Chương 274 - Học viện ma pháp Shutra (2-9)
Thấm thoắt đã một tuần trôi qua kể từ ngày tôi và Luna bị Sonya bắt quả tang.
Như một cách để châm chước cho học viên năm nhất bước vào kỳ thi đầu tiên, trường đã cho nghỉ học suốt một tuần liền, khuyến khích tự học và dành cho chúng tôi khoảng thời gian ôn thi vô cùng dư dả.
Cũng trong một tuần đó, tôi và Luna bị cấm cửa khỏi phòng câu lạc bộ, đành phải rúc vào thư viện để ôn luyện.
Có vẻ như những lời khuyên răn của Sonya hôm ấy đã thấm nhuần vào tâm trí Luna, cô ấy tập trung cao độ vào việc học mà chẳng màng đến chuyện gì khác, đồng thời cũng chỉ bảo tận tình cho tôi.
Và cuối cùng, vào thứ Bảy, tức là trước kỳ thi đầu tiên đúng hai ngày, toàn bộ đề thi và đáp án đã cập bến.
‘Ô ô ô... Đây là cái đề thi mà cô cứ nhắc mãi đó hả?’
[Đúng vậy.]
Ngay khi vừa thức dậy vào buổi sáng, nhìn ngắm màn hình ba chiều mà Armonia chiếu lên, bao nhiêu cơn buồn ngủ còn sót lại trong tôi bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.
‘Chà... Không chỉ có đáp án, mà còn có cả phần diễn giải chi tiết nữa kìa?’
[Xin lưu ý, phần chỉnh sửa và đánh giá cuối cùng của Hiệu trưởng đã được thêm vào không sót một chữ nào. Có lẽ đề thi sẽ ra y chang thế này đấy.]
‘Hơn nữa cũng chẳng cần cất công học thuộc làm gì nữa phải không?’
Dù ở thế giới nào đi chăng nữa, thì cũng chỉ có mình tôi nhìn thấy màn hình ba chiều mà Armonia hiển thị.
Cứ việc bật màn hình lên, vừa huýt sáo vừa đánh dấu đáp án là xong, nên đâu cần thiết phải ráng học thuộc lòng làm gì cho mất công.
Coi như phần thi viết đã êm xuôi. Vấn đề là...
‘Chắc đến lúc thi xong phần viết thì sẽ biết phần thi thực hành diễn ra như thế nào thôi nhỉ?’
Thật ra thi viết thì cứ nhìn rồi chép là xong.
Lỡ như biết thừa thực hành thi kiểu gì mà không xoay xở được thì sao?
Lúc đó là toang thật sự.
[Trước tiên, tôi đã nói với phía Hắc Hoàng Đạo để họ châm chước bề thế cho rồi. Chỉ là...]
‘Sao cơ? Có trục trặc gì à?’
Thấy thái độ ngập ngừng của Armonia, linh cảm mách bảo tôi đây không phải là tin tốt...
[Gần đây Hắc Hoàng Đạo đã nhắn nhủ chúng ta phải cẩn thận.]
‘Hửm? À, bảo đừng có chọc tức thằng Louis quá đáng chứ gì?’
Dạo gần đây Louis không hề bén mảng đến thư viện.
Có vẻ như hắn ta thậm chí còn chẳng buồn hé răng nói chuyện với tôi.
Nhờ thế mà tôi và Luna mới có không gian riêng tư lãng mạn để học bài trong thư viện, cơ mà tiếc thật đấy.
Biết thế này thì tôi đã chọc tức hắn ta vào lúc kỳ thi sắp diễn ra rồi...
Nếu vậy thì đã được chiêm ngưỡng bộ dạng gật gù của hắn ngay giữa giờ thi rồi.
Ngay lúc tôi đang mải mê nghĩ về Louis, Armonia bắt đầu giải thích về lời dặn dò kia.
[Louis không phải là vấn đề.]
‘Hửm?’
[Phía đó nói vấn đề nằm ở Ludwig Rieffenstahl, Hiệu trưởng cơ.]
Một cái tên hoàn toàn không ngờ tới lại xuất hiện.
‘Lão ta làm sao?’
[Nghe nói dạo gần đây ông ta đang tỏ thái độ bất mãn với mệnh lệnh của Hắc Hoàng Đạo.]
‘...Nghe bất an thế?’
Tôi đâu hề mong mỏi lão ta sẽ mãi mãi đứng về phe mình. Hơn nữa, nhìn cái nét mặt lão thì đố mà biết lão đang toan tính điều gì...
