1
Để gọi là một hòn đảo thì quá lớn, để gọi là một đại lục thì lại quá nhỏ, mà để cho bảy quốc gia cùng nhau chia chác thì lại quá chật chội.
Và chẳng có quốc gia nào trong số đó lại mảy may có ý định nhường quyền bá chủ cho kẻ khác.
Chính vì lẽ đó, vùng đất này──Shia, từ lâu đã chưa bao giờ dứt được những cuộc tranh đoạt.
Máu luôn chảy ở đâu đó, và những ngọn núi xác chết cứ thế được dựng lên.
“Tch... bèo bọt thật.”
Cũng vì lẽ đó, những đứa trẻ mồ côi vì chiến tranh như Jack Linker chẳng phải là điều gì hiếm lạ.
Hôm nay, cậu vẫn đơn độc một mình, cố gắng lột sạch những vật đáng giá từ các thi thể nằm rải rác trên tàn tích chiến trường nơi máu còn chưa kịp khô, hòng kiếm miếng ăn qua ngày.
“Đã hai ngày trôi qua rồi, chắc mấy thứ ngon ăn đều bị cuỗm sạch cả...”
Nhìn quanh một lượt, có thể thấy những kẻ hôi của (Scavenger) đang lục lọi đồ đạc của người chết giống hệt như Jack.
Tuy nhiên, tuyệt đối không thể gọi chúng là đồng bọn. Chỉ cần ai đó tìm thấy món gì có giá trị, ngay khoảnh khắc tiếp theo, chúng sẽ lao vào xâu xé như bầy linh cẩu, toàn là những kẻ toan tính cướp đoạt dù có phải giết người đi chăng nữa.
“Aaah~. Chán đời thật chứ.”
Jack không có ý định làm đến mức đó.
Cha mẹ vẫn còn sống cho đến cái tuổi cậu đếm hết ngón trên hai bàn tay, nên sự lương thiện được nuôi dưỡng trong những tháng ngày êm ấm bên cha mẹ hiền từ ấy, dù đã mười lăm tuổi, cậu vẫn chưa thể vứt bỏ hoàn toàn.
Đó là sự ngây thơ đến mức lạc loài, có thể gọi là kỳ dị giữa đám trẻ mồ côi sống chẳng khác nào chó hoang.
Cũng vì thế mà không ít lần cậu phải nếm mùi đau khổ, nhưng cái gốc rễ trong con người Jack vẫn chẳng hề thay đổi, có lẽ đó là cái khí chất đã ăn sâu vào máu rồi.
“Giờ tính sao đây trời.”
Xốc lại cái túi đeo chéo hầu như trống rỗng, Jack ngước nhìn bầu trời màu chì với vẻ mặt bế tắc.
Bãi kiếm ăn lần này là tàn tích của một cuộc giao tranh nhỏ giữa Kỵ Quốc Katarina và Sâm La Chúng.
Cả hai đều là những tiểu quốc có quốc lực nghèo nàn. Quy mô cuộc chiến cũng nhỏ, vốn dĩ chẳng thể mong chờ thu hoạch gì lớn, nhưng về tay trắng thế này thì thật uổng công đi bộ hàng giờ đồng hồ từ thị trấn.
Quả nhiên chậm chân ngay từ đầu là sai lầm chết người, Jack vừa thở dài vừa lắc đầu──rồi ánh mắt cậu chợt dừng lại.
“Cái gì kia?”
Khi lại gần hơn một chút, một mùi khét lẹt xộc vào mũi gây khó chịu.
Toàn là những xác chết cháy đen, chồng chất lên nhau ước chừng khoảng mười người.
“Thế này thì kinh thật...”
Vì tổng số người thiệt mạng trong chiến trường nhỏ này chỉ khoảng vài chục, nên nhìn một cách tương đối thì đây là con số khá lớn.
Dẫu vậy, cách thiêu đốt này không bình thường. Là do tưới dầu, hay là do ma thuật gây ra?
Dù thế nào thì trong bảy nước ở Shia, không có quốc gia nào có tập tục hỏa táng. Tức là, đây là hành vi mang đầy ác ý.
Hơn nữa, xác chết cháy thì đồ đạc mang theo cũng cháy rụi cả, chắc chỉ có lũ quạ ăn tro là vui mừng thôi.
