Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 178

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 06 Truyền thừa bí mật của Ngự Hồ và tiên đạo Linh Ẩn - Chương 249: Linh Hồ vu nữ và Ngự Hồ thần

Chương 249: Linh Hồ vu nữ và Ngự Hồ thần

[Cửu Vĩ] sẽ không bao giờ quên được khung cảnh vào ngày hôm đó.

Cô gái duyên dáng tiến lại gần, mặc một chiếc váy múa màu đỏ trắng mà Ngài chưa từng nhìn thấy trước đây, nhưng lại tôn lên vóc dáng nàng một cách hoàn hảo. Những Linh thú canh giữ thần điện dường như phớt lờ nàng như thể chúng chẳng nhìn thấy nàng. Vẻ đẹp lộng lẫy và đôi tai cáo trắng như tuyết của nàng vẫn thuần khiết và hoàn hảo như trước khi nàng rời đi.

Nàng tiến đến trước mặt Ngài với một nụ cười dịu dàng.

"Này, ta đã về rồi đây! Ta nghĩ giờ ta đủ tư cách để đặt tên cho cô rồi."

Hai bên lại trò chuyện rất lâu, giống như lần đầu họ gặp nhau.

Minh Hy nói rằng cô ấy đã đi đến rất nhiều nơi và chứng kiến rất nhiều điều mới lạ. Có vô số thế giới bên ngoài Linh Vực. Một số thế giới giàu có và sôi động như nơi này, nhưng nhiều thế giới khác đã bước vào giai đoạn tàn lụi, già yếu hoặc bị phá hủy hoàn toàn vì nhiều lý do khác nhau, đã trở thành những nơi hoang vắng và không có người ở.

Thế giới cũng có thể bị tổn thương, héo tàn và thậm chí chết đi, giống như mọi sự sống. Không có gì là thực sự vĩnh cửu.

"Giờ ta đã hiểu loại sức mạnh này nên được sử dụng vào mục đích gì."

Cô ấy đã dành hàng nghìn năm du hành qua hết thế giới đổ nát này đến thế giới đổ nát khác, lắng nghe nỗi tuyệt vọng và tiếng khóc than của họ khi họ chết đi. Đồng thời, cô ấy đã chôn cất họ trong nghĩa trang do chính cô xây dựng.

Chỉ có cô ấy mới có thể làm được việc đó, và cuối cùng cùng phải có người đến việc này.

Nàng cũng không phải là khởi đầu và cũng không phải là kết thúc, nhưng ít nhất nàng có thể là người lái đò giữa khởi đầu và kết thúc.

Sức mạnh nghiệp báo của nhân quả đã tích lũy liên tục trong quá trình cứu rỗi. Chúng đã được cộng thêm vào thân thể và tâm hồn kiên cường của cô gái, cho đến khi cô tự tay chôn cất thế giới thứ một nghìn đã chết...

Rào cản tưởng chừng không thể vượt qua của các vị thần minh đã vỡ tan trong một tiếng gầm đinh tai nhức óc. Ảnh hưởng còn sót lại của ý chí từ hàng ngàn thế giới đã chết hợp nhất thành một món quà gọi là [Thần cách], nở rộ với những đóa hoa bỉ ngạn đỏ thắm xung quanh nàng.

Một vị thần minh mới đã ra đời như vậy đó.

Thần quốc của nàng chính là nghĩa trang mà nàng đã dày công xây dựng cho vô số người đã khuất.

[Cửu Vĩ] đã rất vô cùng ngạc nhiên và vui mừng cho cô ấy. Đây là một kỳ tích mà ngay cả Ngài cũng chưa từng nghĩ tới hay tưởng tượng, chứ đừng nói đến việc làm lại được.

Hơn nữa, cô ấy đã trở lại, chỉ riêng điều đó thôi cũng đã là đủ rồi.

vị thần minh thứ ba vị thần minh đầu tiên trong Linh Vực tự mình chuyển hóa thành Thần từ thân xác phàm vật, [Cửu Vĩ] dự định sẽ thông báo cho toàn thiên hạ về sự trở lại và đăng quang Thần vị của Minh Hy, tổ chức một buổi lễ long trọng và mời [Tổ Long] đến chúc mừng.

Nhưng cô ấy chỉ mỉm cười và vẫy tay.

"Ai nha, thôi đừng... Ta không giỏi xử lý những tình huống hoành tráng, nghe có vẻ rắc rối quá..."

