Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 06 Truyền thừa bí mật của Ngự Hồ và tiên đạo Linh Ẩn - Chương 254: Gỗ mục

Chương 254: Gỗ mục

Thời gian dần trôi đi vào hư không.

Dược sư đột nhiên nhớ ra nhiều chuyện.

Khoảng thời gian đó trong cuộc đời hắn trước khi trở thành [Dược sư], sự tồn tại của những mối quan hệ mà hắn đã tạo dựng, và ý định ban đầu đằng sau tham vọng lớn lao của hắn.

Thời gian của hàng trăm năm vừa dài vừa ngắn. Hắn ta đã bước đi trên con đường dài vô tận, mang theo lời nguyền do người đi trước để lại, tất cả chỉ vì một chấp niệm(nỗi ám ảnh) có phần phi lý, theo đuổi cái đích khó nắm bắt đó. Dù cho nó giống như con thiêu thân lao vào lửa, dù cho nó hoàn toàn vô đạo đức, hắn ta vẫn cố gắng bằng mọi cách để chạm tới nó.

Dần dần, con đường theo đuổi mục tiêu của hắn ta đã trở nên lệch lạc, hắn ta trở nên ám ảnh, điên cuồng, nhưng vẫn thuần khiết. Hắn ta đã quên đi ý định ban đầu, nhưng luôn giữ nó trong tâm trí, biến thành một oán linh không bao giờ tan biến.

Dược sư có thể đã chết, nhưng Dược sư sẽ không bao giờ biến mất.

Hắn đã là [Dược sư] lần thứ mấy rồi?

Hắn không biết, nhưng hắn cũng nhớ về một giai đoạn khác trong cuộc đời hắn là "trước khi trở thành Dược sư". Mỗi Dược sư đều giống nhau nhưng cũng khác nhau, nhưng hành động của họ lại nhất quán một cách đáng ngạc nhiên.

Bởi vì [Hắn] đầu tiên là người đã biến mất từ lâu, đã truyền tải một ý chí đủ mạnh mẽ để chế ngự mọi dục vọng ích kỷ, một quá khứ đã bị chôn vùi từ lâu trong lịch sử của hắn nhưng lại bất ngờ trỗi dậy vào thời điểm này.

Đó là một lý tưởng thuần khiết và hoàn hảo, không hề có sự ích kỷ và dục vọng.

Dược(thuốc) ra đời để cứu sống con người, và đó chính là lý do tại sao Dược sư được sinh ra.

Nhưng tại sao Dược(thuốc) lại không thể cứu sống con người?

Tại sao sự sống lại phải kết thúc chứ?

Cần phải tiến hành bao nhiêu thí nghiệm, cần phải thay thế bao nhiêu cơ thể, để đạt đến cảnh giới chí cao và chí thánh đó, để đạt đến cùng cảnh giới với [Cô ấy], và để tạo ra một loại thuốc thực sự có thể cứu sống con người, cứu sống bất cứ ai?

Sức mạnh của con người thật nhỏ bé và nực cười. Trước số phận và vòng Luân Hồi của sinh tử, chúng ta bất lực như lũ kiến cố gắng lay chuyển một cái cây vậy.

Thế là, hắn ta đã lao nhanh điên cuồng trên con đường vô tận, đuổi theo một bóng người vô hình và tương lai không tồn tại. 

Hắn ta đột nhiên nhận ra điều gì đó.

Có lẽ, [Dược sư] đã sớm cảm thấy mệt mỏi với việc đó rồi.

Nếu không thì, tại sao hắn lại nhất quyết tiến vào sâu trong Kính cốc ngay cả sau khi nhận được lời cảnh báo từ vị Linh Nữ điện hạ đó?

Phải chăng "cái chết thực sự" mà cô ta đang nói đến chỉ là một lời đe dọa mơ hồ?

Nhiều cường giả được giao nhiệm vụ đột nhập vào Kính cốc và cố gắng liên lạc với "Ân chủ" của chúng, nhưng dường như chỉ có hắn ta mới thực sự đến được nơi này. Ngay cả những Thất Thiên Ma Tôn khác như [Cốt Tiên], [Vụ Ẩn] và [Ngân Liệp] dường như cũng bị các cường giả khác ngăn cản không cho vào.

Linh Ẩn Tiên đảo đã được chuẩn bị từ lâu, chuyện đó là không thể nghi ngờ, nhưng tại sao họ lại để hắn vào thung lũng này?