Jack bịt mũi, định quay gót rời đi trước khi cái mùi khủng khiếp ấy ám vào người.
Nhưng ngay lúc đó, cậu nhìn thấy một cái xác cháy dở nằm dưới chân núi xác chết và khựng lại.
“...Pháp sư?”
Cái dáng vẻ khoác trên mình bộ áo choàng dày cộm thi thoảng vẫn thấy ở trong trấn.
Jack chẳng hiểu tại sao kẻ có vẻ là thủ phạm tạo nên đống xác chết cháy này lại nằm bẹp dí dưới đó.
Mà vốn dĩ, Jack cũng cóc quan tâm đến chuyện đó làm gì, việc tìm thấy xác của một pháp sư chưa có dấu hiệu bị lục lọi quan trọng hơn nhiều.
Để sử dụng ma thuật từ một trình độ nhất định trở lên, cần phải có các chất xúc tác như đá quý.
Chỉ cần vớ được một mảnh Ruby thôi, trước mắt cậu sẽ không cần lo lắng về chuyện ăn uống nữa.
Cẩn thận quan sát xung quanh, nhưng dường như chỉ có mỗi Jack, một gã hôi của, là hứng thú với đống xác cháy không ra tiền này, bọn kia chẳng thèm ngó ngàng tới.
Vừa trấn an trái tim đang đập thình thịch, cậu vừa nắm lấy áo choàng và dùng sức lôi cái xác ra.
“Kuuggh... ớ!?”
Có vẻ như phần chân đã hóa thành than, nên từ hông trở xuống vỡ vụn và tuột ra.
Lăn cái xác pháp sư giờ chỉ còn lại nửa thân trên ra đất, cậu lục lọi bên trong áo choàng.
Nhưng mà.
“...Cái quái gì đây. Chẳng có món nào ra hồn cả.”
Là do đã dùng hết chất xúc tác trong chiến đấu, hay vốn dĩ trình độ của gã chưa đạt đến mức cần dùng xúc tác để thi triển ma thuật?
Nhìn vào việc gã tham gia vào cuộc giao tranh quy mô nhỏ ở nơi khỉ ho cò gáy này, có lẽ là vế sau rồi.
“Làm người ta mừng hụt... Thứ duy nhất có vẻ đổi ra tiền được... chắc là cái này thôi à.”
Trái ngược với chủ nhân, cuốn sách chỉ bị cháy xém nửa trên.
Jack không biết chữ nên chẳng đọc được, nhưng trên gáy sách chỉ còn ghi lại nửa sau của tiêu đề là 『──Giáo trình Ma thuật』.
“Nếu nội dung bên trong vẫn còn nguyên vẹn, chắc cũng mua được cái bánh mì──”
Để kiểm tra tình trạng, Jack mở bìa sách đen sì ra.
Khoảnh khắc ấy. Một cú sốc như luồng điện chạy dọc sống lưng cậu.
“Oh──ah──?”
Cùng với đó là vô số thông tin tuôn trào vào trong não bộ.
Những khung cảnh chưa từng thấy bao giờ. Những ký ức không phải của mình, mà lại là của mình.
............
Đối với Jack, có ba điều vừa là may mắn, hoặc cũng có thể là bi kịch.
Thứ nhất. Cậu bẩm sinh đã có tố chất để sử dụng ma thuật.
Thứ hai. Thứ cậu nhặt được không đơn thuần là sách giáo khoa ma thuật, mà là một cuốn Ma Đạo Thư (Grimoire) quý hiếm có khả năng sao chép trực tiếp nội dung được ghi chép vào não bộ.
Và, thứ ba.
Cuốn Ma Đạo Thư bị cháy xém đã phát sinh một loại lỗi kỹ thuật, trở thành chiếc chìa khóa đánh thức tiền kiếp của cậu.
“............................................................A-ah-”
Jack quỳ sụp xuống đất, cuốn Ma Đạo Thư vẫn mở trên tay, cậu thốt lên những tiếng vô hồn.
Rồi khi định thần lại, ánh sáng quay trở lại trong đôi mắt, cậu đánh rơi cuốn sách──và ôm lấy đầu.
“Thật đấy à. Là thật, hả trời...”
Cậu đã nhớ ra rồi. Chân tướng của thế giới này.
“Chỗ này... chẳng phải là 『Chiến Ký Flare Eld』 sao...!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
