Bị nhiều bạn học nhìn chằm chằm bằng ánh mắt nhiệt tình như vậy, Loren cũng thấy hơi ngại ngùng. Có câu nói rất hay, tinh… à không, vàng thật thì ở đâu cũng sáng. Có lẽ đây là ảnh hưởng do vẻ đẹp trai của mình mang lại, dù cậu có muốn khiêm tốn thế nào cũng sẽ bị người ta lôi ra để ra oai.
Nghĩ đến mấy lần mình đều bị động "ra oai", Loren không khỏi thầm cảm thán, đây thật sự không phải lỗi của ta, mà là người trong giang hồ, thân bất do kỷ.
Nhìn ánh mắt mong đợi của đám cừu non trong lớp, Loren sao có thể không biết trong đầu mấy kẻ này đang nghĩ gì. Nhưng bọn họ lại dám trông chờ một vị Pháp Thần đã đắm mình trong game năm năm, phối hợp với siêu máy tính khiến việc điều khiển ma lực gần như trở thành bản năng, lại bị mất mặt trong chuyện điều khiển ma lực ư? Điều đó cũng giống như mong chờ một cô em gái từ trên trời rơi xuống vậy, chắc chắn sẽ khiến họ thất vọng.
Haiz, chỉ hy vọng lát nữa họ thật sự có thể chịu đựng được cú đả kích do sự hụt hẫng đó mang lại.
Nghĩ đến đây, Loren không khỏi cảm thấy mình thật sự quá lương thiện.
Chỉ có Lora bên cạnh cậu, sau khi thấy nụ cười trên mặt Loren, không nhịn được mà rùng mình một cái. Mấy ngày nay chung đụng với Loren, Lora hiểu rất rõ, mỗi lần Loren cười như vậy đều không có chuyện gì tốt đẹp xảy ra.
“Tên này sao còn chưa động đậy nữa, cần phải tụ lực lâu vậy sao?”
“Ai da, đừng yêu cầu cao với hắn ta như vậy chứ, nghĩ xem người ta chỉ là một Ma Pháp Học Đồ, biết đâu ngay cả quả cầu lửa cũng không phóng ra được ấy chứ. Cho người ta chút thời gian chuẩn bị đi mà, haha.”
“Đúng vậy, suýt nữa thì tôi quên mất hắn chỉ là một Ma Pháp Học Đồ, với cái lượng ma pháp ít ỏi đáng thương đó, phóng ra được quả cầu lửa đã phải tạ ơn trời đất rồi, còn bày đặt điều khiển. Tôi thấy hắn ta lên đó để tấu hài thì có.”
Bên dưới vang lên một tràng cười chế nhạo, hơn nữa còn không thèm che giấu âm thanh, truyền thẳng đến tai Loren. Đối với điều này, Loren chỉ nở một nụ cười lạnh. Bỗng nhiên cậu giơ tay lên, một ngọn lửa nhỏ đột ngột bùng lên trong lòng bàn tay cậu. Ánh sáng đó vừa nóng rực lại vừa thu liễm, ngọn lửa màu vàng ròng pha sắc đỏ khiến những kẻ ban nãy còn đang cười nhạo Loren lập tức há hốc mồm quên cả ngậm lại. Chỉ có ma lực hệ Hỏa tinh thuần vô song mới có thể khiến ngọn lửa biến thành màu vàng ròng pha sắc đỏ như vậy!
“Không thể nào… Ngọn lửa màu vàng ròng… Tên vô dụng đó sao có thể làm được chứ…” Có người không nhịn được nói, dụi dụi mắt, tưởng rằng mình nhìn lầm.
Thế nhưng hiện thực vẫn là hiện thực, dù cậu ta có dụi mắt thế nào cũng không thể thay đổi sự thật rằng ngọn lửa trong lòng bàn tay Loren đang ánh lên sắc vàng ròng pha đỏ vô cùng bắt mắt!
