Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Web Novel - 177-Con đường hành hương (3)

177-Con đường hành hương (3)

Con đường hành hương (3)

Tí tách. Ngọn lửa trại bập bùng cháy.

Tôi lặng lẽ ngắm nhìn Chris đang vừa lắc túi gia vị vừa khuấy nồi trên bếp lò.

Tính ra cũng đã lâu rồi tôi mới lại được thưởng thức món ăn do chính tay cô ấy nấu.

Mùi hương thơm nức mũi.

Nước súp sóng sánh theo từng nhịp muôi, dần cạn lại đậm đà.

Một lúc sau, Chris giơ cao tay hét lớn.

"Xong rồi đây!"

Ngay lập tức, cả nhóm đồng loạt cầm bát tiến về phía bếp.

Tôi múc một thìa đầy súp thịt đưa vào miệng.

Vị đậm đà, sánh mịn kích thích vị giác khiến tôi không khỏi trầm trồ.

"Ngài Chris này, hay là ngài bỏ mấy trò kỳ quặc đi mà mở nhà hàng có khi lại hợp hơn đấy?"

"Lại nói nhảm rồi. Đây, uống chút rượu mật ong đi."

Tôi nhâm nhi rượu mật ong rồi đưa mắt nhìn quanh.

Một khung cảnh ấm cúng hiện ra trước mắt.

Nào là cô nàng giả kim thuật sư đang lầm lũi ăn súp, nào là một sinh vật ma pháp chẳng cần ăn uống gì cũng bày đặt ngồi ăn cho có tụ.

"Thế nên tôi mới bảo! Kiếm thuật là phải đâm xuyên qua một điểm đến mức cực hạn!"

"Trước đó thì phải làm được mọi thứ đã chứ. Có thông thạo mọi điều thì mới biết bản thân thực sự muốn đi về đâu."

Thêm cả hai gã kiếm sĩ đang tranh luận nảy lửa nữa.

Tình bạn nồng cháy giữa Leon và Haze lúc nào cũng hừng hực như lửa.

Nóng đến mức tôi cứ ngỡ họ có thể thay thế luôn cho mấy viên đá đánh lửa không có ở đây vậy.

Hai người họ thân nhau thật đấy.

Phải thân thiết lắm mới chịu đi theo con đường hành hương phiền phức này chứ.

Haze nốc một ngụm Trúc Diệp Thanh rồi lên tiếng.

"Mà này, có nhất thiết phải bám theo cậu ta thế này không? Nếu mục tiêu là Trái tim Rồng thì đợi đến lúc giết Ma Long rồi xuất hiện là được mà."

Lời Haze nói cũng có lý.

Thú thật, tôi chẳng nhận được thiên khải nào cả, cũng không nhất thiết phải theo sát hành trình của Leon.

Nếu xét về tính hiệu quả, tốt nhất là tôi nên tập trung vào việc của mình, đợi khi nào Leon liên lạc thì mới hành động.

Thế nhưng, tôi vẫn kiên quyết đáp lại.

"Không được đâu."

"Sao thế? Sợ cậu ta im hơi lặng tiếng rồi lén đi giết Ma Long một mình à?"

"Làm vậy thì còn gì là nghĩa khí nữa."

Con người cũng phải có lương tâm chứ.

Tình nghĩa đồng hành bấy lâu nay, lẽ nào lại định chỉ chờ đến lúc hái quả ngọt thôi sao?

Muốn ăn quả thì cũng phải cùng nhau tưới nước cho cây chứ.

Tôi nốc cạn chén rượu mật ong.

Vị ngọt mát lan tỏa khắp cơ thể.

Tôi khẽ thở phào với vẻ mặt đầy sảng khoái.

"......."

"......."

"......."

"......."

[.......]

Rồi tôi chớp mắt trước sự im lặng bao trùm khắp doanh trại.

Cái gì vậy trời?

Thấy mọi người đột nhiên im bặt, tôi nghiêng đầu khó hiểu. Lúc này Chris mới chỉ tay vào tôi hét lên.

"Ngài Ruina vừa nói một câu bình thường kìa!"

Cái con Succubus xấc xược này nói gì thế không biết.

Nhưng dường như không chỉ mình cô ta nghĩ vậy, cả Jeok-yeong và Myuran cũng đế thêm vào.

[Chủ nhân điên thật rồi. Đại thảm họa sắp giáng xuống đầu chúng ta rồi.]

"...Tôi nổi hết cả da gà rồi đây."

"Người nổi da gà phải là tôi mới đúng. Mọi người đang nói cái quái gì thế hả?"

Tôi cạn thêm chén rượu vì quá đỗi ngỡ ngàng.

Vu khống người khác cũng phải có mức độ thôi chứ.

Cứ làm như tôi coi con người là cái hộp biết nhả ra ma pháp không bằng.

