Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 362

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 180

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 06 Truyền thừa bí mật của Ngự Hồ và tiên đạo Linh Ẩn - Chương 66: Quay đầu lại, bên ngoài ngàn năm đã trôi qua

Đêm đó.

Bên trong thuyền Nhạc Tiên có rất nhiều tiếng ồn của khách xem.

Tiết mục [Nhạc Tiên hoa tràng] đã khai mạc trở lại tự nhiên trở thành sự kiện trọng đại trên thuyền. Những người mong chờ đã đổ xô đến sân khấu chính giữa khoang thuyền, tụ tập, bàn tán, hoặc tò mò chờ đợi, giống như mọi tiết mục trước đó.

Tuy nhiên, lần này thì khác.

"Các ngươi nghe chưa? Thuyền Nhạc Tiên lần này là người mới ra sân. Ta nhớ thuyền Nhạc Tiên đã lâu không tuyển thêm thành viên mới rồi, đúng không?"

"Không còn cách nào khác. Lần trước có quá nhiều ứng viên. Tôi nhớ họ chỉ định tuyển một người, nhưng vì các ứng viên quá nhiệt tình nên họ phải tuyển ba người. Như vậy chắc là đủ yêu cầu rồi."

"Ừ, dù sao thì chế độ đãi ngộ ở đây cũng tốt lắm. Ngoại trừ việc tổ chức [Nhạc Tiên hoa tràng] ra, về cơ bản là không có việc gì khác. Bình thường bọn họ chỉ xuất hiện một hai tháng một lần. Thậm chí còn được Mộng Nhụy cô nương hướng dẫn tận tình nữa chứ. Công việc này thật tuyệt vời... Nếu tôi là phụ nữ mà có chút nhan sắc, chắc chắn tôi sẽ cố gắng hết sức để có được đãi ngộ."

"Đãi ngộ? Đãi ngộ có gì đáng nói chứ? Thật là thô tục! [Nhạc Tiên hoa tràng] là một tiết mục danh giá được công nhận trong giới âm nhạc. Ta sẵn sàng bỏ tiền túi ra để được nghe thêm vài lần tiên âm từ thung lũng và thấu hiểu chân lý tối thượng của âm nhạc!"

"Huynh đài xin đừng quá kích động... Chúng ta chỉ đang xem xét mọi việc theo góc nhìn của một người bình thường. Dù sao thì, việc tuyển chọn nhạc công cho thuyền Nhạc Tiên vốn dĩ đã rất khắt khe. Họ không chỉ cần có tài năng âm nhạc xuất chúng, mà chúng ta còn nghe nói rằng họ cần phải có một trình độ hiểu biết nhất định. Chúng ta không biết họ đang cân nhắc điều gì nữa."

Tiếng ồn ào của những giọng nói vang vọng trong không trung, lọt vào tai cô gái tóc đen. Cô ngước nhìn khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp của mình phản chiếu trong gương, nét mặt pha trộn giữa giận dữ và vui sướng. Âm nhạc đã thổi bùng lên một chút cảm xúc dạt dào trong lòng cô. Đồng thời, cô đột nhiên cảm thấy một nỗi buồn man mác xen lẫn cảm xúc.

"Ta đã hoàn toàn quen với chuyện đó mà…không hề nhận ra."

"Hửm? Cô quen với cái gì vậy?"

Nhẹ nhàng cài chiếc trâm cuối cùng cài vào mái tóc dài hiếm khi được chải chuốt của cô gái, Mộng Nhụy không để ý lắm đến những lời lẩm bẩm trước đó của cô gái, chỉ lùi lại nửa bước, nhìn nữ mục sư ăn mặc chỉnh tề, hài lòng gật đầu, rồi mỉm cười nói.

"Xong rồi, ừm... Trông cô đẹp quá! Không tính đến ngoại hình và khí chất, làm sao cô có thể giữ được mái tóc và làn da đẹp như vậy? Willis, nghe nói cô hay đi đây mai đi đó quanh năm, cả người phơi gió phơi nắng. Rốt cuộc là làm sao để cô có thể luôn trông đẹp như thế này vậy?"

