Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 06 Truyền thừa bí mật của Ngự Hồ và tiên đạo Linh Ẩn - Chương 63: Nhạc Thánh Ỷ Lan

Ừm... Nói cách khác, về cơ bản đây là một giao dịch mà cả hai bên đều đã chấp nhận.

Nếu đã như vậy, cô cũng không cần phải dùng sức kéo tên này ra khỏi ảo cảnh. Mộ Dung Vân không ngốc. Nhìn thái độ của hắn đối với Nhạc Tiên hoa tràng lúc trước, có lẽ hắn ta đã nhận ra manh mối từ lâu rối, chỉ là hắn không thèm để ý mà thôi.

Bỏ lại người đàn ông ở phía sau đang tiếp tục trò chuyện với bông hoa trắng, Willis không để ý đến hắn ta nữa và cô tiếp tục đi sâu hơn vào thung lũng cùng Nhai Tí.

Hoa Yêu vẫn chỉ là Hoa Yêu. Tuy nó có thể bắt chước hình dáng phụ nữ, nhưng mà chúng không có khả năng chơi nhạc cụ. Điều đó đòi hỏi sự luyện tập và rèn luyện rất bài bản. Vì vậy, tiên âm vẫn còn lưu lại trong Tiên Âm cốc này chắc chắn có nguồn gốc phát ra nơi khác mới đúng.

Thung lũng này tuy đầy hoa nhưng diện tích lại không lớn lắm. Nhìn các văn nhân và thi sĩ đang trò chuyện và chơi nhạc với các nàng tiên hoa trong mơ, Willis vẫn tiếp tục tiến về phía trước mà không hề biểu lộ cảm xúc.

Không lâu sau, tầm nhìn của cô đã trở nên rõ ràng hơn.

Ở nơi sâu nhất của Tiên Âm cốc này, đã không còn bông hoa nào nở rộ nữa.

Chỉ có một người phụ nữ thực sự ngồi xếp bằng trên bãi cỏ xanh tươi, nhắm mắt chơi đàn cầm.

Tiên âm du dương vang lên và ngân vang, nở rộ trong thung lũng rộng lớn và yên bình này.

[Trăm hoa đã tàn, vẻ đẹp tuổi trẻ lại tàn phai…]

[Một đời người, một thế giới, một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng ngàn năm, vạn năm cũng không tìm được.]

[Tam Đồ xa xôi, trời đất mênh mông…]

[Chỉ có... Hồng Trần thán]

Khi khúc hát kết thúc, để lại giai điệu tuyệt vời còn vương vấn trong không gian, người phụ nữ xinh đẹp, mặc một chiếc áo choàng tơ lụa và mái tóc đen buông xuống vai, ngẩng đầu lên và nhìn cô gái và con hung thú đã tiến đến bãi cỏ xanh, với nụ cười trên môi.

"Ta không ngờ tối nay lại náo nhiệt đến thế. Lâu lắm rồi nơi này mới có khách quý đến đây. Không biết ta nên xưng hô với hai vị thế nào?"

Trước khi để đối phương nắm quyền điều khiển cuộc trò chuyện, Willis phản bác bằng một câu hỏi.

“Vậy còn ngươi, ngươi là ai?”

"Ha ha, ngay cả câu hỏi cũng giống nhau đến thế sao."

Cô gái mỉm cười lắc đầu, đứng dậy, khẽ cúi chào, tay cầm đàn cầm. Mái tóc dài cũng có màu đen nhánh như tóc của tiểu thư mục sư tung bay nhẹ nhàng theo từng động tác, thần thái tao nhã tự nhiên.

"Ta tên là Ỷ Lan. Ta chỉ là một phàm nhân bình thường có chút hiểu biết về âm nhạc mà thôi, không đáng nhắc đến.”

Vừa nói xong, cô gái đột nhiên quay đầu nhìn về một vị trí bên cạnh, trên mặt hiện lên nụ cười.

“Thủ đoạn tốt.”

"Ỷ Lan? Cô chính là Ỷ Lan, vị Nhạc Thánh đã đột nhiên xuất hiện cách đây một ngàn năm, sáng tác ra tác phẩm đầu tiên trong thập đại kiệt tác, [Tiêu Dao hành] sao? Một ngàn năm đã trôi qua rồi, vậy mà Nhạc Thánh vẫn còn tồn tại trên thế gian này sao?!"

Người thốt ra tiếng kêu kinh ngạc như vậy không phải là Willis, mà là cô Linh Phong, người đột nhiên xuất hiện từ khoảng không phía trên đám cỏ như thể xuyên thủng không gian, đúng vào nơi ánh mắt của Ỷ Lan đang tập trung.

