141-Hòn đá Hiền triết (1)
Hòn đá Hiền triết (1)Chuyện kể rằng...
Trước một Chris - Nữ vương Succubus cuối cùng đã lộ diện chân tướng và dồn tôi vào thế bí, tôi đã quyết định thực hiện canh bạc cuối cùng vì tin rằng phần nhân tính trong cô ta vẫn còn tồn tại...
Một buổi chiều muộn.
Tôi vươn vai một cái thật dài rồi lẩm bẩm.
"Thật bình yên."
"Thế giới đang loạn lạc mà bản thân lại thấy bình yên, chẳng phải cậu nên tự vấn sao?"
"Về chuyện gì cơ?"
"Nghi ngờ xem liệu chính mình có phải là nguồn cơn của sự hỗn loạn đó không đấy."
Tôi nhìn chằm chằm vào Jerry. Cậu ta thản nhiên phớt lờ ánh mắt của tôi rồi nghiêm giọng nói.
"Seth. Kiểm soát nguyên tố đang bị loạn kìa."
"Em xin lỗi."
"Dù có sở hữu nguyên tố hiếm đến mấy mà cứ sợ hãi thì cũng vô dụng thôi. Một pháp sư mà lại sợ hãi ma pháp của chính mình thì chỉ là hạng ba trở xuống."
"Em sẽ ghi nhớ ạ."
Seth hít một hơi thật sâu rồi cố gắng kiểm soát nguyên tố.
Bóng tối tĩnh lặng ngủ yên trên tay cậu nhóc. Seth nuốt nước bọt trước thứ bóng tối đang tỏa ra ánh sáng u ám.
Chắc hẳn cậu nhóc đang nhớ về quá khứ. Quãng thời gian sống tại làng của các Lich.
Nhìn Seth đang trưởng thành từng ngày, tôi nở một nụ cười mãn nguyện.
Mỗi khi nhìn cái Kho lưu trữ ma pháp dạng tăng trưởng nhặt được từ làng Lich dùng để tu luyện, tâm trạng tôi lại rất tốt.
Lớn nhanh nhé Seth.
Ta tin vào nhóc đấy.
"Thưa Nam tước Elfiniel. Một chút quà vặt ạ."
"Cảm ơn anh, Terry."
Terry, người hầu của tôi, tà váy đồng phục 메이드 (Maid) khẽ bay bổng khi anh ấy đặt một đống đồ lên bàn.
Nào là rượu mật ong, salad khoai tây, thịt xông khói, rồi cả thịt xiên nướng, nói chung là rất nhiều thứ.
Tôi xúc một miếng salad khoai tây rồi hớp một ngụm rượu mật ong.
Chẳng có gì sướng bằng việc thưởng thức rượu mật ong sau khi mọi chuyện đã xong xuôi cả.
Tôi dùng nĩa xiên một miếng thịt xông khói cho vào miệng rồi hỏi Jerry.
"Cậu Jerry. Chuyện sở hữu nhiều ma pháp đặc hữu của cậu đến đâu rồi?"
"Khó lắm."
"Cụ thể là sao?"
"Cảm giác giống như phải leo lại từ đầu lên bậc 5 vậy."
"À há."
Hèn chi, dù tính xác thực trong luận văn của tôi đã được công nhận nhưng mãi không thấy kết quả, hóa ra là có vấn đề đó.
Mà cũng phải. Suy cho cùng thì đó là việc đạt thêm một ma pháp đặc hữu hoàn toàn mới. Nếu chỉ cần biết phương pháp mà làm được ngay thì thế giới này đã chẳng có khái niệm pháp sư cao cấp. Vấn đề là trong một thế giới mà ai cũng là pháp sư cao cấp, thì lấy gì để định nghĩa sự cao cấp đây?
Bản thân tôi đang ở tình trạng đặc biệt là bậc 4 nhưng lại sở hữu nhiều ma pháp đặc hữu, nên đã không cân nhắc đến vấn đề thực tế này. Phải tự mình tạo ra thì mới biết được chứ.
"Ngoài chuyện đó ra thì có tiến triển gì không?"
"Hoàn toàn không."
"Gay nhỉ."
"Lạ thật đấy. Tôi cứ ngỡ cậu không quan tâm đến mấy việc như chứng minh nội dung luận văn chứ."