"Cũng là một cô gái, tôi thực sự ghen tị với điều này đó nha!"

"Haha, có lẽ ta chỉ là may mắn thôi."

Willis không khỏi sinh lòng suy tư.

Cô cũng từng nghe Leila và Renee hỏi những câu hỏi tương tự như vậy khá thường xuyên. Thời gian trôi qua nhanh quá, cô tự hỏi hai cô nhóc ấy bây giờ ra sao rồi... Cô có hơi nhớ họ.

Tuy nhiên, tình hình chung của Thánh Quốc đã được định đoạt. Không tính đến sự tồn tại của Edwina, dù chỉ là vì tôn trọng Hy, ba vị Thánh nữ kia chắc chắn sẽ coi họ như khách quý. Chưa kể hai chị em này còn sở hữu sức mạnh cấp Siêu Việt, lại được Hy tặng trang bị bảo mệnh, cộng thêm sự hiện diện của Hiểu Quang...

Mặc dù cô nhớ bọn họ, nhưng mà cũng không cần phải lo lắng.

“Như vậy là xong rồi sao?”

Mộng Nhụy lại gật đầu.

"Đúng vậy, Willis, cô vốn dĩ đã rất xinh đẹp rồi. Không cần trang điểm cũng đã rất lộng lẫy. Trang điểm quá đà chỉ làm lu mờ đi khí chất tuyệt vời của cô thôi. Chỉ cần trang điểm nhẹ nhàng thế này là đủ rồi."

Cô ấy nói đùa với một nụ cười.

"Ha ha, ngay cả trên con thuyền Nhạc Tiên của tôi, nơi sở hữu vẻ đẹp tuyệt vời trên sông Khai Nguyên này. Willis, cô cũng thuộc đẳng cấp riêng. Tuy nhìn chung cô có chút non nớt, nhưng khuyết điểm của cô không làm giảm đi sự hoàn hảo của cô. Thực ra, rất nhiều người thích những thứ như thế này."

"Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh tượng khi cô bước ra sân khấu như thế này. Trong khi đám trẻ tuổi tài tuấn cùng các văn nhân nhã sĩ trong khán phòng đều kinh ngạc, thậm chí còn thốt lên rằng họ đã gặp được cảnh tượng của thiên nhân nữa nha."

"Ý cô là sao khi nói ta 'có chút non nớt'...? Điều đó không quan trọng, dù sao thì ta cũng không ăn mặc chỉ để dành cho họ nhìn..."

Willis đứng dậy và cố gắng quay hai vòng để nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong chiếc gương đồng.

Khuôn mặt vốn đã quen thuộc giờ đã được tô điểm bằng lớp trang điểm hồng nhạt, điểm thêm nét rạng rỡ và trưởng thành mà cô vốn không có. Mái tóc đen dài tự nhiên giờ được búi ra sau đầu, uốn thành hình cánh bướm duyên dáng, điểm xuyết bằng những chiếc trâm cài tóc vàng bạc, khiến cô trông vừa sang trọng vừa không mất đi tính thuần khiết.

Chiếc áo choàng trắng thanh lịch đã biến mất, thay vào đó là chiếc váy lụa màu hồng lộng lẫy, giống hệt chiếc váy mà Mộng Nhụy đã mặc khi biểu diễn độc tấu trên sân khấu. Làn da trắng mịn màng của cô hiện lên mờ ảo qua lớp váy sáng màu, nhưng lại không hề có cảm giác hở hang. Vẻ đẹp tự nhiên của cô thật quyến rũ và gợi lên nhiều suy nghĩ của người nhìn.

Những đường cong mềm mại, uyển chuyển của vòng ngực toát lên vẻ đẹp dịu dàng, uốn lượn trên chiếc cổ tròn đầy, mịn màng. Mặt dây chuyền hình thánh giá và chuỗi đá quý lộng lẫy của [Thánh Kỳ chi dũ hạng liên] lấp lánh dưới ánh đèn, toát lên vẻ thiêng liêng và thuần khiết.

