Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (Chương 61 ~ 80) - Chương 64: Báo cáo thành quả kỳ nghỉ đông

Chương 64: Báo cáo thành quả kỳ nghỉ đông

Enjoy!

-----------------------------

Báo cáo thành quả kỳ nghỉ đông

Kỳ nghỉ đầu năm đã qua ba ngày, và đến mùng 4 tháng 1, nhịp sống yên bình quen thuộc cũng dần quay trở lại. Hôm đó, tôi đến nhà Yamada.

Người tôi cần gặp không phải Yamada, mà là anh trai cậu ấy — Takuya-san.

Nhân tiện chào hỏi đầu năm mới, tôi muốn báo cáo với anh ấy về những kết quả học tập kỹ thuật mà mình đã cố gắng đạt được trong suốt kỳ nghỉ đông này.

Vừa bước vào cửa, tôi đã chạm mặt Yamada.

“Chúc mừng năm mới nha, Kenta.”

“Ừ, chúc mừng năm mới. Năm nay cũng mong được cậu giúp đỡ.”

“Ngay từ đầu năm đã cố gắng hết mình rồi ha. Dù là vì bạn gái đi nữa, nhưng vẫn kiên trì làm việc với ông anh khó tính của tớ được như vậy thì đúng là đáng nể thật. Bái phục luôn đó. Anh tớ đang đợi trong phòng.”

Yamada vừa nói vừa cười khổ. Xem ra sự nghiêm khắc của Takuya-san không chỉ có tôi mới thấm — ngay cả trong gia đình cũng đã quá rõ.

Khi được dẫn vào phòng của Takuya-san, anh ấy đón tôi với vẻ mặt hơi phiền toái quen thuộc.

“À, chúc mừng năm mới. Thế kỳ nghỉ đông này có tiến bộ gì không?”

Vừa được mời vào phòng khách, tôi vừa hơi căng thẳng trả lời:

“Dạ có ạ. Em đã cố gắng rất nhiều. Gần như toàn bộ kỳ nghỉ đông em đều dành để học kỹ thuật.”

.......Ngoài những lúc ở bên Chihiro, tôi thầm bổ sung trong lòng.

“Hửm. Cụ thể là cậu đã làm gì?”

Trong lúc Takuya-san pha cà phê, tôi bắt đầu sắp xếp lại những gì mình đã làm và kể ra từng chút một.

“Trước hết là em đã nắm được khá vững những thao tác cơ bản của Linux. Những thao tác như quản lý file bằng dòng lệnh, em nghĩ mình đã học được gần như đầy đủ rồi.”

Linux là một hệ điều hành khác với Windows hay Mac, chủ yếu thao tác bằng bàn phím thay vì chuột. Người ta thường gọi đó là “màn hình đen” — nơi mình gõ lệnh vào terminal để ra chỉ thị cho máy tính. Nghĩ đến việc cuối cùng mình cũng có thể sử dụng thành thạo cái “màn hình đen” ấy, tôi thấy trong lòng có chút lâng lâng khó tả. Ban đầu đúng là rất vất vả vì không quen, nhưng khi đã quen rồi thì thao tác còn nhanh và hiệu quả hơn máy tính thông thường. Hơn nữa, rất nhiều web server sử dụng Linux, nên đây là kỹ năng không thể thiếu với lập trình web.

“Em cũng thử dựng web server ngay trên máy cá nhân bằng WSL2. Truy cập vào localhost hoàn toàn ổn ạ.”

“Ừ, đúng rồi. Tự tay chạy thử thì nhớ nhanh nhất.”

Takuya-san vừa nói vừa gật đầu.

“Sau đó, em còn dựng được web server thật sự trên AWS bằng gói miễn phí nữa.”

AWS là dịch vụ điện toán đám mây do Amazon cung cấp. Trước đây, tôi chỉ dựng server trên chính máy tính của mình, nên hễ tắt máy là website cũng không truy cập được. Nhưng với AWS, trang web có thể chạy 24/7, truy cập từ bất cứ đâu trên thế giới.

