Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 06 Truyền thừa bí mật của Ngự Hồ và tiên đạo Linh Ẩn - Chương 252: Luân Hồi đan xen

Chương 252: Luân Hồi đan xen

Cô gái tóc đen nói rất lâu, như thể đang trình diễn một vở kịch độc diễn, kể về một cuộc sống khác chỉ tồn tại trong giấc mơ của cô.

Vị thần minh chín đuôi trước mặt cô - một cô gái khác có nhiều điểm tương đồng nhưng không phải là nhân vật chính bên trong câu chuyện, chỉ lặng lẽ lắng nghe, không hề thốt ra một lời. Chỉ có ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt màu bạc của cô ấy mới cho thấy rằng nội tâm của cô ấy cũng không giữ nổi bình tĩnh.

"Mọi chuyện là như vậy đấy. Cho đến ngày hôm đó, khi ta cùng vài người bạn đi đột kích phó bản mới ra mắt, [Nhà lao của Viêm Ngục Ma Thần], ta bước vào cổng hầm ngục, nhưng thay vì xuất hiện bên trong hầm ngục như ta dự đoán, ta lại bằng cách nào đó đã lạc đến đây, trong một thế giới gọi là Nguyên Sơ chi địa(Vùng Đất Nguyên Thủy), và thậm chí còn có được toàn bộ sức mạnh và tài sản được kế thừa từ trò chơi."

"Trò chơi…………."

Tiểu Không gật đầu, như thể đang suy nghĩ điều gì đó, rồi nhanh chóng hỏi một câu.

"Vậy thì, Willis à, cô có tìm thấy niềm vui trong trò chơi có tên [Huyễn thế] này không?"

Cô ấy trả lời không chút do dự.

"Dĩ nhiên, nó giống như... một giấc mơ dài và đẹp đẽ. Ngay cả sau khi tỉnh dậy, cảm giác xúc động vẫn không thể xóa nhòa. Nó không chỉ là về Ngấn, ta đã kết bạn được với rất nhiều người chơi ở đó. Họ và những chuyến phiêu lưu đó, đã bù đắp cho những khuyết điểm và hối tiếc vốn có trong cuộc đời ta..."

Cô gái tóc đen ngước nhìn và mỉm cười đầy hiểu biết và dịu dàng.

"Thật tối quá. Ta thường nghĩ về họ, về mọi điều nhỏ nhặt đã xảy ra trên suốt chặng đường. Cho dù đó chỉ là tưởng tượng của ta, thì ký ức này vẫn quý giá và không thể thay thế hơn bất kỳ bảo vật nào."

"Trước đây ta đã rất cô đơn, ta không hiểu ý nghĩa và giá trị sự tồn tại của mình, thậm chí còn chán ghét mà vứt bỏ cả thế giới. Nếu không vô tình bước vào [Huyễn thế], có lẽ giờ đây ta đã là một người hoàn toàn khác rồi."

Tiểu Không cũng mỉm cười.

"Cô lúc nào cũng kết bạn được với rất nhiều người. Đôi khi, ta thật sự ghen tị với cô đó."

Khi ánh mắt bạc của thần minh thiếu nữ và cô gái tóc đen chạm nhau trong không trung, giọng điệu của nữ mục sư trở nên nghiêm túc và trang trọng hơn bao giờ hết.

"Vậy ra, ta chính là hiện thân kiếp này của Minh Hy, Linh Hồ vu nữ, ở thời đại này, đúng không?"

Cô gái có danh xưng là Ngự Hồ Thần lắc đầu.

“Cô không phải là vật thay thế của bất kỳ ai, và không ai có thể thay thế cô ấy. Willis à, khởi đầu và kết thúc là một vòng tuần hoàn vĩnh hằng. Mọi thứ đều phải diệt vong một ngày nào đó, ngay cả các vị thần cũng không ngoại lệ. Cho dù vòng Luân Hồi thứ hai có giống với vòng đầu tiên đến đâu, thì đó cũng không còn là cô ấy nữa.”

"Nhưng mối quan hệ nhân quả đó vẫn còn vương vấn quanh thân ta, dẫn dắt ta từng bước trên con đường mà cô ấy đã để lại, phải không?"