"Ta không hề có ý định xưng là Thần. Thời gian đã trôi qua quá lâu rồi, gia tộc và thế lực của ta có lẽ đã tan biến rồi. Ta đoán mình lại phải bắt đầu lại từ đầu. Nếu thực sự phải tạo một thân phận mới, sao ta không trở thành nữ tư tế của cô nhỉ? Để ta suy nghĩ đã..."

"Được rồi, hay là gọi ta là [Linh Hồ vu nữ] đi. Dù sao thì chúng ta đều là hồ ly(cáo) mà~ Vậy giờ, ta sẽ đặt tên cho cô, vị thần mà Linh Hồ vu nữ phụng sự(hầu hạ) ... hehe, ta nên gọi cô là gì nhỉ?"

………………………………………………………..

"Đây chính là… câu chuyện khởi đầu của sự ra đời của [Linh Hồ vu nữ] và [Ngự Hồ Thần]."

Vuốt ve bức bích họa tinh xảo trên tường, miêu tả một cô gái trẻ và một con cáo khổng lồ chín đuôi đang âu yếm nhau, khuôn mặt của Miêu nương tiểu thư hiện lên vẻ ấm áp và hoài niệm, như thể cô đang tràn ngập cảm xúc.

"Mặc dù hàng vạn năm đã trôi qua, ký ức này vẫn rõ ràng như thể nó được khắc sâu trong tâm hồn ta. Sự xuất hiện của cô ấy đã thay đổi ta và toàn bộ Cổ Linh Vực. Ta khó có thể tưởng tượng thế giới này sẽ ra sao nếu thiếu đi cô ấy."

Nữ mục sư im lặng lắng nghe toàn bộ câu chuyện và gật đầu trầm ngâm.

"Vậy, Tiểu Không, cô chính là [Cửu Vĩ] trong câu chuyện, hay có lẽ ta nên gọi cô là... vị thần minh đầu tiên và cuối cùng của Cổ Linh Vực — [Chí Thánh Đại Ngự Hồ tôn thần]?"

Người kia chỉ mỉm cười, nhưng không trả lời trực tiếp câu hỏi.

"Willis, chẳng phải cô luôn tò mò về bản thể(hình dạng thật) của ta, về những bí mật và quá khứ ta mang trong mình sao? Giờ thì... cô nên nhìn cho rõ mọi chuyện đi."

Dưới ánh mắt ngạc nhiên và tò mò của nữ mục sư, Tiểu Không giơ tay lên và lần lượt tháo những chiếc bao chân mèo khỏi các chi của mình, để lộ ra cổ tay trắng như tuyết và đôi bàn chân ngọc bích không khác gì người thật. Cuối cùng...

Cô ấy đã "tháo" đôi tai mèo khỏi đầu mình.

"Ầm!"

Một vệt sáng màu bạc vụt ra từ phía sau cô gái, mang theo một vầng hào quang rực rỡ.

"Bùm! Bùm... Bùm bùm bùm bùm bùm!!!!!"

Tám âm thanh nối tiếp nhau vang lên, và chín cái bóng dài, tuyệt đẹp lơ lửng trong không trung, giống như con cáo chín đuôi xinh đẹp và cao quý trong bức bích họa cổ phía sau hai người có mặt.

Mái tóc đen ngắn của cô gái được nhuộm thành màu trắng bạc, buông xuống như thác nước ngày tuyết. Một đôi tai cáo màu bạc dài, mượt mà thay thế cho đôi tai mèo ban đầu. Khuôn mặt cô gái liên tục biến đổi dưới ánh sáng và khí tức, lúc thì ít giống người này, lúc lại giống người khác hơn, đến nỗi đôi mắt xanh bạc của Willis hơi nheo lại trong quá trình đó.

Ánh sáng hội tụ lại, biến thành một chiếc áo dài lộng lẫy, vừa giống vừa khác biệt rõ rệt so với trang phục của Linh Hồ vu nữ, che giấu thân thể chí cao vô thượng(tối cao) của vị thần minh.

Lời tuyên bố của Ngài vang vọng trong cung điện nhỏ kín mít, không mấy rộng rãi.

"Ta chính là [Cửu Vĩ], vị thần cổ xưa nhất và đầu tiên được sinh ra của Cổ Linh Vực, kẻ thống trị của muôn thú dưới thiên hạ này, hoặc... cô cũng có thể gọi ta là Ngự Hồ Thần[Không Ngấn]."

"KhôngNgấn?"

