Ma Vương Nhà Tôi Sao Có Thể Mềm Mại Dễ Thương Như Thế Được!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 1: Cuộc Gặp Gỡ Giữa Chủ Và Tớ - Chương 15: Đẹp trai đến mức tự ti

Những ngày nghỉ lễ trôi qua thật nhanh, mới lười biếng trong ký túc xá được vài hôm đã lại đến ngày tựu trường.

Loren ngáp dài bị Lora gọi dậy. Cô hầu gái nhỏ mới nhận này sau vài ngày thích ứng, cũng đã gần như quen với việc chăm sóc cho cuộc sống của Loren.

Sau vài ngày chung sống đơn giản, Loren cũng đã nắm được tính cách của cô hầu gái nhà mình, biết rằng cô nhóc này thuộc loại cực kỳ dễ dỗ. Giống như lần trước làm Lora khóc, Loren chỉ tốn có hai đồng vàng đã khiến nỗi ấm ức của cô bé tan thành mây khói.

Sáng hôm đó, Lora cuối cùng cũng làm được món sandwich giăm bông trứng đơn giản. Loren ăn sáng xong, lại thúc giục cô hầu gái nhỏ uống hết một ly sữa, rồi mới thong thả thay đồng phục.

Lora gần như phải bịt mũi mới uống hết ly sữa. Dường như trước đây cô chưa từng uống thứ này và có chút ác cảm với nó. Uống xong sữa, cô lại vội vàng đi rửa bát đĩa, dọn dẹp xong xuôi, mới bị Loren thúc giục mà miễn cưỡng bước ra. Cô nhìn Loren đang đợi ở cửa, không nhịn được mà phàn nàn: “Rõ ràng là anh đi học, tại sao tôi cũng phải đi theo chứ?”

Tối qua cô vừa mới tải về một bộ anime được đánh giá rất cao trên máy tính bảng, vốn đang vui vẻ nghĩ rằng sau khi Loren ra ngoài, mình có thể ở nhà lật mình làm chủ, nào ngờ Loren đi học mà cũng muốn lôi cả cô đi theo.

Loren liếc cô một cái: “Em không phải muốn học ma pháp sao, ta đi học chính là lớp ma pháp đó.”

Lora nghe xong, cuối cùng cũng có chút hứng thú: “Vậy tôi đến nghe là có thể học được ma pháp sao?”

“Dĩ nhiên là…”

Nụ cười vừa chớm nở trên môi Lora, thì Loren đã kéo dài giọng, rồi nói thêm hai chữ: “... Không thể.”

“Anh nói một hơi hết câu thì chết à?”

Lora thầm gào thét trong lòng, có một thôi thúc muốn cắn Loren một cái.

Nhìn bộ dạng tức lắm rồi nhưng vẫn phải giữ nụ cười của cô hầu gái, Loren cảm thấy trong lòng vô cùng khoan khoái.

“Nếu đã vậy, tôi đi học cùng anh thì có tác dụng gì chứ.”

Lora bĩu môi nói.

“Dĩ nhiên là có tác dụng rồi.”

Lần này Lora chỉ cười nhạt nhìn Loren, chờ anh nói hết câu. Loren thấy cô nhóc không cắn câu, không khỏi có chút tiếc nuối, nhưng vẫn nói: “Ít nhất em cũng có thể làm ta vui mà, lúc đi học không có hầu gái để trêu chọc thì chán lắm.”

“!!!”

Lora nghe xong liền trừng mắt giận dữ nhìn anh. Tác dụng của tiểu thư ta đây là để cho anh trêu chọc sao? Rốt cuộc là anh đi học hay là đi trêu chọc tôi hả? Ở nhà anh trêu còn chưa đủ hay sao… Lora cảm thấy mấy ngày nay mình tức giận với Loren còn nhiều hơn cả mấy năm trước khi gặp anh cộng lại.

Nếu thế giới này cũng có thiết lập dùng chỉ số phẫn nộ để tung đại chiêu, e rằng Lora dắt theo Loren có thể đánh khắp thiên hạ không đối thủ rồi. Chỉ số phẫn nộ căn bản không cần phải cố tích lũy làm gì, chỉ cần nhìn cái mặt cười hì hì của Loren là nó đã “vèo vèo” tăng lên rồi.

o( ̄ヘ ̄o#)

..

Loren giữ vững nguyên tắc cao thượng “hoạn nạn có nhau, có phúc mình ta hưởng”, nhất quyết lôi cô hầu gái đi học cùng.

Khi bước vào sân trường, Lora trong bộ đồ hầu gái đen trắng tự nhiên lại thu hút ánh nhìn của vô số cô nàng nóng bỏng. Có mấy cô nàng còn cố tình đi lướt qua trước mặt Loren, chỉ để quan sát kỹ hơn Lora bé nhỏ tinh xảo như búp bê sứ. Sóng cả trước ngực các cô nàng khiến Loren nhìn đến thẳng cả mắt. Sớm biết dắt theo hầu gái còn có phúc lợi thế này, cậu đã không đợi đến mấy hôm trước mới tìm hầu gái rồi.

