Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2899

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Học viện ma pháp Shutra - 2 - Chương 280 - Học viện ma pháp Shutra (2-15)

Chương 280 - Học viện ma pháp Shutra (2-15)

Sau khi nộp bài, tôi lập tức đi ra phía sân thượng.

“Chà, không khí buổi sáng đúng là khác biệt thật.”

Nhớ lại lần trước đến đây vào lúc ráng chiều, cả không gian nhuộm một sắc vàng rực rỡ, thì nay, sân thượng lại khoác lên mình hai mảng màu đen trắng đan xen, như đang vẫy chào tôi.

Ngôi trường tĩnh lặng đến lạ thường.

Trên đường lên đây, đám trợ giảng gác thi dọc hành lang cứ nhìn tôi với ánh mắt kỳ quặc, nhưng chẳng ai lên tiếng ngăn cản cả.

Vừa đặt chân lên sân thượng, tôi ngả lưng ngồi phịch xuống chỗ “ghế VIP” của mình, vô cùng khoan khoái.

‘Tuyệt cú mèo… Mùa thi là sướng nhất.’

[May là đề thi ra y chang những gì Hắc Hoàng Đạo cung cấp.]

Những câu hỏi trong bài thi.

Để chắc ăn, tôi đã rà soát lại toàn bộ đề thi, cố bới lông tìm vết xem có lỗi sai nào không, nhưng tìm mỏi mắt cũng chẳng thấy.

Những câu hỏi mà Hắc Hoàng Đạo đưa cho tôi được bê nguyên xi vào đề thi, không sai lấy một dấu phẩy.

Có điều, đề thi thì không sao, nhưng cái thái độ của tôi thì lại hơi có vấn đề.

[Đằng nào thì cuộc đọ sức với Louis cũng chỉ dựa trên điểm số mà thôi. Tôi không hiểu tại sao anh cứ phải giải bài nhanh đến vậy.]

‘Sĩ diện đấy….’

[Vì sĩ diện của anh sao?]

‘Không… Không phải của tôi, mà là của Louis.’

Vụ cá cược với Louis đâu chỉ phân thắng bại qua bài thi lý thuyết.

Nó còn bao gồm cả thực hành nữa.

Nếu bây giờ tôi có thắng hay hòa ở phần lý thuyết đi chăng nữa, mà lỡ sang phần thực hành bị đánh bại một cách áp đảo thì mấy cái điểm tuyệt đối bây giờ cũng coi như vứt xó.

Thế nên, tốc độ giải bài thi lý thuyết chính là phương án bảo hiểm mà tôi cố tình tạo ra.

‘Cứ phải khích tướng liên tục. Đằng nào thứ Năm, thứ Sáu mới thi Thuộc tính Phụ và Thuộc tính Chính mà. Phải bào mòn dần cái lòng tự tôn của hắn ta từ giờ cho đến lúc đó.’

Những môn thi từ nay cho đến thứ Tư chẳng có chút trọng lượng nào trong tổng điểm số cả.

Trong khoảng thời gian đó, tôi định sẽ liên tục khích tướng, khiến tinh thần của hắn ta khủng hoảng đến mức cực đại khi bước vào những môn thi quan trọng nhất là Thuộc tính Chính và Thuộc tính Phụ.

Dù không rõ Louis có sập bẫy hay không, nhưng với một kẻ coi sĩ diện quan trọng hơn cả mạng sống như hắn ta thì khả năng thành công là rất cao.

[…Đúng là dù có bị nghi ngờ, nhưng để giành chiến thắng thì cách đó có vẻ cũng ổn.]

‘Thêm nữa, nếu Luna nhận ra năng lực của tôi thì độ hảo cảm chắc chắn cũng sẽ tăng vùn vụt.’

Nghe thì trẻ con thật, nhưng tôi tin chắc cách này sẽ mang lại hiệu quả.

Chưa có bảng điểm ngay lúc này đâu, nhưng một khi nó được công bố thì chắc chắn vẻ mặt của thằng nhãi Louis sẽ đặc sắc lắm cho xem.

[Dù nhìn chung tình hình đang rất khả quan, nhưng tôi chỉ e là sau này có thể họ sẽ quy chụp anh gian lận.]

‘Thà cứ thắng trước đã rồi tính tiếp, còn hơn là thua cược đúng không?’

[…Tôi hiểu rồi. Dẫu vậy, để đề phòng bất trắc sau này, anh nên hạn chế sử dụng Enel thì hơn.]