Tiểu Không gật đầu, và chín cái đuôi vẫy nhẹ. Một luồng ánh sáng trắng mờ nhạt thoát ra từ bức tranh tường và ngưng tụ thành một quả cầu ánh sáng hoàn hảo trong tay cô.

"Giờ là lúc phải đưa ra quyết định. Dù lựa chọn của cô là gì, ta cũng sẽ không ép buộc cô... Willis à, tiếp theo hãy chấp nhận mọi thứ về cô ấy, đối mặt với vận mệnh của cô, hoặc cứ thế mà rời đi ngay bây giờ. Hãy nói cho ta biết... câu trả lời của cô là gì?"

“…………….”

Hít một hơi thật sâu, Willis không hỏi những câu hỏi ngớ ngẩn như "Nếu ta từ chối thì chuyện gì sẽ xảy ra với Cổ Linh Vực, và còn cô thì sao?". Cô gái tóc đen chỉ khẽ mỉm cười.

"Thực ra, chuyện mà ta sợ nhất chính là rắc rối. Nếu có thể, ta thực sự muốn bỏ qua mọi thứ và tiếp tục là một người du khách vô tư, không bị ràng buộc..."

"Nhưng điều ta không thể chấp nhận hơn cả là món nợ và nỗi đau. Ta đã nhận được quá nhiều từ cô ấy và kế thừa quá nhiều từ cô ấy. Nếu ta cứ quay lưng bỏ đi như thế này, ta e rằng mình sẽ không bao giờ có thể ăn ngủ ngon giấc trong suốt quãng đời còn lại được nữa."

Cô gái tóc đen chậm rãi đưa lòng bàn tay về phía luồng sáng lấp lánh trong tay cô gái thần minh, đồng thời trong miệng liên tục không quên chửi bậy.

"Khoan đã, liệu tên kia đã có thể lường trước được chuyện này chưa? Xét cho cùng, về cơ bản ta và cô ấy đều giống nhau, và tính cách cũng như quá trình suy nghĩ của chúng ta có lẽ khá tương đồng... Con cáo thối ranh mãnh đó, cô ta thậm chí còn mưu mô tính toán chống lại chính bản thân mình trong tương lai cơ, thật đáng khinh..."

"Vù vù~"

Khi những đầu ngón tay của cô chạm vào ánh sáng trắng, mọi thứ thể hiện nhân quả, mối liên kết và cái tên của cô gái đã từng là [Linh Hồ vu nữ] nhẹ nhàng lan tỏa, bao trùm lấy cô gái.

Khi Willis mở mắt ra, cô thấy mình đang ở trên một đồng cỏ xanh mướt.

Bầu trời trong xanh thẳm, ánh nắng rực rỡ nhưng dịu nhẹ chiếu xuống. Một làn gió nhẹ làm xào xạc ngọn cây và cỏ, tạo nên một khung cảnh thanh bình và tuyệt đẹp dường như kéo dài vô tận.

Tại một khu vực hoang vắng, dưới bóng một cây cổ thụ cao lớn, có hai cô gái trẻ đang ngắm nhìn bầu trời và thì thầm với nhau.

Cô bước tới và cả hai người đã hiện ra trước mắt.

Người phụ nữ cao ráo, mảnh mai và có vẻ đẹp lạnh lùng với mái tóc bạc dài mặc một chiếc váy liền thân màu xanh bạc với một chiếc khăn choàng ngắn buông xuống cổ. Cô đeo một con dao găm nhỏ ở thắt lưng và đang tựa vào một thân cây, trông như thể sắp sửa bắt đầu một cuộc hành trình dài.

Trong khi đó, một cô gái duyên dáng khác, mặc bộ váy nhảy của vu nữ màu đỏ trắng, trên đầu có tai cáo dễ thương và khuôn mặt được che kín bởi một chiếc mặt nạ cáo nhỏ, ngồi cuộn tròn trên mặt đất trong tư thế thoải mái hơn. Giày của cô đã được đặt bên cạnh, để lộ đôi bàn chân hồng nhỏ nhắn được bọc trong những chiếc tất trắng như tuyết. Một chiếc chuông nhỏ được đặt trên cỏ bên cạnh đôi giày của cô.

Họ dường như không thể nhìn thấy Willis, người không thuộc về dòng thời gian và không gian này, hoặc có lẽ đây chỉ đơn giản là một ký ức và hình ảnh được lưu giữ. Mà hai người chỉ đang nói chuyện với nhau.