Dĩ nhiên ngoài những cô nàng nóng bỏng ra, còn có một lượng lớn học viên khác ném về phía Loren những ánh mắt mang đủ loại cảm xúc, có ghen tị ngưỡng mộ, cũng có khinh thường chán ghét.

Với những điều này, Loren đều thản nhiên chấp nhận. Cậu vốn không phải là người để tâm đến ánh mắt của người khác.

Ngược lại, Lora suốt đường đi đều vô cùng căng thẳng. Bị đủ loại ánh mắt soi mói khiến cô rất không thoải mái. Cô chưa từng có trải nghiệm bị phơi bày trước ánh mắt của nhiều con người cùng một lúc như vậy.

Thế là cô bất giác lại gần Loren, đưa tay ra níu lấy vạt áo của cậu.

Loren để ý thấy hành động nhỏ của cô, trên mặt không khỏi nở nụ cười, nhưng không nói gì thêm, cứ để Lora níu vạt áo mình đi theo sau.

Sau khi vào tòa nhà giảng đường, những ánh mắt khiến Lora khó chịu cuối cùng cũng giảm đi nhiều.

Khoa Ma Pháp Nguyên Tố, Lớp A năm nhất. Lúc này, trong lớp đã tụ tập không ít học viên. Vì chưa đến giờ học nên những học viên có quan hệ tốt đều tụ lại trò chuyện với nhau.

“Này, bộ anime mới ra mấy hôm trước mấy cậu xem chưa?”

“Pháp Sư Một Đấm à? Hay lắm đó, tớ xem manga lâu rồi… Tớ nói cho mà nghe, tình tiết sau này là thế này…”

“Spoiler là tội ác!”

Thế nhưng học viên đó còn chưa nói xong đã bị mấy người đè xuống đất cho một trận.

Hội spoiler dù ở thế giới nào cũng là kẻ thù của nhân dân.

Bị mấy người đè xuống đất đá vào mông, học viên đó mặt mày xám xịt bò dậy, vẻ mặt vô cùng uất ức. Rõ ràng mình chỉ muốn chia sẻ niềm vui với các cậu, vậy mà các cậu lại nhẫn tâm đối xử với mình như vậy, con thuyền tình bạn này thật quá mong manh.

Ngay lúc này, Loren dắt theo cô hầu gái nhỏ của mình bước vào từ cửa.

“Chào buổi sáng mọi người.”

Loren vui vẻ chào các bạn trong lớp, mặc kệ vẻ mặt như gặp phải ma của họ, cứ thế dắt hầu gái đi thẳng về chỗ ngồi của mình.

“Ực…”

Các học viên Lớp A tuy đều là thiên tài, nhưng cũng đều là những thiếu niên tuổi mộng mơ, bị anime đầu độc sâu sắc. Khi nhìn thấy Lora trong bộ đồ hầu gái như bước ra từ thế giới 2D, mắt của mấy nam học viên gần như không thể rời đi.

“Dễ, dễ thương quá…”

“Đó, đó là đồ hầu gái sao? Mẹ tớ không bao giờ cho người hầu trong nhà mặc loại trang phục này. Có lần tớ lén cho một chị hầu gái mặc thử, kết quả là mẹ tớ về nhà liền tát cho bố tớ một cái.”

“Chết tiệt… tên khốn Loren đó tìm đâu ra được một nữ hầu Ma Tộc cực phẩm thế này chứ, vận may cũng tốt quá rồi.” Mấy pháp sư otaku tụ lại xì xầm, ánh mắt nhìn Loren mang theo vài phần sát khí.

Lora ngoan ngoãn đi theo sau Loren, cho đến khi thấy cậu ngồi xuống ghế.

“Tôi ngồi đâu?”

Thấy Loren ngồi chiếm luôn cả chỗ phía sau, Lora ngẩn người ra hỏi.

“Hay là… em ngồi trên đùi ta?”

Loren nghĩ một lát rồi nói.

Lora lập tức nhìn cậu bằng ánh mắt của kẻ nhìn một tên biến thái.

“Thôi, không trêu em nữa. Bên cạnh ta không phải vẫn còn một chỗ sao, em cứ ngồi xuống đi.” Loren vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh nói.

“Nhưng bên cạnh anh không phải nên có người ngồi sao?”

“À, vốn là có, nhưng sau đó thì không còn nữa.” Loren bâng quơ nói.

“Tại sao?”

“Vì ta đến rồi.”

Loren nói.

“???”

“Không chỉ chỗ em đang ngồi đâu, mà người ngồi trước mặt, sau lưng, và cả bên này của ta đều dọn đi hết rồi, hehe.” Loren cười nói.

Lora mở to mắt, cô theo bản năng cảm thấy có gì đó không ổn.

“Tại sao họ lại dọn đi?”

“Ờm… chẳng lẽ là vì ta quá đẹp trai, khiến họ ảm đạm đau lòng, cảm thấy ngoại hình của mình có lỗi với người nhìn, nên mới dọn đi sao?”

Loren vừa dứt lời, lập tức nhận được cả đống cái lườm nguýt.

“Hehe!”