‘Ừ, tôi biết rồi.’

Gã đó lải nhải làm phiền tôi bao lâu nay, giờ tôi muốn cho hắn nếm mùi đau khổ một trận ra trò, nhưng nếu tôi mà dính chấu thì rắc rối to.

Dù bụng bảo dạ phải cẩn thận, nhưng cứ mường tượng ra khuôn mặt của Louis là tôi lại thấy khoái chí.

‘Đợi đến lúc có điểm, ông đây sẽ mỉa mai mày một trận cho nhớ đời.’

Nghĩ vậy, tôi ôm bụng cười khúc khích.

Trái ngược với cảnh hoàng hôn tĩnh mịch thường thấy, dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, tôi bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.

‘Oáp… Armonia, bao lâu nữa thì thi môn tiếp theo?’

[Còn khoảng 1 tiếng 30 phút nữa.]

‘Để tôi chợp mắt một lát.’

Tôi nhắm nghiền mắt lại, thỏa sức tưởng tượng xem sắp tới sẽ sỉ nhục thằng nhãi Louis bằng cách nào, rồi mỉm cười chìm vào giấc ngủ.

..

..

“Anh thảnh thơi quá nhỉ.”

“Hửm? À, em đến rồi à?”

Đưa tay dụi mắt cho tầm nhìn rõ hơn, tôi cất lời hỏi chủ nhân của giọng nói đó.

“Thi tốt chứ?”

“…Anh còn mặt mũi mà hỏi vậy sao?”

Luna điềm nhiên ngồi xuống cạnh tôi, bắt đầu bài thuyết giáo.

“Rốt cuộc tại sao anh lại làm như vậy?”

“Làm gì?”

“Còn làm gì nữa…. Sao anh không chịu làm bài đàng hoàng mà lại bỏ ra ngoài thế.”

Tôi lấy tay che miệng, ngáp một cái rõ to, còn Luna thì vẫn kiên nhẫn đợi câu trả lời của tôi.

Ngáp xong, tôi âu yếm nhìn Luna, trong khi cô ấy vẫn trừng mắt nhìn tôi với vẻ mặt cau có.

“Chẳng phải anh đã hứa là sẽ thắng sao?”

“Thì đúng vậy. Chắc chắn phải thắng chứ.”

“Thế sao anh lại….”

Luna nhìn tôi chằm chằm đầy vẻ thất vọng, còn tôi mở to mắt, nhìn vào hư không và cất tiếng.

“Thuộc tính Hỏa. Tuy không có ưu điểm nào vượt trội, nhưng lại vô cùng hiệu quả nhờ không có nhược điểm chí mạng. Thuộc tính Thủy, khả năng vận dụng đa dạng….”

“…? Tự dưng anh nói cái gì….”

“…có lợi thế là tiêu tốn ít ma lực. Thuộc tính Phong….”

Bỏ ngoài tai lời Luna, tôi cứ thao thao bất tuyệt đọc một mạch.

Ban đầu, Luna nhìn tôi như sinh vật lạ, nhưng rồi nét mặt cô ấy dần nghiêm túc lại, chăm chú lắng nghe từng lời tôi thốt ra.

Không thừa thãi nửa chữ, tôi đọc lại y đúc đáp án mình vừa viết cho Luna nghe.

Từ những câu hỏi tự luận cơ bản cho đến những bài toán cần các công thức phức tạp, tôi sắp xếp các câu trả lời theo thứ tự và đọc thuộc làu làu.

Cứ thế, tôi xổ ra toàn bộ đáp án cho đến tận những giây phút cuối cùng một cách trôi chảy.

“Kết quả suy ra từ những dữ liệu đó là, nếu làm tròn ta sẽ có 48 ma áp và 7483 ma lực.”

“Chỉ số cuối cùng… anh có thể đọc lại một lần nữa được không?”

“48 ma áp và 7483 ma lực.”

“….”

Luna khép mắt lại, chìm vào dòng suy nghĩ trầm ngâm.

Mãi đến lúc này tôi mới rảnh rỗi quay đầu lại nhìn cô ấy.

Nãy giờ bận vắt óc nhớ lại đáp án nên chẳng tâm trí đâu mà ngắm nhìn.

“Sao nào? Đủ sức thuyết phục em chưa?”

“Làm sao… trong một khoảng thời gian ngắn như vậy anh có thể….”

