Mối tình bắt đầu trên chuyến tàu lúc 7 giờ 22 phút

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

7 7

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

(Đang ra)

Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Mặt Nạ Bí Ngô

Đây là hành trình làm lại cuộc đời của một nam chính lẽ ra sẽ kết thúc trong vai kẻ qua đường, và một cựu nữ chính đáng lẽ phải đón nhận một kết cục bi thảm.

1 2

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

7 8

Chúng tôi không phải bạn bè

(Đang ra)

Chúng tôi không phải bạn bè

Niko Saito

Một cuộc sống thanh xuân học đường đầy màu sắc chính thức bắt đầu!

3 4

LUCK: EX

(Đang ra)

LUCK: EX

iamthezero

Anh ấy là King, Anh Hùng Mạnh Nhất.

1 3

Web novel (chương 31~60) - Chương 47: Tấm lòng nương tựa ─ Góc nhìn của Chihiro ─

Chương 47: Tấm lòng nương tựa ─ Góc nhìn của Chihiro ─

Enjoy!

---------------------------

Tấm lòng nương tựa ─ Góc nhìn của Chihiro ─

Trở về từ nhà Kenta-san, tôi bước vào phòng ngủ của mình.

Những lời trò chuyện với mẹ của anh tối qua cứ lặng lẽ vọng về trong tâm trí.

“Bố của Kenta mất vì tai nạn giao thông khi thằng bé mới mười tuổi. Từ đó, thằng bé trở nên rất hay dè dặt.”

Tôi không thể quên được ánh mắt buồn bã của cô ấy.

“Đáng lẽ ở độ tuổi ấy, nó phải được phép dựa dẫm vào người khác… vậy mà nó lại nghĩ mình phải trở thành chỗ dựa cho cô, rồi cứ thế gánh hết mọi thứ một mình.”

Tôi bắt đầu nhìn lại những kỷ niệm cùng Kenta-san.

Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.

Sáng xuân hôm ấy, trên chuyến tàu đông người, tôi vô tình va phải anh ấy. Tôi vội vàng cúi đầu xin lỗi, còn anh thì đáp lại: “Không sao đâu”, kèm theo một nụ cười rất khẽ.

Giờ nghĩ lại, anh ấy lúc đó quả thật lịch sự đến mức… quá mức. Thông thường chỉ cần nói “không sao” là đủ, vậy mà anh lại dùng kính ngữ đầy đủ.

Và hơn thế nữa, ngay sau đó anh khẽ lùi lại một bước. Như thể sợ rằng tôi sẽ lại đến quá gần.

Khi ấy, tôi chỉ nghĩ: “Người này thật dịu dàng.” Nhưng bây giờ tôi mới hiểu, đó không chỉ là dịu dàng… mà còn là sự dè chừng.

Cuộc trò chuyện đầu tiên cũng vậy.

Hôm tàu bị trễ, tôi buột miệng than thở: “Đúng là khổ thật nhỉ.”

Tưởng chỉ là lời độc thoại, vậy mà Kenta-san lại ngập ngừng đáp: “Đúng nhỉ… có khi muộn học mất.”

Giọng anh rất nhỏ, như thể đang phân vân không biết có nên bắt chuyện với tôi hay không. Rõ ràng anh ấy thấy tôi gặp khó khăn nên mới lên tiếng, thế nhưng lại giống như đang tự trách mình vì đã xen vào chuyện của người khác.

Tôi thì rất vui. Vui vì lần đầu tiên được nói chuyện với anh, vì có người cùng chia sẻ nỗi lo ấy.

Còn Kenta-san, có lẽ khi đó anh đã nghĩ: “Mình nói vậy có phải là nhiều chuyện quá không?”

Tin nhắn LINE đầu tiên trong kỳ nghỉ hè.

“Chihiro-san, chào cậu. Dạo này cậu vất vả phụ giúp cửa tiệm lắm phải không?”

Bây giờ nhìn lại, tôi mới thấy tin nhắn ấy lịch sự đến nhường nào. Dù cả hai vẫn chỉ là học sinh cấp ba, vậy mà anh lại mở đầu bằng câu chào chẳng khác gì một email công việc.

