Chương 50 - Vừa dịu dàng nhưng cũng vừa bạo lực
...Nghĩ đi nghĩ lại thì, lúc nãy tôi cũng đã được Hime ôm rồi còn gì.
Dù ở ngay giữ lớp học, trước thanh thiên bạch nhật như thế thì có hơi ngại thật... Nhưng mà, cảm giác thì cũng không tệ lắm.
Mùi hương hòa lẫn giữa mùi nắng và sữa, không biết diễn đạt như thế có chuẩn hay không nhưng đại khái thì cũng gần giống như vậy, cùng với thân nhiệt hơi cao bơn bình thường một chút nên cũng để lại ấn tượng khá rõ ràng.
Nhịp tim có phần nhanh hơn, cảm giác phần xương sườn chạm vào má... tất cả đều rất “đúng chất Hime”, khiến người ta bất giác mỉm cười.
Đến mức tôi còn nghĩ ra một điều hiển nhiên như kiểu à, đứa trẻ này cũng đang sống, đang tồn tại thật sự.
Đồng thời, tôi cũng cảm thấy yên lòng, không biết có phải là tàn dư cổ xưa được khắc sâu trong gen hay không.
Tôi từng đọc trên mạng rằng, trước khi trở thành con người, loài người từng cảm thấy an tâm thông qua việc chải chuốt, vuốt ve lẫn nhau giữa các cá thể trong bầy. Có lẽ vì tàn dư đó mà cái ôm của Hime khiến lòng tôi dịu lại.
Nhưng cái ôm của Hijiri-san thì hoàn toàn khác.
(M... mềm quá...)
Nếu phải ví von, thì giống như marshmallow vậy.
Cứ như thể cả khuôn mặt tôi đang bị vùi trong một đống marshmallow mềm xốp.
Khác với Hime, ở đây hoàn toàn không có khe hở nào. Một thứ gì đó mềm mại đang thay đổi hình dạng để khớp với từng đường nét trên khuôn mặt tôi. Vì thế mà không khí không lọt vào được, khiến tôi khó thở.
「…UM」
Trong vô thức, tôi cố xoay mặt đi để tìm không khí mà hít thở.
Thực ra, tôi hoàn toàn có thể nhân đó mà tách ra khỏi cái ôm.
「Này, đừng có giãy giụa chứ」
Nhưng Hijiri-san thì lại không cho phép chuyện đó xảy ra.
Cô ấy còn ôm chặt hơn nữa, ép tôi mạnh vào bộ ngực lớn của mình.
Đúng lúc đó, tôi đang hít một hơi thật sâu để tìm không khí… và kết quả là tôi hít trọn mùi hương của Hijiri-san vào phổi.
Mùi hương rất riêng của Hijiri-san lan tỏa đầy trong lồng ngực tôi.
Rõ ràng khác hẳn với Hime, một mùi hương khơi gợi bản năng của đàn ông, khẽ kích thích khoang mũi.
Lại còn hòa lẫn với mùi mỹ phẩm, dầu gội hay sản phẩm dưỡng tóc, càng khiến lòng tôi xao động hơn.
(Sao tự nhiên... thấy choáng váng dữ vầy nè?)
Tầm nhìn vốn bị che khuất lại bắt đầu lắc lư, méo mó.
Thiếu oxy, cộng với xúc cảm và mùi hương của Hijiri-san, như thể đang làm lỏng đi cái xiềng xích mang tên “lý trí”.
Mềm mại, bồng bềnh.
Nhưng cảm giác khiến bản năng trỗi dậy mạnh hơn lý trí ấy—không hẳn là dịu dàng, mà thậm chí còn mang chút gì đó mang tính áp đảo.
Tôi có cảm giác nếu cứ để mặc như thế này thì sẽ rất nguy hiểm.
Có lẽ vì cảm nhận được nguy cơ thật sự, cơ thể vốn cứng đờ của tôi cuối cùng cũng thả lỏng ra một chút.
「…Hi, Hijiri-san?」
「Hửm~? Sao thế? Cậu không thích à?」
「Không hẳn là không thích, nhưng mà...」
「Vậy thì cứ thế thêm một chút nữa nhé? Yohei-kun, đây là ngực đó~? Cậu có hiểu không nào?」
Tôi hoàn toàn không hiểu cô ấy đang nghĩ gì.
Tôi cũng tò mò về mục đích của hành động này, nhưng tìm hiểu điều đó thì để sau cũng được, trước mắt cần bình tĩnh đã.
「Hijiri-san... Kh... khó thở quá…」
Trước hết, tôi chỉ muốn cô ấy buông ra một chút.
Không phải là tôi khó chịu về mặt cảm xúc mà là về mặt vật lý, tôi thực sự không thở nổi.
「Hả? À, xin lỗi… Eh, Yohei-kun, mặt cậu tái mét luôn rồi kìa!? Không phải trong mấy tình huống thế này mặt phải đỏ bừng lên sao? Con trai chẳng phải là sinh vật như thế à!?」
Không phân biệt giới tính, không thở được thì ai cũng thế thôi.
…Nhưng dĩ nhiên, lúc này tôi hoàn toàn không còn dư sức để nói ra điều đó nữa...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
