d166-12d2-4ced-a764-1578bf9a96b2.jpgLoại thuốc được gói ghém cẩn thận trong túi vải đã được Saphentite pha trộn từ những loại thảo mộc trong vườn. Cô có kiến thức sâu rộng về dược lý và phụ trách việc cấp phát các đơn thuốc miễn phí tại phòng khám.

Saphentite không chắc liệu vợ chồng nhà Tessius có thực sự đang lắng nghe mình hay không khi họ mải ôm chầm lấy nhau và chia sẻ niềm hạnh phúc. Glenn cũng cảm thấy vui mừng khi khép lại ca bệnh mà không phải tuyên bố một căn bệnh hiểm nghèo cho ai cả.

Glenn và Saphentite tiễn cặp đôi khi họ nhận thuốc và rời khỏi phòng khám. Với tin vui trong lòng, cặp vợ chồng Minotaur trẻ nở nụ cười rạng rỡ cho đến khi bóng họ khuất dần.

"Tôi đi lật biển hiệu đây, bác sĩ."

Nói xong, Saphentite lật tấm biển ở lối vào sang chữ "Đóng cửa". Không còn bệnh nhân nào chờ điều trị, công việc trong ngày của họ giờ đây đã kết thúc.

Glenn bắt đầu dọn dẹp phòng thăm khám. Khu vực nhỏ này được ngăn cách bằng một tấm màn, nhưng bản thân phòng khám khá rộng rãi. Quan trọng hơn, vì đây là nơi dùng để điều trị y tế, việc lau dọn và khử trùng không gian là một công việc trọng yếu. Nói thẳng ra, nó quá sức đối với chỉ hai người bọn họ.

Và vì thế…

"Đến giờ dọn dẹp rồi!"

"Giờ làm vệ sinh!"

Chạy thoăn thoắt trên sàn nhà là một nhóm các Fairy đến giúp việc.

Các Fairy được phòng khám thuê và được trả công bằng một phần sữa cho mỗi ngày làm việc. Dù cố gắng thế nào, Glenn và Saphentite cũng không thể tự mình quán xuyến tất cả, vì vậy, họ thuê các Fairy để lo liệu các công việc vặt hàng ngày. Những sinh vật nhỏ bé này không thể trực tiếp hỗ trợ các phương pháp điều trị y tế, nhưng họ vô cùng đắc lực trong các công việc tạp vụ, và vì thế, họ một nhóm trợ thủ rất tiện lợi.

Giờ đây, khi đã tiễn cặp vợ chồng xong, Saphentite thở phào nhẹ nhõm khi công việc trong ngày đã kết thúc.

Nàng trợ lý là một quái vật được bao phủ bởi lớp vảy trắng. Là một Lamia, phần thân dưới của cô giống như đuôi rắn và mang một vẻ lấp lánh đầy mê hoặc. Là một người mắc chứng bạch tạng, làn da cô trắng muốt với những lớp vảy, và đôi mắt đỏ rực sáng lên như hồng ngọc. Kết hợp với mái tóc bạc, cô toát lên một hình dáng huyền bí, nhưng vì làm việc trong một phòng khám y tế, khuôn mặt của cô khiến cô trông như người hoàn hảo nhất cho công việc này.

Quan sát kỹ, người ta có thể thấy sắc hồng tím tỏa sáng sâu bên trong lớp vảy trắng của cô. Đó là một sắc màu kỳ lạ, và nó chỉ càng làm tăng thêm vẻ thần bí của Saphentite.

Cô đã làm trợ lý cho Glenn kể từ khi phòng khám mới mở cửa. Cô là một người có năng lực và không thể thiếu đối với cậu.

"Cảm ơn bác sĩ vì đã làm việc vất vả." 

Cô nói để bày tỏ lòng biết ơn của mình.

"Ồ, phải rồi..."

Glenn cảm thấy có chút gì đó nhức nhối đằng sau những lời công nhận của cô.

Saphentite cũng bắt đầu dọn dẹp, cất dọn giấy tờ và vật dụng y tế bằng phần thân dưới dạng rắn của mình. Sự khéo léo của cô vẫn ấn tượng như mọi khi, và hoạt động của phòng khám sẽ gặp khó khăn nếu thiếu cô. Tuy nhiên...

Đôi mắt đỏ của Saphentite không nhìn chằm chằm vào Glenn, mà nhìn vào một nơi nào đó xa xăm. Glenn đã ở bên Saphentite một thời gian dài, và cậu luôn có thể cảm nhận được khi nào cô đang trong tâm trạng tồi tệ.

"Ưm... Có chuyện gì không ổn sao, Saphentite?"

"Không thưa bác sĩ. Thực sự không có gì đặc biệt cả."

