Chương 276 - Học viện ma pháp Shutra (2-11)
Thịch….
Một xấp tài liệu dày cộp được đặt phịch xuống bàn cùng lúc, truyền một luồng rung động tinh vi qua chân bàn lan ra khắp phòng.
Và bầu ngực của người phụ nữ vừa đặt xấp tài liệu đó xuống cũng rung lên bần bật.
“Phù… Tạm thời chừng này chắc là đủ rồi nhỉ?”
Sonya lẩm bẩm, thả phịch người xuống ghế như thể kiệt sức.
Đó là khoảnh khắc công tác chuẩn bị cho kỳ đánh giá phó giáo sư đã hoàn tất.
“Trước mắt thì kỳ đánh giá đầu tiên đã chuẩn bị ổn thỏa… Không biết vòng hai sẽ diễn ra thế nào đây. Lâu lắm rồi mới có cảm giác đi thi thế này nhỉ?”
Sonya khép hờ đôi mắt, khẽ mỉm cười.
Con người ai cũng khao khát được bước lên vị trí cao hơn.
Sonya cũng không ngoại lệ.
Cô đã chứng kiến vô số kẻ khi cơ hội đến tay lại không chịu nắm lấy, cứ ung dung tự tại để rồi cuối cùng phải trôi dạt vô định.
Nhìn những kẻ đó, Sonya không hề ghét bỏ, ngược lại còn lấy đó làm bài học để tự vắt kiệt sức mình cố gắng hơn.
“Dù sao thì vòng đánh giá đầu tiên vẫn còn tận hai tuần nữa. Hôm nay về thôi. Phải ăn tối cùng Carl mới được.”
Cô thu dọn bàn làm việc, bước ra khỏi tòa nhà rồi hướng thẳng về phía cổng trường.
Vừa đi, Sonya vừa đưa mắt đảo quanh quan sát các học viên.
Hầu hết học viên hễ chạm mặt Sonya đều lập tức cúi chào, và cô cũng nở nụ cười đáp lễ.
Thế nhưng, đằng sau nụ cười ấy, cõi lòng cô lại chẳng hề nhẹ nhõm chút nào.
‘Mình bị sao thế này. Từ năm ngoái cơ thể đã có những biểu hiện kỳ lạ rồi…’
Bình thường khi tập trung, Sonya thậm chí còn chẳng biết có ai ở xung quanh mình, nhưng hễ dồn hết tâm trí xong và thả lỏng một chút, cô lại cảm nhận được dục vọng dâng trào mạnh mẽ.
Trước khi gặp Carl, cô chẳng mảy may quan tâm đến chuyện yêu đương, và kể cả sau khi kết hôn, cô cũng chưa từng bất mãn vì không thể làm chuyện chăn gối.
Vậy mà từ khoảng năm ngoái, ham muốn thể xác bắt đầu cuộn trào, khiến cô vừa chán ghét bản thân đột ngột thay đổi, vừa phải cắn răng nỗ lực kìm nén.
May mắn là sau khi gặp Seong Suho, tình trạng này đã vơi đi khá nhiều, nhưng để giải quyết triệt để thì không hề dễ dàng.
Nhớ lại lần đầu quấn lấy Seong Suho, ngày hôm đó Sonya đã về nhà và quằn quại trong cảm giác tội lỗi.
Nhưng sang ngày hôm sau, khi đứng trước mặt cậu một lần nữa, mùi hương từ cơ thể cậu tỏa ra, quấn chặt lấy người cô, che lấp hoàn toàn sự tự trách đó.
Mùi hương tỏa ra từ cậu.
Bình thường cô vẫn có thể cắn răng chịu đựng, nhưng hễ ngửi thấy mùi hương ấy, chiếc ổ khóa chốt chặt trong tim cô lại như bị cưỡng ép bẻ tung một cách đầy dị thường.
Chính vì vậy, điều duy nhất Sonya có thể làm lúc này là giữ khoảng cách với cậu.
‘Bây giờ em ấy đang rất tốt với em Luna. Nếu mình xen vào thì sẽ rắc rối to.’
Đối với Sonya, cả Seong Suho và Luna đều là những học trò mà cô vô cùng ưng ý.
Thế nên trong thâm tâm, cô tha thiết muốn chúc phúc cho hai người họ.
Cứ thế cho đến khi ra tới cổng chính, Sonya vẫn không chạm mặt Seong Suho, cô vừa thở phào nhẹ nhõm, lại vừa buông một tiếng thở dài xen lẫn sự tiếc nuối.
Sonya bật cười chua chát, thầm nghĩ.
‘Sao mình lại trở nên ra nông nỗi này cơ chứ…’
Một người luôn sống với niềm kiêu hãnh của kẻ theo đuổi ma pháp như cô, chưa từng tưởng tượng nổi có ngày mình lại sụp đổ chỉ vì nhục dục tầm thường.
