“Tôi hiểu là Emma có thể dọn dẹp với nấu ăn. Nhưng này, chúng ta là cướp đấy, cô biết không? Không cần phải để cô ấy ở một nơi như thế này đâu. Tôi không nói là nên đưa cô ấy về tu viện, nhưng chẳng phải sẽ tốt hơn nếu cô ấy đến một nơi tử tế hơn sao?”
Claude nói bằng vẻ mặt nghiêm túc.
Có điều, vì đang ôm cái bụng căng tròn vì ăn quá nhiều bánh mì, nên trông hắn chẳng có chút uy nghi nào cả.
“…Tôi nghĩ là dù tôi có đi đâu, người của Đế quốc cũng sẽ đuổi theo. Nếu không thì họ đã chẳng xông vào tận tu viện.”
Emma cụp mắt xuống. Tu viện vốn không do nhà nước quản lý, mà thuộc về giáo hội.
Hiện nay, Đế quốc đang mở rộng quyền lực mạnh mẽ, nhưng đức tin lại là chuyện khác; sức ảnh hưởng của giáo hội trong lĩnh vực tôn giáo không thể xem nhẹ.
Việc quân Đế quốc xông vào một tu viện là hành động mang rủi ro rất lớn.
“Dù vậy, tôi cũng không nghĩ họ sẽ mò đến chỗ bọn cướp đâu.”
Murakumo nói, ánh mắt sắc lạnh. Trông có vẻ rất nghiêm nghị, nhưng thực chất hắn đang ôm bụng vì uống quá nhiều súp. Bên cạnh đó, con mèo cũng đang kêu khẽ vì buồn ngủ, cái bụng thì căng tròn vì ăn no.
“Không phải tôi muốn nói nặng lời, nhưng nơi này cũng chẳng phải chỗ tử tế gì đâu. Biết đâu bị Đế quốc bắt còn đỡ hơn.”
Yuri lạnh lùng nhận xét. Tuy nhiên, vì ăn quá nhiều bánh pie khoai tây, hắn đang nằm dài trên băng ghế, trông chẳng có chút khí chất nào.
“Tôi không muốn đến Đế quốc. Chắc là bọn họ định dùng tôi như một công cụ nào đó. Vì thế họ mới gọi tôi là ‘chìa khóa’.”
“‘Chìa khóa’ là sao?”
Claude nghiêng đầu.
“Tôi cũng không hiểu rõ. Nhưng dưới lòng đất của Vương quốc Tates có tàn tích của một nền văn minh cổ đại đang ngủ yên. Tôi nghĩ người của Đế quốc nhắm đến thứ đó…”
“Tàn tích văn minh cổ đại, hử. Nghe đúng kiểu thứ mà bọn Đế quốc sẽ thèm thuồng.”
Murakumo nói, giọng đầy chán ghét.
“Hmm, không biết đó là loại tàn tích gì nhỉ? Nếu Đế quốc muốn đến vậy thì làm tôi tò mò thật. Có khi nào liên quan đến ma thuật không?”
Yuri thì chỉ quan tâm xem nền văn minh cổ ấy có dính dáng gì đến ma pháp hay không.
“Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không muốn giao nó cho Đế quốc…”
Claude đặt tay lên cằm suy nghĩ một lúc rồi bất ngờ hỏi Emma.
“Nhưng mà này, cô nói mấy chuyện quan trọng như vậy với bọn tôi có được không? Chúng tôi là cướp mà?”
“À, ừm, tôi nghĩ anh Claude và mọi người không phải kiểu người sẽ dùng tàn tích văn minh cổ để làm điều xấu.”
“Ờ, đúng là Claude chỉ là loại tội phạm vặt vãnh thôi. Chứ mấy chuyện đó cậu ta đâu làm nổi.”
Murakumo bật cười.
“Im đi!”
Dù nói thế, trông Claude không hề có vẻ khó chịu thật sự.
“Với lại…”
Emma ngập ngừng, như thể không biết có nên nói tiếp hay không.
“Với lại gì?”
Yuri gợi ý để cô nói hết.
“Tôi nghĩ nếu là ở cùng bọn cướp thì dù tôi ở đây cũng sẽ không gây thêm gánh nặng gì.”
