Ma Vương Nhà Tôi Sao Có Thể Mềm Mại Dễ Thương Như Thế Được!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 7

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 1: Cuộc Gặp Gỡ Giữa Chủ Và Tớ - Chương 7: Cứu người

“Anh không thấy sao?”

Loren lộ vẻ mặt có chút kinh ngạc, rồi nhìn về phía cô bé mặt đầy nước mắt đang sợ sệt nhìn mình sau lưng gã to con, cậu sờ cằm: “Nếu không thấy thì thôi vậy, các anh giao cô bé đó cho tôi đi, con bé này làm mất của tôi năm nghìn đồng vàng, nói thế nào thì tôi cũng phải mang nó về, vừa hay tôi đang thiếu một cô hầu gái làm việc vặt.”

“Thằng nhóc, con bé này là người mà Hội Huynh Đệ chúng tao cần, ý mày là muốn đối đầu với Hội Huynh Đệ chúng tao sao?” Gã to con mặt mày âm trầm nhìn Loren.

“Ha ha…” Loren cảm thấy có chút buồn cười: “Hội Huynh Đệ à, đó là tổ chức nghệ sĩ hài hước nào vậy, anh nghĩ thứ đó dọa được tôi sao?”

Loren là học viên của Học viện Valoran, so với một Học viện Valoran khổng lồ, Hội Huynh Đệ trong miệng gã to con đúng là một trò cười.

Nhưng giọng điệu của cậu quá khinh miệt, quá đáng ăn đòn, khiến gã to con không nhịn được mà nhe răng cười gằn:

“Dù mày là người của Học viện Valoran, nhưng nếu mất tích ở một nơi như thế này thì cũng chẳng ai biết đâu, mày chắc là vẫn muốn mang con bé này đi chứ?”

Lời nói của gã đã mang theo giọng điệu đe dọa rõ ràng, nếu là học viên bình thường có lẽ đã cảm thấy không ổn mà nảy sinh ý định rút lui.

“Hình như tôi đã nói rồi thì phải, con bé đó trộm thẻ vàng của tôi. Hoặc là các anh trả tiền thay nó, hoặc là giao người cho tôi.” Thế nhưng Loren vẫn giữ vẻ mặt rất bình tĩnh.

“Đúng là không biết trời cao đất dày, thằng nhóc, đừng tưởng mày là học viên của Học viện Valoran thì hay lắm, cho dù là thiên tài thì cũng cần thời gian để trưởng thành, mà mày, một tân sinh viên nhập học chưa đầy một năm, cũng dám nói với bọn tao những lời như vậy sao?” Gã to con nở một nụ cười tàn nhẫn: “Tao đã cho mày cơ hội chạy trốn, tiếc là mày không biết nắm bắt, bây giờ dù mày có quỳ xuống đất cầu xin cũng muộn rồi.”

Trong lúc gã to con nói chuyện, hai tên đồng bọn của gã đã lặng lẽ vòng ra sau lưng Loren, vây cậu trong con hẻm.

“Các anh định động thủ với tôi sao? Chỉ vì một con bé ăn trộm này?” Loren lộ vẻ mặt kinh ngạc.

“Ha ha, người mang theo thẻ năm nghìn đồng vàng, trên người mày chắc chắn có không ít đồ tốt nhỉ. Thằng nhóc, đừng trách bọn tao độc ác, có trách thì trách mày quá ngây thơ, không có chút kinh nghiệm nào. Một con cừu béo tự dâng đến miệng thế này mà tao còn không xơi, thì thà về quê làm ruộng còn hơn.”

Lúc này gã to con mới bộc lộ suy nghĩ của mình, hóa ra từ lúc Loren tìm đến, gã đã không hề có ý định tha cho cậu, những lời nói ban nãy chỉ là để kéo dài thời gian chặn đường lui của cậu mà thôi. Ở một nơi hẻo lánh thế này, giết người phi tang sẽ không ai phát hiện, những chuyện tương tự gã đã làm không biết bao nhiêu lần. Tuy mục tiêu là học viên của Valoran, nhưng loại mục tiêu này rủi ro lớn thì lợi ích cũng cao, huống hồ biểu hiện của Loren quá đáng ăn đòn, chỉ với những điều đó, gã to con đã có đủ lý do để ra tay với Loren.

