Ma Vương Nhà Tôi Sao Có Thể Mềm Mại Dễ Thương Như Thế Được!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 1: Cuộc Gặp Gỡ Giữa Chủ Và Tớ - Chương 16: Thư tình

Loren hoàn toàn không để tâm đến những cái lườm nguýt của Lora và các bạn học, cậu vui vẻ định lấy sách từ trong hộc bàn ra, kết quả vừa sờ vào đã lấy ra mấy lá thư.

“Đấy, em thấy ta nói đúng chưa, đây này, thư tình gửi tới rồi.”

Loren nhìn mấy lá thư màu trắng trong tay, chính cậu cũng ngẩn ra một lúc, rồi nhanh chóng vui vẻ nói.

“Lừa người à!”

Lora lộ ra vẻ mặt hoàn toàn không thể tin nổi, nhìn mấy lá thư trong tay Loren. Đây… đây là thư tình thật sao??

Các bạn học trong lớp cũng chết lặng, thật hay đùa vậy, cái tên đáng ghét thế này mà cũng nhận được thư tình ư, cô gái gửi thư tình cho cậu ta chắc mắt bị mù rồi quá?

Trong phút chốc, giá trị thù hận của các nam học viên trong lớp đối với Loren lại tăng lên không ít.

“Haiz, đẹp trai đúng là phiền phức mà.” Loren thở dài.

“Tên này còn đắc ý nữa chứ!!” Không ít người nghiến răng.

Chỉ có một học viên tên Kado là nhìn thấu sự thật, cậu ta đi về phía Loren, nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Bạn học Loren, cậu không mở ra xem trong thư tình viết gì sao?”

Khi nói đến hai chữ “thư tình”, Kado còn cố ý nhấn mạnh giọng.

Nam học viên tên Kado này đã đến lớp từ rất sớm, nên đã thấy được một cảnh mà các học viên khác không biết, đó là ngay sau khi cửa tòa nhà giảng đường mở ra, đã có mấy người ở lớp khác lén lút vào Lớp A, nhét mấy lá thư này vào bàn của Loren.

Hơn nữa, trong mấy người nhét thư đó không có một ai là nữ cả.

Kado biết thân phận của mấy nam học viên đó, họ đều là những học viên dự bị bị loại khỏi danh sách thăng lên Lớp A vì sự xuất hiện của Loren.

Sau một hồi suy luận đơn giản, Kado dễ dàng đoán được, thứ mà mấy người đó nhét vào bàn Loren là thư khiêu chiến.

Loren nhìn Kado đang lại gần với vẻ tự nhiên thân quen, hơi ngẩn ra một chút rồi hỏi: “Cậu là?”

Vẻ mặt Kado cứng đờ, cậu ta buồn bực nói: “Tôi là Kado, cũng là học viên Lớp A, bạn học Loren không biết sao?”

“Ồ, xin lỗi nhé, vì cậu trông không có gì đặc sắc cả, nên tôi không có ấn tượng gì.” Loren nói.

Trên trán Kado nổi lên mấy vạch hắc tuyến.

“Nhưng tên của cậu cũng thú vị đấy, làm ta nhớ ra mình có rất nhiều thẻ.” Loren vui vẻ nói.

Kado: “…” Cậu ta đã không biết phải nói gì tiếp theo.

“Nhân tiện cho hỏi, bạn học Kado, có phải cậu tên này là vì mang theo nhiều thẻ không?”

Loren lại hỏi thêm một câu.

Kado khó khăn lắm mới nặn ra được hai chữ từ kẽ răng: “Không phải!”

Tên này đúng là đáng ăn đòn mà!

Lora nghe cuộc đối thoại của hai người, lại nhìn sắc mặt hơi tái đi của Kado, bỗng như hiểu ra điều gì đó, nói: “Tôi nghĩ là tôi biết tại sao không có ai ngồi cạnh anh rồi.”

Loren nhìn cô với vẻ cười như không cười: “Tại sao?”

“Bởi vì anh… ờm… không có gì.”

Lora vừa định nói, bỗng cảm thấy ánh mắt Loren đang nhìn mình có chút không lành, lập tức phản ứng lại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

“La la la… hôm nay thời tiết đẹp thật.”

“Hehehe…”

Loren nhìn cô hầu gái nhỏ nhà mình bắt đầu giả ngốc, đột nhiên nhớ ra mình còn mấy đôi tất thối chưa giặt, ừm, hôm nay về phải tìm mấy đôi tất dưới gầm giường ra giao cho cô.

Không cho dùng máy giặt lồng ngang, phải giặt tay!

Bị Loren đưa vào tầm ngắm, Lora bất giác rùng mình một cái, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành mơ hồ.

“Bạn học Loren…”

Bạn học Kado bị làm lơ lại lên tiếng: “Thư tình trên tay cậu…”

“Hửm? Sao thế? Bạn học Kado có hứng thú à?”