Lần này, ngay cả trái tim Luke cũng không nhịn được mà “thịch” một tiếng, nhưng ngay sau đó cậu ta lại cười lạnh nói: “Ma lực tinh thuần thì đã sao, cũng đâu liên quan gì đến điều khiển ma lực. Bạn học Loren, cậu không phải lại cắn thuốc gì để hỗ trợ đấy chứ?”
Luke vừa nói xong, các học viên khác mới bừng tỉnh. Vẫn là bạn học Luke đầu óc tỉnh táo, chúng ta suýt nữa thì bị thủ đoạn của tên Loren này lừa rồi. Họ chỉ chú ý đến ma lực hệ Hỏa tinh thuần của cậu ta, mà suýt quên mất đây là đang yêu cầu Loren trình diễn khả năng điều khiển ma lực. Đúng là ma lực tinh thuần như vậy cũng có thể tạm thời đạt được bằng cách dựa vào một số loại thuốc ma pháp đặc biệt.
Loren chỉ cười như không cười nhìn cậu ta một cái, không trả lời. Nhưng nụ cười đó rơi vào mắt Luke lại khiến tâm thần cậu ta có chút hoảng loạn. Cậu ta cố gắng ổn định tâm trạng, nỗ lực làm ra vẻ bình tĩnh nhìn Loren. Tên này chẳng qua chỉ là một Ma Pháp Học Đồ mà thôi, sao có thể chỉ nhìn một cái đã khiến mình hoảng sợ được chứ, ban nãy chắc chắn chỉ là ảo giác của mình thôi?
Luke không ngừng tự an ủi mình. Có lẽ ngay cả chính cậu ta cũng không phát hiện ra, khi nhìn Loren, trong mắt cậu ta đã vô thức xen lẫn một tia kiêng dè, một tia cảnh giác, chỉ là lòng tự tôn và sự kiêu ngạo của cậu ta không muốn biểu hiện sự cảnh giác đó ra mà thôi.
Đối với Luke, cậu ta và Loren là người của hai thế giới. Bất kể Loren thường ngày có kiêu ngạo, phô trương đến đâu, cũng không thay đổi được sự thật rằng cậu ta chỉ là một tên vô dụng. Còn cậu ta, Luke, là người đã định sẵn sẽ trở thành Đại Ma Đạo. Kẻ như Loren chẳng qua chỉ là một tên hề đi lướt qua cuộc đời cậu ta mà thôi.
Trong tình huống này, Luke sao có thể thừa nhận rằng mình lại có cảm giác kiêng dè với Loren chứ?
Cậu ta sinh ra đã là sư tử ngạo nghễ ở trên cao, còn Loren chẳng qua chỉ là một con chuột trong rãnh nước bẩn thỉu mà thôi!
Thế nhưng, giây tiếp theo, ngọn lửa vàng rực trong tay Loren bùng nổ khiến sắc mặt cậu ta ngây dại trong nháy mắt. Quả cầu lửa màu vàng rực to bằng quả bóng rổ bốc lên từ tay Loren, tỏa ra ma lực hệ Hỏa đầy bạo ngược, cao ngạo và nóng bỏng. Không chỉ Luke, mà các học viên khác ngay lúc nhìn thấy quả cầu lửa trong tay Loren đều có cảm giác linh hồn bị áp chế. Cảm giác đó giống như thần tử đối mặt với quân vương, ngọn lửa trong tay Loren cao quý đến vậy. Đặc biệt là đối với những pháp sư hệ Hỏa, loại cảm ứng này càng rõ ràng hơn.
Đôi mắt Loren phản chiếu ánh lửa nóng rực. Tinh thần lực của cậu hòa vào ma lực, khiến quả cầu lửa màu vàng rực đó bắt đầu biến hóa dữ dội. Quả cầu lửa màu vàng ròng đó trước tiên tan chảy trên lòng bàn tay cậu, giống như một vũng chất lỏng màu vàng kim, không ngừng sôi trào. Cùng với sự sôi trào đó, ngọn lửa ở trạng thái lỏng bắt đầu ngưng tụ thành một hình dạng mơ hồ.
