Chương 42: Xây dựng hệ thống đặt hàng trực tuyến
Enjoy!
------------------------
Xây dựng hệ thống đặt hàng trực tuyến
Sau khi việc quản lý đơn hàng bằng bảng tính đã dần đi vào ổn định, tôi nhận được lời tâm sự từ Chihiro.
"Việc số hóa trong nội bộ cơ bản đã xong rồi, nên em muốn có thể xử lý cả đơn đặt hàng qua mạng."
Thế là như thường lệ, tôi lại ghé thăm tiệm Mizunoya.
"Chào buổi sáng, Kenta-san"
Chihiro mỉm cười đón tôi. So với tình trạng rối ren cách đây hai tuần, gương mặt em hôm nay trông rạng rỡ hơn hẳn. Từ khi trở thành người yêu, nụ cười ấy dường như càng thêm lấp lánh trong mắt tôi.
"Chào buổi sáng. Hôm nay mình cùng nhau nghĩ thử về hệ thống đặt hàng online nhé?"
Trước lời đề nghị của tôi, đôi mắt Chihiro sáng lên.
"Vâng! Gần đây số khách đặt hàng qua mạng tăng lên nhiều, nên việc xử lý qua email trở nên khá phức tạp. Em đang nghĩ xem có cách nào hiệu quả hơn không"
Trong không gian làm việc phía trong, hai đứa tôi bàn bạc về hướng phát triển sắp tới. Bà cũng ghé đầu vào nhìn chúng tôi.
"Kenta-kun, cảm ơn cháu lúc nào cũng giúp đỡ. Thấy Chihiro vui vẻ thế này là bà yên tâm rồi"
Những lời ấm áp ấy khiến lòng tôi dịu lại.
"Trước tiên, mình cùng sắp xếp lại tình hình hiện tại nhé"
Tôi mở sổ tay, bắt đầu ghi ra những vấn đề cần giải quyết.
"Hiện giờ các kênh nhận đơn gồm có: điện thoại, email và tin nhắn trực tiếp trên SNS, đúng không?"
"Ừm. Mỗi kênh lại có một kiểu khác nhau nên rất rối. Đặc biệt là email và SNS, quản lý khá vất vả. Nếu có thể, em muốn gom tất cả lại thành một"
Chihiro giải thích với vẻ mặt hơi bối rối.
"Hơn nữa, để xác nhận nội dung đơn hàng hay điều chỉnh ngày giao, bọn em phải trao đổi qua lại rất nhiều lần…"
"Anh hiểu rồi. Với cả khách hàng lẫn Mizunoya, có một cơ chế hiệu quả hơn chắc chắn sẽ tốt hơn"
Tôi suy nghĩ. Dựa trên thành công của bảng tính lần trước, rõ ràng đã đến lúc cần một hệ thống ở mức cao hơn.
"Hay là mình thử tạo một biểu mẫu đặt hàng riêng bằng Google Form nhé?"
Ngay lập tức, gương mặt Chihiro bừng sáng.
"Google Form ư?"
Cô nghiêng đầu, tò mò hỏi.
"Ừ. Khách hàng chỉ cần điền thông tin cần thiết rồi gửi đi, dữ liệu sẽ tự động được ghi vào bảng tính"
Tôi mở máy tính và bắt đầu tạo thử một Google Form. Chihiro chăm chú dõi theo từng thao tác của tôi.
"Các mục thì gồm: tên khách hàng, thông tin liên lạc, tên sản phẩm, số lượng, ngày giao mong muốn, phương thức thanh toán… đại khái là vậy"
"Nghe giống như một bảng khảo sát nhỉ"
"Đúng vậy. Khách chỉ cần điền vào form, kết quả sẽ tự động được ghi vào spreadsheet. Bọn mình chỉ cần kiểm tra bảng đó vài lần mỗi ngày để xử lý đơn hàng là được"
Chihiro ghé sát lại nhìn màn hình. Từ khi yêu nhau, khoảng cách gần thế này trở nên thật tự nhiên và dễ chịu. Khi vai khẽ chạm vào nhau, tim tôi bất giác đập nhanh hơn một chút.
"Phần tên sản phẩm, mình để dạng chọn lựa và hiển thị cả hình ảnh nhé"
Theo thao tác của tôi, màn hình lựa chọn với những bức ảnh wagashi xinh đẹp của Mizunoya dần hiện ra.
"Oa, trông giống hệt menu trong tiệm luôn"
Giọng Chihiro đầy phấn khích, khiến tôi cũng thấy vui theo.
"Mình sẽ hiển thị thêm giá và đặc điểm của từng món để khách dễ chọn"
Từng sản phẩm được thêm vào phần mô tả cẩn thận. Chihiro vừa xem vừa góp ý những thông tin muốn bổ sung. Cứ thế, thời gian trôi qua lúc nào không hay.
"Ngày giao hàng mong muốn, mình cho chọn theo dạng lịch nhé?"