Loren lại không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Mặt gã to con lạnh đi: “Thằng nhóc, chết đến nơi rồi, mày còn cười cái gì?”

“Tôi đang cười con bé này đúng là xui xẻo, đi ăn trộm mà lại chui ngay vào ổ trộm. Hừm… xem ra chỉ số may mắn của cô bé hơi thấp thì phải.”

“Thằng điên!” Lời của Loren khiến gã to con không nhịn được mà chửi một câu: “Tụi bây, còn đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau bắt nó lại cho tao!”

Gã to con vừa dứt lời, hai tên côn đồ sau lưng Loren liền lao về phía cậu, một tên trong đó rút ra một con dao găm đâm thẳng vào lưng Loren.

Hai người này tuy không tu luyện Đấu Khí, nhưng thân thủ cũng không tệ, dù sao với thể chất yếu ớt của Loren thì chắc chắn không thể né được cú tấn công của hai người này.

Nhưng Loren không phải Võ Giả, cậu cũng hoàn toàn không cần né, chỉ giơ tay lên, miệng khẽ niệm một âm tiết ma pháp, rồi kích hoạt ma pháp trên một chiếc nhẫn.

Phong Chi Thủ Hộ.

Ma pháp phòng ngự hệ Phong cấp ba được kích hoạt.

Tên rút dao găm đâm về phía Loren còn chưa kịp chạm vào người cậu, đã bị cơn cuồng phong bật ra từ người Loren hất văng đi, đập mạnh vào tường, ngất đi tại chỗ.

Tên còn lại giật mình, vội vàng nhảy lùi về sau, không kích hoạt phản kích của Phong Chi Thủ Hộ, nhưng Loren lại mỉm cười với hắn, ma pháp trong một chiếc nhẫn khác được kích hoạt, Phá Viêm Chi Quyền!

“Nếu không né được, thì sẽ bị thiêu thành than đó!!”

Tay trái Loren bùng lên ánh lửa nóng rực, rồi cậu đột nhiên tung một quyền về phía tên côn đồ đang chạy lùi về sau, ngọn lửa bám trên tay cậu lập tức hóa thành một nắm đấm lửa khổng lồ lao về phía tên côn đồ đó. Tốc độ di chuyển của quả cầu lửa quá nhanh, gần như chỉ trong nháy mắt đã đuổi kịp tên côn đồ mặt đầy vẻ kinh hoàng, rồi nuốt chửng hắn trong tiếng la hét thảm thiết.

Nhưng đúng lúc này, tên cầm đầu vốn đang đứng cạnh cô bé lại không biết đã biến mất từ lúc nào, thân hình đột ngột áp sát Loren, một cú đấm lóe lên ánh sáng Đấu Khí màu vàng đất, nhắm thẳng vào bụng Loren mà tới.

“Thằng pháp sư chết tiệt, chết đi cho tao!!”

Cú đấm này của gã to con vừa nhanh vừa mạnh, lúc Loren dùng ma pháp phản công tên côn đồ đầu tiên, gã đã ý thức được điều không ổn, lúc đó đã bắt đầu tụ lực, rồi trực tiếp đánh lén Loren. Mà Loren lúc này vẫn đang giữ tư thế sử dụng Phá Viêm Chi Quyền, mắt thấy cú đấm này đã phá vỡ Phong Chi Thủ Hộ của cậu, sắp giáng vào bụng cậu, nhưng đúng lúc này, trên mặt Loren lại nở một nụ cười.

“Kết thúc rồi.”

Cậu khẽ nói, mà trên mặt gã to con ngay sau đó lại lộ vẻ kinh ngạc, gã phát hiện cơ thể mình không thể cử động được nữa, nắm đấm mang theo Đấu Khí sắc bén, chỉ một chút nữa là có thể xuyên thủng Loren, cứ thế cứng đờ giữa không trung.