“Tại sao?” Murakumo hỏi.
“Thì, nếu cướp bị bắt thì cũng sẽ bị treo cổ thôi mà, phải không?”
“Ể?”
Cả ba tên cướp đồng loạt kêu lên.
Emma thì hoàn toàn nghiêm túc, vẻ mặt không hề giống đang đùa.
“Vậy ý cô là vì nếu bị bắt thì chúng ta sẽ bị treo cổ, nên việc có một kẻ bị truy nã như cô ở đây sẽ không phải là gánh nặng sao?”
Claude chết lặng hỏi lại.
“Đúng thế… nhưng… tôi có gây phiền phức không ạ?”
Emma lo lắng hỏi.
“Không, đúng rồi đó.”
Claude phá lên cười.
“Ừ, không sai tí nào.”
Murakumo cười khổ.
“Chúng ta đúng thật là đồng cảnh ngộ với đế quốc.”
Yuri cũng bật cười, cái thân hình đang nằm duỗi cong cả lại.
Thấy cả bọn cười như vậy, Emma chỉ có thể nghiêng đầu, vẻ mặt đầy bối rối.
Một lúc sau khi cười đã thỏa, Claude lên tiếng.
“Emma nói đúng. Chúng ta cũng là mục tiêu của Đế quốc. Theo nghĩa đó thì đúng là đồng đội cả. Tuy là cướp nhưng chúng ta chỉ nhắm vào người của Đế quốc thôi.”
“Vì sao các anh chỉ nhắm vào Đế quốc?”
Emma nghiêng đầu. Cô vẫn nghĩ rằng cướp thì sẽ cướp bất cứ ai.
Tuy vậy, ngay từ lúc mới tỉnh dậy và nhìn thấy ba người họ, cô đã linh cảm rằng họ không phải những kẻ xấu xa như trong tưởng tượng.
“Đơn giản thôi. Bọn tôi ghét Đế quốc. Nào là tàn tích văn minh cổ gì đó, tôi không biết rõ, nhưng chúng đào bới những thứ ấy rồi biến thành vũ khí. Đó không phải đất nước tử tế gì. Đương nhiên, bọn tôi cũng không thể để chúng chiếm được tàn tích của Vương quốc Tates.”
Đúng như Claude nói, Đế quốc là quốc gia đã khai quật tàn tích của những nền văn minh cổ đại được cho là đã diệt vong từ lâu, rồi dùng công nghệ thu được để bành trướng sức mạnh chóng mặt. Súng và đại bác là những ví dụ tiêu biểu.
Từ trước đến nay, chiến trường vốn chỉ dành cho những người được chọn như hiệp sĩ và pháp sư. Nhưng Đế quốc lại huy động số đông dân thường làm lính, trang bị cho họ những công nghệ mới rồi dùng sức mạnh số lượng áp đảo các nước khác.
Vì chúng dùng vũ lực để mở rộng lãnh thổ, nên số người căm ghét Đế quốc rất nhiều. Claude có vẻ cũng nằm trong số đó.
“Murakumo và Yuri thì quê hương bị tiêu diệt. Hơn nữa, vì cả hai chiến đấu đến phút cuối, họ bị Đế quốc liệt vào danh sách kẻ thù. Lúc đó tôi mới chiêu dụ họ làm cướp. Mà này, cũng phải nói thật, họ thành đồng bọn của tôi là nhờ sức hút tuyệt vời của tôi đấy.”
Chỉ vào hai người kia, Claude nói với vẻ tự hào.
“Đừng làm tôi cười. Bị cậu lôi kéo thì có rồi thành ra hai thằng đấm nhau, ai thắng thì được quyết. Tôi gần như bị ép phải làm đồng bọn. Kiểu như bị nhào tới quật ngã trước khi kịp nghe lời ngon tiếng ngọt. Đúng là cách tiếp cận tệ nhất.”
Murakumo nhăn mày, trông đầy khó chịu.
“Còn tôi thì bị nói kiểu ‘Cậu chẳng tự lo nổi cho bản thân đâu, để tôi lo cho’, rồi lúc nhận ra thì đã thành cướp lúc nào không hay. Như bị lừa vậy. Mà làm cướp cũng không tệ lắm.”