Nhưng vào lúc nước sôi lửa bỏng thế này mà cái người cần thiết nhất lại giở chứng thì không lo mới lạ.
[May là ông ta không có hành động chống lệnh, nhưng phía đó vẫn dặn dò chúng ta phải cẩn thận đề phòng.]
‘Mặt đối mặt cũng chẳng có cơ hội... Tôi biết rồi. Tôi sẽ cẩn thận để không chọc giận lão ta.’
Không lẽ vì vụ tôi giết tên trợ giảng dạo nọ mà lão tức lồng lộn lên sao?
Bất an thật đấy...
Ôm theo nỗi lo lắng về Hiệu trưởng thay vì bài thi, tôi bắt đầu tắm rửa và thay đồ.
‘Trước mắt Hiệu trưởng cứ để đó... lo chuẩn bị cho kỳ thi đã.’
[Chẳng phải anh đã có đáp án rồi sao? Chuẩn bị gì nữa đây?]
Tôi tung bay vạt áo choàng rồi khoác lên vai, cười toe toét.
‘Trước giờ toàn nhận của Luna thôi. Đã đến lúc phải đền đáp rồi.’
..
..
Bài thi viết sẽ diễn ra trong vòng 5 ngày.
Trong suốt quãng thời gian đó, tổng cộng có tám môn thi.
3 ngày đầu là dành cho những môn phụ như Học thuyết ma pháp cơ bản, Học thuyết ma pháp đặc thù, được chia thành hai buổi sáng, những ngày còn lại thi chuyên ngành chính và phụ, rải đều vào các buổi sáng.
Hệ thống của Shutra vào mùa thi cử luôn cho phép học viên được thảnh thơi buổi chiều để có thể giữ được trạng thái tốt nhất cho kỳ thi.
‘Thằng Louis số đỏ thật đấy. Canh thời gian chuẩn chút nữa thì đã khiến hắn ngủ gật giữa phòng thi rồi.’
[Lòng tự tôn cao như vậy mà phải lùi bước trước thì chắc chắn sĩ diện đã bị chà đạp không thương tiếc rồi.]
‘Chậc chậc... Rất muốn xem cái bản mặt sĩ diện bị vỡ nát đó mà tiếc ghê.’
Tuy không được chiêm ngưỡng khuôn mặt vỡ nát tự tôn của Louis, nhưng đổi lại được thoải mái kề cận bên Luna và nghe cô ấy dịu dàng giải thích thì đó cũng là một lợi thế lớn.
Một cuộc giao dịch không lỗ chút nào.
Tôi trao cho Luna một ánh mắt ấm áp, chợt bắt gặp ánh nhìn của tôi, Luna lùi người sang một bên.
“Sao anh lại nhìn em bằng ánh mắt đó? Em nói trước nhé, ở đây là không được đâu.”
“...”
Ánh mắt của tôi làm sao cơ chứ...
Đằng nào thì tôi cũng có lợi cả, nhưng điều đáng tiếc nhất là tôi không thể hú hí với Luna.
Cho dù có được tự do học hành trong thư viện đi chăng nữa, thì hãy thử nắm tay nhau và cười tít mắt xem.
Đảm bảo rước cả rổ gạch đá cho xem.
Chưa kể khuyến mãi thêm mấy vụ xì xào bàn tán nữa chứ...
Tôi chìa cuốn sổ tay ghi chú các câu hỏi ra cho Luna xem, cười nói.
“Không phải ý đó đâu. Anh muốn hỏi xem em thấy thế nào về mấy thứ này.”
“...Giờ thì anh hết hứng thú với em rồi chứ gì?”
Lạy Chúa...
Tôi ngẩn tò te nhìn Luna vì câu nói đâm bang hoàn toàn không ngờ tới, Luna có vẻ đắc ý trước bộ dạng của tôi, mỉm cười nói.
“Em đùa thôi.”
“Trình độ trêu đùa dạo này tiến bộ gớm nhỉ.”
Luna bật cười khúc khích, nhận lấy cuốn sổ tôi đưa rồi hỏi.
“Cái gì đây ạ?”
“Câu hỏi anh tự soạn đấy.”
“Câu hỏi... anh soạn?”
“Ừ, anh nghĩ nếu tự soạn câu hỏi, thì có lẽ mình cũng sẽ hiểu được ý đồ của người ra đề.”
“Ý tưởng hay đấy.”
Luna tỏ vẻ hứng thú với những câu hỏi tôi viết trong sổ tay.