Nếu là những bạn nam khác, có lẽ họ sẽ nhắn kiểu: “Khỏe không?” hay “Dạo này thế nào?” một cách thoải mái hơn.

Nhưng Kenta-san thì không. Với tôi, anh ấy luôn giữ khoảng cách bằng kính ngữ, bằng sự cẩn trọng tuyệt đối.

Khi ấy tôi thấy thích sự nghiêm túc của anh. Nhưng giờ đây tôi hiểu, có lẽ anh chỉ không biết mình được phép thân thiết với tôi đến mức nào. Và vì thế, anh chọn cách an toàn nhất: nói chuyện thật lịch sự.

Ngay cả khi lần đầu đến tiệm Mizunoya.

“Cháu xin phép làm phiền.”

“Xin lỗi vì đã đến lúc mọi người đang bận.”

Ngay từ trước khi bước qua cửa, anh đã xin lỗi hết lần này đến lần khác.

Bà tôi và tôi đều chào đón anh như người trong nhà. Gọi anh là “Kenta-kun”, rót trà, đối đãi như với cháu trai ruột.

Thế nhưng anh vẫn liên tục nói: “Cháu ngại quá”, “Cháu cảm ơn rất nhiều”, “Cháu được giúp đỡ nhiều quá rồi”.

Khi ấy tôi nghĩ: “Anh ấy thật lễ phép.”

Nhưng bây giờ tôi mới thấy, có lẽ anh đã cảm thấy không yên lòng. Như thể đang tự hỏi: “Mình có xứng đáng được đối xử tốt như vậy không?”

Khi anh giúp làm trang web cho tiệm cũng vậy.

Một trang web tuyệt vời đến thế, vậy mà anh cứ nói: “Tớ chỉ làm mấy việc linh tinh thôi”, “Tớ sợ mình quá tự tiện.”

Bà tôi và tôi đều vô cùng xúc động, thế nhưng anh lại nói: “Vẫn còn kém lắm”, “Tớ phải học thêm nữa.”

Anh ấy không chịu thừa nhận thành quả của chính mình.

Tôi từng ngưỡng mộ sự khiêm tốn ấy. Nhưng có lẽ, sâu trong lòng, anh thật sự nghĩ rằng: “Mình không đáng được khen.”

Ngay cả lúc mở Instagram, khi có lượt thích từ nước ngoài.

Tôi còn nhớ rõ sự phấn khích của mình: “Có người ở Mỹ, ở Pháp xem trang của mình kìa!”

Trong khi đó, anh chỉ cười nhẹ: “Chắc là may mắn thôi”, “Tớ chẳng làm gì cả.”

Dù chính anh là người giải thích lý thuyết AIDMA, chỉ cách dùng hashtag, hướng dẫn chụp ảnh… tất cả đều là công sức của anh.

Vậy mà anh vẫn phủ nhận mọi đóng góp của mình.

Tôi từng nghĩ đó là sự nhún nhường đáng mến. Nhưng có lẽ, anh thật sự tin rằng mình chẳng có giá trị gì.

Và cả lúc anh ấy tỏ tình.

“Dù tớ biết, việc một người như tớ đem lòng thích một người tuyệt vời như Chihiro-san thì có phần quá đáng…”

Khi ấy, tôi đã rung động vì sự chân thành của anh ấy. Nhưng giờ đây tôi hiểu, anh ấy thực sự nghĩ rằng mình không xứng đáng được yêu thương.

Tất cả… cuối cùng cũng kết nối lại với nhau.

Mọi sự khiêm nhường, mọi lời tự hạ thấp bản thân của Kenta-san, đều bắt nguồn từ vết thương mất cha.

Có lẽ từ khoảnh khắc ấy, anh đã vô thức tin rằng: “Mình là người không đáng được yêu.”

Thái độ dè dặt ấy, suy cho cùng, chỉ là một lớp phòng vệ của trái tim.

Dù đã trở thành người yêu, anh ấy vẫn còn giữ khoảng cách.

Anh ấy đang dè dặt ư? Có lẽ là vậy.

Nhưng còn tôi thì sao?

Tôi đã thật sự đối diện với anh một cách chân thành chưa?

