Ma Vương Nhà Tôi Sao Có Thể Mềm Mại Dễ Thương Như Thế Được!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 1: Cuộc Gặp Gỡ Giữa Chủ Và Tớ - Chương 9: Nỗi đau

“Lo, Lora…”

Cô bé lẩm nhẩm cái tên này, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, ánh mắt có chút phức tạp nhìn Loren.

Cô vẫn có chút không dám tin Loren lại dễ dàng chấp nhận lời giải thích của mình như vậy.

“Thế nào, có phải cô đã bị cái tên tôi đặt cho làm choáng ngợp rồi không?” Loren nhìn Lora với vẻ mặt đắc ý.

“Làm, làm gì có…” Cô bé không nhịn được phản bác một câu, nhưng vẫn cầm bút ma pháp viết lên khế ước cái tên mình vừa nhận được.

Khế ước này không cần phải viết tên thật để thành lập, chỉ cần người lập khế ước đồng ý, nó sẽ tự động trích xuất thông tin linh hồn của người ký để ràng buộc.

Vì thấy những điều kiện đã nêu ban nãy đều được ghi rõ trên khế ước, nên cô mới yên tâm ký tên.

Loren nhét bản khế ước đang khẽ phát sáng vào trong áo choàng… hay nói đúng hơn là nhân lúc nhét vào áo choàng, cậu đã cất nó vào trong nhẫn, rồi để lộ nụ cười đầy ý xấu nhìn về phía Lora.

Lora không khỏi rùng mình một cái, có chút căng thẳng nhìn Loren, rồi ôm lấy ngực mình: “Anh, anh định làm gì? Ban nãy chúng ta đã ký khế ước rồi, anh không được làm những chuyện kỳ quái với tôi.”

“Đã nói là ta không có hứng thú với thân hình phẳng lì của em rồi mà.”

Loren nói: “Nếu em đã là hầu gái của ta, vậy bây giờ nên gọi ta là chủ nhân mới phải chứ? Nếu không muốn thì gọi ta là anh trai cũng được.”

Thật ra Loren còn mong chờ Lora gọi mình bằng cách xưng hô thứ hai hơn.

Mà Lora nghe xong, khuôn mặt lập tức lại đỏ bừng, nhìn ánh mắt có phần nóng rực của Loren, cô gần như phải bịt mũi, rất không tình nguyện mà gọi: “Chủ, chủ nhân…”

Được nghe giọng loli vừa ngọt vừa mềm mại gọi như thế, Loren suýt nữa thì chảy máu mũi, phúc lợi thế này cũng chỉ có thể tận hưởng ở dị giới mà thôi, chứ nếu ở thế giới cũ, chắc chắn sẽ bị cảnh sát mời đi uống trà ngay tắp lự.

Nhìn Lora mặt mày đỏ bừng, Loren bỗng cảm thấy hành động cứu nha đầu này của mình thật là sáng suốt.

Đứa bé này thật sự quá đáng yêu!

“Ừm, rất tốt.” Loren ra vẻ bình phẩm: “Nhưng giọng vẫn chưa đủ lớn, nên em gọi thêm vài lần nữa đi.”

“Không, không muốn.”

Lora xấu hổ đến mức sắp ngất đi.

Cách xưng hô đáng xấu hổ như vậy, mình gọi một lần là đủ rồi, tên nhân loại đáng ghét này cũng quá được đằng chân lân đằng đầu rồi.

“Đây là cách xưng hô bình thường của em với ta trong công việc sau này, ngay cả ‘chủ nhân’ cũng không gọi nổi thì em không có tư cách làm một hầu gái đạt chuẩn đâu nhé.”

Loren ung dung nói.

“Ư…”

Lora lộ vẻ mặt vô cùng khó xử, nhưng vẫn nhắm mắt lại, hơi cao giọng hơn một chút: “Chủ, chủ nhân!”

“Lần nữa.”

“Chủ~ nhân!”

“Ừm… tiếp tục.”

“Chủ nhân!”

“Lần này giọng khá lắm… đổi sang giọng e thẹn hơn rồi gọi lại lần nữa xem nào.”