“Nhờ em cả đấy.”

“…Vâng?”

Tôi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc bạch kim của Luna và mỉm cười.

“Lúc nãy lướt qua bài thi, tự dưng những kiến thức em dạy cho anh ùa về như thác đổ. Cảm ơn em nhé.”

“….”

Luna trầm ngâm một lúc, rồi khẽ vòng tay ôm lấy tay tôi, tựa đầu vào bờ vai tôi thầm thì.

“Có vẻ như ở bên anh Suho, lúc nào em cũng phải lo nơm nớp ấy nhỉ.”

“Haha… Anh sẽ cẩn thận hơn.”

Tôi cười xòa, tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi quý giá bên Luna.

..

..

Thật tình thì tôi cũng lo ngay ngáy.

Lỡ cái thằng ôn con đó giở chứng đòi hủy kèo thì coi như kế hoạch vò nát lòng tự tôn của nó của tôi thành công vang dội, thế cũng gọi là thu bộn tiền. Nhưng nhỡ học viện khép tôi vào tội gian lận thì coi như đệ đơn phá sản luôn.

Có điều, thời gian đã trôi qua thì làm sao vớt vát lại được.

‘Giá mà lúc này có thằng chó Han Yeoreum ở đây thì mình tự sát rồi hồi quy cho tiện…’

[….]

Phải chi tạo được một bản sao của Han Yeoreum, nhốt nó lại ở đây rồi lúc nào cần thì lôi ra giết, thế có phải nhàn nhã biết bao nhiêu không….

Thiệt tình, cái thằng chả được tích sự gì.

‘Đừng bảo là bắt tôi thi lại đấy nhé? Thế thì rách việc lắm.’

[Tôi đã thông báo cho Hắc Hoàng Đạo rồi… nhưng như đã nói, vấn đề nằm ở Hiệu trưởng.]

‘Nhưng ngẫm lại thì ông ta cũng chưa làm trò gì với tôi cả….’

Đành rằng nếu Hiệu trưởng có ác cảm với tôi, ông ta đã đuổi thẳng cổ tôi thay vì chỉ đình chỉ học.

Và có thể ông ta đã lén lút dàn xếp đề thi sau lưng Hắc Hoàng Đạo cũng nên.

[Chuyện đó là không thể nào.]

‘Sao lại không? Lỡ ông ta lấy tay che lại rồi lén lút viết đề thi thì sao.’

[…Khái niệm che giấu không hoạt động như vậy đâu. Anh cứ thử nghĩ về mối quan hệ giữa tôi và anh là hiểu.]

‘Như kiểu nhìn lén á?’

[….]

Ơ kìa? Chẳng phải cô đang nhìn lén tôi sao?

Armonia đang nhìn lén… à không, cô ấy theo dõi tôi sát sao và giám sát mọi hành tung của tôi mỗi ngày.

Dù tôi có lén lút làm gì thì cũng phải chia sẻ tầm nhìn với Armonia, vậy nên có muốn giấu cũng chẳng giấu nổi, cấu trúc nó là như thế.

Hắc Hoàng Đạo và Thánh Điện cũng vậy.

Hơn nữa, nghe đâu Hắc Hoàng Đạo và Thánh Điện khác với phe chúng ta, họ có khả năng đọc được phần nào ý chí của nhân vật chính mà họ thao túng.

Dù không thể đọc thấu mọi suy nghĩ trong đầu, nhưng họ cũng chia sẻ cái tôi ở mức độ cảm nhận được lờ mờ.

Khi Hiệu trưởng tức giận, người thao túng phía Hắc Hoàng Đạo cũng cảm thấy như đang tức giận.

Tóm lại, đó không phải là một cấu trúc mà muốn giấu là giấu được hoàn toàn.

[Từ cảm xúc đó, Hắc Hoàng Đạo cảm nhận được sự bất ổn, và cả những hành vi mờ ám, đó là những gì họ báo lại.]

‘Chẳng lẽ vì ông ta có hứng thú với tôi chăng?’

Trước đây, Ma vương cũng từng vô cùng tò mò về sự tồn tại của tôi, dù lý do thì khác nhau.

Cứ nghĩ có khi nào do tôi là người đến từ thế giới khác nên mới gây hứng thú cũng nên.

[Vấn đề là, ngay cả sự thật đó ông ta cũng không chịu trả lời đàng hoàng. Anh phải cẩn thận đấy.]