Tôi bình tĩnh nói tiếp.

"Cả ba người đều làm quá lên rồi đấy. Nhìn ngài Haze với ngài Leon mà xem. Chẳng phải họ vẫn đang phản ứng rất điềm tĩnh đó sao?"

Dứt lời, tôi hướng mắt về phía hai hóa thân của sự điềm đạm, những tấm gương sáng cho mọi người noi theo: Leon và Haze.

Ngay lập tức, cả hai gã bắt đầu xôn xao.

"Này Leon, thật ra cậu là pháp sư đúng không? Thánh kỵ sĩ chỉ là lớp vỏ bọc thôi hả?"

"Có lẽ là vậy đấy. Chắc đó cũng là lý do Thần Công lý lại để mắt đến tôi."

"Đúng là làm trò lố bịch chưa từng thấy mà."

Thôi bỏ đi. Đám đồng đội của tôi chẳng có ai bình thường cả.

Tôi thở dài. Hà... Sao quanh tôi toàn những thành phần thế này nhỉ?

Cái gã Jerry bình thường... à mà thôi, cậu ta là đá đánh lửa.

Cô nàng Noah bình thường... à mà thôi, bên trong cô ta cũng ẩn giấu thứ gì đó thâm hiểm lắm.

Còn Amber bình thường... thì căn bản cũng đâu phải con người.

Chẳng lẽ Terry, người hầu kiêm thánh giúp việc nhà tôi, mới là người bình thường sao?

Nhưng Terry cũng đâu có bình thường chút nào?

Ngoài ra, Ngũ hoàng tử Kairen, Bát công chúa Tasia, hay cả Cronil, kẻ bị cướp mất thanh mai trúc mã, tất cả đều chẳng ai bình thường cả.

Ơ kìa.

Chẳng lẽ xung quanh tôi không tồn tại một người bình thường nào sao?

"Giờ tôi mới nhận ra mình đã vất vả thế nào khi phải sống giữa một lũ bất bình thường thế này đấy."

"Gì đây? Ngài Ruina vẫn tỉnh táo mà. Làm tôi cứ tưởng ngài bị chập mạch rồi chứ."

[Thì đấy. Ta cứ ngỡ đầu óc chủ nhân hỏng hóc nên mới nói mấy câu tử tế, hóa ra vẫn chứng nào tật nấy.]

"...Xem ra không cần phải bào chế thuốc nữa rồi."

Lũ vu khống các người mới là kẻ điên ấy.

Tôi đã làm gì kỳ quặc lắm đâu chứ?

Nếu bảo là hành động kỳ quặc thì... ừm...

Chẳng có gì cả?

"Thứ nhất: Cướp đoạt ma pháp của người khác."

"Đó là giao dịch, không phải cướp đoạt."

"Thứ hai: Bảo người sắp chết là nếu đã vậy thì chết quách đi cho xong."

"Chính xác thì tôi bảo họ hãy chống lại định mệnh và cho thấy bản hùng ca của con người."

"Thứ ba: Dùng đoản kiếm đâm người ta túi bụi để lấy ma pháp."

"Đó là giải cứu."

Nghe Chris nói xong, tôi càng thêm khẳng định.

Chẳng có gì bất thường cả.

Tóm lại, tôi là một người cực kỳ bình thường.

An tâm rồi, an tâm rồi.

Tí tách. Ngọn lửa trại vẫn bập bùng.

Trong lúc mọi người đang quây quần sưởi ấm và trò chuyện, Leon im lặng dùng cành củi khều đống lửa.

Thấy ánh mắt kiên định nhưng sâu thẳm của cậu ta, Haze liền hỏi.

"Cậu nhìn đống lửa như nhìn kẻ thù thế? Bộ hồi nhỏ cha mẹ cậu bị Giáo đoàn Ác thần hại chết à?"

"Đúng là vậy, nhưng chẳng phải đây là một chủ đề quá nặng nề để thốt ra một cách thản nhiên thế sao?"

"Mấy đứa trẻ mồ côi chẳng biết mặt cha mẹ là thế đấy. Cứ nhớ lấy, kẻ từng đi ăn xin ở khu ổ chuột rồi cũng sẽ trở nên giống ta thôi."

Cha mẹ của Leon đã bị Giáo đoàn Ác thần đem ra làm vật tế.

Họ bị thiêu sống không chút nương tay trên đống củi cao ngất.

Tôi có thể lờ mờ đoán được Leon đã phải chịu cú sốc lớn đến nhường nào khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó.

Thế giới này vận hành theo quy luật nhân quả.

Không có kết quả nào mà không có nguyên nhân, con người hành động là để đạt được thứ mình khao khát.

Giáo đoàn Ác thần cũng không ngoại lệ.