“Sao tôi cứ có cảm giác ngài đang cố tình trêu chọc tôi vậy…”

Sau khi gọi liên tiếp mấy lần, Lora dùng đôi mắt xinh đẹp phủ đầy hơi nước, vô cùng xấu hổ và tức giận mà trừng mắt nhìn Loren.

“Em nghĩ nhiều rồi, ta chỉ đang giúp em luyện tập làm hầu gái thôi, để em quen với cách xưng hô này càng sớm càng tốt.” Loren tất nhiên sẽ không thừa nhận rằng mình nghe sướng đến mức tai sắp mang thai luôn rồi, cậu ho khan một tiếng, vô sỉ nói, sau đó để che giấu sự ngượng ngùng, cậu ném chiếc hộp gỗ trong lòng cho Lora: “Nể tình em có thiên phú làm hầu gái như vậy, chiếc hộp gỗ này trả lại cho em trước, còn về ma pháp thì phải xem biểu hiện sau này của em thế nào đã.”

“Cảm, cảm ơn.”

Nhận được chiếc hộp gỗ, Lora lập tức nở nụ cười.

Loren nói: “Hai chữ phía sau ‘cảm ơn’ cũng phải nói cho đầy đủ, làm lại lần nữa.”

Lora bĩu môi, ôm chiếc hộp của mình, cuối cùng vẫn ngượng ngùng nói: “Cảm ơn chủ nhân.”

“Ừm, nhớ kỹ, sau này đều phải làm như vậy.”

“Ồ…”

Lora uể oải đáp, nhìn Loren đang để lộ vẻ mặt có chút biến thái ở đằng kia, cái đầu nhỏ lại rụt vào, cảm thấy mình như thể đã rơi vào ma vực, nghĩ đến những điều khoản trên khế ước vừa ký, cô mới hơi yên tâm một chút.

Nhưng đột nhiên thấy Loren bắt đầu cởi quần áo, Lora lại không nhịn được mà trừng lớn mắt, có chút xấu hổ và tức giận nói:

“Nhân loại, anh muốn làm gì?”

Loren ném áo khoác lên móc treo bên cạnh, rồi bắt đầu cởi áo sơ mi, miệng thì nói: “Đương nhiên là đi ngủ rồi, với lại, cách xưng hô vừa mới sửa xong, em đừng có quên đấy.”

“Ngủ, ngủ á? Nhưng ban nãy anh không phải đã nói sẽ không làm chuyện đó với tôi sao…”

Lora ôm chăn, có chút hoảng hốt, Loren thấy bộ dạng của cô, liền nói: “Làm ấm giường cũng là một trong những công việc của hầu gái, yên tâm đi, ta sẽ chỉ dùng em làm gối ôm thôi, sẽ không làm gì khác đâu.”

“Tôi, tôi không muốn…”

“Cái gì, ra là em không muốn làm công việc này à, thế sao em cứ ở lì trên giường của ta mãi thế? Ta còn tưởng em đã có giác ngộ lắm rồi chứ.”

Lora vội vàng quấn chăn, chân trần đặt lên sàn nhà lạnh lẽo, nhưng vừa đặt chân xuống sàn, cô đã không nhịn được mà rùng mình một cái.

“Tôi không ngủ ở đây nữa.”

“Trong ký túc xá chỉ có một cái giường này thôi, em thật sự không ngủ ở đây à?”

Loren có chút tiếc nuối nhìn Lora hỏi.

Lora lắc đầu, rồi chạy đến ghế sô pha, “Tôi ngủ ở đây là được rồi.”

“Nếu vậy thì tùy em thôi.” Loren cũng không ép buộc, trong lòng lại thầm nghĩ, nha đầu này cảnh giác cũng cao thật.

Đương nhiên cậu cũng không để tâm nhiều, ban nãy thật ra cũng chỉ là đang trêu chọc cô hầu gái nhỏ của mình mà thôi.

Sau khi Loren lên giường đi ngủ, Lora lại quấn chăn, lén lút quan sát cậu từ trên sô pha, xác định cậu thật sự sẽ không làm gì mình, cô mới thở phào nhẹ nhõm, rồi ngồi phịch xuống ghế, kết quả là mông nhỏ lại ngồi trúng một vật gì đó lành lạnh.