Saphentite vươn chiếc đuôi đang trườn của mình tới và đón lấy bó thảo mộc mà Glenn đang cầm. Cô ấy rõ ràng là đang khó chịu.

"Thật sao?"

"Tôi không giận. Tôi chẳng có khó chịu chút nào hết."

Mái tóc bạc của cô gần như trong suốt. Qua đó, Glenn có thể thấy cô đang nhìn về phía mình. Đôi mắt đỏ rực rỡ của cô xuyên thấu qua và bắn những tia sáng sắc lẹm về phía cậu.

"Phải rồi... thưa bác sĩ. Ngay cả khi tôi nghe thấy những giọng nói dâm dục nghe như tiếng một người thanh niên và một người phụ nữ đang ân ái phát ra từ phòng khám, và ngay cả khi trong một cuộc ‘thăm khám’, bác sĩ lại chạm vào bệnh nhân một cách tồi tệ và đáng xấu hổ, thì điều đó cũng chẳng cho tôi lý do gì để khó chịu cả. Thực sự là tôi chỉ đơn giản là lo lắng cho tương lai của phòng khám sắp tới mà thôi, chỉ vậy thôi."

"Chuyện đó là... ưm... Xin lỗi..."

"Nếu đó là chuyện cần phải xin lỗi, tôi thà rằng anh cứ hành xử đúng mực hơn từ giờ trở đi."

Cái nhìn của Saphentite trở nên lạnh như băng.

Mọi việc cậu làm đều là một phần trong quá trình điều trị cho bệnh nhân, nên Glenn lẽ ra không có gì phải xấu hổ, nhưng...

"Thật tình, nếu mọi chuyện cứ diễn ra như thế này, thì ngay từ đầu chẳng có ích gì khi rời bỏ người phụ nữ bạch tuộc đó, xin lỗi, chẳng có ích gì khi rời khỏi sư phụ Cthulhy cả. Đúng vậy, ban đầu chúng ta đã dựa vào sự giúp đỡ của cô ấy, nhưng đây là phòng khám của bác sĩ Glenn. Xin hãy ý thức rằng anh cần phải là một bác sĩ mà mọi người có thể tin tưởng."

"C-cô nói đúng. Tôi thực sự xin lỗi."

Ngay cả trong những lúc như thế này, họ vẫn giữ đúng vai trò là bác sĩ và trợ lý, nhưng vốn dĩ cả hai đều từng là học sinh tại học viện. Khi học tập dưới sự hướng dẫn của giáo sư y khoa Cthulhy Squele, cả hai đã đạt được điểm số tốt trong từng lĩnh vực tương ứng của mình. Người hướng dẫn của họ, Cthulhy, cũng đóng một vai trò lớn trong việc giúp họ mở phòng khám tại thị trấn Lindworm.

Saphentite là người đầu tiên bắt đầu học dưới sự hướng dẫn của Cthulhy, và vì thế, cô là tiền bối của Glenn. Hai người cùng nhau điều hành phòng khám này, nhưng nói thật lòng, thực sự không có bất kỳ thay đổi nào trong cán cân quyền lực trong mối quan hệ của họ. Glenn thường xuyên bị Saphentite mắng mỏ và lên lớp.

"Với tư cách là một con người, bác sĩ, anh là người duy nhất có thể thăm khám và điều trị cho quái vật, anh biết mà."

"Phải... tôi biết. Tôi sẽ cố gắng hơn." 

Glenn gật đầu. Cậu chỉ mới 17 tuổi, và mặc dù tính cách rụt rè khiến cậu trông còn trẻ hơn thế, cậu đã có những thành tựu cá nhân đặc biệt mang tên mình.

Mặc dù vốn xuất thân từ thủ phủ chính bên trong lãnh thổ của con người ở rìa phía đông của lục địa, cậu vẫn luôn có hứng thú với quái vật. Do niềm đam mê phi thường đối với chủ đề này, cậu đã chuyển đến học viện quái vật. Tại đó, cậu học dưới sự hướng dẫn của chuyên gia đầu ngành về khoa học y tế quái vật, Cthulhy Squele. Ngay cả trong số những chàng trai và cô gái tài năng rực rỡ mà Cthulhy đã thu thập từ khắp lục địa, Glenn vẫn cho thấy triển vọng đặc biệt.

Saphentite tự hào về tài năng nghiên cứu dược phẩm của mình, nhưng Glenn Litbeit còn vượt xa cô một bậc.

Quái vật không chỉ đa dạng về hình dáng, mà hệ sinh thái đằng sau những hình dáng đó cũng cực kỳ phong phú và khác biệt. Tất cả đều được phân loại là ‘quái vật’, nhưng dù cùng chung nhãn mác đó, giữa Lamia và Minotaur vẫn có những cơ thể khác nhau đến mức gần như có thể nói họ là một loài hoàn toàn khác. Do đó, những căn bệnh mà họ đối mặt cũng muôn màu muôn vẻ y như vậy.

