Lý do cô bé thiên tài nhảy lớp không thân thiết bất kỳ ai lại chỉ làm nũng với mình tôi

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Vol 1 - Chương 51 - Lý do cô ấy được gọi là Thánh Mẫu

Chương 51 - Lý do cô ấy được gọi là Thánh Mẫu

「Phù... S-suýt nữa thì chết mất」

Nhờ được giải thoát khỏi cái ôm vừa dịu dàng lại vừa mang tính bạo lực ấy, cuối cùng tôi cũng hít thở được trở lại.

Không khí mát lạnh lan tỏa trong phổi. Cảm giác ngột ngạt nhanh chóng biến mất, cả người tôi như nhẹ nhõm hẳn ra.

「Yohei-kun... Cậu ổn chứ?」

Có lẽ Hijiri-san hoàn toàn không có ác ý gì. Minh chứng là khác với lúc nãy, cô ấy đang xoa lưng tôi với vẻ mặt đầy áy náy.

「Tớ được bạn bè bảo rằng “Con trai chỉ cần cho chạm vào ngực là ổn ngay!” nên cũng thử áp dụng xem sao... Xin lỗi nhé, tại lần đầu làm chuyện ấy nên hình như tớ có hơi quá tay」

Sao tôi có cảm giác như kiểu... Tốt nhất là đừng nên nghe lời mấy người bạn đó vậy nhỉ?

Không phải là sai hoàn toàn, nhưng cũng không hẳn là đúng... Mà thôi, tạm gác chuyện đó sang một bên vậy.

「Yohei-kun, cậu vẫn thấy khó chịu à? Hay là thử thêm lần nữa thì sẽ khỏi nhỉ?」

「Không không, tớ ổn rồi!」

Nếu lại bị bao trùm bởi cảm giác khi nãy, lần này không biết lý trí của tôi sẽ đi về đâu nữa.

「Thật sao? Cậu không cần phải khách sáo đâu mà」

「Không phải là khách sáo... Mà là tớ thật sự khỏe lại rồi」

Vừa đề phòng Hijiri-san đang rình rập

cơ hội ôm tôi thêm lần nữa, tôi vừa quyết định hỏi điều mình đã thắc mắc, cũng để sắp xếp lại tình huống.

「À, ờm… Hijiri-san làm những chuyện này là để chữa bệnh lolicon cho tớ... Có thể hiểu như vậy là đúng chứ?」

Ngoài lý do đó ra, tôi thật sự không nghĩ ra nguyên nhân nào khác cho việc đột nhiên bị ôm chặt như vậy.

「Ừm. Đúng rồi đó~?」

「Cậu thực sự nghĩ là úp mặt vào ngực thì sẽ chữa được à?」

「Vì bạn tớ nói vậy mà」

「Ra thế」

Xin lỗi nhé, nhưng nghe xong tôi vẫn thấy hơi khó hiểu.

Với lại, tôi cũng bắt đầu lo lắng cho mối quan hệ bạn bè của Hijiri-san. Những người bạn đó... Thật sự ổn chứ? Mà thôi, Hijiri-san là người khá chín chắn, và nếu cô ấy thân thiết với người đó thì hẳn cũng là người đáng tin... Chắc vậy.

「Vậy bây giờ Yohei-kun cảm thấy, sao rồi? Bệnh lolicon có vẻ đỡ hơn chưa?」

Dù sao thì, tóm lại tất cả những gì đến giờ đều là hành động vì tôi, trước hết tôi cần phải hiểu rõ điều đó.

「Nếu là ngực của tớ thì cậu muốn thử lại bao nhiêu lần nữa cũng được nha. Không cần gấp đâu, từ từ chữa bệnh lolicon của cậu nhé? Đúng là Hime-chan rất dễ thương thật, nhưng tớ nghĩ nhìn em ấy bằng ánh mắt đó thì không tốt lắm đâu」

Phương pháp thì khó mà nói là đúng đắn.

Nhưng tấm lòng của cô ấy chắc chắn là sự dịu dàng đầy tận tâm.

『Thánh mẫu của học viện, đây à』

Đột nhiên, tôi nhớ lại việc Hijiri-san được gọi bằng biệt danh đó sau lưng.

Mỗi khi bạn cùng lớp nhắc đến cô ấy, dường như họ đều dùng cái tên ấy.

Trước đây tôi nghĩ rằng, có lẽ là vì vẻ ngoài điềm đạm, cảm giác bao dung mà cô ấy toát ra, cộng thêm cái tên “Hijiri” rất hợp nên mới được gọi như vậy.

Nhưng mà...

Tính cách của Hijiri-san còn dịu dàng hơn tôi tưởng.

Và tôi nhận ra, đó cũng chính là lý do cô ấy được gọi là Thánh mẫu.

Hơn nữa, đó không phải là kiểu dịu dàng hời hợt hay vô trách nhiệm. Không phải chỉ là thuận theo người khác cho xong chuyện, hay nói lời dễ nghe để làm đối phương vui lên.

Mà là sự ấm áp xuất phát từ việc thật lòng nghĩ cho người khác.

Ngay lúc này cũng vậy. Dù đang trách tật xấu của tôi, cô ấy không hề tỏ ra áp bức hay chán ghét, mà giống như đang đối diện và cố gắng dẫn tôi đi theo con đường chính đạo.

À mà... Nói là tật xấu thì cũng không hẳn.

Chỉ là một sự hiểu lầm thôi.

Dù thế nào đi nữa, việc Hijiri-san thật lòng nghĩ cho tôi là điều không thể nghi ngờ.

Tôi hiểu được vì sao Hime lại tin tưởng cô ấy từ tận đáy lòng rồi.

Quả thật, Hijiri-san đúng là một người vô cùng dịu dàng và tuyệt vời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!