Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 362

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 180

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 05 Khúc ca của thần thánh - Chương 282: Tin tức ẩn giấu

Trong Thương hội Cecilia, tỷ lệ thành viên gia tộc trực hệ so với các đối tác liên minh là khoảng 3:7. Trong số đó, khoảng 30% do nhiều gia tộc nắm giữ, mỗi gia tộc chiếm từ 5% đến 15% cổ phần, là những đồng minh trung thành, đi theo sự dẫn dắt của gia tộc Cecilia và bao gồm những gia tộc có cùng tôn giáo.

Trên thực tế, chưa đến một nửa số tiền còn lại được phân phối cho hàng nghìn chi nhánh lớn nhỏ của Thương hội Cecilia đã được xây dựng từ khắp nơi trên thế giới.

Tỷ lệ này cũng được phản ánh rõ nét tại tất cả các cửa hàng lớn nhỏ bên trong tòa nhà Trụ sở của Thương hội Cecilia.

Hơn nữa, ngay trước mặt tiểu thư Hy, bên cạnh biển hiệu của [Cửa hàng mỹ phẩm Thánh nữ Bạch Hồ]... có treo một huy hiệu hoa màu trắng tinh khiết, cao quý.

Đó là biểu tượng của gia tộc Cecilia.

Nói cách khác, cửa hàng bán đồ lưu niệm này được chính gia tộc Edwina và Frederica cố tình mở ra...

"Cái lông gì thế này! Mấy cái tên đó!"

"Híc!"

Bị giật mình bởi cảm xúc nổi giận đột ngột của tiểu thư bạch hồ, cô nhân viên tiếp tân trẻ tuổi và có phần ngây thơ, mặc dù không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng cô gái liền nhanh chóng thành thạo cúi đầu và xin lỗi rối rít.

"Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Tôi có làm gì sai hay nói gì khiến ngài nổi giận không?"

Khi nói, cô gái liếc nhìn từng li từng tí bộ trang phục váy dài của vu nữ cáo trắng một cách thận trọng qua khóe mắt, rồi đột nhiên nhận ra chuyện gì đang xảy ra.

"À! Tôi... tôi hiểu rồi! Một fan cuồng của Thánh nữ Bạch Hồ như ngài chắc hẳn đã thấy mấy món hàng bình dân được sản xuất hàng loạt kia thật khó chấp nhận, đúng không? Không sao! Cửa hàng chúng tôi... cửa hàng chúng tôi cũng có thể cung cấp dịch vụ đặt làm hàng độc quyền của thánh nữ điện hạ, do các nghệ nhân trực thuộc Thương hội làm ra, và chất lượng hoàn toàn được đảm bảo!"

"Làm ơn...làm ơn, làm ơn, xin ngài đừng khiếu nại tôi, hu hu!”

"………….?"

Bỏ qua hành vi kỳ lạ và quá nhạy cảm của cô gái phục vụ, Willis liền nhận ra một chuyện….Đó là dịch vụ chăm sóc khách hàng của cái Thương hội này thực sự đã tiến bộ đến mức có cả cơ chế khiếu nại rồi sao?

Rốt cuộc thì Loknessa đã học được bao nhiêu thứ từ đám người Mẫn Trần kia vậy...?

Dĩ nhiên, Willis sẽ không bao giờ đi khiếu nại về đối phương, khiến khoản tiền thưởng ít ỏi của cô gái tội nghiệp này lại càng ít lại. Trái lại, ngay từ đầu, tiểu thư hồ ly đã chẳng thèm để ý đến lời cô gái nói, mà cô chỉ mải mê nghĩ đến những chuyện không liên quan đến mình.

Tuy nhiên, về những người thợ thủ công trực thuộc Thương hội...

Nhìn lại thì cái cửa hàng này trông có vẻ rất có uy tín cao và nằm ở một trong những vị trí bán hàng nổi bật nhất ở tầng một.

...Vì vậy, nó thực sự có liên quan chặt chẽ đến nhánh chính của gia tộc Cecilia.

Cô gái đeo mặt nạ lại nhìn bốn phía xung quanh.

Mặc dù trời đã tối, tòa nhà Trụ sở của Thương hội Cecilia vẫn sáng đèn và nhộn nhịp khách hàng trong hàng trăm cửa hàng nhỏ bên trong. Hơn nữa, quy mô dòng người có lẽ không kém gì Hội Mạo hiểm giả của Liên hiệp Vương quốc Nhân loại.

