Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 06 Truyền thừa bí mật của Ngự Hồ và tiên đạo Linh Ẩn - Chương 253: Chung cuộc

Chương 253: Chung cuộc

Họ đã nói chuyện rất nhiều, và rất lâu.

Có một số chủ đề mà Willis có thể hiểu, nhưng hầu hết chúng chỉ thuộc về ký ức giữa Linh Hồ vu nữ và Ngự Hồ Thần, Minh Hy và Không Ngấn giống như một tòa tháp được xây dựng từng viên gạch một qua hàng triệu năm.

Willis không hề sốt ruột. Cô chỉ im lặng lắng nghe, như thể những ký ức không thuộc về cô nhưng đáng lẽ phải thuộc về cô lại vang vọng trong tim, mang đến một cảm giác xao xuyến kỳ lạ.

Cuối cùng, cô gái cáo trắng trong ký ức cô đã với tay vào khoảng không trước mặt và lấy ra một cây đàn cổ cầm.

"Sắp đến giờ rồi. Trước khi cô rời đi, hãy để ta chơi cho cô nghe thêm một khúc nhạc nữa. Đó là một khúc nhạc mới… do chính ta sáng tác."

Ngấn không nói gì, chỉ ngước nhìn lên bầu trời và gật đầu.

*Lách cách~ leng keng~*

Cô gái lặng lẽ gảy những dây đàn.

“Thiên cổ non sông, thánh đường chí đạo, không bằng ca một khúc.”

“Một khúc tiên âm khải, tỉnh mộng ngàn năm mất lưu ly.”

“Nở nụ cười xinh đẹp giống như cẩm thốc, khanh như ba tháng mùa xuân say gió mát.”

“Trên sông đi, trên sông đi, năm xưa đi xa mất nháy mắt, ngàn vạn trăm hoa............ Lại vì ai mở?”

“Ngươi ta hồng trần gặp, biệt ly phía chân trời.”

“Thán, lại quay đầu............. Đã là ngàn năm bên ngoài.”

*Tang tang, tang tang…* (âm thanh đàn)

“Thán........ Hồng trần.”

Vài giọt nước lấp lánh rơi xuống cỏ. Willis lau đi những giọt nước không hiểu sao lại xuất hiện ở khóe mắt, rồi vươn tay vuốt nhẹ nốt nhạc cuối cùng còn vương vấn trên dây đàn.

Cô gái tóc bạc vẫn tựa vào gốc cây đã biến mất từ lâu. Một lúc sau, cô gái tai cáo đã biến thành một cô gái tóc đen mặc áo trắng. Chỉ có cây cổ cầm với mặt dây chuyền ngọc hình cáo treo trên hông là vẫn không thay đổi, toát lên vẻ cô đơn và buồn rầu.

Cây đàn cổ cầm này được Willis nhận từ Thượng Quan Thu Nguyệt. Đó là món quà mà Thượng Quan Thu Nguyệt đã chuẩn bị riêng cho cô vào cuối [Tứ Thánh tuyển Tiên đại điển].

Tiểu thư mục sư không biết tại sao vật này lại nằm trong tay Đông Nguyên Thánh quân, nhưng nghe nói rằng suốt hàng nghìn năm nay không ai có thể điều khiển được dây đàn của nó. Đó là một thần vật với sức mạnh và bí ẩn vô cùng lớn, nhưng lại không thể kiểm soát được.

Vì đây là cây đàn cầm của Linh Hồ vu nữ.

Tên của nó là — [Hồng Trần].

Cô nhẹ nhàng vuốt ve đường cong hơi phập phồng trên ngực mình, cảm nhận một làn sóng khao khát mãnh liệt mà cô chưa từng trải qua trước đây.

"Đây có phải là... cảm xúc của cô ấy không?"

Willis cảm nhận được tất cả, những cảm xúc mãnh liệt từ kiếp trước trào dâng trong trái tim cô như thủy triều.

Thiên địa Luân Hồi vẫn tiếp diễn, và mọi vật cuối cùng đều sẽ chết. Nhưng có những thứ, cuối cùng, lại là những đam mê mãnh liệt mà cái chết và sự kết thúc không thể nào ngăn cản. Chúng nặng nề và quý giá đến mức vượt qua thời gian, nhân quả và được truyền lại cho các thế hệ tương lai.

Những bông hoa đỏ thắm lại nở rộ trên thảm cỏ nơi những giọt nước mắt từng rơi.