“Tại sao lại thế này!!”

Cả người gã to con vẫn giữ tư thế cúi người tung quyền, nhưng mặt gã vẫn có thể cử động, vẻ mặt méo mó nhìn Loren hét lên.

“A a a, xem ra ngươi đúng là kẻ không có kiến thức gì cả, ngay cả ma pháp quấn thân cũng chưa từng thấy sao?” Loren thở dài với gã, rồi lắc lắc tay, trên ngón trỏ của cậu, một chiếc nhẫn khắc hình gai góc lóe lên một tia sáng.

“Tuy là ‘Ma Tý Kinh Cúc’ kích hoạt trễ, nhưng để đối phó với một tên tiểu tốt chỉ biết dùng sức như ngươi thì hoàn toàn đủ rồi.”

Loren vừa nói, tay cậu đột nhiên ngưng tụ một quả cầu lửa to bằng quả bóng rổ, trong tình trạng gã to con bị độc tố làm tê liệt, Đấu Khí trong cơ thể gã cũng không thể vận dụng, vốn dĩ có thể dùng Đấu Khí để chống đỡ Hỏa Cầu Thuật, nhưng bây giờ nếu bị nó đập vào người, thì hoàn toàn là chí mạng.

“Rốt cuộc là từ lúc nào…” Gã to con mặt đầy kinh hãi, gã còn không phát hiện ra mình trúng chiêu từ lúc nào. Nhưng lúc này Loren lại nhìn gã với một nụ cười tà ác, nụ cười đó trong mắt gã trông như ác quỷ: “Không, đừng! Mày không được giết tao, tao là thành viên của Hội Huynh Đệ, nếu mày giết tao, chắc chắn sẽ bị tổ chức của bọn tao điên cuồng truy sát và báo thù! Chỉ cần mày không giết tao, tao có thể cho mày rất nhiều thứ tốt, vàng! Đạo cụ quý giá! Nguyên liệu! Tao đều có thể cho mày!”

Nhìn quả cầu lửa trong tay Loren tiến lại gần, phòng tuyến tâm lý của gã to con lập tức sụp đổ, nhiệt độ nóng rực của quả cầu lửa đã làm tóc gã cháy xém, gã thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi khét lẹt của tóc mình bị ngọn lửa này thiêu đốt.

Loren buồn cười nhìn gã to con đang khổ sở cầu xin, từ trong lòng lại lấy ra thêm mấy chiếc nhẫn ma pháp, huơ huơ trước mắt gã, “Đây đúng là những lời mà một tên rác rưởi nên nói lúc sắp chết nhỉ. Nhưng ngươi nghĩ bộ dạng này của ta giống người thiếu tiền lắm sao?”

Trong ánh mắt tuyệt vọng của gã to con, Loren lại tăng thêm sức mạnh của ngọn lửa: “Vậy bây giờ ngươi có thể yên tâm đi chết được chưa? Yên tâm, ngọn lửa sẽ nướng chín não ngươi trong nháy mắt, sẽ không để ngươi phải chịu quá nhiều đau đớn đâu.”

“A a a a!! Đừng!!”

Gã to con sợ hãi nhìn ngọn lửa trong tay Loren ngày càng lớn dần trong mắt, cảm giác nóng rực đó dường như sắp thiêu rụi cả tròng mắt của gã.

Nhưng đến cuối cùng, quả cầu lửa lại tắt ngấm.

“Chết tiệt… quả nhiên vẫn không xuống tay được à.”

Loren nhìn gã to con bị dọa đến ngất đi, không nhịn được mà chửi thề một tiếng, rồi ném gã to con đã sợ đến tè ra quần xuống đất.

Tuy miệng nói vậy, nhưng vào khoảnh khắc ngọn lửa sắp chạm vào đầu gã to con, Loren vẫn thu tay lại.

Từ thế giới hiện đại đến đây, Loren vẫn có chút không vượt qua được rào cản giết người, cho dù bọn chúng đều là những tên cặn bã đáng chết vạn lần.

Trong game giết người và ngoài đời giết người là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.