FTP server mà tôi từng dùng trước kia chỉ đơn thuần là để tải file lên. Còn AWS thì giống như việc thuê trọn một máy tính ảo trên mạng: tự cài Linux, cấu hình phần mềm web server, thậm chí dựng cả cơ sở dữ liệu. Cảm giác chẳng khác nào “sở hữu một chiếc máy tính của riêng mình trên cloud”.

Khi tôi vừa giải thích những gì mình đã làm, vừa trình bày cách hiểu của bản thân về AWS, nét mặt Takuya-san dường như đã lộ ra chút hứng thú.

“Ồ, cậu cố gắng thật đấy. Với người mới thì dựng server trên AWS ban đầu không hề dễ đâu. Dù vẫn còn vài chỗ có thể bắt bẻ, nhưng nhìn chung là cậu hiểu khá tốt rồi.”

Tôi gật đầu, có phần tự hào. Nhưng ngay sau đó, trong đầu lại hiện lên một ký ức đáng sợ.

“Nhưng mà… em cũng có một lần thất bại kinh khủng.”

“Chuyện gì?”

“Em lo là mình đã vượt quá gói miễn phí của AWS… Khi nhìn vào màn hình hóa đơn, em thấy hiện ra một con số khiến em suýt ngất.”

Takuya-san lộ vẻ “à ra vậy”.

“Rồi sao nữa?”

“Em hoảng loạn, mặt tái mét, vội vàng dừng hết tất cả dịch vụ… Sau đó kiểm tra kỹ lại mới phát hiện ra là thực ra vẫn nằm trong mức miễn phí. Chỉ là em hiểu nhầm cách xem hóa đơn thôi.”

Takuya-san cười khẽ.

“Đó là ‘đặc sản’ của AWS đấy. Hồi mới bắt đầu, anh cũng từng trải qua y hệt vậy, cả đêm lo lắng không ngủ nổi.”

“Thật ạ?”

“Màn hình tính phí của AWS khó hiểu lắm. Nhưng một khi đã trải qua mấy cú hú hồn như vậy, cậu sẽ nắm rất rõ cơ chế tính tiền và những điểm cần cẩn thận.”

Cảm thấy nhẹ nhõm hơn, tôi tiếp tục câu chuyện.

“Em cũng học thêm TypeScript và Node nữa… nhưng phần này thì thực sự là vật lộn dữ dội. Không, phải nói là đến giờ vẫn đang vật lộn.”

“Vướng chỗ nào?”

“Cách tư duy của TypeScript về property hay object, em cứ không tài nào hiểu nổi. Khái niệm component và props trong React thì em thấy mình hiểu trên lý thuyết rồi, nhưng cứ hễ bắt tay vào viết code là tay lại đứng yên.”

“Thế thì cũng bình thường thôi. Vừa phải phân biệt JavaScript với TypeScript, vừa phải hiểu sự khác nhau giữa môi trường chạy trên trình duyệt và Node, rồi còn thêm cả tư duy của React nữa — không rối mới là lạ.”

Takuya-san trả lời bằng giọng điềm đạm, nhưng không hề phủ nhận nỗ lực của tôi.

“Ừm, việc cậu thực sự tự tay dựng server thì không tệ. React với TypeScript thì ai mới bắt đầu cũng vấp ở chỗ đó cả, nên không cần phải vội vàng.”

Tôi khẽ thở phào. Nhưng ngay câu hỏi tiếp theo của Takuya-san đã lập tức cuốn bay cảm giác an tâm ấy.

“Nhân tiện này, Kenta. Lúc nãy cậu nói là kỳ nghỉ đông gần như dành hết cho việc học kỹ thuật… thế còn ôn thi đại học thì sao?”

“Ơ… à… thì…”

Tôi ấp úng. Nói thật ra thì, trong suốt kỳ nghỉ đông này, tôi gần như không học hành nghiêm túc cho kỳ thi đại học. Vì việc học kỹ thuật quá thú vị, tôi đã mải mê lao vào đó mà quên mất…

“Đừng nói là cậu mải học kỹ thuật đến mức lơ là chuyện thi cử đấy nhé?”