Jerry nói một câu kỳ quặc.
Tại sao qua cuộc đối thoại vừa rồi cậu ta lại nghĩ tôi quan tâm đến mấy thứ đó nhỉ?
Vẫn còn chưa hiểu tôi sao?
"Tôi vốn chẳng quan tâm đến việc chứng minh nội dung gì cả."
"Thế sao lại bảo gay?"
"Mọi người phải sở hữu thật nhiều ma pháp đặc hữu thì mới có cái để cho tôi một cái chứ."
"Hà..."
Jerry thở dài thườn thượt. Sao thế nhỉ?
À, tôi biết rồi. Chắc là cậu ta đang phấn khích vì nghĩ đến việc sớm tạo ra ma pháp đặc hữu để đưa cho tôi đây mà?
Tôi vỗ vai Jerry.
"Cậu Jerry. Tôi sẽ nhận ma pháp đó một cách trân trọng nhé."
"Mà này Ruina. Cậu không đi dạy à?"
"Tôi đang dạy mà?"
Dù có nói bao nhiêu lần cũng không thừa, tôi vẫn đang rất chăm chỉ dạy dỗ học sinh.
Dạo này tôi cũng không dùng '적영' (Xích Ảnh) để dạy trực tuyến nữa. Nhờ có Phoenix mà tốc độ di chuyển nhanh hơn hẳn. Cứ tranh thủ ngày nghỉ đi xử lý ủy thác rồi quay về dạy trực tiếp là được, chẳng cần đến Xích Ảnh giúp sức.
"Nói là đang dạy mà trông cậu thong dong quá đấy."
"Bản tính tôi vốn sống thong dong mà."
"Viết luận văn, chạy nhảy khắp nơi, rồi giữa ban ngày ban mặt lại ngồi uống rượu."
"Giờ tôi mới nhận ra nhé, nghe cậu kể thì thấy tôi sống nhiệt huyết đấy chứ?"
Thấy tôi nghiêng đầu vì không hiểu ý đồ trong lời nói của mình, Jerry nhíu mày bảo.
"Ý tôi không phải là sự thong dong trong hành động, mà là cậu quá thong thả về thời hạn kìa."
"Thong thả về thời hạn? Ý cậu là sao?"
"Ruina."
"Vâng."
"Có phải cậu quên béng việc ra đề thi giữa kỳ rồi không?"
Tưởng gì.
Làm mình lo hão.
Cạch.
Tôi đặt ly rượu mật ong xuống rồi chậm rãi trả lời.
"Mấy thứ đó tôi đã làm xong hết từ ngày đầu tiên lập kế hoạch giảng dạy rồi."
"Trong tất cả những chuyện kỳ quặc cậu từng làm, đây là điều khó tin nhất đấy. Cậu có thấy không khỏe ở đâu không?"
Người ta chuẩn bị bài giảng một cách thành tâm thế mà sao lại phải nghe những lời này nhỉ?
Uất ức đến phát khóc mất thôi.
Trái tim sầu muộn này chỉ có tẩu thuốc mới xoa dịu được. Tôi ngậm tẩu thuốc vào miệng.
Ngay lập tức, lửa bùng lên.
Cái này là...!
"Cậu Jerry. Cuối cùng cậu cũng đạt đến cảnh giới 'Tâm hỏa', chỉ cần trái tim lay động là lửa thuốc sẽ cháy sao?"
"Seth. Tiếp theo chúng ta sẽ luyện tập cách gia công nguyên tố thành hình dạng."
"Rõ ạ."
Phù.
Tôi phả khói hòa vào những đám mây trên bầu trời.
Chợt nhận ra dạo này tần suất mọi người xung quanh phớt lờ lời tôi nói có vẻ tăng lên thì phải.
Từ Chris, Jerry cho đến Noah và Myuran.
Cứ đà này thì chỉ còn mỗi Leon thôi.
Đúng là cái giá của việc bảo vệ giới tính cho anh ta thật xứng đáng mà.
Quả nhiên báo ân thì phải là Leon.
Nhắc đến Leon mới nhớ, dạo này tôi hơi lơ là việc luyện kiếm. Nếu Cheong-ya mà nghe thấy chắc sẽ buồn lắm, nhưng bận rộn quá thì việc luyện kiếm đành phải xếp sau thôi.