‘Cứ nhất quyết giữ im lặng à….’

Tôi vừa lẩm bẩm trong bụng vừa nguệch ngoạc viết bài thi.

[Anh Suho, Louis đang làm đến trang cuối cùng rồi.]

‘Okay.’

Tôi căn đúng thời gian, ngay trước khi tên Louis giải xong trang cuối, tôi đã hoàn thành toàn bộ bài và mang đề thi lên bục nộp.

Lần này người nhận bài thi của tôi vẫn là Sonya.

“…Em làm bài tốt chứ?”

“Dạ tốt ạ.”

Khác với khuôn mặt rầu rĩ ban nãy, cô ấy tươi cười nhận lấy bài thi của tôi và cẩn thận sắp xếp lại.

“Em vất vả rồi. Chúc em ngày mai cũng thi thật tốt nhé.”

“Em cảm ơn.”

Quay gót rời đi, tôi không quên nháy mắt với Louis, kẻ đang ném cái nhìn nảy lửa về phía tôi.

‘Chà chà… Từ đây nhìn rõ cả mạch máu nổi cộm trên trán nó kìa. Armonia.’

[Vâng.]

‘Quay lại video cảnh đó cho tôi.’

[Tôi hiểu rồi.]

Tôi cười tủm tỉm, vẫy tay chào cái mạch máu đang co giật tuyệt đẹp trên trán Louis rồi ung dung bước ra khỏi lớp.

..

..

Ngồi trên sân thượng cùng Luna, tôi thao thao bất tuyệt đọc thuộc lòng toàn bộ đáp án của mình cho cô ấy nghe.

Tập trung một hồi, Luna khẽ đưa tay che miệng, thì thầm.

“Y chang nhau.”

“May thật. Giống y hệt đáp án của em thì coi như đúng hết rồi.”

“…Chắc ngược lại mới đúng chứ? Em nghe đáp án của anh Suho xong mới cảm thấy nhẹ nhõm đấy?”

Tôi bật cười thích thú, đưa mắt nhìn quanh sân thượng.

Đám học viên đang xôn xao bàn tán về bài thi ngày hôm nay.

Và lẫn trong số đó có cả những học viên cùng lớp với tôi.

Thi thoảng họ lại liếc nhìn tôi và Luna, có vẻ như đang rầm rì bàn tán chuyện của chúng tôi.

Tôi bảo với Luna.

“Em qua đó nói chuyện với bạn bè một lát đi.”

“…Anh Suho, hay anh thử kết bạn với ai đó xem sao?”

Lời đáp trả sắc lẹm đấy….

Nhưng dễ gì tôi nhượng bộ.

“Hoàn cảnh của anh bây giờ đâu có thích hợp để kết bạn. Hơn nữa, bạn bè mà em khó khăn lắm mới làm quen được lại vì anh mà xa lánh em thì phiền lắm.”

“…Chẳng phiền chút nào đâu.”

“Nói chung là em cứ ra trò chuyện với họ đi. Anh về ký túc xá đây.”

“Thế không ôn thi sao?”

“Từ giờ anh sẽ tự ôn thi trong ký túc xá. Nên em cũng ôn thi cùng bạn bè đi nhé.”

Trông thì có vẻ phũ phàng, nhưng tôi quyết định phải giữ thái độ cứng rắn.

Tôi thì một mình cũng chả sao, nhưng tôi lo những người bạn mà Luna cực khổ lắm mới kết giao được lại đâm ra xa lánh cô ấy vì tôi.

Ngồi yên tại chỗ, Luna ngước nhìn tôi, chu mỏ càu nhàu.

“…Người xấu.”

“Lát tối chúng ta cùng ăn cơm nhé.”

“Hứ… Em biết rồi.”

Nghe tiếng hừ lạnh của Luna, tôi mỉm cười và rảo bước về phía ký túc xá.

***

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã đến thứ Năm, tất cả học viên đang chuẩn bị bước vào bài kiểm tra Thuộc tính Phụ.

Trong lúc mọi người đang rôm rả bàn luận về những bài thi đã qua và bài thi sắp tới, cánh cửa phòng học bật mở, thu hút sự chú ý của toàn bộ học viên.

Người bước vào là Louis.

Vừa thấy hắn ta, đám nữ sinh vốn hâm mộ hắn đã ùa tới hỏi han không ngớt.

“Louis! Cậu không sao chứ?”

“Ừ… Tớ không sao.”