Giọng nói lặp đi lặp lại của cô gái tóc đen mang một chút mơ hồ, như thể cô muốn nghiền ngẫm kỹ lưỡng ý nghĩa đằng sau hai từ đó, nhưng cảm giác hoang mang và bất lực vẫn khiến cô gái vô thức lùi lại nửa bước.

Willis từ lâu đã nghi ngờ rằng Tiểu Không rất có thể là Ngự Hồ Thần, một vị thần sinh ra từ thời viễn cổ giống như [Tổ Long]. Thậm chí có thể có mối liên hệ phức tạp nào đó với Ngấn, nhưng cô chưa bao giờ tưởng tượng rằng mình sẽ chứng kiến cảnh tượng hoang đường này trước mắt.

Khuôn mặt ấy, khuôn mặt đẹp đến ngỡ ngàng ấy, ẩn sau đó là người được biết đến với danh hiệu [Ngự Hồ Thần] và Ngấn - cô gái đã đưa Willis, người bạn thân mà cô thân nhất trong [Huyễn thế], đến nơi này…

Chúng hoàn toàn giống nhau như đúc.

Đây có lẽ là lần đầu tiên kể từ khi xuyên không mà cảm xúc của cô ấy, với tư cách là một Thần tộc, lại dao động dữ dội đến mức ngay cả giọng nói của cô ấy cũng vô thức thay đổi.

Ngăn cơ thể vô thức lùi lại sau mấy bước, Willis bước nhanh tới và… như thể để trút bỏ sự thất vọng và bối rối của mình, mạnh mẽ dùng sức ấn xuống vai cô gái tai cáo!

"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?! Sao Tiểu Không lại có thể là Ngấn chứ? Hai người là hai cá nhân hoàn toàn khác nhau! Nếu cô là Ngấn, vậy còn Ngấn trước kia, Tây Nguyên Linh Nữ thì sao!?"

Dường như đoán trước được rằng đối phương sẽ không hiểu hoặc chấp nhận điều đó ngay lập tức, Tiểu Không chỉ đơn giản để cô gái tóc đen nắm lấy vai mình, cảm nhận sức mạnh khổng lồ sánh ngang với sức mạnh của một vị thần. Sau đó, cô hơi cúi đầu nhìn cô gái tóc đen nhỏ nhắn, người thấp hơn mình ít nhất nửa cái đầu, như thể đang chiêm ngưỡng cảnh đẹp nhất thế giới, vẻ mặt vẫn dịu dàng.

“Willis à, có một điều ta cần cô hiểu trước: Tên của Ngự Hồ Thần là Không Ngấn, nhưng [Không] không giống như [Ngấn].”

"Nếu ta nhớ không nhầm, chắc hẳn cô đã từng có trải nghiệm gặp gỡ và tương tác với Ngấn ở một thế giới đặc biệt khác, nhưng tiếc thay, những kỷ niệm quý giá đó không còn tồn tại trong tâm trí ta."

Giật mình, cô gái tóc đen ngẩng đầu lên và nhìn vào đôi mắt bạc của vị thần minh, đôi mắt không hề chứa đựng sự ác ý hay lừa dối. Cô cau mày thật sâu.

"Vậy rốt cuộc điều đó có nghĩa là gì? Cô nói cô không phải là Ngấn, nhưng rõ ràng cô trông giống hệt cô ấy. Vẻ ngoài này chỉ là ngụy trang hay là một sự biểu hiện giả dối?"

Cô gái được gọi là Ngự Hồ Thần lắc đầu.

"Đây dĩ nhiên là hình dạng thật của ta rồi. Đó là cơ thể được hình thành tự nhiên sau khi ta biến đổi từ hình dạng nguyên thủy thành hình dạng con người. Thành thật mà nói, diện mạo mà cô biết trước đây của ta là một sự biến đổi mà ta đã tạo ra thông qua một vật thể kỳ lạ... một diện mạo giả tạo ngụy trang được tạo ra để che giấu sự tồn tại của ta ở một mức độ nào đó."

"Vậy rốt cuộc nó là cái gì...?"

"Willis, giờ đây cô đã sở hữu sức mạnh sánh ngang với một vị thần. Cô có hiểu được bản chất của một vị [Thần] không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Note: Đây là trường hợp đầu tiên có người đăng quang Thần vị nhé =))) Note: lúc dịch Trans cũng chịu khó bôi đen để tạo hint qua các từ Không và Ngấn khi tới đoạn văn mà tên của cả hai viết cạnh nhau nha =))))