Chương 45: Tâm tư của mẹ ─ góc nhìn của người mẹ ─
Enjoy!
-------------------------------------
Tâm tư của mẹ ─ góc nhìn của người mẹ ─
Chồng tôi… bố của Kenta, là một giáo viên dạy khoa học ở trường trung học cơ sở.
Anh ấy tên là Yoshito, một người thực sự sống rất tình nghĩa, trọng chữ “nghĩa” và chữ “tình”. Khi Kenta còn nhỏ, hai cha con thường cùng nhau làm thí nghiệm, coi đó như một trò chơi.
“Bố ơi, hôm nay mình làm thí nghiệm gì thế?”
Mỗi lần Kenta hỏi bằng đôi mắt lấp lánh như vậy, Yoshito đều mỉm cười thật hiền rồi đáp:
“Hôm nay mình thử làm thí nghiệm về không khí nhé. Có những thứ tuy không nhìn thấy, nhưng chắc chắn là đang tồn tại.”
Tôi đã từng nghĩ rằng, những ngày tháng bình yên như thế sẽ còn tiếp diễn mãi… cho đến ngày hôm đó.
Đó là vào mùa xuân năm Kenta học lớp bốn tiểu học.
Yoshito gặp tai nạn giao thông trên đường từ trường về nhà.
Chiếc xe tải do tài xế ngủ gật gây ra tai nạn. Yoshito qua đời ngay tại chỗ.
Khi chạy vội đến bệnh viện, tôi hoàn toàn không thể chấp nhận được sự thật.
Người vừa mới nói với tôi câu “anh về rồi” cách đó không lâu… đã không còn tồn tại trên cõi đời này nữa.
Kenta nghe tin tai nạn ở trường, gương mặt tái mét, vội vã chạy đến bệnh viện.
“Bố đâu rồi? Bố có sao không?”
Trước Kenta khi ấy mới mười tuổi, tôi không biết phải nói thế nào cho đúng.
Nhưng chỉ cần nhìn biểu cảm trên gương mặt tôi, Kenta đã hiểu tất cả.
“Bố… không còn nữa rồi, đúng không?”
Tôi chỉ có thể lặng lẽ gật đầu.
Từ ngày hôm đó, Kenta đã thay đổi.
Thằng bé bỗng trở nên chín chắn một cách đột ngột, luôn lo lắng cho tôi.
“Mẹ đừng lo, để con bảo vệ mẹ.”
Kenta khi ấy mới mười tuổi, nắm chặt tay tôi và nói như vậy.
“Phần mà bố không thể làm được nữa, con sẽ thay bố chăm sóc mẹ.”
Nghe những lời ấy, tôi không thể ngăn được nước mắt.
Lẽ ra, người phải che chở cho Kenta… là tôi mới đúng.
Vậy mà từ khoảnh khắc đó, Kenta đã cố gắng trở thành một “người đàn ông”, để bảo vệ mẹ mình.
Cuộc sống của hai mẹ con trong gia đình đơn thân khó khăn hơn tôi từng tưởng tượng rất nhiều.
Chúng tôi sống dựa vào tiền trợ cấp tuất của Yoshito và thu nhập làm thêm của tôi, lúc nào cũng mang theo nỗi lo cơm áo.
Nhưng điều đau đớn nhất không phải là tiền bạc, mà là việc tôi đã để Kenta phải nếm trải nỗi cô đơn của một đứa trẻ không có cha.
Ánh mắt của thằng bé khi nhìn những gia đình có đủ cha mẹ trong ngày hội thể thao.
Sự thật phũ phàng khi đến ngày họp phụ huynh, chỉ riêng thằng bé là không có bố đi cùng.
Ngày nào tôi cũng tự hỏi: liệu mình có đủ để trở thành một “gia đình trọn vẹn” đối với con nó hay không?
“Mẹ ơi, con không hề thấy cô đơn đâu. Vì con có mẹ mà.”
Kenta luôn nói như thế. Nhưng tôi hiểu.
Tôi biết nó đang nhẫn nhịn.
Khi lên cấp hai, Kenta càng quan tâm đến tôi nhiều hơn.
Thằng bé tự giác học hành, luôn cố gắng để tôi không phải lo lắng.
Quan hệ bạn bè cũng chừng mực, lúc nào cũng đặt người mẹ là tôi lên hàng đầu.
Tôi vừa hạnh phúc, lại vừa thấy day dứt khôn nguôi.
Giá như Kenta có thể sống tự do hơn, vô tư hơn, tận hưởng trọn vẹn tuổi thanh xuân của mình…
Nhưng rồi, khi Kenta lên cấp ba và gặp được Chihiro-san, mọi thứ đã thay đổi.
“Con quen một cô bạn tên là Chihiro-san… trên tàu điện.”
Ngày đầu tiên Kenta chủ động kể cho tôi nghe về chuyện tình cảm của mình.
Trong lòng tôi, tôi đã lặng lẽ giơ nắm tay chiến thắng.
Cuối cùng thì thằng bé cũng đã có những rung động đúng với lứa tuổi của mình.