Mà việc tìm ra chính xác một thứ gì đó trong một đám đông như vậy không phải là nhiệm vụ dễ dàng.

Nghĩ đến điều đó, Willis quay lại nhìn cô nhân viên phục vụ vẫn còn có vẻ hơi bất an.

"Cô vui lòng gọi quản lý cửa hàng của cô lại đây được không? Ta muốn nói chuyện với người đó."

"Cái gì?! Huhu... Ngài thực sự muốn khiếu nại sao?"

"Lúc bình thường, rốt cuộc thì cô đã phải trải qua những gì vậy...?"

Sau khi suy nghĩ kỹ, Willis quyết định sử dụng cách tiếp cận đơn giản và trực tiếp nhất.

Cô lấy ra một đồng vàng Thánh Quang từ trong ngực áo, lặng lẽ nhét vào tay cô gái. Trước khi cô gái kịp phản ứng, cô đã thì thầm điều gì đó với cô gái.

"Suỵt, tài bất ngoại lộ. Như vậy là đủ để làm rõ thái độ của ta rồi, phải không? Ta không đến đây để gây rắc rối, cũng không có ý định khiếu nại về cô. Ta chỉ muốn nói chuyện với sếp của cô thôi... Cô cũng hiểu về cách hợp tác trong kinh doanh mà, đúng không? Hãy coi đây là tiền boa để cô đi truyền tải thông điệp cho tôi."

"À, chuyện này...?"

Cô gái phục vụ, người đang mặc cùng bộ trang phục của một vu nữ, cũng vô thức nhìn xuống, rồi đôi mắt đẹp của cô gái mở to vì ngạc nhiên.

Willis không biết chính xác nhân viên tiếp tân ở đây kiếm được bao nhiêu tiền công mỗi tháng, nhưng xét đến mức giá trung bình ở Thánh đô, thì chút tiền boa là một Đồng vàng Thánh Quang sẽ đủ để truyền tải thông điệp rằng: "Đây là một đại nhân vật".

Suy cho cùng, ở thành phố này, việc sử dụng Đồng vàng Thánh Quang làm đơn vị thanh toán cho việc mua bán hàng hóa rất hiếm. "Lục Dực Thánh tệ", "Tứ Dực Thánh tệ" và "Nhị Dực Thánh tệ", tương ứng với thánh huy của Giáo hội Nữ thần, vẫn được sử dụng phổ biến hơn.

Quả nhiên, sau một thoáng sững sờ, sự chuyên nghiệp đã được trải qua đào tạo của cô gái tiếp tân tại cửa hàng trực thuộc Thương hội của gia tộc Cecilia đã khiến cô gái nhận ra điều gì đó. Cô ấy rời đi chỉ với một câu: "Xin ngài hãy chờ một chút!" rồi vội vã quay người chạy vào phòng trong dưới ánh mắt kinh ngạc của các đồng nghiệp lễ tân khác.

Thấy phản ứng của đối phương, tiểu thư bạch hồ gật đầu rồi cũng đi vào bên trong cửa hàng, tìm một chỗ dễ thấy gần cửa ra vào, và lặng lẽ ngồi xuống chờ.

Ừm... Mặc dù việc cô đang bị bao quanh bởi một loạt các hàng hóa rực rỡ liên quan đến một "Thánh nữ Bạch Hồ" nào đó, đồng thời cô cũng nhìn thấy nhiều nhân viên lễ tân và khách hàng cũng đang đeo mặt nạ cực kỳ chân thực hoặc mặc trang phục vu nữ đi lại trước mặt cô, nhưng tóm lại đây chắc chắn là một hình thức tra tấn tinh thần đáng sợ và dày vò đối với cô. Nhìn lại những khung cảnh đó, nó thậm chí còn khiến Willis nghĩ đi nghĩ lại nhiều lần rằng: "Có lẽ mình nên đi nơi khác nhỉ?".

May mắn thay, cô nhân viên phục vụ rời đi trước đó đã không để cô phải chờ lâu. Chẳng mấy chốc, cô gái đi ra từ phòng trong cùng một người phụ nữ trẻ trung trông trưởng thành, ăn mặc như quản lý, và tìm thấy một tiểu thư hồ ly đặc biệt bắt mắt vì bộ cosplay cực kỳ giống.

