Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (chương 31~60) - Chương 43: Khoảng thời gian trú mưa

Chương 43: Khoảng thời gian trú mưa

Enjoy!

------------------------------

Khoảng thời gian trú mưa

Hệ thống đặt hàng trực tuyến bắt đầu vận hành trơn tru. Nhờ việc toàn bộ đơn đặt hàng từ SNS và email được chuyển sang Google Form, cả Chihiro lẫn bố mẹ và bà của em đều vô cùng cảm kích.

Khi công việc ở tiệm Mizunoya dần ổn định, nên bọn tôi cũng có thể dành cho nhau nhiều thời gian hơn. Tỉ lệ thuận với sự “dễ thở” ấy, mối quan hệ giữa tôi và Chihiro cũng trở nên gần gũi, thân mật hơn từng ngày.

Chiều hôm đó, như thường lệ, tôi giúp việc ở Mizunoya rồi cùng Chihiro học bài trong phòng em. Đến lúc trời nhá nhem tối, hai đứa cùng nhau tản bộ trong khu phố mua sắm gần ga.

“Hôm nay cũng vui nhỉ.”

Chihiro nắm tay tôi, khẽ nói.

“Ừm. Học cùng Chihiro-san khiến anh lúc nào cũng quên mất thời gian.”

Tôi nắm lại tay em, đáp lời.

Ban đầu chỉ là nắm tay bình thường, vậy mà từ lúc nào, các ngón tay đã đan chặt vào nhau theo kiểu các cặp đôi. Mỗi lần ngón tay chạm vào nhau, tôi lại có cảm giác mối quan hệ của chúng tôi được kéo gần thêm một chút — một cảm giác rất đặc biệt.

Ngay lúc đó, một giọt mưa rơi nhẹ lên má.

“A…”

Chihiro ngước nhìn lên bầu trời. Những đám mây xám dày đặc phủ kín không gian.

Buổi chiều khi rời nhà trời vẫn nắng, nên không ai nghĩ sẽ có mưa.

“Có vẻ sắp mưa rồi.”

Tôi vừa nói xong thì mưa bắt đầu rơi thật.

“Chúng ta chạy nhanh thôi!”

Hai đứa vẫn nắm tay nhau, vội vàng chạy về phía mái che của khu phố.

Nhưng chưa kịp tới nơi thì mưa đã nặng hạt.

“Ở kia kìa!”

Tôi chỉ về phía hiên của một hiệu sách đã đóng cửa. Cả hai cuống quýt lao vào dưới mái hiên ấy.

Khi dừng lại, hai đứa đã ướt sũng như chuột lột.

“Mưa to thật đấy.”

Chihiro thở gấp, nói.

Cơn mưa ào ào trút xuống, xem ra chưa thể tạnh ngay. Dưới mái hiên hẹp, hai đứa tự nhiên đứng sát lại gần nhau.

“Ướt hết rồi nhỉ…”

Tôi nhìn sang phía Chihiro rồi vội quay mặt đi.

Tim đập mạnh đến mức tôi nghe rõ từng nhịp.

Chiếc áo sơ mi trắng của Chihiro bị mưa làm ướt, trở nên hơi trong suốt, lờ mờ lộ ra bên trong. Tôi xấu hổ đến mức không dám nhìn thẳng. Tệ hơn nữa là… hình như bản thân em ấy vẫn chưa nhận ra.

Không chần chừ, tôi cởi áo khoác ngoài của mình.

“Chihiro-san, mặc cái này vào đi.”

“Nhưng như vậy Kenta-san sẽ lạnh mất…”

“Không sao đâu. Anh ổn mà.”

Vì sự bình tĩnh tinh thần của chính mình, tôi thật sự muốn em ấy khoác áo vào càng sớm càng tốt. Tôi nhẹ nhàng đặt áo lên vai Chihiro.

“Cảm ơn anh.”

Chihiro trân trọng khoác chiếc áo ấy lên người.