“May quá… Bọn tớ lo lắm đấy. Ngày nào cậu cũng bị gọi lên làm bọn tớ cứ thấp thỏm, chuyện giải quyết êm xuôi chưa vậy?”

“À, ừ… Giải quyết ổn thỏa cả rồi. Các cậu đừng lo.”

Louis nở nụ cười gượng gạo rồi quay về chỗ ngồi của mình.

Đám nữ sinh kia cũng bám gót theo hắn như bầy chim non theo đuôi chim mẹ.

Những ngày qua, ngoại trừ thời gian làm bài thi, Louis đã dành trọn cả ngày để nghe các giáo sư trách mắng và suy ngẫm về lỗi lầm của mình.

Họ chất vấn đủ điều, từ lý do không trở về trường, cho đến việc lợi dụng thân phận để lừa dối đội vệ binh của Shutra… moi móc không sót một chi tiết nào.

May mà sự việc không bị xé ra to, nhưng từ thứ Hai cho đến thứ Tư, cứ thi xong là Louis lại bị gọi lên phòng kỷ luật ngồi viết bản kiểm điểm đến tận giờ đi ngủ mới được tha.

‘Mẹ kiếp… Tại sao mình lại phải chịu đựng cái cảnh đối xử này chứ….’

Những lời răn đe và nhục mạ như thế này, trước nay chỉ có cha mẹ Louis mới dám làm.

Với một kẻ từ bé đến lớn chưa từng nếm mùi trách phạt từ người ngoài như Louis, việc phải ngồi viết bản kiểm điểm quả là một nỗi sỉ nhục ngàn đời không thể tẩy xóa.

Chẳng may thay, vụ việc này chưa bị phanh phui ra ngoài.

‘Cũng may là không bị ghi vào học bạ như kiểu đình chỉ học. Nếu lỡ để lại “vết nhơ” trong hồ sơ, về nước chắc cha mình tẩn mình thừa sống thiếu chết mất….’

Cứ nghĩ đến phụ mẫu là hắn ta lại rùng mình, bỗng nhiên có một bóng người đến gần, tỏa ra khí tức quen thuộc.

Luna đứng trước mặt Louis, nhìn hắn với vẻ mặt lo lắng, cất tiếng hỏi han.

“Louis, cậu ổn chứ?”

“Ừ… Tớ không sao.”

Sự quan tâm của Luna vừa khiến Louis khấp khởi vui sướng, nhưng cũng nhen nhóm trong lòng hắn sự hổ thẹn.

Lúc nào hắn cũng muốn khoe ra bộ mặt hoàn hảo nhất, thế mà từ lúc nào chẳng hay, hắn toàn phơi bày những dáng vẻ mất mặt trước Luna, giờ thậm chí hắn còn chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cô.

Dẫu vậy, Louis cho rằng đây chính là cơ hội trời cho.

Cố nặn ra một nụ cười thật tươi, Louis hỏi Luna.

“Luna, cậu làm bài tốt không?”

“Tớ cũng cố gắng hết sức rồi. Cơ mà phải đợi kết quả mới biết được….”

“Haha… Nếu là cậu thì dư sức lọt top 5 thôi.”

“Ai mà biết được….”

Luna nở nụ cười gượng gạo, cúi xuống nhìn Louis.

Nhìn thấy dáng vẻ ấy, lòng Louis trào dâng một cảm giác bình yên, hắn tiếp tục câu chuyện.

“Luna này… còn tên kia thì sao?”

“….”

Luna thừa biết cái “tên kia” mà Louis nhắc đến là ai.

Louis liếc nhìn Seong Suho đang ngồi ở phía sau, Luna vẫn mím chặt môi, cứ thế trân trân nhìn hắn.

Vài ngày qua, tinh thần của Louis đã tồi tệ sẵn, nay vì Seong Suho mà thể trạng cũng tuột dốc không phanh.

Môn nào cũng vậy, Seong Suho lúc nào cũng nhanh chân nộp bài trước hắn ta.

Cứ mỗi lần Louis chuẩn bị hoàn thành bài thi, Seong Suho lại như đi guốc trong bụng hắn, nộp bài chuồn trước để trêu tức Louis.

(Đồ rùa bò….)

(Hừ, dù sao thì cũng chẳng làm đàng hoàng…)

(Đồ rùa bò.)

(Thằng chó này….)

(Đồ rùa bò.)

(Mẹ kiếp….)