Tôi rút thanh kiếm mang hơi thở của ánh trăng ra.
Thanh kiếm được danh sư dồn cả đời tâm huyết để rèn nên tỏa ra khí thế sống động như một sinh vật thực thụ, hoa văn Elf khắc trên thân kiếm đã nói rõ nguồn gốc của nó.
Tôi phủ Cheong-ya lên thanh kiếm Elf lấy được từ Kiếm Lâm.
Ma pháp màu xanh lam hệ Thủy bao trùm lấy thanh kiếm. Tôi nuốt nước bọt. Đó là vì Cheong-ya đã bao phủ gần như toàn bộ lưỡi kiếm.
Tôi phấn khích đứng bật dậy. Sau đó chạy băng qua trường, hướng về khu vực dành cho học sinh Giáo quốc và hét lớn.
"Ngài Leon! Cheong-ya của chúng ta lại lớn thêm rồi này!"
Ngay lập tức, vô số ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Đó là ánh mắt của những người mặc đồng phục trắng tinh, dù nhìn từ khoảng cách 1km cũng biết là học sinh đến từ Giáo quốc.
Giữa lúc tôi đang thu hút sự chú ý của mọi người, Leon - người đang dạy học sinh - lững thững bước về phía tôi.
Rồi anh ta gằn từng chữ một.
"Làm ơn, hãy kiềm chế... những lời nói dễ gây hiểu lầm đi."
"Hiểu lầm gì cơ?"
"..."
Leon im bặt. Có vẻ anh ta thấy ngại khi phải nói thẳng ra, nên tôi đã nói hộ luôn suy nghĩ trong đầu anh ta.
"Ngài Leon. Không ai hiểu lầm Cheong-ya là con của chúng ta đâu."
Làm gì có ai tên là Cheong-ya chứ. Phải nói cái gì cho nó hợp lý một chút.
Bằng chứng đây, nghe thử xem.
Tiếng xì xào của những người xung quanh kìa.
"Hồng y danh dự lúc nào cũng tươi tỉnh nhỉ."
"Cách tư duy thật phi phàm. Người thường không theo kịp được."
"Đúng là một pháp sư vô cùng xuất chúng."
"Các người đang khéo léo bảo đầu óc cô ta có vấn đề đấy à?"
"Thằng ranh này, sao ngươi dám nói lời bất kính với Hồng y danh dự! Trói nó lại!"
"Oa a a!"
Một kẻ xúi giục định tung tin đồn nhảm đã bị những tín đồ tốt bụng trói lại và treo lên.
Sau khi chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó, tôi gật đầu tâm đắc.
"Giáo quốc giáo dục tín đồ tốt thật đấy."
"Vậy ngài đến đây có việc gì?"
"Tôi đã nói rồi mà. Cheong-ya sắp đạt đến Thức tỉnh bậc 1 rồi."
"Cho tôi xem thử."
Nghe lời Leon, tôi ngoan ngoãn rút kiếm và kích hoạt ma pháp luyện đan.
Leon chăm chú quan sát Cheong-ya đang bao quanh thanh kiếm rồi lên tiếng.
"Đúng là không còn bao lâu nữa."
"Phải không?"
"Ngài đến đây để luyện kiếm sao?"
"Tôi thích ngài Leon ở chỗ rất hiểu ý tôi đấy."
Tôi muốn sớm đạt đến Thức tỉnh bậc 1 của ma pháp luyện đan. Cũng chẳng vì lý do gì to tát, chỉ là khi đạt đến Thức tỉnh bậc 1 - Cường hóa cơ thể, thì cơ thể sẽ được cường hóa vĩnh viễn. Tôi muốn có được nó càng sớm càng tốt.
Nếu hỏi tại sao, thì đơn giản là cơ thể khỏe mạnh thì sống sẽ thoải mái hơn. Ghi nhớ điều đó đi.
"Chắc ngài Ruina là người đầu tiên muốn đạt Thức tỉnh bậc 1 vì lý do đó đấy."
"Chẳng lẽ không có lấy một người giống tôi sao?"
"Cụ thể là ai?"
"Như cô Chris chẳng hạn."
Tôi đồ rằng Chris sẽ rất thích việc khỏe hơn để khuân vác được nhiều hàng hóa hơn cho tiện.
Leon nhanh chóng bị thuyết phục.