Lúc này tim tôi mới dần dịu lại.

Cả hai im lặng một lúc. Tiếng mưa rơi lên mái hiên vang vọng, nghe sao mà rõ đến lạ.

“— Tiếng mưa lớn thật.”

Chihiro lên tiếng.

“Tiếng mưa… nghe cũng khiến người ta thấy bình yên, phải không?”

Tôi nói, và Chihiro khẽ gật đầu.

“Vâng. Lúc nhỏ, những ngày mưa em rất thích ở nhà đọc sách.”

“Còn anh thì hay đọc sách về thiên văn. Vì trời mưa thì đâu có nhìn thấy sao.”

“Giống nhau ha. Từ nhỏ bọn mình đã làm những việc na ná nhau rồi.”

Cả hai cùng bật cười khe khẽ.

Mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngừng. Con phố vắng tanh, chỉ còn hai người đứng trước hiệu sách, một khoảng thời gian yên tĩnh chỉ thuộc về chúng tôi.

“Kenta-san.”

“Gì vậy?”

Chihiro quay lại nhìn tôi. Khoảng cách gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở của em.

“Những lúc thế này… được ở bên nhau như vậy… em cảm thấy rất hạnh phúc.”

Lời nói chân thành ấy khiến tim tôi rung lên.

“Anh cũng thế.”

Tôi đáp, và thấy đôi má Chihiro ửng hồng.

“Từ khi trở thành người yêu… mỗi ngày đối với em đều trở nên rực rỡ hơn.”

“Nghe Chihiro-san nói vậy… anh cũng vui lắm.”

Chúng tôi nhìn nhau. Trong không gian nhỏ bé được bao bọc bởi tiếng mưa, mọi thứ như tách biệt khỏi thế giới bên ngoài — một khoảnh khắc đặc biệt chỉ của riêng hai người.

“À…”

Tôi nhận ra có giọt nước mưa đọng lại trên mái tóc Chihiro.

“Tóc em dính nước kìa…”

Tôi tự nhiên đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi giọt nước trên tóc em.

Ngay khoảnh khắc đó, Chihiro khẽ giật mình, ngước nhìn tôi.

Gương mặt tôi ở rất gần, với ánh mắt dịu dàng đang nhìn thẳng vào em.

“Chihiro-san…”

Tôi khẽ gọi, giọng nhỏ đến mức chính mình cũng thấy run.

“Vâng…”

Chihiro cũng đáp lại bằng một giọng thì thầm.

Khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp lại. Tôi có cảm giác như thời gian đang trôi chậm đi, rất chậm.

Đúng lúc đó, một tiếng sấm lớn vang lên xé toạc bầu không khí.

“Á!”

Chihiro giật mình, theo phản xạ nép sát vào người tôi.

Và thế là, một cách tự nhiên, tôi ôm lấy em.

Cả hai đều nhận ra mình đang ôm nhau.

“E-Em ổn chứ?”

Tôi cố giấu sự bối rối, nhẹ giọng hỏi.

“Vâng… xin lỗi anh, em sợ sấm sét lắm.”

Chihiro nói, giọng ngượng ngùng. Nhưng cả tôi và em ấy không ai có ý định rời ra.

“Tiếng sấm đi xa rồi, không sao nữa đâu.”

Bản thân tôi cũng không nỡ buông em ra, chỉ khẽ vuốt nhẹ lưng Chihiro như để trấn an.

Hai người cứ thế, lặng lẽ tựa vào nhau một lúc.

Khi tiếng mưa dần nhỏ lại, Chihiro nhẹ nhàng ngẩng đầu lên.

“A… cầu vồng.”

“Đúng thật.”

Tôi lưu luyến buông tay ra.

Trên bầu trời, một vệt cầu vồng cong cong hiện lên, rực rỡ như thể đang âm thầm chúc phúc cho chúng tôi.

“Áo khoác của anh…”

Chihiro định trả lại áo cho tôi thì tôi lắc đầu.