Dược sư không hiểu, nhưng hắn ta cũng chẳng quan tâm. Ngoài mục tiêu tối thượng đó, hắn ta từ lâu đã không còn quan tâm đến bất cứ điều gì khác nữa rồi.

Dĩ nhiên, điều này cũng bao gồm cả sự sống và cái chết của những người được gọi là "Đồng bạn" đó.

Làm sao một người thanh tịnh, người từ lâu đã từ bỏ cuộc sống của chính mình và chỉ muốn cầu đạo như hắn, lại có thể quan tâm đến niềm vui, nỗi buồn, sự sống và cái chết của người khác được chứ?

Dược sư chưa bao giờ có đồng bạn. Chẳng qua là chỉ đơn giản có cùng chung lợi ích mà thôi.

Hắn ta một mình tiến vào thung lũng...

Và rồi... rồi chuyện gì đã xảy ra?

Ồ, nó nhớ đấy.

Trong thung lũng pha lê trống rỗng, phẳng lặng như gương ấy, nhờ vào bảo vật được thủ lĩnh Yêu tà [Vô Nhãn] ban cho, hắn đã nghe thấy một giọng nói từ thế giới bên ngoài kia.

Đó không phải là ý chí, cũng không phải là sự quyến rũ, mà chỉ đơn thuần là một cảm giác rung động của trái tim.

Ngài đang [Thở], nhưng Ngài lại không thở.

Ngài đang [Vận động], nhưng Ngài không hề thay đổi.

Ngài muốn [Tỉnh giấc] khỏi giấc ngủ say, nhưng Ngài không có [Trái tim].

Linh hồn hắn run rẩy và kêu lên theo một nhịp điệu không thể diễn tả. Chỉ đơn giản là những gợn sóng phát ra từ tiềm thức của Ngài cũng đủ để đảo lộn trời đất và làm biến dạng vạn vật.

Dược sư chợt nhận ra rằng cái gọi là [Hủy Diệt] và cái gọi là Yêu tà chỉ là một nhánh sông nhỏ nông cạn kéo dài từ hình hài vô hạn của Ngài. Ngài không thể được hiểu, vượt qua, không cách nào bị đánh bại hay càng không cách nào để bị chạm tới.

Hắn nhận ra điều mà Linh Nữ trước đó đã cố gắng nói với hắn trong câu chuyện mà cô ấy kể trước đó.

Ngài là... Ngài là...

[Ngày thứ tám] của Sáng Thế(sáng tạo), ngày duy nhất nằm ngoài vòng Luân Hồi và các chu kỳ, là ngày chung mạt(kết thúc) của vạn vật.

"Bùm!!!!!!!!!!!!"

Bức màn bóng tối và màu sắc đang sụp đổ. Đồng thời, ý chí hỗn loạn, méo mó nhưng vô cùng rộng lớn của nó thức tỉnh giữa tiếng gầm rú.

Nó cất lên lời than thở, nhưng ý chí ấy tan biến vào hư không, không ai nghe thấy.

[À... đây chính là, cảnh giới chỉ tồn tại trong truyền thuyết…]

Một con cáo chín đuôi lộng lẫy và chói lọi từ trên trời giáng xuống, đôi mắt màu bạc thuần khiết, thấm đẫm sức mạnh thần uy vô thượng, tỏa ra vẻ thù địch và căm hận không che giấu.

Áp lực khủng khiếp bao phủ đất trời ập đến, ngay cả không gian xung quanh cũng vỡ vụn dưới sức mạnh to lớn này.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây thực sự là một sức mạnh xứng đáng được gọi là trên cả cấp độ [Ẩn Tiên], một sự tồn tại tương tự như cô gái tóc đen mà [Dược sư] khác đã thấy ở Thương Vân sơn. Ban đầu, khi đối mặt với một sự tồn tại như vậy, hắn chỉ có thể bỏ chạy trong tình trạng thảm hại, hoặc chết một cách nhục nhã mà không thể trốn thoát. Nhưng bây giờ... mọi chuyện đã khác.

[Vậy là nó thực sự đã bám vào một cơ thể trong thế giới này sao... Thật kinh tởm. Lần này là Khái niệm kiểu gì thế này?]

Từ đôi mắt đầy vẻ ghê tởm và căm hận của con cáo bạc chín đuôi, Dược sư đã nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của nó.