Nhìn một lúc, Luna mỉm cười quay sang nhìn tôi.
“Vậy bây giờ em giải thử nhé?”
“Đương nhiên rồi, thưa cô nương.”
Luna rướn đôi lông mày, tinh thần hiếu thắng bùng cháy, đặt ngòi bút lên cuốn sổ.
..
..
Tôi đã cất công chắt lọc những câu hỏi khoai nhất trong đề thi để đưa cho Luna xem.
Nhưng nếu bưng nguyên si không sai một dấu phẩy trong đề ra thì toang mất, nên tôi đã phải xào nấu lại vài con số và tình huống.
‘Enel đỉnh thật đấy.’
[Không có gì mà Enel không làm được cả.]
Vì với cái đầu của tôi thì việc thay đổi các con số là điều không tưởng, nên tôi đành nhờ đến sự trợ giúp của Enel.
May mắn là chỉ cần thay đổi đôi chút về thông số hoặc tình huống trên nền câu hỏi có sẵn, nên cũng không ngốn quá nhiều Enel.
‘Cơ mà công nhận mấy câu này khoai thật.’
Chỉ vỏn vẹn năm câu hỏi, tôi đinh ninh rằng chí ít cô ấy cũng giải quyết ngon ơ được một hai câu.
Thế nhưng trái với dự đoán của tôi, Luna không giải được lấy một câu nào. Có vẻ độ khó đúng là vãi cả linh hồn.
‘Mình chọn trúng mấy câu khó nhằn quá rồi chăng?’
[Số điểm càng cao thì xác suất đó là câu hỏi phân loại học sinh xuất sắc càng lớn, việc Luna Stadtfeld không giải được cũng có nghĩa là cô ấy đang nợ anh một ân tình rất lớn đấy.]
‘Công nhận, giờ có vất vả chút nhưng tôi vẫn mong Luna đạt điểm tuyệt đối.’
Cuối cùng đến tận tối mịt Luna vẫn chưa giải xong đống bài tập đó, tôi đành phải vừa ăn tối với cô ấy vừa giải thích cặn kẽ từng câu.
Trong suốt quá trình nghe tôi giảng, Luna không thốt lấy nửa lời, chỉ dồn mọi sự tập trung vào những gì tôi nói.
Sau khi nghe xong toàn bộ lời giải và đáp án, Luna nhìn tôi bằng vẻ mặt kinh ngạc và hỏi.
“...Anh thực sự đã tự soạn ra những câu hỏi này sao?”
“Ừ.”
Không, tôi chém gió đấy. Enel cho tôi biết hết đấy.
Quả thật, bài toán hóc búa đến mức ngay cả khi đang giảng giải, chính tôi còn chẳng hiểu mình đang thốt ra những lời gì.
Điểm may mắn vớt vát lại là phần lời giải được trình bày quá đỗi xuất sắc, nhờ vậy mà quá trình giảng bài của tôi không vấp váp chút nào.
Sau khi chăm chú nghe xong, Luna ngỏ ý với tôi.
“Em có thể đem bài này cho các bạn học viên khác xem được không?”
“Không, em đừng cho ai xem cả.”
Tôi vừa đáp lời vừa dùng nĩa xăm một miếng thịt bỏ vào miệng nhai một cách ngon lành, trong khi Luna nhìn tôi với vẻ mặt hờn dỗi.
“Nếu đem cho các bạn ấy xem, nhất định mọi người sẽ có cái nhìn khác về anh đấy. Có thể tạo ra những câu hỏi hóc búa nhường này chính là minh chứng rõ rệt nhất cho tầm nhìn sâu rộng của anh mà.”
Đang nhai ngồm ngoàm miếng thịt trong miệng, tôi lắc đầu quầy quậy, đợi nuốt xong mới nói tiếp.
“Ngay từ đầu, mấy câu hỏi này là anh viết riêng cho em mà. Anh không muốn ai khác ngoài em xem nó đâu.”
“...Thật tình. Đúng là cái đồ cố chấp.”
Miệng thì than thở nhưng Luna vẫn mỉm cười, ánh mắt chan chứa sự thương xót dán chặt vào những bài toán trong cuốn sổ.
Mặc cho thức ăn đang dần nguội ngắt, cô ấy bỏ mặc chiếc nĩa, tiếp tục đăm đăm nhìn vào bài toán.
Tôi đành giật lấy cuốn sổ từ tay em.
“Á!”
“Ăn xong rồi hẳn xem tiếp. Đồ ăn nguội hết rồi kìa.”
“Xì...”