Cô gái cúi đầu, liếc nhìn đôi giày ngắn thêu hoa được đặt gọn gàng giữa hai bàn chân nhỏ nhắn. Tuy đường nét ngón chân hồng hào đã bị che khuất trong giày, nhưng vì thiết kế độc đáo của giày vải, nên nửa mu bàn chân trắng nõn vẫn hiện rõ dưới góc nhìn của cô. Mắt cá chân trắng muốt như ngọc bích tiếp tục cong lên, cuối cùng biến mất dưới lớp váy lụa.

Đây là lần đầu tiên tiểu thư Willis đi đôi giày ngắn kiểu dáng độc đáo này của Cổ Linh Vực. Thật lòng mà nói, cô hơi không quen với cảm giác hở hang quá mức này. Cô chỉ có thể thử nhúc nhích đôi chân nhỏ, nói với vẻ bất lực rồi nói.

"Ta thì thấy ổn, nhưng mà trời lạnh lắm, đi đôi giày này lên sân khấu giữa mùa đông giá rét. Thật không dễ dàng gì cho mấy người phụ trách âm nhạc đâu..."

"Hả? Ừm, đúng vậy..."

Không hiểu sao, tiểu thư Mộng Nhụy lại ngượng ngùng quay đầu đi, như muốn che giấu điều gì đó. Tiếp đó, cô gái vội vàng quay lại, cầm lấy cây đàn cổ cầm đã chuẩn bị sẵn, vỗ nhẹ vai cô gái tóc đen như muốn động viên, rồi dùng khăn voan màu hồng nhẹ nhàng che đi nửa khuôn mặt thanh tú của cô gái.

"Gần đến giờ rồi, chuẩn bị lên sân khấu thôi!"

Bỏ qua những chi tiết nhỏ nhặt này, Willis gật đầu và mang đàn tranh ra khỏi phòng trong.

Phía sau tấm rèm, cô gái ngồi xuống, đặt cây đàn cổ cầm mà Mộng Nhụy cho mượn lên đùi, gật đầu với cô nàng Lệ Liên đang tò mò quan sát mình từ bên cạnh.

*Vù!*

Sau đó, tấm màn sân khấu đã được kéo lại.

"Ha ha, cô ấy chỉ là lính mới thôi, mọi người không cần phải khắt khe với co ấy đâu. À, mở ra..."

"Cái này...cái này...cái này!?"

“Thế gian này lại có thiên nhân như vậy sao.........?”

Khán giả vốn ồn ào và náo nhiệt bỗng im bặt.

Có vẻ như lời dự đoán trước đây của Mộng Nhụy không phải là không có cơ sở.

Cô gái ngẩng đầu, đôi mắt xanh bạc tuyệt đẹp như ngọc quý quét qua toàn bộ khung cảnh. Cô bắt gặp những biểu cảm đa dạng của đám đông, có người sững sờ, có người không nói nên lời trước khí chất thanh thoát và xuất trần của cô. Cô thấy một người đàn ông trung niên mặc đồ trắng gật đầu tán thành, và hai cô gái, một là chủ nhân, một là hộ vệ, mỗi người đều mang một nụ cười đặc trưng của riêng họ.

Nàng không nói gì, không hề tự giới thiệu hay mở đầu. Dù khuôn mặt thật của nàng bị che khuất dưới tấm mạng che mặt màu hồng, giọng hát thanh thoát như suối trong vắt vẫn vang vọng từ sân khấu, vượt qua dòng sông Khai Nguyên, hòa cùng tiếng đàn cổ cầm ngân nga trên đầu ngón tay.

“Thiên cổ non sông, thánh đường chí đạo, không bằng ca một khúc.”

“Một khúc tiên âm khải, tỉnh mộng ngàn năm mất lưu ly.”

“Nở nụ cười xinh đẹp giống như cẩm thốc, khanh như ba tháng mùa xuân say gió mát.”

“Trên sông đi, trên sông lại đi, năm xưa đi xa mất nháy mắt, ngàn vạn trăm hoa............ Lại vì ai mở?”

“Ngươi ta hồng trần gặp, biệt ly phía chân trời.”

“Thán, lại quay đầu............. Đã là ngàn năm bên ngoài.”