Các học viên xung quanh đều trợn mắt há mồm, nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm một vật thể đang thành hình trong ngọn lửa. Khối lửa lỏng đó không ngừng biến động, sau đó hình dạng của vật thể cũng ngày càng trở nên rõ ràng hơn. Có thể nghe thấy trong lớp học thỉnh thoảng lại vang lên tiếng nuốt nước bọt vì kinh ngạc.
Hóa lỏng ma lực! Khả năng điều khiển ma lực này thậm chí còn đáng kinh ngạc hơn cả Ma Lực Nghĩ Thái mà Luke đã thể hiện. Nghĩ Thái là cải tạo dựa trên hình thái ban đầu của ma lực, còn Hóa lỏng ma lực là trực tiếp phá vỡ hình thái ma lực rồi tái tạo lại. Hai loại biến hóa này ai hơn ai kém gần như đã quá rõ ràng. Cũng khó trách sau khi xem màn trình diễn của Loren, bọn họ lại kinh ngạc đến mức nuốt nước bọt ừng ực. Mẹ kiếp, tên này đúng là quái vật mà!
Ngay cả Công chúa Aili cũng trợn to đôi mắt đẹp, một tay che lấy khuôn miệng nhỏ nhắn non nớt. Tên tự đại này? Không thể nào! Phải biết rằng Hóa lỏng ma lực ngay cả cô cũng mới chỉ vừa nhập môn mà thôi!
Và ngay lúc này, hình thái ngưng tụ của ngọn lửa trong tay Loren cuối cùng cũng định hình. Khi nhìn thấy hình dạng ngọn lửa mà Loren ngưng tụ ra, cả Lớp A bỗng rơi vào một sự im lặng kỳ quái. Mặt của các học viên hết người này đến người khác đều đen sì. Ngay cả cô giáo Shalin vốn đang cười mỉm trên bục giảng cũng mang vẻ mặt như vừa ăn phải một bãi phân. Tên nhóc này cũng quá dị hợm rồi đi?
Hóa ra thứ mà ngọn lửa trong tay Loren ngưng tụ thành không phải là gì khác, mà chính là một bãi phân vàng óng ánh. Bãi phân được cấu tạo bằng lửa, nên trông nó vẫn còn bốc hơi nóng hừng hực. Thậm chí bên dưới bãi phân còn có một vũng chất lỏng màu vàng, cảm giác như thể vừa bị tào tháo rượt vậy. Bãi phân đó được điêu khắc... phải nói là, chi tiết chân thực đến mức buồn nôn. Ít nhất là sau khi các học viên định thần lại, ai nấy đều cảm thấy lợm giọng muốn ói. Mẹ kiếp, cái này căn bản là không dám nhìn thẳng có được không!?
Vốn dĩ đang chăm chú nhìn ngọn lửa trong tay Loren, không ngờ thứ hắn ngưng tụ ra lại là một đống như thế này.
Nhìn bãi phân nóng hổi trong tay Loren in sâu vào tâm trí, Công chúa Aili suýt chút nữa là há miệng nôn ra tại chỗ. Ghê tởm, tên này thật quá ghê tởm!
Mà Loren thấy biểu hiện của các bạn học, ý cười trên mặt càng sâu hơn: “Chà, ta đã nói rồi mà, đừng bắt ta trình diễn. Thấy các bạn học ban nãy nuốt nước bọt hăng say như vậy, có phải là đang có cảm giác muốn xơi một họng thật to không?”
“Con mọe nó!”
Hóa ra tên này nói câu đó từ trước là đã có dự mưu rồi!
Không ít học viên lập tức không nhịn được mà nôn ra đầy sàn. Tên này đúng là quá khốn nạn mà!
