6
“──Hự!”
Jack vung mạnh thanh mộc kiếm được quấn vải, dồn sức định chém xuống một đường dứt khoát.
Tuy nhiên, chỉ sau vài giây giằng co, cậu bị đối phương đẩy bật lại và loạng choạng lùi về sau.
“Hây a.”
“Ui da...!”
Thừa cơ cậu mất thăng bằng, đối phương khẽ chọc nhẹ một cái khiến Jack ngã dập mông xuống đất một cách thảm hại.
Ngay khoảnh khắc cậu định đứng dậy, người đội viên đội tự vệ đã kề mũi kiếm gỗ sát mặt cậu và cười lớn đầy hào sảng.
“Hahaha! Vẫn còn non và xanh lắm nhóc con!”
Đã được vài tháng kể từ khi Jack bắt đầu đứng xem đội tự vệ luyện tập với suy tính rằng kiểu gì nó cũng sẽ có ích.
Gần đây, những người lính đã quá quen mặt mới rủ cậu: “Hay là cũng vào tập thử xem?”, và thế là cậu bắt đầu cùng họ vung kiếm gỗ.
“Này này, đối thủ là trẻ con đấy! Nương tay chút đi chứ!”
“Có sao không đấy? Thiệt tình, ông ra tay mạnh bạo quá rồi đó.”
Ban đầu, cũng có người tỏ vẻ khó chịu khi thấy một đứa trẻ mồ côi cứ lảng vảng bám theo, nhưng sự ghẻ lạnh đó cũng nhanh chóng tan biến.
Chắc hẳn là bởi thái độ học hỏi kỹ thuật quá đỗi nghiêm túc của Jack.
“Đòn vừa rồi, từ bước chân tấn công đến cách nắm cán kiếm đều không tệ, nhưng nhóc phải tính đến sự chênh lệch về thể hình chứ. So kè sức mạnh thuần túy thì kiểu gì thằng to xác hơn chẳng thắng.”
“...Đã hiểu.”
Jack ngoan ngoãn gật đầu, điều hòa lại nhịp thở rồi đứng dậy.
Cậu lại thủ thế mộc kiếm, ánh mắt nhìn thẳng vào người đàn ông đối diện.
“Làm ơn, thêm lần nữa.”
“Được thôi, nhào vô!”
–
Hình dung về việc mở ra những chiếc van đang đóng chặt rải rác khắp cơ thể, giải phóng dòng nước bị chặn lại và để nó tuần hoàn khắp toàn thân.
Thứ gì đó vô hình bắt đầu cuộn trào bên trong Jack, xoay vòng và dần dần gia tăng tốc độ.
“Phùuu...”
Đó là hình ảnh tưởng tượng để kích hoạt ma lực mà cậu đã tìm ra sau bao lần mày mò thử nghiệm.
Khoảng thời gian cần thiết là sáu tháng. Không nhanh, nhưng cũng chẳng quá chậm.
“Từ đây... bắt đầu...!”
Để tập trung lượng ma lực đã được kích hoạt vào ngón trỏ, cậu giơ bàn tay ra trước mặt.
Thất bại ba lần, đến lần thứ tư, đầu ngón tay cậu bắt đầu phát ra ánh sáng nhạt.
“Hự...”
Jack dồn toàn bộ thần kinh vào đốm sáng đang chập chờn ấy, trừng mắt nhìn nó mà quên cả chớp mắt.
Cậu tin chắc rằng chỉ cần lơ là một chút thôi, nó sẽ vỡ tan tành ngay lập tức.
Canh đúng thời điểm, cậu tính toán công suất ma lực đang tụ lại nơi đầu ngón tay.
Để chuyển đổi ma lực vốn chỉ là năng lượng đơn thuần thành lửa, cậu khắc họa hình ảnh đó thật mạnh mẽ trong tâm trí.
“............Ư...”
Thế nhưng, chỉ vì một chút căng thẳng làm cản trở, ma lực vỡ vụn thành những hạt sáng li ti rồi tan biến như sương khói.
Toàn thân Jack rũ xuống vì kiệt sức, cậu tựa lưng vào bức tường bẩn thỉu của nơi trú ẩn, trượt dài người ngồi bệt xuống sàn và thở dài thườn thượt.
“Vẫn... chưa được sao...”
Cho đến khi cốt truyện chính bắt đầu, còn bốn năm rưỡi nữa.
Cậu tự trấn an bản thân rằng có vội vàng cũng chẳng ra được kết quả ngay, cố gắng nhấn chìm cảm giác nôn nóng khó chịu xuống đáy lòng.
“............Ah.”
Cứ thế lơ đễnh nhìn lên trần nhà, Jack chợt nhận ra một điều.
Cậu vừa bấm đốt ngón tay tính ngày tháng, vừa lẩm bẩm như thể đó là một chuyện chẳng hề quan trọng:
“Hôm nay, là sinh nhật mình sao.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
