136-Tiếng vọng của những vì sao (4)
Tiếng vọng của những vì sao (4)Dù đã giải thích nhiều lần, nhưng tôi thực sự là một người khá nổi tiếng.
Không phải tôi tự luyến đâu. Thật sự có rất nhiều người nhận ra tôi.
Có lẽ vì thế mà không ít kẻ muốn làm thân. Chắc cũng có người muốn tìm hiểu con người thật của tôi, nhưng đa số đều đang tính toán lợi ích khi kết giao với tôi mà thôi.
Thông thường, chỉ cần nhìn vào tước hiệu của một người là có thể đoán được lợi ích khi thân thiết với họ.
Vậy tôi có những tước hiệu gì?
Để tôi liệt kê sơ qua vài cái nhé.
Nam tước kế vị có lãnh địa riêng.
Hồng y danh dự của Giáo quốc.
Giảng viên trường ma pháp.
Đệ tử của đệ tử Adelian.
Chỉ cần nhìn lướt qua thôi cũng đủ thấy hằng hà sa số lợi ích nếu lợi dụng được tôi rồi đúng không?
Đặc biệt, việc một Nam tước có lãnh địa lại còn là phụ nữ độc thân (điều này quan trọng đấy) khiến đám quý tộc thèm thuồng đến nhỏ dãi.
Bởi vì chỉ cần dụ dỗ được tôi, coi như bọn họ sẽ nghiễm nhiên có được cả một vùng lãnh địa.
Dù sao thì.
Tình hình là như vậy, giờ hãy thử đặt mình vào vị trí của đối phương xem nào.
Nếu là người khác, họ sẽ dùng cách gì tốt nhất để tiếp cận tôi đây?
Câu trả lời chính là.
Mời tham gia các buổi tiệc xã giao.
"Nhiều thật đấy."
Tôi thốt lên đầy cảm thán trước chồng thư mời chất cao như núi.
Nói thật nhé? Dù biết mình nổi tiếng, nhưng đến khi tận mắt chứng kiến thế này, tôi mới thấy những gì mình nghĩ trước đó chỉ là ảo giác. Nhìn đống thư mời này, tôi mới thực sự cảm nhận được mình đang là nhân vật tâm điểm của mọi sự chú ý.
Tôi bắt đầu trầm tư. Trong đống này, biết đi đâu mới dễ dàng tìm ra lũ Ma tộc đây?
Hừm. Được rồi.
Tôi khoanh tay lại rồi bảo với Chris:
"Chị Chris cũng chọn giúp tôi vài cái tên tiềm năng đi."
"Hả? Chị cũng phải làm á?"
"Vâng."
"Tại sao?"
"Chị nghĩ trong đống thư mời chất cao như núi này, có bao nhiêu phần trăm là nhờ sức ảnh hưởng từ series <Nhật ký hành trình của Ruina> mà chị đang bán đắt như tôm tươi?"
"Rồi rồi, làm việc ngay đây. Thư mời ơi là thư mời~"
Chris vừa lẩm nhẩm một giai điệu kỳ quặc vừa bắt đầu kiểm tra từng lá thư một.
Tôi đứng bên cạnh nhặt một vài bức lên, chợt nhớ ra điều gì đó nên lên tiếng:
"Dù sao thì cũng may là anh Hoel đã gom góp thư mời cẩn thận. Hóa ra anh cũng không đến nỗi làm việc tắc trách hoàn toàn nhỉ."
"... Tôi cảm ơn ạ."
"Tôi không có khen đâu."
"... Tôi xin lỗi ạ."
"Thật ra là khen đấy."
"... Tôi cảm ơn ạ."
Hoel đang đứng khép nép phía sau tôi. Dù trước đó đã uống say khướt nhưng giờ chẳng còn chút mùi rượu nào, chắc là do lúc nãy anh ta đã hớt hải chạy vào nhà vệ sinh xử lý.
"Anh Hoel. Đừng có đứng ngây ra đó, anh cũng vào giúp một tay đi."
"Tôi nên giúp thế nào đây ạ?"
"Xem nào. Tôi muốn tìm nơi nào đông người, ồn ào, và dễ xảy ra mấy vụ lùm xùm ấy."
"Tôi hiểu rồi ạ."
Nghe lệnh tôi, Hoel vội vàng lục lọi trong đống thư mời. Nhìn cái vẻ sốt sắng muốn thể hiện mình đang thực hiện mệnh lệnh của anh ta, tôi bỗng thấy có chút gì đó quen thuộc. Cảm giác giống như đang xem một anh lính mới cuống cuồng làm theo lệnh của tiểu đội trưởng vậy.
Chẳng ai bắt anh ta phải làm thế cả. Cả tôi, Chris hay Xích Ảnh đều không.
Vậy nên Hoel chỉ đang tự thấy chột dạ mà làm quá lên thôi, nhưng tôi cứ mặc kệ.