Lora sợ đến mức suýt ngã khỏi sô pha, cô quấn chặt chăn, cẩn thận bò dậy, quay đầu lại nhìn, rất nhanh đã thấy một cái máy tính bảng màu đen đang phát sáng ở vị trí mình vừa ngồi.

“Đây là cái gì…”

Lora tò mò nhặt thứ đó lên, nhìn dòng chữ trên đó.

“Thiết bị đăng nhập Ma Võng - Alpha X”

“Nhận dạng hình ảnh khuôn mặt thất bại… Từ chối truy cập.

Tái bút: Xin đừng dùng mông để mở khóa.”

Mà trên màn hình, còn có một dòng chữ như vậy.

Thấy dòng chữ này, Lora không nhịn được mà kêu lên một tiếng xấu hổ, vội lấy tay che mặt.

Nhưng sau đó, sự hứng thú của cô đối với thứ này cũng dâng lên, vì buổi chiều sau khi được đưa về đã ngủ rất lâu, nên bây giờ Lora cũng không buồn ngủ chút nào, rồi cô cầm lấy máy tính bảng, rón rén đi đến bên cạnh Loren đang ngủ trên giường.

“Chủ nhân… cái này là cái gì vậy?”

Nghe thấy giọng của Lora, Loren rất không tình nguyện mà mở mắt ra, liếc nhìn một cái, lập tức bật cười, “Mông của nhóc con cũng trắng phết nhỉ, nhưng mà chuyện dùng mông để mở khóa thì ta chỉ có thể nói là em rất có sáng tạo.”

Lora vừa xấu hổ vừa tức giận nhìn cậu, đôi mắt màu đỏ rượu tràn ngập hơi nước.

Thấy Lora như vậy, Loren mới thôi không trêu chọc cô nữa, nói:

“Đây là thiết bị đăng nhập Ma Võng, sao, trước đây em chưa từng chơi à?”

Lora lắc đầu.

Loren thấy vẻ mặt khao khát và mong chờ trên mặt Lora, liền thở dài một hơi, rồi bò dậy khỏi giường, mở khóa máy tính bảng cho cô, sau đó trực tiếp tìm hệ thống hướng dẫn trong hệ điều hành, mở lên rồi đưa máy tính bảng cho Lora.

“Tự mình ra kia chơi đi, nhớ tắt tiếng đấy, lát nữa mà còn làm ta thức giấc, ta sẽ đánh mông em đấy.”

“Ồ~”

Lora vui vẻ ôm lấy máy tính bảng, thứ đồ mới lạ này khiến cô vô cùng tò mò, đến mức lờ đi cả lời đe dọa của Loren, ôm máy tính bảng, vui vẻ quấn chăn ra sô pha mày mò.

Mà Loren nhìn bóng dáng cô nhảy chân sáo rời đi, ánh mắt lại khẽ lóe lên, rồi từ từ nhắm mắt lại, vùi mình vào trong chăn ngủ.

“Anh ơi~ cái này dùng thế nào ạ.”

“Cái này bấm vào đây là mở được, mật khẩu là sinh nhật của tiểu Lora đó.”

Trong ký ức, một hình ảnh nào đó lướt qua trong đầu cậu.

Trong chăn, ma lực của Loren tự nhiên trở nên bất ổn.

“Tiểu Lora…”

Loren có chút cay đắng lẩm nhẩm cái tên vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này, cuối cùng nhắm mắt lại, cố gắng bình ổn luồng ma lực đang hỗn loạn trong cơ thể. Không biết là vì tâm lý gì, Loren đã đặt cho cô bé này cái tên của em gái mình. Dù biết rằng cô bé Ma Tộc này không thể nào là em gái của cậu.

“Ừm… để xem nào, cái này là bấm vào đây sao.”

Trên sô pha bên ngoài, Lora không hề phát hiện ra tâm trạng của chủ nhân mình đã có sự thay đổi phức tạp đến nhường nào, mà chỉ tò mò ôm thiết bị đăng nhập Ma Võng khám phá.