Hết cái này đến cái khác.

Chúng nở rộ và lan rộng vô tận, trời đất xoay vần, tiếng chuông cổ mộ vang vọng trên dòng sông vô định. Những bông hoa bỉ ngạn màu đỏ đung đưa, tuôn chảy những dòng suối nhân quả và nghiệp lực được truyền lại từ thời xa xưa.

Chúng lại được kết hợp thành một thứ gọi là [Thần cách].

Mỗi bông hoa bỉ ngạn đỏ chính là bóng dáng còn vương vấn của một thế giới đã chết. Linh Hồ vu nữ đã canh giữ nghĩa địa thế giớ, bước đi trên dòng sông để đưa người chết trở về tái sinh. Mà từng phần nghiệp lực được tích lũy lại tạo nên sự sống mới, biến thành những kỳ tích vốn không thể nào tồn tại.

Đó chính là—[Luân Hồi].

Ánh sáng và bóng tối như bông hoa không hề chói lóa, giống như thế giới tối tăm và nặng nề ở rìa bờ của Minh phủ.

Nhưng không sao, không sao cả. Thế này là tốt rồi.

Bởi vì trên thế giới này luôn có những bờ biển khác mà ánh sáng không thể với tới, và luôn có những việc mà ai đó cuối cùng sẽ phải làm.

Tuy nhiên, bông hoa này vẫn chưa hoàn chỉnh. Một phần của nó đã bị phân tán ở nhiều nơi trên thế giới mà nó bảo vệ.

Vù vù~ Vù vù~ Vù vù~ Vù vù~

Bên cạnh cô gái được bao bọc trong ánh sáng trắng, vị thần minh tên là Không Ngấn đột nhiên ngẩng đầu lên và nhìn về phía biên giới của Tiên đảo đang rung chuyển.

"...Ngươi cũng đang khóc sao? Khóc vì sự ra đi và mong chờ sự trở về của cô ấy sao? Phải, chúng ta đã chờ đợi cả ngàn năm. Cuối cùng ngày này cũng đến, khoảnh khắc [Linh Hồ vu nữ] và niềm hy vọng trở về... Nhưng cái giá phải trả này quá đắt."

Chín chiếc đuôi dài lấp lánh từ từ bay lên, truyền tải ý chí vô thượng tối cao hướng về thiên địa.

【Thất Tinh hãy che chở cho nàng, ta xin tuyên bố nhân danh Chí Thánh Đại Ngự Hồ tôn thần, rằng nàng đã trở về! Thời điểm kết thúc đã đến!!!】

Thần niệm mênh mông vô cùng rộng lớn đã lan tỏa theo mọi hướng trong nháy mắt.

Cảm nhận được lời kêu gọi đã được chờ đợi từ lâu, bảy đạo thân ảnh của 7 nhân vật từ khắp nơi trên thế giới đồng thời hướng ánh mắt về một phương hướng nhất định.

Có người khoác trên mình bộ giáp đỏ rực, toát lên vẻ uy nghiêm, với đôi mắt sắc bén.

Có người toàn thân mặc đồ trắng, tay cầm quạt lông vũ, tiên khí quanh thân và toát lên một vẻ đẹp thanh thoát.

Có người sống ẩn dật trong những ngôi nhà tre trên núi, thư thái lưng tựa trên ghế nằm, tận hưởng cuộc sống một cách mãn nguyện.

Cũng có người đã bước ra chiến trường, tham gia vào những trận chiến đẫm máu với lũ yêu vật.

Mãi cho đến bóng dáng của cô gái cuối cùng với mái tóc tết thành đuôi én màu đen, đang lo lắng chờ đợi dưới cái bóng của Tiên đảo hùng vĩ, khẽ dừng lại và cuối cùng đã nở một nụ cười đã hiểu. Bất kể 7 cái thân ảnh này đang ở đâu, tất cả bọn họ đều cắn ngón tay cùng một lúc, lập tức vẽ ra những đạo ấn ký bằng máu khác nhau trước mặt.

[Hư ngục], giải phong!(Đã được mở phong ấn)

Trên vùng đất cổ xưa của Cổ Linh Vực , vài vệt sáng màu trắng vút lên trời và lao về phía Tiên đảo!

Trong nháy mắt, chúng hội tụ về một chỗ, ào ạt đổ vào hình bóng rạng rỡ trước mặt vị thần minh, rồi biến mất không dấu vết.