"Tôi xin lỗi vì đã để ngài phải chờ! Đây là tiểu thư Serra, là giám sát viên ở đây. Tiểu thư Serra, đây là vị khách đã yêu cầu gặp mặt."

Nhân tiện, mặc dù có lẽ cô ấy nghĩ rằng cô ấy đang đủ kín đáo, nhưng sau khi giới thiệu, cô nhân viên lễ tân đã thì thầm vào tai người quản lý rằng: "Vị khách này có vẻ rất giàu có. Có thể ngài ấy đang định đặt một đơn hàng lớn!" và tất nhiên mấy lời này đều bị người liên quan đã nghe thấy.

Dường như hiểu được tính cách của cô nhân viên, người quản lý mặc đồng phục đen trắng, tóc ngắn búi cao, toát lên vẻ nam tính nhưng vẫn trưởng thành và trí thức, lắc đầu bất lực rồi quay sang nhìn Willis, rồi tinh tế nhìn cô gái từ trên xuống dưới trước khi khẽ hé đôi môi anh đào nói.

"Xin chào, tôi là Serra Cecilia. Tôi nghe nói ngài có chuyện quan trọng muốn bàn với tôi. Tôi có thể hỏi đó là chuyện gì không?"

“Cecilia… cô là chi thứ của gia tộc sao? Một cửa hàng nhỏ như vậy mà lại được một Thần Duệ đến quản lý, xem ra nơi này thật không đơn giản chút nào.”

“………..?”

Cảm nhận được ẩn ý trong lời nói của cô gái cáo trắng, người quản lý khẽ nhíu mày, rồi lại nhìn cô gái từ trên xuống dưới vài lần. Thái độ thoải mái như một bà chủ của cô gái dần biến mất, rồi cô phất tay ra hiệu cho cô gái nhân viên có phần hơi lo lắng kia.

"Tiểu Mạc, sao cô không ra ngoài và chào hỏi những vị khách khác đi?"

"À, đúng rồi... nhưng số tiền đó..."

Serra lắc đầu nói.

"Vì vị khách hàng này đã nói đó là tiền boa, vậy thì cô nên nhận nó một cách thành thật. Chẳng phải dạo này cô đang lo lắng về chi phí chữa bệnh của em gái sao? Vậy thì cô hãy sử dụng ý tốt của vị khách này cho một việc gì đó thực sự có giá trị đi."

"Được rồi, được rồi..."

Thấy người quản lý đã lên tiếng, cô gái cáo trắng cũng không tiện xen vào. Cô gái nhân viên kia chỉ biết gật đầu, liên tục cúi chào tỏ vẻ biết ơn, rồi vội vã đi đến chỗ làm việc bên ngoài cửa hàng.

Sau khi cô ấy đi khỏi, Sera lại mỉm cười với Willis.

“Đứa trẻ đó không hề tham lam, chỉ là cô nhóc ấy đang bị cuộc sống ép buộc mà thôi. Nếu trước đây cô bé đó có đắc tội với ngài, xin ngài hãy tha thứ cho cô ấy.”

Rời mắt khỏi chiếc chỗ trống nơi cô gái nhân viên vừa đứng đã quay đi và không còn thấy đâu nữa, tiếp đó tiểu thư bạch hồ bình tĩnh nói.

"Hừm... cô ấy và em gái cô ấy không phải là tín đồ của Giáo hội Nữ thần sao? Nếu không thì Thần Điện phải phát tiền trợ cấp chi phí y tế chứ, đúng không?"

"Hả?"

Có vẻ ngạc nhiên khi đối phương đột nhiên nhắc đến chủ đề này, người quản lý gật đầu lần nữa sau một thoáng ngạc nhiên.

"Đúng vậy, nếu cô ấy chịu vào giáo hội cùng em gái, cô ấy đã không phải bỏ học đi làm kiếm tiền chữa bệnh cho em gái. Nhưng mỗi người đều có nguyện vọng riêng, và đó là quyết định riêng của cô ấy, nên chúng ta, những người ngoài cuộc không nên can thiệp."

"Được rồi, xin ngài hãy đi theo tôi. Chúng ta hãy tìm một nơi thích hợp hơn để nói chuyện nhé."

Bối cảnh là thời trung cổ nhưng mà cơ chế vận hành cửa hành như người hiện đại =)) giàu thì đừng có khoe ra bên ngoài