Lý do cô bé thiên tài nhảy lớp không thân thiết bất kỳ ai lại chỉ làm nũng với mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Vol 1 - Chương 49 - Vị bác sĩ lang băm, Hijiri-san

Chương 49 - Vị bác sĩ lang băm, Hijiri-san

Không phải là tôi không hề hứng thú với người khác giới

Có lẽ không đến mức giống một nam sinh trung học “điển hình” cho lắm… nhưng nói chung thì tôi cũng có cảm giác hứng thú với con gái.

Thực tế, mỗi khi nhìn Hijiri-san, tôi vẫn có suy nghĩ kiểu như "to vãi".

Nhưng tất nhiên thì tôi chả phải ghét bỏ gì cái loại "to" ấy. Nên nói tôi thờ ơ với Hijiri-san cũng không đúng.

Mà... cũng không phải tôi có sở thích đặc biệt gì với loại "nhỏ". Nhưng khi mang lên bàn cân với loại "to" thì cũng chẳng thua kém gì mấy. Dù lớn hay nhỏ thì tôi đều nghỉ mỗi bên đều có sức hấp dẫn riêng.

Nói cách khác thì, tôi không có sự thiên vị nào cả.

Hijiri-san hay những nữ sinh khác, xét về mức độ cuốn hút thì trong mắt tôi gần như không khác nhau bao nhiêu.

Thậm chí, nếu so với Hime thì… tôi cũng không cảm nhận được sự chênh lệch rõ rệt giữa hai người.

Có lẽ chính điều đó, trong mắt Hijiri-san, tôi lại trông như một điều bất thường.

「Yohei… cậu thích trẻ con hả?」

Không phải là cô ấy ghê tởm.

Cũng không phải đang tức giận.

Càng không có vẻ khinh miệt, hay sợ hãi.

Nếu phải diễn tả biểu cảm hiện tại của Hijiri-san bằng lời thì... từ phù hợp nhất có lẽ là “lo lắng”.

「Nếu đúng là như vậy thì… Tớ nghĩ mong muốn của cậu sẽ vĩnh viễn không được thỏa mãn đâu. Bởi vì… ai rồi cũng sẽ lớn lên mà thôi」

Là sự cảm thông sao?

Tôi nghĩ Hijiri-san là người rất dịu dàng. Ngay cả khi tôi thật sự là lolicon đi nữa, cô ấy chắc cũng sẽ không khinh thường mà vẫn ở bên cạnh tôi.

Và đồng thời… Tôi cũng nhận ra rằng mình đang bị hiểu lầm khá nghiêm trọng.

「Yên tâm đi. Tớ không phải là kiểu người thích trẻ con đâu」

Tôi quyết định sửa lại cho rõ ràng.

Từ trước đến giờ tôi chưa từng thừa nhận điều đó. Nhưng cũng đúng là tôi chưa từng phủ nhận mạnh mẽ. Có lẽ đó không phải là một lựa chọn tốt.

Vì vậy mới khiến Hijiri-san phải lo lắng quá mức như thế này.

「...Hay là cậu không nhận ra điều đó một cách vô thức?」

「Này tớ có ý thức đàng hoàng mà」

Dù trong lòng tôi có ý chí rất rõ ràng rằng mình không phải lolicon…

Nhưng có lẽ vì tôi không được Hijiri-san tin tưởng cho lắm nên cũng đành chịu.

「Có lẽ như triệu chứng của cậu đã trở nên nặng hơn rồi đấy. Nếu tự nhận ra sớm hơn thì còn đỡ tổn thương đó」

「Chẳng lẽ không có khả năng ngay từ đầu đã không có "vết thương" nào sao?」

「Trái tim thì đâu có biết đau chứ? Yohei-kun… cậu đừng có cố gắng quá, không sao đâu. Tớ vẫn luôn đứng về phía cậu mà?」

Đúng là một “bác sĩ lang băm”.

Có lẽ dù tôi có cầu xin cô ấy nghe thêm lời giải thích, cô ấy cũng chẳng chịu nghe đâu.

…Giờ phải làm sao đây.

「Yohei, nghe tớ nói cho kỹ nhé」

「Từ đầu tới giờ tớ vẫn đang nghe đây」

Bình thường thì những nam sinh khác khi nhìn tớ thì sẽ suy nghĩ kiểu như "ngực gì bự dữ thần!" hoặc đại loại vậy

「Bình thường thì những nam sinh khác khi nhìn tớ thì sẽ suy nghĩ kiểu như "ngực gì bự dữ thần!" hoặc đại loại vậy」

「Tớ không nghĩ kiểu suy nghĩ thấp kém như vậy lại là “bình thường” đâu」

「Vậy nên, để cậu có thể trở nên bình thường tới mức nghĩ được như thế thì… Tớ sẽ giúp cậu nhé?」

「Ngay từ đầu tớ đã rất bình thường rồi mà… Hả? Giúp là sao?」

Hijiri-san đang định làm gì vậy?

Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên thì nhận ra không biết từ lúc nào cô ấy đã ngồi xổm xuống.

Ngay tầm mắt của tôi, cô ấy đang ngồi kiểu seiza, tôi và cô ấy vừa vặn ngang bằng nhau.

Hijiri-san quỳ xuống, từ từ đưa tay về phía tôi.

「Gyu~」

Và rồi cô ấy nhẹ nhàng ôm chầm lấy tôi.

...Tại sao cô ấy lại ôm tôi chứ!?

「Ah, um… cậu đang làm gì vậy?」

Sự việc diễn ra quá đột ngột khiến tôi bối rối.

Hơn nữa, không chỉ là ôm bình thường, mặt tôi đang bị vùi thẳng vào ngực cô ấy.

Nếu nói là ôm thì… cảm giác này gần giống như bị giữ chặt hơn.

Hơi thở bị nén lại, có chút khó thở. Nhưng cảm giác mềm mại và ấm áp bao trùm cả khuôn mặt lại không hề khó chịu chút nào…

Khoan đã, cái gì đang xảy ra thế này?

Tại sao tôi lại đang bị ôm chặt như thế này chứ!?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!