Dù sao thì làm việc chăm chỉ cũng đâu có xấu.
Có lẽ điều này sẽ khiến nhiều người ngạc nhiên và khó đồng cảm, nhưng tôi không sa thải Hoel. Sau này anh ta vẫn sẽ thay mặt tôi quản lý lãnh địa.
Giữ lại một kẻ vừa gây rắc rối nghe có vẻ kỳ quặc. Tôi biết chứ.
Nhưng xét theo góc độ của tôi, chẳng có lý do gì đặc biệt để đuổi việc Hoel cả.
Dù anh ta có chút sai sót về đạo đức nghề nghiệp, nhưng đâu có tham ô?
Cùng lắm thì cũng chỉ như người làm tranh thủ lúc chủ vắng nhà mà lén lút mở tiệc rượu thôi... Liệt kê ra thì đúng là hơi tệ thật, nhưng dù sao tôi cũng không định vì thế mà đuổi việc anh ta.
Dù gì thì Hoel quản lý lãnh địa cũng khá tốt.
Thằng chả làm được việc, đúng là làm được việc thật.
Sẽ có người nói thế này.
Một kẻ đã lộ ra khuyết điểm về đạo đức thì sao có thể tin là làm tốt công việc được?
Không phải tự nhiên mà người ta coi trọng đạo đức nghề nghiệp. Những kẻ có đạo đức nghề nghiệp tồi tệ thường có khả năng cao là sẽ làm hỏng cả công việc.
Nói cách khác, khả năng Hoel tham ô còn cao hơn là không, nhưng tôi khẳng định: Hoel đã làm việc rất tử tế.
Làm sao tôi biết ư?
Thì tôi kiểm tra rồi mới biết chứ sao.
"Ruina-nim? Sao em cứ nhìn chị chằm chằm thế?"
"Những lúc thế này chị Chris giúp ích được nhiều thật đấy."
"Nghe thì giống khen đấy, nhưng cảm giác cứ sai sai thế nào ấy. Chị thấy hơi rợn người rồi đấy Ruina-nim."
Nếu liên quan đến tiền bạc thì trên đời này không ai nhạy bén hơn Chris cả. Nếu một con Succubus cuồng tiền như chị ta mà không tìm ra bằng chứng tham ô, thì nghĩa là anh ta thực sự không làm.
Nghĩ lại thì, tôi đã tìm thấy Succubus rồi, vậy có nhất thiết phải dấn thân vào giới thượng lưu nữa không nhỉ?
Hình như là không cần?
Hay là cứ mang chị ta về nộp luôn để hoàn thành ủy thác cho xong nhỉ.
"Chị Chris. Ma pháp đặc hữu mới tôi sẽ dùng thật tốt nhé. Cảm ơn chị."
"Nhưng mà Ruina-nim. Chẳng phải dùng người khác sẽ tốt hơn sao?"
"Ai cơ?"
"Thì ai cũng được?"
Chị ta đang ám chỉ việc nên sa thải Hoel, tôi hoàn toàn hiểu ý đó.
Tuy nhiên.
"Tìm người mới cũng là một việc tốn sức đấy. Thay vì lãng phí tâm trí vào mấy việc phiền phức đó, dùng tiếp anh Hoel vẫn tốt hơn."
"Thế à?"
"Đời người ai chẳng có lúc phạm sai lầm. Tha thứ một lần cũng là chuyện nên làm mà."
Sống quá khắt khe cũng chẳng mang lại hiệu quả cao. Đó là lý thuyết trò chơi. Có qua có lại mới toại lòng nhau.
Mình phải bao dung với thế giới, thì thế giới mới bao dung với mình.
Nghe tôi nói, Chris nghiêng đầu thắc mắc.
"Em tin Hoel sao? Lỡ anh ta lại làm chuyện gì kỳ quặc thì tính thế nào?"
"Đã là con người, vấp ngã một lần rồi chắc sẽ không có lần thứ hai đâu."
"Ruina-nim. Câu đó nghe như kiểu nếu anh ta phạm lỗi lần nữa thì em sẽ không coi anh ta là người nữa ấy, chị có hiểu lầm không?"
"Kết quả sẽ được công bố sau 60 giây nữa nhé."
Tôi nghe thấy tiếng Hoel nín thở ở bên cạnh, nhưng tôi lờ đi và tiếp tục sắp xếp đống thư mời.
Thật ra ngay từ đầu Hoel cũng không phải hạng người như thế này. Vốn dĩ anh ta làm việc rất chỉn chu, nhưng vì chủ nhân lãnh địa chẳng bao giờ thèm ghé thăm lấy một lần nên anh ta mới bắt đầu lơ là.
Vậy nên chẳng có gì đảm bảo người khác sẽ không hành xử như Hoel.
Đằng nào thì sau này tôi cũng sẽ bỏ mặc lãnh địa thôi, nên thay vì tốn thời gian tìm người quản lý mới, tái sử dụng Hoel vẫn là phương án tối ưu hơn.