Chỉ lặng lẽ chờ đợi… liệu có phải là điều đúng đắn?

Không phải.

Nếu anh ấy còn do dự, thì tôi phải là người bước tới.

Tôi phải là người mở lòng trước.

Phải là tôi.

—---------------------------------------

Khi nhìn thấy Kenta-san trên chuyến tàu buổi sáng, trái tim tôi vẫn còn đầy ắp những lời trò chuyện với mẹ anh tối qua.

“Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng, Chihiro-san.”

Kenta-san mỉm cười với tôi, nụ cười dịu dàng quen thuộc.

Nhưng giờ đây, tôi đã nhìn thấy.

Không… phải nói là tôi đã bắt đầu nhìn thấy.

Ẩn sau vẻ điềm đạm ấy là một bóng mờ như đang ôm giữ điều gì đó trong lòng. Câu chuyện tôi nghe từ mẹ anh ấy đêm qua khiến những điều trước đây mơ hồ, nay bỗng trở nên rõ ràng.

Theo nhịp lắc của con tàu, vai chúng tôi suýt chạm vào nhau. Trước kia, tôi sẽ vội vã né đi vì ngại ngùng. Nhưng bây giờ thì khác. Tôi muốn cảm nhận hơi ấm của anh.

“Kenta-san.”

“Gì vậy?”

Anh nhìn tôi với vẻ hơi ngạc nhiên.

“Hôm nay sau giờ học… anh có thể dành cho em một chút thời gian được không?”

“Tất nhiên rồi. Có chuyện gì sao?”

“Em có điều muốn nói. Ở công viên…”

Lần này, đến lượt tôi trở thành người nâng đỡ anh.

—-----------------------------------

Sau giờ học, tôi đợi Kenta-san trong công viên.

Ngồi trên băng ghế, tôi ngước nhìn bầu trời chiều. Mùa thu ngày ngắn, phía tây đã bắt đầu nhuộm màu cam nhạt. Những hàng cây trong công viên cũng dần chuyển sắc, và mỗi khi gió thổi qua, vài chiếc lá lại nhẹ nhàng rơi xuống.

“Chihiro-san.”

Quay đầu lại, tôi thấy Kenta-san đang bước đến, hơi thở có phần gấp gáp.

“Xin lỗi vì đã để em đợi.”

“Không đâu, em cũng vừa mới tới thôi.”

Anh ngồi xuống bên cạnh tôi. Giữa hai chúng tôi là một bầu không khí nặng nề hơn thường ngày.

Hít một hơi thật sâu, tôi lấy hết can đảm mở lời.

“Kenta-san… em đã nghe mẹ anh kể.”

“Về việc bố anh mất.”

“À… mẹ có nói với em chuyện đó sao. Nhưng cũng đã bảy năm rồi mà…”

“Em không nghĩ là như vậy.”

“Ể…”

“Sau khi bố anh qua đời, cả anh và mẹ anh đều đã trải qua khoảng thời gian vô cùng khó khăn. Và từ đó, anh bắt đầu quan tâm, để ý đến mẹ mình rất nhiều.”

“Mẹ… nói với em như vậy sao?”

“Vâng. Cô ấy rất lo lắng. Cô nói rằng sợ anh quá để ý đến cảm xúc của cô, đến mức đặt hạnh phúc của chính mình sang một bên.”

“Ra vậy…”

Kenta-san nhìn về khoảng không trước mặt, không quay sang nhìn tôi.

“Em thì—”

Tôi khẽ nâng giọng, như để tự nhắc mình đừng chùn bước.

“Nghe những điều đó, em bỗng hiểu ra rất nhiều chuyện.”

“Hiểu ra chuyện gì?”

“Em luôn nghĩ rằng anh là người vô cùng tinh tế, luôn quan tâm đến người khác. Với em, với bà của em cũng vậy. Em luôn cảm nhận được rằng anh trân trọng chúng em rất nhiều. Nhưng đồng thời… em cũng cảm thấy có một khoảng cách trong sự quan tâm ấy.”

Kenta-san khẽ giật mình.

“Chúng ta đã là người yêu rồi. Nhưng ngay cả bây giờ, anh vẫn đang dè dặt với em, phải không?”