Yuri khẽ nhún vai như thể đã chấp nhận số phận.
"Ồn ào quá! Như thế không đàn ông tí nào!"
Trước những lời phản đối của hai người, Claude lớn giọng át đi để che giấu sự bối rối của bản thân.
“Dù sao thì, bọn này là nhóm cướp chuyên trị Đế quốc. Chào mừng cô, Emma. Không biết cô có phải ‘chìa khóa’ gì đó không, nhưng nếu Đế quốc nhắm vào cô, bọn tôi sẽ bảo vệ. Chỉ cần khiến tụi đó ngứa mắt thôi là cô đã được hoan nghênh rồi.”
Claude dang rộng hai tay một cách khoa trương.
Murakumo và Yuri cũng cười, trông chẳng có ý phản đối.
Và như thế, Emma bắt đầu sống tại pháo đài của bọn cướp.
***
Emma làm việc còn chăm chỉ hơn cả những gì người ta tưởng ở một cựu công chúa.
Cô dậy từ tinh mơ để giặt giũ, phơi đồ rồi bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Sau khi bọn cướp ăn xong, cô lại dọn dẹp, rồi chuyển sang việc lau chùi trong pháo đài.
Lau dọn xong thì lại vào bếp chuẩn bị bữa trưa, đồng thời chuẩn bị luôn nguyên liệu cho bữa tối. Mọi việc cô đều làm rất thuần thục.
Vì Emma lo liệu hết chuyện trong nhà, bọn cướp mỗi người một nếp sống rảnh rang. Claude thì hay biến đi đâu đó, ít khi có mặt; Murakumo thì suốt ngày cắm đầu vào luyện kiếm; còn Yuri thì chìm trong nghiên cứu ma thuật.
Một buổi chiều, khi thấy Emma đang thu đồ giặt, Murakumo tùy tiện lên tiếng.
“Cô không cần phải làm việc cật lực như vậy đâu. Chúng tôi chỉ là cướp thôi mà. Có lười chút cũng chẳng ai phàn nàn.”
Emma khựng lại đôi chút, rồi mỉm cười với Murakumo.
“Không phải vậy đâu. Tôi là người đang được mọi người che chở mà. Làm như thế cũng giống như tôi đang báo đáp.”
“Claude chỉ bắt nhầm cô vì tưởng cô là kho báu thôi. Cô không cần mang ơn như thế.”
“Thật sao? Dù vậy, anh Claude đối xử với tôi rất tốt.”
Nghe vậy, Murakumo khẽ suy nghĩ. Claude thích phụ nữ nhưng về cơ bản lại là kẻ chán đời, chẳng mấy thân thiện với ai. Nghĩ kỹ thì, với một người như hắn, việc đối xử dịu dàng với Emma quả thực là điều đặc biệt.
“Ừ, với cậu ta thì có thể gọi là tử tế thật…”
“Đấy thấy chưa? Mẹ tôi thường nói: ‘Nếu ai đối xử tốt với con một lần, hãy đáp lại một lần.’ Mẹ còn bảo, ‘Nếu cả thế giới đều như vậy thì thật tuyệt biết bao.’ Tôi cũng nghĩ thế. Nên tôi cố gắng đối xử tử tế với mọi người hết mức có thể.”
“Nghe câu đó ở đâu rồi thì phải.”
Murakumo nghĩ có lẽ đó là lời dạy phổ biến ở Vương quốc Tates.
“Nhưng mà, Emma thực sự là công chúa sao? Là tôi gặng hỏi nên cô mới nói ra, nhưng mà lạ thật, cô làm việc nhà thuần thục quá.”
Dù là công chúa của một nước nhỏ đi nữa, Emma vẫn tỏ ra quá quen thuộc với việc lao động.
Động tác của Emma dừng lại hẳn.
Sau khi thoáng hiện vẻ bối rối, cô chậm rãi mở miệng.
“Thật ra, ban đầu tôi chỉ là dân thường. Tôi sống trong rừng cùng mẹ. Vì mẹ phải đi làm kiếm sống, tôi đảm nhiệm việc nhà. Từ nhỏ đến giờ, mọi việc đều do tôi làm cả.”