Sắc mặt Takuya-san trở nên nghiêm khắc thấy rõ.

“À… thực ra là vậy. Vì học kỹ thuật thấy hay quá nên em cứ mải mê…”

“Kenta, như vậy là không được.”

Giọng anh trầm xuống, lạnh lẽo.

“Nếu không đậu đại học thì cả chuyện học kỹ thuật lẫn chuyện với tiệm Mizunoya… à mà, với bạn gái cậu cũng chẳng tốt đẹp gì đâu.”

Câu nói ấy khiến sống lưng tôi lạnh toát. Việc phải thi lại một năm, khác khóa với Chihiro — chỉ nghĩ đến thôi tôi đã thấy không thể chấp nhận nổi.

“Học lập trình không phải là xấu. Nhưng với cậu bây giờ, điều quan trọng nhất vẫn là kỳ thi đại học.”

Takuya-san dừng lại một chút, rồi nói tiếp.

“Đừng biến việc học lập trình thành cách trốn tránh thực tại.”

Lời chỉ ra ấy đâm thẳng vào tim tôi. Quả thật, đã có lúc tôi lao vào học kỹ thuật như một cách để tránh né áp lực nặng nề của việc ôn thi.

“Thực ra, ngay cả anh, người đang lên lớp dạy đời cậu đây thì hồi còn là thí sinh cũng từng mắc sai lầm giống vậy.”

Biểu cảm của Takuya-san dịu đi đôi chút.

“Có thời gian anh chán ghét việc học, rồi trốn vào chơi game. Kết quả là về sau bị dồn vào đường cùng, đến giờ nghĩ lại vẫn thấy hối hận.”

“Ra là vậy ạ…”

“Cậu có năng khiếu kỹ thuật, lại có tương lai. Nhưng trước mắt, ưu tiên số một vẫn là đậu đại học. Vì Chihiro-chan nữa, cậu phải đường hoàng trở thành sinh viên.”

Tôi gật đầu thật sâu trước những lời ấy.

“Anh không bảo cậu phải dừng hẳn việc học kỹ thuật. Vấn đề là ở sự cân bằng.”

“Cân bằng… ạ?”

“Hãy phân bổ khoảng 7 phần cho ôn thi, 3 phần cho kỹ thuật. Vẫn tiếp tục học, nhưng trọng tâm phải là thi đại học.”

Đó là một đề xuất rất thực tế, và cũng hoàn toàn có thể làm được.

“Nếu vậy thì… em nghĩ mình làm được.”

“Khi thi xong rồi, cậu muốn học kỹ thuật bao nhiêu cũng được. Vào đại học rồi, cậu sẽ được học những thứ bài bản hơn, còn có thể gặp được những người cùng chí hướng.”

Tôi cảm thấy trong lòng mình dần hình thành một quyết tâm mới cho năm nay.

“Em hiểu rồi. Năm nay em sẽ lấy việc ôn thi làm chính, còn kỹ thuật thì học song song.”

“Thế là được. Cả chuyện với Chihiro-chan nữa, cũng nên ý thức rằng mình đang trong giai đoạn ôn thi.”

Tôi thật lòng biết ơn lời khuyên của Takuya-san. Vì mải mê chạy theo điều mình thích, tôi đã suýt đánh mất thứ quan trọng nhất. Được kéo trở lại với thực tế như thế này, thật sự là may mắn.

“Em cảm ơn anh. Nhờ anh mà em thấy mình có thể cố gắng tiếp tục.”

“Ừ, cố lên đi. Ít nhất thì anh cũng sẽ ủng hộ kỳ thi của cậu.”

Trên đường về hôm đó, tôi khắc sâu vào lòng mục tiêu của năm mới.

Đậu đại học — đó là ưu tiên hàng đầu trong năm nay. Kỹ thuật, Chihiro, tất cả… đều phải bắt đầu từ đó.

Ánh hoàng hôn mùa đông nhuộm vàng khung cửa sổ tàu điện. Ôm lấy quyết tâm cho năm mới trong tim, tôi lặng lẽ trở về nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!