“Cô đã có quyết định sao?”

"Có một số việc luôn cần có người làm. Những người bảo vệ thế giới luôn dũng cảm hy sinh bản thân để bảo vệ thế giới. Nghe thật tuyệt vời phải không? Chắc chắn chuyện đó sẽ được lưu truyền vạn thế(ghi nhớ qua nhiều thế hệ)!"

"...Cô có thể thực sự sẽ chết."

"Đúng vậy, ta không thể loại trừ khả năng đó, nhưng ai rồi cũng sẽ chết. Ngay cả thế giới cũng sẽ diệt vong một ngày nào đó, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Thành thật mà nói, ta đã sống đủ lâu rồi và ta bắt đầu thấy hơi nhàm chán. Có câu nói gì đó nhỉ... Thoái vị nhượng chức? Haha, vòng đi vòng lại, nhân quả luân chuyển(vòng tuần hoàn nhân quả). Đây mới chính là hình dạng mà sinh mệnh nên có như vậy."

“………………..”

"Đừng làm cái vẻ mặt đó. Ta cảm thấy cô trở nên khép kín hơn nhiều kể từ khi hai người phân tách. Có lời gì thì cứ nói thẳng ra đi. Chắc hẳn rất khó chịu khi cứ giữ mọi thứ trong lòng, phải không?"

"Vì ta là [Ngấn], là đại diện cho khía cạnh hướng nội và lý trí của Ngự Hồ Thần. Nếu cô muốn biết suy nghĩ trong lòng của cô ấy, cô có thể đi hỏi [Không] để xem cô ấy cảm thấy thế nào."

"Hahaha..."

Cô gái cáo trắng gãi đầu ngượng ngùng, rồi nhanh chóng hạ giọng xuống như đang thì thầm.

"Ngấn à, thực ra ta muốn xin lỗi cô... Mặc dù ta đã để lại một số phương án dự phòng, nhưng Kế hoạch [Khải thế] hiện vẫn chỉ đang ở giai đoạn sơ khai. Chắc chắn chúng ta sẽ gặp phải rất nhiều vấn đề khác nữa trong tương lai, và chỉ có cô mới có thể giải quyết được những vấn đề đó..."

"Ta xin lỗi, không chỉ vì đã chia cắt hai người ra thành hai phần. Mà ta còn đặt lên vai hai người rất nhiều trách nhiệm nặng nề. Một khi cô rời đi, có thể cô sẽ không thể quay lại quê nhà trong một thời gian dài, hoặc thậm chí là... mãi mãi."

"Ngấn... cô sẽ hận ta chứ?"

*Chát.*

Cô gái tóc bạc đột nhiên quay người lại và búng vào chiếc mặt nạ cáo trắng lên trán cô gái kia.

"Này! Cô đang làm gì vậy? Người ta vừa mới đang nghiêm túc mà!"

Mặc dù cô gái kia đang cố tình dùng giọng điệu hài hước để làm dịu bầu không khí, nhưng người kia chỉ nhìn cô, đôi mắt màu bạc vẫn bình tĩnh, nhưng giọng điệu lại nghiêm nghị.

“Hy, Cổ Linh Vực không chỉ là nhà của cô mà còn là nhà của ta và Không. Cô đã phải trả giá đắt hơn bất cứ ai khác để đánh đổi. So với điều đó, sự hy sinh của chúng ta cũng chẳng tính là gì cả.”

"Cơ thể này là một nửa của Ngự Hồ Thần Không Ngấn - chính là [Cửu Vĩ], người bảo vệ thế giới này từ khi sinh ra, không phải là một kẻ yếu đuối cần sự bảo vệ của cô. Hãy nhớ rằng, cái gọi là đồng bạn chính là những người dựa vào và bảo vệ lẫn nhau, trở thành chỗ dựa của nhau. Mà một khi đòi hỏi hay bảo vệ một chiều sẽ chỉ là việc nuôi dưỡng quyến thuộc mà thôi."

"Đừng nói những lời như thế nữa, kể cả ta... cũng sẽ nổi giận đấy."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Note: ảnh bìa tập 06 nhé =)))) Lùi bước và nhường chỗ cho người xứng đáng