Luna bắt đầu phụng phịu hệt như một đứa trẻ bị cướp mất đồ chơi, cô ấy dùng nĩa chọc chọc vào đĩa thức ăn.
Nhìn bộ dạng ấy, tôi bất giác mỉm cười đầy mãn nguyện.
Cơ mà trong lúc đang cười mãn nguyện như vậy, một dấu chấm hỏi bỗng lóe lên trong đầu tôi.
‘Liệu cái thằng ất ơ kia có mò đến nhà ăn không nhỉ?’
[Có lẽ hắn ta đang cố tình chọn những khung giờ oái oăm để lảng vảng đến nhà ăn đấy.]
Hiện tại đang là mùa thi cử nên nhà ăn hoạt động hết công suất từ sáng sớm đến tối mịt.
Đã thế thằng nhãi đó vốn chẳng thèm vác mặt đến thư viện, lại còn né tránh giờ ăn nên dạo này kiếm được cái mặt hắn khó như hái sao trên trời.
‘Định chạm mặt để khích tướng cho bõ ghét mà tiếc thật đấy.’
[Hay là đợi đến đúng ngày thi rồi anh tiến hành luôn?]
‘Ô... Sáng kiến hay đấy?’
Đã đến lúc gỡ gạc lại sai lầm lần trước rồi.
Phải tung đòn hiểm vào những lúc quyết định mới đã đời chứ.
Trong lúc tôi đang mải mê vắt óc tìm cách chơi khăm Louis, thì Luna ở bên cạnh đã đánh chén xong bữa tối với tốc độ ánh sáng và lại tiếp tục vùi đầu vào cuốn sổ.
Nhìn Luna như vậy, một suy nghĩ chợt nảy lên trong đầu tôi.
“Luna.”
“Vâng?”
Đang tập trung cao độ, Luna khẽ giật mình ngước lên nhìn tôi bằng đôi mắt đầy ngạc nhiên. Tôi liền hướng về phía cô ấy, buông lời đề nghị.
“Ngày mai em có muốn ra ngoài hóng gió chút không?”
***
Sáng Chủ nhật, Louis thức dậy từ rất sớm, lẩm bẩm một mình.
“Phù... Cuối cùng thì ngày mai cũng bước vào kỳ thi rồi.”
Gã vừa dụi mắt vừa đảo mắt nhìn quanh căn phòng.
Những món đồ nội thất lộng lẫy được điểm tô bằng sắc đỏ rực rỡ xen lẫn vàng kim sáng lóa đang kiêu hãnh khoe sắc, chào đón chủ nhân của chúng.
Thế nhưng người chủ ấy chẳng màng liếc mắt đến chúng dù chỉ một lần, thay vào đó gã lại tiếp tục lầm bầm bằng giọng điệu hằn học.
“Chỉ tại cái thằng ranh đó mà mình mới rơi vào tình cảnh khốn đốn thế này...”
Suốt thời gian qua, ngoại trừ những lúc đi ăn, Louis tuyệt nhiên không bước chân ra khỏi phòng.
Thậm chí ngay cả khi ăn, gã cũng cất công lựa chọn những khung giờ vắng vẻ nhất, ăn vội ăn vàng cho xong bữa rồi lại tức tốc chuồn về phòng vùi đầu vào sách vở.
Lý do vô cùng đơn giản.
Gã không muốn phải giáp mặt với một người.
“Mình chẳng tội gì phải chịu thiệt thòi vì bị xoay như chong chóng bởi cái thằng khốn khiếp ấy.”
Sau vụ lùm xùm ở phòng câu lạc bộ, Louis đã thề sống thề chết sẽ không bước chân ra ngoài.
“Dù thế nào đi chăng nữa, chắc chắn thằng khốn đó đã ngủ vùi ở một xó xỉnh nào đó. Cái thằng rác rưởi... Thấy không đọ lại thực lực của tao nên mới giở cái trò hèn hạ đấy à?”
Louis đinh ninh rằng Seong Suho đang giở trò đê tiện, và để tránh bị khiêu khích lần nữa, gã quyết định tuyệt giao luôn với thư viện.
Nhờ thế mà thể trạng của gã đã hồi phục như bình thường, và gã có thể dồn toàn tâm toàn ý cho việc ôn thi.
Tuy nhiên, vẫn còn một vài điều khiến gã lo lắng bồn chồn.
Mớ giáo trình do học viện Shutra cung cấp quả thực là những tuyệt tác ma pháp, được cô đọng từ vô vàn cuốn sách ma pháp kinh điển.