"Ý đó hay thật. Nhưng vì công việc, có những ngày bên em không thể nhận đơn được"
"Không sao đâu. Mình chỉ cần cài đặt trước để khách chỉ chọn được những ngày có thể phục vụ"
Sau khi tôi điều chỉnh, lịch chỉ còn hiển thị những ngày làm việc, loại trừ ngày nghỉ và ngày cao điểm của Mizunoya.
"Tuyệt quá! Như vậy sẽ không lo nhận phải những đơn vượt quá khả năng nữa"
Chihiro xúc động ra mặt. Niềm vui thuần khiết của em chính là phần thưởng lớn nhất đối với tôi.
Buổi chiều, chúng tôi tiếp tục cài đặt chức năng trả lời tự động sau khi khách gửi form.
"Khi khách gửi đơn, họ sẽ nhận được email xác nhận ngay lập tức"
"Email xác nhận?"
"Ừm. Nội dung kiểu như: 'Chúng tôi đã nhận được đơn hàng của quý khách. Chi tiết sẽ được liên hệ sau'"
Thử gửi test, email xác nhận lập tức được gửi đến.
"Như vậy khách hàng sẽ yên tâm hơn nhiều."
Chihiro quay sang mỉm cười với tôi. Chỉ một nụ cười thôi cũng đủ làm lòng tôi ấm lên.
"Ngoài ra, khi có đơn mới, bên Mizunoya cũng sẽ nhận được email thông báo cùng lúc."
Chihiro gật đầu, đôi mắt lấp lánh.
Ngay sau đó, thông báo thật sự hiện lên trên điện thoại của cô.
"Thật luôn này! Biết được ngay lập tức luôn kìa."
Chihiro vui vẻ vỗ tay, dáng vẻ ấy khiến tôi cũng bật cười theo.
"Ừ. Dù đang ra ngoài, mình vẫn có thể nắm được tình hình đơn hàng."
Nghe tôi giải thích, Chihiro gật đầu đầy thán phục.
—---------------------------------------
Chiều xuống, hệ thống cơ bản cuối cùng cũng được hoàn thiện.
“Như vậy là từ bây giờ, khách hàng có thể đặt hàng bất cứ lúc nào, suốt 24 tiếng rồi nhỉ.”
Chihiro nói, gương mặt em ánh lên niềm vui.
“Bước tiếp theo là gắn đường link của form này lên website và mạng xã hội.”
Tôi mở trang web của tiệm Mizunoya, thêm một nút lớn trên trang chủ với dòng chữ: ‘Đặt hàng online tại đây’.
“Em sẽ thêm link form đặt hàng vào các bài đăng trên Instagram và Twitter.”
“Vậy là khách có thể đặt hàng trực tiếp từ SNS rồi.”
“Vâng. Em nghĩ sự tiện lợi cho khách hàng sẽ tăng lên rất nhiều.”
Vừa test lại hệ thống, Chihiro vừa đề xuất:
“Hay là… chúng ta thử làm một bài đăng giới thiệu hệ thống mới này cho khách nhé?”
“Ý hay đó. Cùng làm nào.”
Hai đứa cùng nhau soạn bài đăng giới thiệu hệ thống mới. Có lúc, tay Chihiro vô tình chạm vào tay tôi, mỗi lần như vậy tim tôi lại khẽ nhảy lên. Chúng tôi còn dùng cả ảnh chụp màn hình giao diện đặt hàng để giải thích sao cho dễ hiểu nhất.
“Viết kiểu như: ‘Nhận đơn 24/7 ♪ Hệ thống mới giúp việc đặt hàng trở nên tiện lợi hơn!’ thì sao?”
“Hay lắm. Chắc khách sẽ thích lắm.”
Vừa đăng bài xong, phản hồi đã bắt đầu xuất hiện.
“Có người bình luận ‘Đợi mãi cuối cùng cũng có!’ rồi kìa.”
Chihiro hào hứng nhìn màn hình, đôi mắt cô lấp lánh ánh sáng. Nhìn cô như vậy, tôi cũng thấy lòng mình rộn ràng theo.
“Có khi từ ngày mai đã có đơn đặt qua hệ thống này rồi đó.”
“Ừm, em mong chờ lắm.”
Giữa chừng, bố của Chihiro mang trà ra cho chúng tôi.
“Kenta-kun, hôm nay cũng vất vả rồi. Cảm ơn con đã giúp đỡ Chihiro.”
“Dạ không, con mới là người học được rất nhiều ạ.”
Sự ấm áp của gia đình Chihiro khiến tôi một lần nữa cảm thấy biết ơn từ tận đáy lòng.
—----------------------------------------
Khi công việc tạm ổn, bố của Chihiro nghiêm túc gọi tôi lại.
“Kenta-kun, chú có chuyện muốn nói.”
Tôi hơi căng thẳng, đáp lời:
“Dạ, có chuyện gì vậy ạ?”