Việc thăm khám và điều trị chỉ riêng chủng tộc người đã đòi hỏi một lượng kiến thức khổng lồ. Tuy nhiên, Glenn không chỉ thăm khám cho nhiều loài quái vật đa dạng khác nhau, mà cậu còn sẵn sàng đưa ra phương pháp điều trị và tiến hành phẫu thuật cho bệnh nhân khi cần thiết.

Trong một thị trấn nơi con người và quái vật cùng chung sống như Lindworm, có thể nói, cậu là một tài năng không thể thiếu, nhưng...

"Từ giờ trở đi, tôi sẽ đảm bảo làm mọi việc đúng mực."

"Tất nhiên rồi. Ngày mai là buổi kiểm tra sức khỏe ở đấu trường. Đây là một công việc rất quan trọng mà sư phụ Cthulhy đã ép buộ… giao phó cho chúng ta, nên dù có thế nào đi nữa, anh cũng cần phải thực hiện nó đến cùng."

"Phải rồi... tôi hiểu. Tôi sẽ đảm bảo thực hiện nó một cách tử tế."

Thật không may, Glenn không thể phủ nhận rằng mình vẫn là một tân binh với rất ít kinh nghiệm sống. Cậu là một chàng trai rụt rè và thiếu tin cậy, đến mức việc cô trợ lý Saphentite phải lo lắng cho cậu từng ly từng tí đã trở thành chuyện thường ngày.

Dù vậy, cậu thực sự có năng lực. Kể từ khi phòng khám mở cửa, cậu đã thực hiện vô số cuộc tư vấn cho các quái vật sống trong thị trấn và chẩn đoán các căn bệnh cũng như rối loạn của họ. Vấn đề lớn nhất là bản thân Glenn vẫn chưa thực sự nắm bắt được thực tế này.

"Còn một điều nữa, bác sĩ Glenn."

"Vâng?"

"Tôi đã nói điều này nhiều lần rồi, nhưng xin đừng gọi tôi là Saphentite. Hãy gọi tôi là Sapphee, giống như hồi chúng ta còn ở học viện ấy."

Dù là để che giấu sự ngượng ngùng hay vì lý do nào khác, chiếc đuôi của cô cứ đung đưa qua lại.

Trong khi Glenn từng gọi cô như vậy, kể từ khi mở phòng khám, cậu đã sử dụng cách xưng hô trang trọng hơn để làm rõ vị trí trợ lý và bác sĩ của họ. Tuy nhiên, Saphentite luôn không hài lòng với việc bị gọi như thế.

Suy cho cùng, có vẻ như đây mới chính là lý do chính khiến cô khó chịu ngày hôm nay.

Tuy nhiên, cô vẫn không ngừng gọi Glenn là ‘bác sĩ’, điều mà cậu cảm thấy không công bằng cho lắm. Trên hết, cậu không muốn bị gọi là ‘bác sĩ’ bởi một người phụ nữ là tiền bối của mình, nhưng Saphentite không cho thấy dấu hiệu nào là cô sẽ thay đổi điều này.

"Tôi hiểu rồi, Sapphee."

"Vậy mới được chứ. Giờ thì, thưa bác sĩ, chúng ta chuẩn bị cho ngày mai nhé?"

Cuối cùng khi nhìn thẳng vào Glenn, cậu thấy cô trợ lý Lamia xuất sắc của mình đang mỉm cười. Biểu cảm của cô vẫn còn cứng nhắc, nhưng nó đã mềm mỏng hơn nhiều so với trước đó.

"Chuẩn bị thôi!"

"Giúp một tay nào!"

"Sữa của chúng tôi đâu rồi?"

Các Fairy bay lượn xung quanh trong khi vỗ đôi cánh mỏng phành phạch. Giá cho dịch vụ của họ rất rẻ, nhưng chính vì thế, họ rất khắt khe về hợp đồng dịch vụ của mình. Nếu bị bắt làm việc quá giờ đã định, họ sẽ nổi trận lôi đình. Đó chính là điều kiện của họ.

"Tôi đã chuẩn bị sữa cho các bạn rồi đây. Nào, giờ thì chỉ còn một việc cuối cùng nữa thôi."

"Được thôi." 

Các Fairy đồng thanh. Glenn cũng đáp lại, giọng cậu hòa lẫn với tiếng của những sinh vật nhỏ bé ấy.

Tại thị trấn Lindworm này, nơi hiếm có người nào có khả năng chẩn đoán và điều trị cho quái vật, Phòng khám Litbeit lại kết thúc một ngày bận rộn nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!