Khi nói về Chihiro-san, gương mặt của Kenta rạng rỡ đến mức tôi chưa từng thấy kể từ ngày con mất cha.
Những câu chuyện về việc phụ giúp ở tiệm Mizunoya.
Những buổi cùng nhau học bài.
Những lời kể về gia đình Chihiro-san ấm áp đến nhường nào.
Mỗi lần nghe thằng bé nói, lòng tôi lại nhẹ nhõm hơn một chút.
Người con gái này… có thể dạy cho Kenta biết thế nào là hơi ấm của một gia đình thực sự.
Có thể xoa dịu nỗi cô đơn vì thiếu vắng người cha mà thằng bé đã âm thầm chịu đựng suốt bao năm.
Tôi đã tin như vậy.
Và hôm nay, khi được trực tiếp trò chuyện với Chihiro-san, niềm tin ấy đã trở thành sự chắc chắn.
Chihiro-san hiểu rõ cội nguồn của sự dịu dàng nơi Kenta.
Và cô bé thực sự, từ tận đáy lòng, trân trọng Kenta.
Quan trọng hơn cả, bản thân Chihiro-san cũng là một người được nuôi dưỡng trong một gia đình đầy ấm áp và yêu thương — một người con gái tuyệt vời.
—-----------------------------
Khi kể xong cho Chihiro-san nghe về bố của Kenta, tôi cúi đầu thật sâu.
“Cảm ơn con… thật sự cảm ơn con, Chihiro-san.”
“Không đâu ạ, con không dám nhận như vậy. Chính con… à không, chính tụi con mới là người luôn được Kenta-san giúp đỡ.”
“Không phải thế đâu. Những điều mà suốt bao năm qua cô không thể làm được… thì con đã làm được rồi. Kenta lúc nào cũng dè dặt, chỉ chọn những điều an toàn, luôn lo lắng để cô không phải buồn, không phải lo. Nhưng từ khi gặp con, ngày nào nó cũng trông thật vui vẻ.”
Khóe mắt tôi ươn ướt. Thật là… càng lớn tuổi, con người ta càng dễ rơi nước mắt.
Những lời tôi nói với Chihiro-san đều xuất phát từ tận đáy lòng.
Bởi tôi cảm nhận được rằng, sự tồn tại của Chihiro-san đã lấp đầy “mảnh ghép còn thiếu” trong cuộc đời của Kenta.
Nụ cười hạnh phúc của thằng bé.
Tấm lòng trân trọng mà nó dành cho Chihiro-san.
Và sự dịu dàng, ân cần mà Chihiro-san dành cho Kenta.
Tất cả những điều đó, nếu Yoshito còn sống, hẳn anh ấy cũng sẽ muốn trao cho Kenta một tình yêu trọn vẹn như thế — và giờ đây, những gì Chihiro-san mang đến thậm chí còn dư đầy hơn thế.
Từ phía cửa ra vào vang lên giọng Kenta: “Con về rồi.”
Tôi và Chihiro-san vội lau nước mắt, mỉm cười đón thằng bé trở về.
Nhưng tôi tin rằng, những lời vừa rồi đã khắc sâu trong lòng Chihiro-san.
Cội nguồn của sự dịu dàng nơi Kenta.
Và cả trọng lượng của những kỳ vọng mà tôi đặt nơi con bé.
Đêm xuống, sau khi Kenta đã ngủ say, tôi ngồi một mình, lặng lẽ nhìn bức ảnh của Yoshito.
“Anh à… Kenta đã gặp được một người rất tuyệt vời.”
Tôi khẽ nói với Yoshito trong tấm ảnh.
“Con bé tên là Chihiro-san, một người rất tốt bụng. Con bé yêu thương Kenta bằng cả tấm lòng.”
Nếu Yoshito còn sống, anh ấy sẽ nghĩ gì về Chihiro-san nhỉ?
Chắc hẳn anh cũng sẽ giống tôi, yêu mến con bé và sẵn lòng công nhận cô bé là người yêu của Kenta.
“Kenta có lẽ sẽ hạnh phúc lắm. Con nó đã được yêu thương đủ nhiều để có thể quên đi nỗi cô đơn vì thiếu vắng người cha.”
Tôi mỉm cười với bức ảnh của Yoshito.
Từ ngày mai, mối quan hệ giữa Kenta và Chihiro-san hẳn sẽ càng thêm sâu đậm.
Với tư cách là một người mẹ, tôi chỉ mong có thể âm thầm dõi theo và nâng đỡ hai đứa.
Và tôi muốn nói lại một lần nữa với Chihiro-san:
“Xin hãy… chăm sóc cho Kenta.”
Bởi hạnh phúc của thằng bé, chính là điều ước lớn nhất của tôi.
Bởi nụ cười của Kenta khi ở bên Chihiro-san, đối với tôi, còn quý giá hơn bất cứ điều gì.
Đêm nay, có lẽ tôi sẽ ngủ rất ngon — trong cảm giác yên lòng hiếm hoi, khi biết rằng tương lai của Kenta đang được soi sáng bởi một thứ ánh sáng dịu dàng và ấm áp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