“Gia đình chú đã bàn bạc về những gì con đã giúp đỡ Mizunoya cho đến nay.”
Chihiro, bà và mẹ cô cũng cùng ngồi lại.
“Nhờ con, Mizunoya thực sự đã thay đổi. Doanh thu tăng lên, khách hàng cũng rất hài lòng.”
Bố cô nói tiếp với vẻ mặt chân thành:
“Từ việc làm website, hỗ trợ quản lý SNS, quản lý đơn hàng bằng spreadsheet, cho đến hệ thống đặt hàng online hôm nay…”
Tôi nghe mà không khỏi ngại ngùng.
“Với từng ấy kết quả, gia đình chú muốn trả cho con một khoản thù lao xứng đáng.”
“Ơ…?”
Tôi sững sờ. Tôi chỉ nghĩ mình đang giúp đỡ, chưa từng nghĩ đến chuyện nhận tiền.
Bố Chihiro lấy ra một chiếc phong bì.
“Kenta-kun, cháu mở ra xem thử nhé.”
“Dạ…?”
Tôi dè dặt mở phong bì.
“Mười hai… mười hai vạn yên… nhiều quá…” (Tầm 20tr :v)
Tôi hoảng hốt. Với một học sinh cấp ba như tôi, đó là số tiền không thể tưởng tượng được.
“Đừng ngại. Đây là thù lao con hoàn toàn xứng đáng nhận.”
Bà của Chihiro dịu dàng nói.
“Những người khác làm việc đều được trả công, vậy mà chỉ riêng cháu thì không, như vậy chẳng phải chúng ta đang lợi dụng một học sinh sao? Điều đó bà không muốn.”
Mẹ Chihiro cũng nhẹ nhàng góp lời:
“Hơn nữa, nếu sau này con vẫn tiếp tục hỗ trợ sự phát triển của Mizunoya, gia đình cô cũng dự định sẽ trả công tương xứng với thành quả.”
Nghe những lời ấy, ngực tôi bỗng nóng lên.
“Con cảm ơn… nhưng lý do con giúp là vì Chihiro-san…”
Tôi bối rối. Tôi đâu phải làm vì tiền.
“Kenta-san.”
Chihiro dịu dàng nói:
“Chuyện của chúng ta là chuyện riêng. Còn công việc, nỗ lực và kỹ thuật của anh xứng đáng được đánh giá công bằng.”
“Nhưng anh…”
“Kenta-kun, nhà chú hiểu rõ con không làm vì tiền.”
Bố cô mỉm cười ấm áp.
“Chính vì vậy, cả nhà càng muốn trả thù lao đàng hoàng. Nếu chỉ nhận lòng tốt của con mà không đáp lại, gia đình chú sẽ không yên lòng.”
Trước tấm lòng của Chihiro và gia đình em, tôi thực sự xúc động.
“Con xin cảm ơn… con sẽ trân trọng sử dụng số tiền này.”
Tôi cúi đầu thật sâu.
Dù chưa nghĩ ra sẽ dùng vào việc gì, nhưng tôi tự nhủ nhất định sẽ sử dụng nó một cách xứng đáng với tấm lòng mà gia đình này đã dành cho tôi.
—------------------------------------------
Trên đường về, Chihiro khẽ nói:
“Nhờ anh mà Mizunoya đang dần trở nên hiện đại hơn từng ngày.”
“Là vì em luôn chủ động học hỏi nên anh mới thấy vui khi làm cùng.”
Ánh hoàng hôn nhuộm dịu hai đứa. Nghiêng nhìn gương mặt Chihiro, tôi lại thấy tim mình đập nhanh.
“Tiếp theo, mình sẽ triển khai hệ thống gì nữa nhỉ?”
Sự cầu tiến của cô khiến tôi cũng được tiếp thêm động lực.
“Có thể nghiên cứu thêm hệ thống thanh toán, những chức năng cao hơn nữa.”
“Em mong chờ lắm.”
Khi chia tay ở nhà ga, Chihiro khẽ nắm tay tôi.
“Hôm nay cũng cảm ơn anh rất nhiều.”
Hơi ấm ấy theo tôi suốt quãng đường về nhà.
Về đến nhà, tôi mở lại hệ thống đã làm hôm nay để kiểm tra lần cuối. Giữ khoảng cách vừa đủ của một cặp người yêu, đồng thời cùng nhau trưởng thành với tư cách đối tác.
Có thể dùng kỹ năng của mình để giúp đỡ gia đình Chihiro, tôi thực sự thấy hạnh phúc.
Tuần sau, hệ thống này sẽ mang lại những kết quả như thế nào — tôi đã bắt đầu mong chờ.
Và rồi tôi lại nghĩ đến số tiền mười hai vạn yên hôm nay. Dù chưa biết sẽ dùng vào việc gì, nhưng tôi hy vọng một ngày nào đó, nó sẽ được dùng cho Chihiro hoặc cho Mizunoya.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