Nói rồi Emma lại cúi xuống, tiếp tục thu quần áo như trước.
“Vậy làm sao mà cô trở thành công chúa?”
“Sau khi mẹ tôi qua đời vì bệnh, tôi được đưa vào hoàng cung. Hóa ra mẹ tôi từng làm việc trong cung trước đây, và trong thời gian đó bà trở nên thân thiết với nhà vua… Cha ruột của tôi chính là nhà vua. Khi ấy, nhà vua cũng đã mất hoàng hậu từ sớm, nên không phải chuyện ngoại tình gì cả. Nhưng hoàng tộc coi trọng huyết thống, việc cưới một thường dân là điều không thể chấp nhận, nên mẹ tôi đã chọn rời đi.”
“Lúc đó cô đã được mang thai rồi sao?”
“Vâng… Nhưng mẹ tôi là một người rất vui tươi, nên cuộc sống không quá khó khăn. Bà còn nói cha tôi là ‘một người rất tốt’, chưa bao giờ nói xấu ông. Tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ cha mình lại là nhà vua.”
Emma khẽ hiện vẻ khó xử.
“Nhưng rồi, sống trong hoàng cung chẳng phải khó chịu lắm sao?”
Murakumo nghĩ rằng trong một gia đình hoàng tộc coi trọng huyết thống, Emma, con gái của một thường dân, chắc hẳn phải chịu không ít đối xử tệ bạc.
“Ờm, chuyện đó thì…”
Đôi môi Emma cong lên thành một nụ cười.
“Cũng có người đối xử không tốt với tôi, nhưng thật sự chẳng là gì lớn lao cả. Họ bảo tôi ‘Dọn dẹp đi!’, nhưng tôi vốn giỏi chuyện đó mà. Tôi làm rất vui vẻ. Họ cũng cho tôi ăn cùng đồ ăn của người hầu, nhưng ngay cả những bữa ấy còn sang trọng hơn nhiều so với đồ ăn ở nhà. Thế nên tôi chẳng thấy khổ sở gì cả.”
“Vậy à.”
Murakumo bật cười. Chỉ cần nhìn cũng biết Emma là kiểu người có nội tâm rất vững vàng, không dễ bị mấy chuyện trêu chọc vặt làm cho lung lay. Thậm chí cô còn toát lên vẻ được nuôi dạy tử tế hơn nhiều tiểu thư quý tộc. Chắc hẳn mẹ cô phải là một người xuất sắc mới có thể khiến nhà vua để mắt đến.
“Và còn nữa… cả cha tôi, nhà vua, lẫn anh trai tôi, hoàng tử, đều đối xử rất tốt với tôi. Cho nên mấy chuyện quấy rối, vốn chẳng đáng gọi là quấy rối, cũng nhanh chóng chấm dứt. Ngược lại, những bài học giáo dưỡng dành cho một công chúa bắt đầu sau đó mới thật sự là cực hình với tôi.”
Nói đến đây, Emma khẽ cười tinh nghịch.
“…Vậy nhà vua và hoàng tử, họ đã bị Đế quốc giết sao?”
Murakumo ngập ngừng một chút rồi mới hỏi.
“Nhà vua… tức cha tôi, nghe nói đã qua đời rồi. Vì ông đưa tôi chạy trốn, nên tôi chỉ nghe tin như một lời đồn, nhưng hình như ông đã chống cự Đế quốc đến tận phút cuối. Còn anh trai tôi thì tôi không rõ. Nhưng anh ấy là người rất chính trực, nên tôi nghĩ có lẽ anh đã chiến đấu với Đế quốc và hy sinh rồi.”
Đôi mắt Emma phủ một lớp buồn. Thấy vậy, Murakumo định nói điều gì đó để an ủi, nhưng trước khi hắn kịp mở miệng, Emma đã mỉm cười can đảm.
“Anh trai tôi rất giỏi kiếm, chưa từng thua ai. Tôi nghĩ chắc anh ấy mạnh ngang với anh Murakumo.”
Cựu công chúa cười nhẹ, một nụ cười phảng phất nỗi buồn.