"Nếu là cô Chris thì có lẽ đúng là vậy thật."
"Chuẩn mà nhỉ?"
"Dù sao thì nếu là luyện kiếm, tôi sẵn lòng giúp đỡ ngài bất cứ lúc nào. Chúng ta bắt đầu ngay bây giờ-"
"Hóa ra là ở đây. Làm ta tìm mãi."
Leon đang nói dở thì khựng lại. Đó là do có ai đó đột ngột xen vào cuộc đối thoại, tôi quay đầu lại để 'áp giải' thủ phạm.
"Anh Haze?"
"Lâu rồi không gặp nhỉ."
"Thời gian của anh trôi nhanh gấp 10 lần người thường à? Gọi là lâu rồi không gặp trong khi chúng ta mới gặp nhau vài tuần trước sao?"
"Đang làm gì đấy?"
"Luyện kiếm ạ."
Tôi không rõ tại sao Haze lại đến học viện ma pháp, nhưng cũng chẳng thấy cần thiết phải biết. Haze đâu còn là trẻ con, chắc anh ta hành động đều có lý do hợp lý cả thôi.
Nghe tôi nói, Haze lẩm bẩm "Hừm" một tiếng rồi liếc nhìn phía sau tôi.
Sau đó anh ta mở lời.
"Để ta giúp cho nhé? Nếu là kiếm thuật thì ta sẽ giúp ích được nhiều đấy."
"Ý anh là tôi không giúp ích được gì sao?"
Người phản ứng với lời của Haze lại là Leon.
Haze nhún vai rồi tiếp lời.
"Ta đâu có nói thế. Nhưng dù có là Paladin đi chăng nữa, ta không nghĩ cậu hiểu rõ về kiếm thuật hơn một kẻ chỉ tập trung vào kiếm như ta đâu?"
"Sao anh biết tôi là Paladin?"
"Trực giác."
Haze nở nụ cười tinh quái. Leon nhìn chằm chằm vào Haze một lúc rồi bật cười khẩy.
"Chắc là ngài Ruina đã kể cho anh rồi. Haze à... Tôi nhớ ra rồi. Chẳng phải anh là gã hiệp sĩ có kiếm thuật nát bét vì mải mê học ma pháp sao? À, cái này tôi cũng nghe từ ngài Ruina đấy."
"Ngươi vừa nói cái gì cơ?"
Haze và Leon trừng mắt nhìn nhau.
Trước cuộc chiến thần kinh nảy lửa đó, tôi vuốt cằm suy ngẫm.
Cả Thiên Kiếm cũng vậy, không hiểu sao ai nấy cứ cuống cuồng muốn nhận tôi làm đệ tử thế nhỉ.
Thực ra tôi học kiếm thuật từ ai cũng không quan trọng. Ma pháp thì tôi không có ý định nhận ai khác ngoài Kelton làm sư phụ, nhưng kiếm thuật ư? Ai giúp ích được là tôi theo hết.
Tôi lần lượt quan sát hai người đang không có ý định nhường nhịn nhau kia. Tôi còn muốn mau chóng luyện kiếm xong để kiểm tra tổng thể ma pháp nữa, cứ thế này thì trắng đêm mất.
Không được rồi.
Bất đắc dĩ, tôi đành phải thốt ra 'từ khóa ma thuật' để dẹp loạn tình hình.
"Anh Haze. Thôi đi và lùi lại đi."
"...Hà. Được rồi. Ta hơi quá lời. Xin lỗi-"
"Anh Haze không thắng nổi ngài Leon đâu. Từ bỏ đi."
"......Cái gì?"
Haze ngơ ngác nhìn tôi. Có vẻ anh ta đang hoang mang không biết lời mình vừa nghe có phải là thật không, nên tôi tận tình nhắc lại lần nữa.
"Anh Haze không thắng nổi ngài Leon đâu. Từ bỏ đi."
"Này. Ngươi, ra đây đấu với ta một trận!"
Thành công.
Tôi bỏ mặc một Leon đang ngơ ngác và một Haze đang bốc hỏa ở phía sau, rồi tìm một chỗ thích hợp để ngồi xuống.
Nếu không biết chọn ai làm sư phụ thì cứ để họ đánh nhau là xong.
Tôi sẽ học kiếm thuật từ người thắng cuộc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