Việc chúng thiêu rụi làng mạc, tế sống người dân, làm tha hóa các thánh kỵ sĩ hay thao túng giới quý tộc để gây loạn, tất cả đều vì một mục đích rõ ràng.

Tại sao chúng lại làm vậy?

Thú thật, vì lý do của mỗi kẻ mỗi khác nên rất khó giải thích, nhưng có một điều cực kỳ dễ hiểu: chúng nhận được gì sau những việc đó.

Chẳng cần tìm đâu xa, chính Leon cũng đang làm điều tương tự.

Phải.

Những hành vi quái đản của Giáo đoàn Ác thần, xét cho cùng, cũng có thể coi là một cuộc hành hương của riêng chúng.

Chúng gây ra đủ loại ác nghiệp nhân danh thần linh để được đến gần ngài hơn, từ đó đạt được sức mạnh.

Đúng là...

Một lũ cần phải bị quét sạch khỏi thế giới này.

Tôi vừa nghịch tóc Chris khi cô ấy đang chải tóc cho Jeok-yeong, vừa chợt nảy ra một thắc mắc nên quay sang hỏi Myuran.

"Ngài Myuran này."

"...Gì thế?"

"Bao giờ thì ngài mới lên được bậc 5 vậy? Tôi hơi tò mò không biết các giả kim thuật sư đạt được ma pháp đặc hữu theo cách nào."

Giả kim thuật sư tuy cũng là pháp sư, nhưng xét kỹ thì lại có sự khác biệt rất lớn.

Dĩ nhiên phần lớn họ đều biết sử dụng ma pháp. Bởi việc học được ma pháp luyện kim đã chứng tỏ họ có tố chất của một pháp sư rồi.

Thế nhưng, nếu hỏi giả kim thuật sư có giống với pháp sư thông thường không, thì câu trả lời là không.

Suy cho cùng, giả kim thuật sư là những kẻ rèn giũa "ma pháp luyện kim" đến mức cực hạn.

Nếu phải so sánh, tình cảnh của họ khá giống với những kiếm sĩ tu luyện "ma pháp luyện đan".

"...Ma pháp đặc hữu của tôi sao?"

"Vâng."

"...Cách thức đạt được thì cũng tương tự các pháp sư khác thôi. Chỉ là vì cuộc đời của một giả kim thuật sư khác biệt, nên chúng tôi sẽ nhận được những loại ma pháp đặc hữu hơi khác một chút để phù hợp với bản thân."

"Hóa ra là vậy."

Sau khi cập nhật thêm thông tin về giới giả kim thuật sư, tôi ngậm tẩu thuốc vào miệng.

Nhưng lửa không cháy.

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành búng tay, rút lấy nguyên tố hỏa từ trong đèn lồng ra.

Cái tên Jerry này. Cứ tưởng trình độ đánh lửa của cậu ta đã chạm tới trời xanh thì phải biết đánh lửa từ xa cho tôi chứ, hóa ra không phải à?

Thất vọng tràn trề.

Vừa rít một hơi tẩu thuốc, tôi vừa lặng lẽ nhìn xuống chiếc đèn lồng đặt bên cạnh.

Ngọn lửa bên trong vẫn đang cháy rực.

Dù trời mưa hay tuyết rơi, ngọn lửa ấy vẫn chưa từng tắt suốt gần 7 năm qua.

Việc duy trì ngọn lửa không ngừng nghỉ trong đèn lồng đã giúp tôi nhận ra vài điều.

Đó là một cảm giác mơ hồ khó diễn tả bằng lời, nhưng lại tồn tại vô cùng rõ rệt.

Mỗi khi cảm giác ấy trở nên rõ nét hơn dù chỉ một chút, tôi lại càng thêm tin tưởng.

Rằng đây chính là nó.

Chính cảm giác này.

Là chìa khóa dẫn lối tôi đến bước tiếp theo của ma pháp.

Chìa khóa để trở thành một pháp sư bậc 5 thực thụ.

Phù. Tôi phả ra một làn khói dài rồi vỗ nhẹ vào vai Chris.

Tôi định bảo cô ấy là mình vẫn còn đói, hay là làm món lợn quay ăn tiếp đi.

Và đúng lúc đó.

Ầm-! Một tiếng nổ nhỏ lướt qua tai tôi.

Vì tiếng nổ phát ra từ nơi rất xa nên Chris không hề nhận thấy.

Nhưng bộ ba cường hóa cơ thể gồm tôi, Leon và Haze thì khác.

Cả ba chúng tôi đồng loạt quay đầu về hướng phát ra âm thanh.

Cạch. Tôi gõ nhẹ tẩu thuốc để dập lửa rồi thì thầm.

"Nghe nói cuộc hành hương này quan trọng nhất là phải làm theo Sơ đại Hoàng đế bệ hạ. Vậy trong tình huống này, ngài ấy sẽ làm gì?"

"Đi thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!