……………………................................................

Bên ngoài Kính cốc, trên chiến trường của lực lượng đồng minh bốn quốc gia.

*Rào ... rào x4...* 

Linh Phong vươn cổ tay ra và hứng lấy vài giọt máu đỏ tươi đột nhiên rơi xuống từ trên trời vào lòng bàn tay, vẻ mặt nghiêm nghị.

"Mưa máu… sao?"

…………….............................................................

Đông Nguyên Kỳ quốc, thành Hưng Nguyên, pháo đài trên núi của trụ sở Thánh tông.

"Khi cơn mưa đỏ như máu trút xuống từ bầu trời, và những cành cây màu bạc vươn lên từ mặt đất. Vậy là [Hủy Diệt] sẽ lại giáng lâm lần nữa sao...?"

Đông Nguyên Thánh quân Thượng Quan Thu Nguyệt đứng trên bệ cao, hai tay chắp sau, nhìn bao quát toàn bộ thành phố và thế giới chìm trong mưa máu, cùng những cột sáng bạc vút lên trời ở phía xa. Cuối cùng, ông ta tập trung ánh mắt vào vật thể lơ lửng hùng vĩ phía trên "cành cây" dày nhất.

"Lời tiên tri được cho là đã thành sự thật rồi, Linh Ẩn Tiên đảo... rốt cuộc kế hoạch của các ngươi là gì?"

"Bệ hạ! Tình báo quân sự khẩn cấp! Một lượng lớn Yêu tà đột nhiên xuất hiện bên ngoài, ít nhất gấp ba lần trước! Chúng đã phá vỡ cổng thành và tiến vào thành. Đông Nguyên vệ thỉnh cầu tăng viện trợ giúp. Xin bệ hạ hãy đưa ra quyết định ngay lập tức!!!"

Thánh Quân bệ hạ liếc nhìn những người lính cận vệ vừa chạy đến báo cáo, nhưng vẻ mặt của ngài vẫn bình tĩnh.

"Hãy bảo tất cả các đệ tử của Thánh tông ra tiền tuyến để hỗ trợ phòng thủ thành thị. Chúng ta phải ngăn chặn kẻ thù xâm chiếm các khu vực dân cư bằng mọi giá. Hiện tại khu vực nào đang trong tình trạng nguy hiểm nhất?"

"Ừm, nó phải ở phía Tây thành chứ... Bệ hạ? Bệ hạ! Ngài định đi đâu vậy?!"

…………………………………………………………

Bên trên Linh Ẩn Tiên đảo .

"Bíp bíp bíp bíp bíp!!!"

Một tiếng báo động bất ngờ vang lên từ tay Tiểu Không. Cô rời mắt khỏi bóng người trước mặt, lấy ra một dụng cụ được chế tác tinh xảo từ trong tay và xem xét nó trong vài khoảnh khắc.

Chỉ số trên đã tăng vọt từ dưới 1/3 lên hơn 2/3 và vẫn đang tiếp tục tăng theo thời gian, khiến mức độ cảnh báo ngày càng trở nên nghiêm trọng.

"Mọi chuyện đã bắt đầu rồi sao...? Chà, với việc cả hai đạo thần thông đã trở lại vị trí ban đầu và một phần ngăn cách của [Thiên Địa Phong Tuyệt] đã được mở ra, ngay cả khi ai đó đang ngủ say, họ vẫn có thể phản ứng... Có vẻ như đã đến lúc ta ra tay rồi."

Ngự Hồ Thần điện hạ tắt đèn báo và cất nó đi. Sau đó, cô nhìn chăm chú cô gái vẫn đang ngồi khoanh chân trên mặt đất, tỏa ra một luồng khí tức thần tính ngày càng mạnh mẽ, rồi khẽ mỉm cười.

"Đừng lo, cả cô và Ngấn đều đã hy sinh rất nhiều cho kế hoạch này và cho việc cứu lấy quê hương chúng ta. Giờ đây, khi đã đến giai đoạn cuối cùng này, ta sẽ không lùi dù chỉ một bước..."

"Ta, sẽ bảo vệ cô và thế giới này."

Ngài quay người rời khỏi cung điện. Con cáo khổng lồ chín đuôi thanh lịch và xinh đẹp ngước nhìn lên và hú lên trời trước khi biến mất vào trong ánh sáng bạc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!