Sự xuất hiện của Linh Phong làm cô gái tự xưng là Ỷ Lan dường như không làm cô ta ngạc nhiên. Nàng chỉ gật đầu chấp thuận.

"Có thể thoát khỏi ảo giác do [Thập Phương Không Cốc] tạo ra nhanh như vậy, cô nương, cảm thụ âm nhạc và trực giác của cô thật sự rất xuất chúng. Cô hẳn là một trong số ít anh kiệt trên thiên hạ ngày nay, đúng không?"

"Ta không dám nhận danh xưng Nhạc Thánh, nhưng [Tiêu Dao hành] quả thực là sáng tác của ta khi ta còn tuổi trẻ và chưa biết gì, đã để thế nhân chê cười rồi.” 

Willis lặng lẽ tiến lại gần Linh Phong, khẽ huých vào cánh tay cô gái và thì thầm tò mò.

"Này này, rốt cuộc chuyện này là sao vậy? Cô vừa chạy đi đâu thế?"

"Willis, cô thực sự cũng đến được đây sao. Mọi chuyện là như thế này..."

Không giấu giếm điều gì, Linh Phong gật đầu và kể lại trải nghiệm trước đây của mình một cách ngắn gọn nhất có thể.

Đúng như tiểu thư mục sư dự đoán, cô ấy và Bạch Nhi sau khi được báo tin đã đến tham gia [Nhạc tiên hoa tràng] do thuyền Nhạc Tiên tổ chức. Tuy nhiên, khi Mộng Nhụy cô nương ngân nga một khúc nhạc [Hồng Trần thán], thì Linh Phong nhạy bén đã cảm nhận được sức mạnh đặc biệt ẩn chứa trong âm nhạc và cánh hoa, thế nên cô ấy liền chuẩn bị trước.

Sau đó, nàng và Bạch Nhi bước vào giấc mơ của Hoa Yêu, muốn tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra.

Yêu quái ở Cổ Linh Vực có đủ loại sinh vật kỳ dị, kỳ lạ, bao gồm rất nhiều loại yêu quái tà ác làm hại người tu luyện. Cho nên, ban đầu hai người Linh Phong kia đã cố gắng ứng phó với tình hình hiện tại dựa trên những giả định tồi tệ nhất có thể của họ.

Sau khi vào thung lũng bằng cách trả lời các câu hỏi, hai người họ, cũng giống như Willis, không muốn làm phiền những người qua đường đang chìm đắm trong giấc mơ và tìm kiếm niềm vui với các Hoa Yêu. Thay vào đó, họ tiến sâu hơn vào nơi phát ra giai điệu của tiên âm nhạc trong thung lũng

Cuối cùng hai người họ đã gặp người phụ nữ bí ẩn này.

Tuy nhiên, do... ừm... sự bốc đồng của cô nàng Bạch Nhi nên người ta vẫn chưa xuất hiện. Người phụ nữ này, người được cho là Nhạc Thánh, chỉ có thể dùng một số thủ đoạn nhỏ để đưa cô ấy đến một nơi yên tĩnh hơn để nghỉ ngơi.

Trong quá trình đó, Linh Phong đương nhiên không thể đứng nhìn, thế là cô ấy đã rơi vào tình cảnh giống như Bạch Nhi.

Đương nhiên, theo lời Ỷ Lan, nơi này thực ra là một không gian giống như mê cung, cũng không có nguy hiểm gì. Cho nên Linh Phong lại phải phá mê cung lần nữa. Và tại đây, sau khi biết tên của đối phương, cô ấy cũng không có động tác gì thêm.

Về việc vị "Nhạc Thánh" này thực sự là ai...

Nhai Tí đã trả lời câu hỏi.

[Một ngàn năm trước, ta nghe Nguyên Thiên Thu kể rằng, khi Tù Ngưu đi tìm kiếm tin tức về âm nhạc tuyệt vời, tên đó đã tìm thấy một thiên tài âm nhạc tên là Ỷ Lan. Vì cảm động sâu sắc trước khoảng thời gian hai người kia bên nhau, tên đó đã coi nàng ta như tri kỷ, truyền đạt tất cả kiến thức mà hắn biết cho nàng, và hắn đã thề sẽ bảo vệ nàng.]

[Trở lại thời gian ban đầu ở bên ngoài Tiên Âm cốc, tên đó có thể tránh được việc chiến đấu với kẻ thù, nhưng để bảo vệ thứ gì đó bên trong thung lũng kia, tên đó đã chiến đấu với ba con Yêu tà kia cho đến khi lưỡng bại câu thương…]

Con hung thú nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đang cầm đàn cổ cầm bằng đôi mắt đỏ sẫm, một chút khinh thường và tiếc hận hiện lên trên miệng nó.