Thế nhưng, hễ nói đến “cô đọng”, thì ắt hẳn sẽ có những phần bị lược bỏ đi. Và chính những khoảng trống kiến thức chưa kịp lấp đầy ấy đã trở thành nỗi bất an dai dẳng đối với Louis.
Cuốn sách chứa đựng những nội dung tóm tắt mà gã hằng khao khát lại nằm ở cái nơi mà gã chẳng bao giờ muốn đặt chân tới.
“Thư viện... phải đi thôi.”
Louis bước ra khỏi phòng, thay vì tiến đến nhà ăn, đôi chân gã lại hướng thẳng về phía thư viện.
“Chắc mẩm thể nào hắn ta cũng sẽ lại buông lời mỉa mai vì chuyện lần trước cho xem. Đến lúc đó thì mình cứ bơ đi là xong.”
Mối quan hệ giữa gã và Seong Suho giờ đây như bát nước đổ đi, chẳng thể vãn hồi.
Louis vô cùng hối hận vì ban đầu đã chìa tay ra cho Seong Suho vì lầm tưởng hắn ta là một con cờ dễ sai bảo.
Đối với Louis, ngay cả hành động chìa tay ấy cũng đã là một sự ban ơn quá lớn.
Việc thiện ý đó bị chà đạp đã trở thành một nỗi nhục nhã ê chề theo gã đến hết đời.
“Đồ ngu dốt. Phải chi mày ngoan ngoãn liếm giày cho tao thì đã được hưởng một cuộc sống sung sướng hơn đám dân đen gấp vạn lần rồi.”
Louis tức tối cắn chặt môi, rảo bước tiến về thư viện.
Vì mới sáng sớm tinh sương nên thư viện khá vắng bóng học viên.
Trong đầu Louis giờ đây chỉ nung nấu một ý định duy nhất là nhanh chóng tìm thấy cuốn sách rồi cao chạy xa bay. Đột nhiên một dòng điện xẹt qua tâm trí, hình bóng một người hiện lên.
‘Luna...’
Vừa học, tâm trí Louis vừa không ngừng nhớ về một người.
Luna Stadtfeld.
Chưa bao giờ Louis xa cách Luna lâu đến thế.
Nơi ở của cô vốn là căn biệt thự do gia tộc Brandrup cấp, và nó nằm cách biệt thự Brandrup không xa là bao.
Ngày nào Louis cũng tìm đến cô, nếu bận việc gia đình không thể đến thì cũng chưa từng xa cách quá ba ngày.
Một Luna lúc nào cũng nghênh đón gã bằng nụ cười e ấp.
Người con gái ấy đã thay đổi kể từ khi đặt chân đến Shutra.
“...Chỉ cần gặp nhau một chút thôi cũng được.”
Nỗi khao khát được gặp Luna bùng lên mãnh liệt trong lòng Louis, lấn át cả nỗi ê chề khi phải giáp mặt Seong Suho.
Và thế là, gã lùng sục khắp thư viện không sót một ngóc ngách nào.
Nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng Luna đâu.
“Đừng bảo là cậu ấy vẫn chưa đến nhé?”
“Ô kìa, Louis!”
“Hừ...”
Trong lúc Louis đang ngó nghiêng kiếm tìm trong thư viện, từ xa một nhóm nữ sinh vẫy tay hồ hởi tiến lại gần.
Vừa thấy Louis, đám nữ sinh liền xuýt xoa.
“Ôi trời ơi!? Louis, cậu đang nuôi râu đấy à?”
“Nhìn... nam tính quá.”
“Haha... Mải mê học hành quá nên mình đã để các cậu thấy bộ dạng xấu xí này rồi.”
Dù cười chua chát nhưng Louis vẫn cố nở nụ cười rạng rỡ nhất có thể với đám nữ sinh.
Gã duy trì nụ cười trên môi và lên tiếng hỏi.
“À mà các cậu có biết Luna đi đâu rồi không? Lâu rồi mình không gặp, định kiếm cậu ấy trò chuyện chút đỉnh...”
“Á! Bọn mình vừa thấy cậu ấy xong.”
“Ồ! Các cậu thấy ở đâu vậy?”
Louis tươi rói hỏi lại, thế nhưng ngay khi nghe được câu trả lời, nụ cười trên khuôn mặt gã bỗng vỡ vụn, méo mó thảm hại.
“Ban nãy sau bữa sáng, bọn mình thấy cậu ấy cùng người tên là... Seong Suho? Ra khỏi cổng trường rồi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
