Lý do cô bé thiên tài nhảy lớp không thân thiết bất kỳ ai lại chỉ làm nũng với mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

53 151

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

204 3939

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

608 18791

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

(Đang ra)

Bishoujo to Kyori wo Oku Houhou

Maromi Maroyaka

Đây là câu chuyện tình cảm giữa hai người đối lập nhau dần thấu hiểu nhau, trở thành bạn bè, và rồi trở thành người yêu — một tiểu thuyết thanh xuân lãng mạn đầy ngọt ngào.

47 463

Long Tộc

(Đang ra)

Long Tộc

江南

Tác phẩm truyền tải thông điệp rằng, dù có là một "đứa trẻ thất bại", thì cuộc đời vẫn luôn tồn tại những khả năng khác. Ai cũng có thể trở thành anh hùng.

158 7224

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

49 1110

Vol 1 - Chương 45 - Thích cái nhỏ hơn sao?

「Hmm? Là vậy sao~……?」

Hijiri-san nhìn tôi bằng ánh mắt nửa tin nửa ngờ.

Bị nhìn chằm chằm với ánh mắt đầy nghi hoặc như vậy, tôi cảm thấy vô cùng khó xử.

Không phải gu của tôi là kiểu người tròn trịa đâu đấy. Nhưng nếu được hỏi là tôi thích kiểu người như nào thì tôi cũng bó tay... Bởi, tôi có nghĩ đến chuyện hẹn hò với ai bao giờ đâu, nên tôi cũng chả hiểu gì.

Thế mới nói, khó để chắc rằng tôi thích hay không đối với người 『mũm mĩm』. Quả nhiên không có sở thích hay tiêu chuẩn cụ thể, bản thân sẽ mất lợi thế trong bất kỳ cuộc tranh luận nào... Giờ thì tôi mới thấy đây chính là một điểm yếu chí mạng của mình.

Thôi thì, tốt nhất là lảng tránh ánh mắt của Hijiri-san vậy.

Tôi giả vờ như không nhận ra và chuyển sự chú ý sang Hime.

「Yohei-kun thích kiểu người như vậy ư?」

「Anh đâu có nói thế đâu?」

「Vậy à. Vậy thì cứ cho là thế đi」

Hime gật đầu với vẻ mặt như thể đã hiểu tất cả, nhưng tôi cá là cô ấy chỉ đang hiểu lầm thôi.

Dù sao thì, có lẽ Hime cũng nhận ra tôi đang cảm thấy khó xử, nên cô ấy không đào sâu vấn đề thêm nữa.

「Cảm ơn anh, Yohei-kun vì đã cho em bánh kẹo hôm nay nhé. Nhờ vậy mà em đã có một ngày tràn đầy hạnh phúc」

Tôi thật sự biết ơn Hime vì đã khéo léo chuyển chủ đề.

Tiện thể, tôi cũng nhân cơ hội này mà né được ánh mắt đáng ngờ của Hijiri-san.

「Không có gì đâu. À mà này, Hime thích loại nào hơn?」

Hôm nay tôi mang theo hai loại bánh—một loại là Chocolate Pie nhỏ, loại còn lại là Choco Pie.

Cả hai đều rất ngon, nhưng tôi muốn biết Hime thích loại nào hơn.

「Hmm… Khó mà chọn quá」

Tôi cũng muốn hỏi Hijiri-san, nhưng vì trông cô ấy vẫn còn có điều gì đó muốn nói, nên tôi quyết định để sau.

「Em thích cả hai lắm. Cả hai đều ngon hết」

「Anh hiểu cảm giác đó, nhưng nếu phải chọn một, em thích loại nào hơn? Anh cũng muốn biết để lần sau chọn mua cho đúng sở thích của em nữa」

「Yohei-kun đúng là chu đáo quá đi~ Nếu phải chọn thì... Chắc là em thích Chocolate Pie nhỏ hơn ạ」

Sau một hồi đắn đo, Hime cuối cùng cũng đưa ra câu trả lời.

「Không phải vì hương vị đâu, mà là do kích thước, vì cái kia có hơi to quá với em」

「Ra vậy. Đúng là độ tiện lợi khi ăn cũng rất quan trọng」

Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến của Hime.

Cả hai loại bánh đều có kết cấu và hương vị khác nhau, nhưng đều rất ngon, nên thật khó để phân cao thấp.

Chính vì vậy, yếu tố 『dễ ăn』 cũng đáng để xem xét.

「Thế còn Yohei-kun, anh thích loại nào hơn ạ?」

「Anh cũng thích Chocolate Pie nhỏ」

Nó có kích thước vừa miệng, rất tiện để ăn vặt.

Choco Pie cũng ngon, nhưng nếu ăn trong lúc học hay chơi game thì hơi bất tiện. Nó có thể làm bẩn tay hoặc dính vào miệng, nên xét về sự tiện lợi, Chocolate Pie nhỏ có lợi thế hơn.

Tôi đã có một lý do hợp lý như vậy.

Thế nhưng…

「Tóm lại thì, cậu thích cái gì đó nhỏ nhỏ đúng không~?」

Đúng lúc đó, Hijiri-san cố tình diễn giải theo hướng đầy ác ý.

Khoan đã, cách nói đó hơi quá đáng rồi đấy.

「Ehehe♪ Em và anh lại có cùng sở thích nữa rồi. Chúng ta hợp nhau thật đó, tuyệt vời quá đi~!」

Trong khi tôi đang rối rắm vì cách nói của Hijiri-san, thì Hime lại vui vẻ chấp nhận sự trùng hợp này.

Hime thật thẳng thắn và đáng yêu quá đi mất…

Và thế là, tôi cứ thế mà phớt lờ ánh mắt của Hijiri-san, tiếp tục tận hưởng bữa trưa một cách an toàn hoặc ít nhất là tôi đã cố gắng làm vậy.