Kenta-san lặng người. Có lẽ tôi đã nói trúng tim đen.

“Anh… thật sự vẫn chưa hiểu rõ con gái cho lắm.”

Anh ấy lẩm bẩm, gương mặt đầy bối rối.

“Không… có lẽ không phải vậy.”

Kenta-san cúi đầu, khẽ lắc nhẹ.

“Anh… không biết phải giữ khoảng cách với người khác như thế nào nữa.”

Anh ấy ngừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp.

“Từ khi bố mất, anh chỉ nghĩ rằng mình không được làm mẹ lo lắng… Rồi không biết từ lúc nào, điều đó biến thành suy nghĩ rằng mình không được làm phiền bất kỳ ai.”

Giọng anh run lên, rất khẽ.

“Đến khi nhận ra thì… anh đã không còn có thể gắn bó sâu sắc với bất kỳ ai nữa.”

“Fufu.”

Trước phản ứng bất ngờ của tôi, Kenta-san nghiêng đầu đầy thắc mắc.

“Em là người ích kỷ đấy.”

“Hả?”

“Em vừa nói những lời như trách móc anh, hỏi rằng ‘anh có đang dè dặt không?’… nhưng thật ra, chính em cũng đâu khác gì.”

“Không… không phải vậy đâu—”

“Đúng là như thế mà.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, chậm rãi nói.

“Em cũng chỉ đứng chờ. Chờ anh chủ động, chờ anh đề nghị, chờ anh dẫn dắt mọi thứ.”

Rồi tôi tiếp tục, có chút ngượng ngùng.

“Em cứ mãi dựa vào anh… chỉ biết chờ anh làm điều gì đó cho em, mà lại sợ hãi khi phải tự mình bước tới trước.”

Kenta-san tròn mắt ngạc nhiên.

“Nhưng hôm nay thì khác. Hôm nay, đến lượt em ở bên cạnh anh.”

Trước những lời ấy, Kenta-san bối rối, dường như không biết phải đáp lại thế nào.

Tôi khẽ đứng dậy, rồi đổi chỗ, ngồi sát bên anh hơn.

“Kenta-san, lại đây nào.”

Lần này, tôi sẽ là người mở lòng trước.

Tôi nhẹ nhàng kéo đầu anh tựa vào ngực mình.

“Anh không cần phải dè dặt nữa đâu.”

Ban đầu, Kenta-san còn sững sờ, nhưng dần dần, cơ thể anh thả lỏng ra.

“Hãy dựa vào em nhé… cả phần yêu thương của người cha đã khuất, em cũng sẽ thay anh gánh lấy.”

Một giọt nước mắt lăn dài trên má Kenta. Trái tim tôi cũng nóng lên.

Tôi cảm nhận được lớp băng trong lòng anh đang chậm rãi tan chảy.

“Chihiro-san…”

“Vâng, anh cứ nói hết đi.”

“Thật ra… anh lúc nào cũng bất an.”

“Kenta-san…”

“Từ sau khi bố mất, anh luôn sợ phải mất đi thêm một người quan trọng nữa.”

Những cảm xúc bị chôn sâu trong tim anh ấy cuối cùng cũng tìm được lời nói. Vòng tay tôi ấm áp, và tôi tin rằng, đối với anh, đây đã trở thành một nơi an toàn.

“Anh không cần phải gánh vác mọi thứ một mình nữa. Vì đã có em rồi.”

Trong giọng nói của chính mình, tôi cảm nhận rõ trái tim anh đang dần mềm ra.

“Cảm ơn em, Chihiro-san.”

Giọng anh ấy run rẩy.

“Em mới là người phải cảm ơn. Em rất hạnh phúc vì anh đã chịu mở lòng với em.”

Mặt trời đã hoàn toàn khuất bóng, không gian xung quanh dần chìm vào sắc tối. Thế nhưng, trái tim chúng tôi lại tràn đầy hơi ấm.

Gặp được anh, thật sự là điều may mắn.

Được trở thành người có thể cùng anh nương tựa, tôi cảm thấy bản thân mình cũng đã trưởng thành hơn.

Từ nay về sau, em muốn tiếp tục sánh bước cùng anh trên con đường phía trước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!