[Si tình tại âm, cuối cùng huynh của ta lại chết vì nó. Anh trai của ta thực sự vẫn là kẻ bướng bỉnh như ngày nào.] 

Ỷ Lan tỏ vẻ ngạc nhiên.

"Các hạ là...?"

[Nhai Tí.]

"!?"

Dường như bị cái danh xưng hung tà này ám chỉ đến sợ hãi, thân hình mảnh mai của Ỷ Lan khẽ run lên, vô thức lùi lại nửa bước. Cô gái nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, vẻ mặt trở nên u buồn.

"Thì ra ngươi là người thân của Tù Ngưu. Ngươi đến đây để trả thù, vì ta đã hại chết anh trai ngươi sao…?"

“Rống...........”

Nhai Tí gầm lên một tiếng nhỏ nghe như rồng nhưng không hẳn là thú, rồi nói một cách khinh thường.

[Nếu ta thực sự muốn báo thù, ta đã hành động từ ngàn năm trước rồi. Tù Ngưu chết dưới tay kẻ thù là do bản thân tên đó yếu đuối, chuyện này liên quan gì đến người khác? Nhân loại các ngươi đừng nên tự cao tự đại.]

[Bây giờ ta đã có chủ nhân để phục vụ. Nếu chủ nhân muốn, ta đương nhiên sẽ không từ chối việc phá hủy nơi này. Nhưng may mắn thay, nhân loại à, đây chỉ là ảo mộng và chủ nhân ta rất rộng lượng, không để bụng những tội lỗi ngu ngốc của các ngươi đâu... Hừ.]

"Chủ nhân của Nhai Tí...?"

Theo hướng của con hung thú, Ỷ Lan hướng ánh mắt ngạc nhiên về phía một cô gái tóc đen.

"Đúng vậy, quan hệ bây giờ của chúng ta là đồng bạn."

Tiểu thư mục sư luôn sẵn sàng thừa nhận điều đó.

"Thật không thể tin được. Nhai Tí, một kẻ ngang ngược, kiêu căng khó thuần trong truyền thuyết, lại cúi đầu trước con người... Có vẻ như thời thế đã thay đổi rồi."

Một lúc lâu sau, Ỷ Lan dường như cuối cùng cũng chấp nhận được sự thật kinh hoàng này. Cô liền im lặng một lúc rồi gật đầu.

"Giờ thì tôi hiểu rồi. Chắc hẳn các người đã được đứa trẻ Mộng Nhụy đó đưa đến đây."

Nàng nhẹ nhàng giơ tay lên, cỏ mọc tự nhiên, hóa thành ghế mềm mại. Sau khi mọi người ngồi xuống, một chiếc bàn tròn và một bộ ấm trà hiện ra trước mặt ba người cô gái và một con thú, tất cả đều do Ỷ Lan tự tay bày biện rót trà.

Willis không hề ngạc nhiên. Trong giấc mơ này, ngay cả những điều khó tin nhất cũng không phải là không thể.

Sau khi giới thiệu ngắn gọn, Ỷ Lan cầm chén trà và giải thích.

“Tôi tìm thấy Mộng Nhụy từ khi nó còn là một đứa bé. Nó lớn lên cùng với một nhóm Hoa Linh. Tuy tôi đã mất hết hy vọng (tâm trí đã chết ) và tự giam mình trong thung lũng sâu thẳm này, nhưng đứa trẻ đó vẫn còn rất nhỏ, tương lai nó vẫn còn rộng mở. Vì vậy, tôi đã truyền đạt những gì mình học được cho nó, tôi đã từng chút một nuôi dưỡng Mộng Nhụy từ từ lớn lên.”

"Mặc dù tôi không có ý định lợi dụng lòng tốt của cô bé ấy, nhưng cô bé đó vẫn luôn nói rằng cô bé muốn làm điều gì đó cho mọi người và rằng cái tên Tiên Âm cốc này sẽ không bị thế giới lãng quên."

"Hơn mười năm trước, Nhụy nhiđã thành thạo đàn cầm (cầm nghệ đại thành) và quyết định lên đường du ngoạn. Trước khi lên đường, con bé đã vận dụng thiên phú của mình để kết hợp với các Hoa Linh, tạo ra một thung lũng trong mộng cảnh chỉ có thể vào được khi đang ngủ. Nàng cũng thường dẫn người từ thế giới bên ngoài vào trong giấc mộng để tham quan nơi này, nhằm mục đích cho thế gian thấy được phong cảnh của Tiên Âm cốc."

Si tình tại âm = Chỉ vì đam mê âm nhạc cách người lớn trong nhà gọi con cái thời xưa ) đã thành thạo đàn cầm (cầm nghệ đại thành