Anh ta làm được việc, đúng là làm được việc thật.
Nếu vấn đề nằm ở đạo đức, thì chỉ cần dạy bảo lại để anh ta không tái phạm là được.
Như đã nói, nếu là con người thì chắc sẽ không phạm cùng một sai lầm đến lần thứ hai đâu.
Nếu là con người.
"Tôi xin lấy mạng sống ra đảm bảo ạ."
"Nghe đao to búa lớn quá nên tôi lại thấy chẳng đáng tin chút nào. Cảm giác như anh đang nói bừa để trốn tránh rắc rối trước mắt vậy."
"... Tôi xin lỗi ạ."
"Tôi đùa thôi."
"... Tôi cảm ơn ạ."
"Thật ra không phải đùa đâu."
"... Tôi xin lỗi ạ."
Sau khi "cải tạo" Hoel thành một nhân tài phù hợp để đại diện quản lý lãnh địa xong, một xấp thư mời đã được lọc ra đang chờ đợi tôi.
Tôi tặc lưỡi.
"Lọc rồi mà vẫn còn nhiều thế này cơ à."
"Đây mới là phân loại bước một thôi. Phải lọc lại lần nữa."
Nhưng giờ thì hình bóng của các ứng viên cũng đã dần lộ diện.
Những người có cuộc sống xa hoa luôn thay đổi, nhưng kiểu người nào sẽ sống cuộc đời như vậy thì gần như đã được định sẵn.
Và tất cả những người tôi chọn đều có mối liên hệ mật thiết với cuộc sống hào nhoáng đó.
Họ là những kẻ cuồng tiệc tùng, tận hưởng giới thượng lưu, và thích giao du với những gương mặt mới nổi.
Nói thật lòng thì họ chẳng cùng đẳng cấp với tôi chút nào, nhưng vì công việc cả thôi. Đời người đâu phải lúc nào cũng chỉ được làm những việc mình thích.
Nếu ngay cả việc làm quen với những kẻ không cùng chí hướng trong chốc lát cũng không muốn, thì ngoài việc ăn bám vào di sản của cha mẹ ra, chẳng còn cách nào khác để sống sót cả.
Để xem nào.
Tôi xé thư mời và đọc nội dung bên trong.
Bỏ qua những lời chào hỏi dài dòng, sáo rỗng, tôi chỉ kiểm tra tên người mời.
[Nữ Bá tước Estelle]
Cordelina Estelle là người có sức ảnh hưởng cực lớn trong giới thượng lưu.
Những người có định kiến xấu về giới thượng lưu khi nghe đến cụm từ "sức ảnh hưởng lớn" thường sẽ liên tưởng đến hình ảnh những kẻ nham hiểm, đứng sau giật dây thao túng người khác. Nhưng suy cho cùng, giới thượng lưu cũng là nơi con người sinh sống thôi.
Nơi nào có con người thì cũng đều như nhau cả. Tầng lớp thượng lưu cũng ghét những kiểu người gây mệt mỏi.
Vì vậy, để có được tầm ảnh hưởng mạnh mẽ, thông thường người đó phải ban phát ơn huệ tương xứng cho các thành viên khác.
Chẳng hạn như làm mai mối.
Chẳng hạn như giữ thể diện cho họ.
Chẳng hạn như chăm sóc chu đáo cho các tiểu thư.
Hoặc đơn giản là, họ có rất nhiều tiền.
Chồng của Nữ Bá tước Estelle, Bá tước Estelle, là một người cực kỳ giàu có. Tiền nhiều đến mức tiêu không hết. Thêm vào đó, ông ta còn là một người rất mực cưng chiều vợ. Ông ta để vợ mình thoải mái tiêu xài tiền bạc theo ý muốn.
Việc tiền bạc dư dả để thường xuyên mở tiệc và mời mọc mọi người, xét cho cùng cũng là một hình thức ban phát ơn huệ.
Dù ở thế giới nào hay thời đại nào, kẻ chi tiền luôn nhận được sự tôn trọng. Đó là lương tâm và cũng là bản năng của con người.
Tiền bạc à.
Tôi liếc nhìn Chris một cái.
Thấy ánh mắt của tôi, Chris chớp mắt hỏi:
"Ruina-nim? Sao thế?"
"Nhờ chị Chris mà tôi đã quyết định được mình nên đi đâu rồi."
"Chị đã làm gì cơ?"
"Cũng đại loại thế."
Tiền bạc luôn mê hoặc lòng người. Ma lực ẩn chứa trong tiền bạc có thể đùa giỡn với cảm xúc của chúng ta.
Tôi ngửi thấy mùi rồi. Mùi của chúng.
Nếu Ma tộc thực sự đang lảng vảng trong giới thượng lưu để thu thập cảm xúc.
Thì chắc chắn, chúng sẽ tham dự bữa tiệc của Nữ Bá tước Estelle.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