Đó là một sinh vật khổng lồ, cao tới một trăm thước, gần bằng kích thước của con thần hồ trước mặt hắn.

Quần áo của con người đã biến mất từ lâu, và thứ bao phủ mọi ngóc ngách cơ thể nó là một lớp nếp nhăn giống như vảy và chất sừng(keratin), xoắn vặn ngoằn ngoèo. Đôi tay của nó biến thành hai nhánh dài có thể xoay và uốn cong tự do, trong khi phần thân dưới bám rễ sâu vào lòng đất, giống như một cây cổ thụ khổng lồ hút chất dinh dưỡng từ thế giới. Một vầng sáng từ từ dâng lên từ phía sau, lan tỏa vẻ thần tính kỳ lạ của nó.

Nó đã cảm nhận được sự tồn tại và ý nghĩa của chính mình.

Đây là một trong những giấc mơ cuối cùng, đưa thế giới vào giấc ngủ vĩnh hằng trong trong đống gỗ mục nát.

Ngài ban quyền năng cho thân xác này trong giấc ngủ, để Ngài có thể hoàn thành sứ mệnh cuối thời đại và mang đến sự diệt vong cho muôn vật.

Mà... khi những khúc gỗ mục nát bị nhổ bật gốc, những người đầu tiên bị tước đoạt sinh lực chính là hàng trăm [Dược sư] đang rải rác khắp Cổ Linh Vực.

Nó có thể cảm nhận được rằng ở nơi kia, nơi có mối liên hệ nhân quả với nơi này, tất cả các hình thù giống hắn đều đồng loạt biến thành trái cây héo úa và thối rữa, phân hủy thành một đống bụi.

Vị Linh Nữ điện hạ kia cũng không hề lừa dối hắn.

Dược sư đã có được một sức mạnh vượt lên trên phàm trần, một sức mạnh mà hắn luôn khao khát, nhưng người đầu tiên chết lại chính là người [Dược sư].

Dù vậy... Sứ mệnh chắc chắn sẽ được hoàn thành.

Nó giơ hai cánh tay khổng lồ sang hai bên thân, và vô số nhánh cây hung dữ lao ra từ lòng đất, quấn lấy con cáo khổng lồ chín đuôi giữa không trung!

[Điêu trùng tiểu kỹ!](kỹ năng tầm thường)

Con cáo khổng lồ giơ cao chín cái đuôi, vô số lưỡi kiếm ánh bạc lấp lánh lập tức phóng ra, biến thành một cơn mưa trút xuống, xé toạc những cành cây khô héo giống như dây leo, trước khi lao thẳng về phía cơ thể nó!

"Bùm bùm bùm bùm bùm bùm bùm!!!!!"

Những mảnh gỗ vụn rơi xuống như mưa với tiếng ầm ầm chói tai. Dưới sức mạnh tấn công toàn diện của vị thần minh, gần một nửa số gỗ mục nát đã bị phá hủy. Những mảnh vỡ vương vãi rơi xuống đất, thấm đẫm cơn mưa máu, và chìm xuống như thể đang mục rữa...

Lại có càng ngày càng mọc thêm nhiều cành và cây xoắn vặn!

[?!]

Không chút do dự, con cáo chín đuôi bay vút lên không trung, né tránh những nhánh cây non mới mọc đang tấn công nó từng cái một. Bất ngờ, nó không lập tức phản công.

Ngài có thể thấy rõ ràng rằng mặt đất, đã thấm đẫm cơn mưa máu và mọc lên những cái cây khô héo kỳ dị, đang chuyển sang một màu mục nát và khô cằn khác với tốc độ có thể nhìn thấy được. Như thể sức sống vô tận của con quái vật trước mắt đã phải trả giá bằng việc tước đoạt toàn bộ sinh mang trên vùng đất đó.

Khúc gỗ mục nát, vốn là thứ đầu tiên bị thần lực tấn công và bị phá hủy một phần ba thể tích, cũng đã ngọ nguậy hồi phục lại, như thể nó hoàn toàn không bị tổn hại.

Đây… chính là tạo vật tối thượng mang đến cái chết cho thế giới.

【Bất Tử Hủ Mộc】.(Gỗ mục nát bất tử)

Cuộc chiến của Ngài với nó chỉ mới bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Note: Cửu Vĩ với Mộc độn à??? =))))