“Cũng… có một chút.”

Loren lộ ra vẻ mặt đăm chiêu: “Bạn học Kado là vì chưa bao giờ nhận được thư tình, nên mới tò mò phải không?”

Kado cố nén ý định đấm cho Loren một trận, nở một nụ cười cứng đờ: “Haha… đúng là chưa nhận được bao giờ…”

“Vậy thì tuổi thanh xuân của bạn học Kado thật đáng tiếc quá nhỉ.”

“Hehe…” Kado tiếp tục cười gượng, trong lòng đã chửi ầm lên, tên này đang ra vẻ cái gì chứ… Tuổi thanh xuân của tôi có khiếm khuyết, chẳng lẽ của cậu thì viên mãn lắm sao, đợi đến lúc cậu mở “thư tình” trên tay ra, cậu sẽ biết đó không phải là thư tình mà là thư khiêu chiến!

Nếu không phải muốn chờ xem bộ dạng mất mặt của Loren, Kado đã chẳng muốn đứng đây nói chuyện với cậu ta nữa.

“Vậy bạn học Kado qua đây là muốn xem những lá thư tình này sao?”

Loren đột nhiên hỏi.

“Ờ, được không?”

“Không được.”

Không được thì cậu hỏi làm cái quái gì!

Khóe mắt Kado giật giật, cảm thấy trong người một trận cuộn trào, có cảm giác muốn hộc máu. Nói chuyện với tên này đúng là mệt chết đi được.

“Tuy ta rất muốn thỏa mãn tâm nguyện của bạn học Kado, nhưng dù sao đi nữa những lá thư tình này cũng là tấm lòng của các cô gái, là sự riêng tư của họ, nếu ta cho cậu xem thì sẽ làm tổn thương trái tim họ mất.”

Loren còn giải thích một cách rất nghiêm túc.

Kado hoàn toàn không thể phản bác, mặt mày sa sầm, không muốn nói nữa, lúc này mà cậu ta còn đòi xem, chắc chắn sẽ bị các bạn nữ trong lớp coi thường.

Mà Loren nhìn những lá thư đó, lại lộ ra vẻ mặt phiền muộn: “Tình yêu ẩn chứa trong những lá thư này thật nặng nề quá, tiếc là ta không thể chấp nhận được, dù sao với tư cách là học viên, nhiệm vụ quan trọng nhất của chúng ta bây giờ là phải chăm chỉ học tập, báo đáp đế quốc, cẩu… khụ khụ… tóm lại, chuyện yêu đương gì đó, phải đợi sau khi tốt nghiệp mới có thể cân nhắc, nên để tôn trọng các cô gái ấy, ta quyết định sẽ đốt chúng đi, như vậy, ta mới có thể bảo vệ được dũng khí mà các cô gái ấy đã khó khăn lắm mới có được.”

Các nữ học viên trong lớp nghe Loren nói xong, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, ánh mắt nhìn Loren cũng có thêm vài phần cảm xúc khó tả.

“Không ngờ Loren lại có một mặt dịu dàng như vậy.”

“Tôi cảm thấy mình phải nhìn tên này bằng con mắt khác rồi.”

Kado trơ mắt nhìn Loren dùng ma pháp lửa đốt mấy lá thư thành tro, vẻ mặt như vừa ăn phải cớt.

Loren đứng dậy, vỗ vai cậu ta, nói: “Cố lên nhé, học viên Kado, chăm chỉ học tập, làm một người có ích cho đất nước, cho xã hội, rồi sẽ có một ngày, cậu cũng sẽ ưu tú như tôi thôi.”

Kado: “???”

Tôi có một câu chửi thề, không biết có nên nói không đây!

Ngay lúc này, Loren cuối cùng cũng lấy sách ra, không ngờ lúc mở sách ra, lại có mấy lá thư đủ màu sắc rơi ra từ bên trong.

“Sao vẫn còn?”

Loren kinh ngạc nói.

Mà Kado đứng bên cạnh cậu, càng trợn to mắt, rồi nhìn chằm chằm vào dấu môi son màu hồng trên một lá thư, sắc mặt càng trở nên đen hơn, không nói một lời nào mà quay về chỗ ngồi.

Chết tiệt, tên này thật sự có người gửi thư tình!

“Vẻ đẹp trai của ta, đến chính ta cũng thấy hơi sợ rồi đây.” Phớt lờ ánh mắt ghen tị của các nam học viên trong lớp, Loren làm ra vẻ mặt khổ não, xử lý nốt mấy lá thư tình đó.

Thực ra từ lúc Loren bắt đầu thể hiện tiềm lực tài chính đáng kinh ngạc ở học viện, trước cửa ký túc xá của cậu thỉnh thoảng cũng xuất hiện thêm vài lá thư không rõ lai lịch, bên trong viết gì Loren sớm đã biết tỏng rồi.

Kado(卡多), mà từ 卡 có nghĩa là card