“Cứ mặc về đến nhà đi. Lỡ cảm lạnh thì không tốt đâu.”

“Cảm ơn anh.”

Chihiro khoác chặt chiếc áo hơn.

Mưa đã ngớt hẳn, hai đứa rời khỏi mái hiên hiệu sách.

“Có vẻ không cần ô nữa rồi.”

“Vâng, nhưng mình đi cẩn thận kẻo ướt nhé.”

Chúng tôi lại nắm tay nhau bước đi.

Nhưng lần này, bàn tay đan chặt hơn, tự nhiên hơn cả lúc trước.

“Hôm nay… cảm ơn anh.”

Chihiro vừa đi vừa nói.

“Vì chuyện gì vậy?”

“Vì anh cho em mượn áo, rồi còn bảo vệ em lúc có sấm nữa.”

Nghe vậy, tôi thấy lòng mình ấm lên.

“Bảo vệ được Chihiro-san, anh cũng rất vui.”

“Có Kenta-san ở bên, em cảm thấy yên tâm lắm.”

Câu nói ấy, đối với tôi, còn vui hơn bất cứ điều gì khác.

Khi đến ga, mưa gần như đã tạnh hẳn.

“Vậy… hẹn gặp lại anh ngày mai.”

Chihiro vừa định vẫy tay thì tôi lên tiếng.

“À… áo khoác thì mai trả em cũng được.”

“Vâng. Em sẽ giặt rồi mang trả.”

“Không giặt cũng được mà…”

Tôi cuống quýt nói, thì Chihiro khẽ bật cười.

“Nhưng giặt rồi mặc lại sẽ dễ chịu hơn mà, đúng không?”

“Thì… cũng đúng.”

Thật lòng mà nói, tôi muốn giữ chiếc áo có mùi hương của Chihiro thêm một chút nữa.

“Ngày mai em sẽ trả anh cẩn thận.”

Khi Chihiro bước lên tàu, em quay lại, cúi chào tôi thật sâu.

“Cảm ơn anh rất nhiều vì hôm nay.”

Tiễn theo nụ cười của Chihiro, tôi lặng lẽ hồi tưởng lại những chuyện vừa xảy ra.

Khoảng thời gian trú mưa.

Không gian đặc biệt chỉ có hai người.

Cảm giác ấm áp khi ôm Chihiro trong vòng tay.

Từng chút một, chậm rãi nhưng chắc chắn, khoảng cách giữa hai đứa đang được rút ngắn lại.

Và hơn hết, việc Chihiro tin tưởng tôi — điều đó khiến tôi hạnh phúc hơn bất cứ điều gì.

—---------------------------------

Khi về đến nhà, mẹ lập tức nhận ra.

“Kenta, người con ướt sũng thế kia. Áo khoác đâu rồi?”

“À… con cho bạn mượn rồi.”

“Bạn à? Là Chihiro-san đúng không?”

Mẹ hỏi, nụ cười đầy ẩn ý.

“…Vâng.”

Tôi ngượng ngùng đáp lại, thì mẹ dịu dàng mỉm cười.

“Hai đứa thân thiết được như vậy là tốt rồi.”

Nghe lời mẹ nói, tôi khẽ gật đầu thật sâu.

Tôi muốn trân trọng Chihiro.

Muốn bảo vệ Chihiro.

Sau cơn mưa hôm nay, những cảm xúc ấy trong tôi lại càng trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn.

Đêm đó, tôi nhận được tin nhắn LINE từ Chihiro.

“Cảm ơn anh vì hôm nay. Em sẽ giữ áo khoác thật cẩn thận. Hẹn gặp anh ngày mai, em rất mong chờ ♥”

Tôi vui đến mức đọc đi đọc lại tin nhắn ấy không biết bao nhiêu lần.

Nhờ cơn mưa ấy, tôi lại có thêm một kỷ niệm quý giá trong lòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!