(Đồ. Rùa. Bò.)

Chỉ với ba chữ ngắn ngủi, Seong Suho liên tục khiêu khích Louis, khiến hắn ta giờ đây hễ nghe đến ba chữ đó là lại ám ảnh muốn phát điên.

Ngay cả lúc ngồi viết bản kiểm điểm, ba chữ đó vẫn cứ văng vẳng trong đầu hắn.

Đồ rùa bò.

Nó lại vang lên trong tâm trí Louis, hắn siết chặt hai bàn tay, run rẩy nhìn chằm chằm Seong Suho.

Seong Suho bắt gặp ánh mắt của Louis, mỉm cười rạng rỡ, mấp máy môi.

-Đồ rùa bò.-

Rắc rắc….

Louis nghiến răng trèo trẹo, khuôn mặt giật giật vì phẫn nộ.

Nhìn dáng vẻ đó của Louis, Luna lên tiếng.

“Louis… Hay là bây giờ cậu hủy vụ cá cược đó đi….”

“Không, tớ không định hủy đâu.”

Thấy vẻ mặt sầu não của Luna, Louis nhếch mép cười đắc chí.

‘Dù Luna có cầu xin thế nào đi nữa, mình tuyệt đối không rút lại lời cá cược đâu. Nhất định mình phải thắng kỳ thi này để rửa nhục cho bằng sạch.’

Trong lúc Louis đang âm thầm thề độc trong đầu thì.

Đám nữ sinh bên cạnh bắt đầu nhìn sắc mặt hắn và to nhỏ với nhau.

“Nhưng mà… Cậu ấy làm bài ổn thật chứ?”

“Thì đấy… Nghe bảo cậu ấy làm bài siêu đỉnh luôn….”

“Cũng có lời đồn vì đề dễ quá nên cậu ấy mới ra sớm mà….”

Lắng nghe những lời xầm xì của đám nữ sinh, Louis nhíu mày, dỏng tai lên hóng hớt.

Chủ đề bàn tán của bọn họ toàn xoay quanh việc lo lắng cho Louis, nhưng đồng thời lại khen ngợi Seong Suho hết lời.

‘Nói cái quái gì không biết….’

Dù nghĩ thế nào cũng thấy thật vô lý.

Làm sao một kẻ bị đình chỉ học chẳng màng đến việc ôn luyện, lúc nào cũng nộp bài sớm hơn hắn lại có thể đạt được điểm số cao cơ chứ.

Dù vậy, hắn vẫn cố kìm nén.

‘Hừ… Đúng là đám ngốc dễ dãi, thảo nào lại bị mấy lời đồn vớ vẩn dắt mũi.’

Louis lắc đầu ngao ngán, định bụng ngó lơ những lời bàn tán ấy.

Thế nhưng, có những lời lọt vào tai khiến hắn không tài nào nhẫn nhịn nổi.

“Giả sử điểm của người đó mà cao thật, rồi đánh bại Louis thì sao nhỉ?”

“Thì nếu điểm cao hơn Louis, mà lại còn giải bài nhanh hơn thì….”

“Giải chậm cũng đâu phải là xấu. Chỉ cần điểm cao thì giải chậm cũng có sao….”

Lời bàn tán của đám nữ sinh hòa cùng giọng nói của Seong Suho lại vọng về trong tâm trí Louis.

Đồ rùa bò!

Rầm!

Một tiếng đập bàn chát chúa vang lên từ phía Louis, khiến không chỉ đám nữ sinh mà toàn bộ học viên trong lớp đều đổ dồn ánh mắt về phía hắn ta.

Sau một hồi thở hồng hộc, Louis với khuôn mặt đỏ bừng gượng gạo nở nụ cười, lên tiếng.

“Haha… Xin lỗi nhé…. Tự nhiên tớ nhớ ra chuyện khác nên….”

“Bọn, bọn tớ xin lỗi….”

“Không sao, người phải xin lỗi là tớ mới đúng.”

Vầng trán đỏ ửng của Louis giật giật, lườm nguýt Seong Suho đang ném cho mình ánh nhìn đầy mỉa mai, hắn thầm nghĩ trong bụng.

‘Kiểu gì điểm số cũng là một chiến thắng áp đảo thôi. Tên đó không thể nào thi tốt được. Lần này nhất định mình sẽ…’

Louis cắn chặt môi, trừng mắt lườm Seong Suho một cách đầy hận thù.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!