Lúc hẹn hò với chồng, cô luôn giữ chừng mực, và kể cả sau khi kết hôn, khái niệm “bất mãn dục vọng” cũng chưa từng tồn tại trong từ điển của Sonya.
Một Sonya như vậy mà giờ đây, hễ có chút thời gian rảnh rỗi là lại nhớ đến một người đàn ông, hiện tượng này đối với cô của hiện tại quả thật không thể nào lý giải nổi.
‘Thôi đừng suy nghĩ vớ vẩn nữa, về thôi. Phải quên chuyện này đi mới được.’
Sonya lắc đầu nguầy nguậy rồi bước tiếp ra cổng.
Và ở chỗ cổng trường….
“Hửm?”
Cô nhìn thấy Louis đang đi đi lại lại với vẻ bồn chồn, đứng ngồi không yên.
‘Lại đúng ngay cái đứa mình không muốn gặp nhất…’
Không phải ngay từ đầu Sonya đã ghét Louis.
Ngược lại, ấn tượng đầu tiên về cậu ta vô cùng tốt đẹp, vượt xa những học viên khác.
Một chàng trai lễ phép, nhiệt huyết….
Nhưng kể từ sự cố cậu ta bất ngờ giở trò ôm ấp lúc hai người nói chuyện riêng, cô không thể nào nhìn cậu ta bằng con mắt thiện cảm được nữa.
Hơn nữa, khi quan sát kỹ cậu ta từ xa, cô cũng chẳng còn cảm giác hạnh kiểm của cậu ta tốt đẹp gì cho cam.
‘Dù sao thì chuyện lần trước cũng đã coi như không có gì rồi.’
Nghĩ vậy, Sonya bước tới gần Louis và cất tiếng hỏi.
“Em làm gì ở đây vậy?”
“Hự… A, em chào Giáo sư Sonya.”
Khác với vẻ bảnh bao thường ngày, Louis lúc này râu ria lởm chởm, hốc mắt sâu hoắm.
“Trông em có vẻ bồn chồn, có chuyện gì sao?”
“Dạ, chuyện là….”
Louis đắn đo một hồi, rồi thở dài, khó nhọc mở lời.
“Em nghe nói Luna đã xin ngủ ngoài, nên em thấy hơi bất an ạ.”
“Ngủ ngoài sao….”
Không phải xin ra ngoài một lát, mà là ngủ ngoài qua đêm. Sonya lập tức nắm bắt được tình hình.
‘Chắc học viên Seong Suho cũng đi cùng rồi. Thảo nào cậu ta lại lo lắng đến vậy. Nhưng mà… Vậy thì bản thân cậu ta cũng chỉ cần xin giấy ra ngoài hoặc giấy ngủ ngoài là đi được mà?’
Mang theo sự thắc mắc đó, Sonya hỏi lại, và Louis buông một tiếng thở dài não nề đáp.
“Hôm nay Giáo sư phụ trách của em không cho phép ạ….”
“…?”
Hóa ra Louis vì quá lo cho Luna nên đã định xin giấy ra ngoài, và đã tìm đến trợ giảng để xin phép.
Trợ giảng phụ trách thì đồng ý, nhưng giáo sư ngồi cạnh đó lại lập tức lắc đầu từ chối.
“…Lạ nhỉ. Nếu em có điểm thưởng thì không có lý do gì giáo sư lại không cho phép cả….”
“Dạ, chuyện là… Lần trước Giáo sư bảo thái độ trong lớp của em có vấn đề, nên bắt em ở lại học ôn thi….”
“À há….”
Dù có bao nhiêu điểm thưởng đi chăng nữa, một khi giáo sư, mà lại là giáo sư chính thức, đã bảo không được thì coi như hết hy vọng.
Ít nhất là trong ngày hôm nay thì vô phương.
Sonya nhận định đây không phải chuyện cô nên xen vào.
“Học viên Luna không phải là trẻ con, vớ lại toàn bộ khu vực Shutra đều có an ninh tốt chẳng kém gì trong trường đâu. Em đừng lo lắng quá.”
Nói xong, Sonya định quay gót rời đi.
“Giáo, giáo sư Sonya!”
“Sao vậy?”
“Nếu, nếu được….”
Louis cúi gằm mặt, cắn chặt môi, mãi mới nặn ra được một câu.
“Giáo, giáo sư có thể giúp em xin phép ra ngoài một lát thôi có được không ạ?”
..
..
Ác duyên cũng là duyên, cuối cùng Sonya vẫn mềm lòng giúp đỡ Louis.
Cô tìm đến vị giáo sư phụ trách đã bác bỏ yêu cầu ban nãy, lấy lý do trạng thái tâm lý của Louis đang bất ổn để thuyết phục và xin được phép ra ngoài cho cậu ta.
(Em, em sẽ không bao giờ quên ân huệ này. Em cảm ơn giáo sư!)
Louis liên tục ríu rít cảm ơn Sonya rồi cắm cổ chạy tót ra khỏi trường.
Đứng trước căn biệt thự của mình, Sonya buông tiếng thở dài.
“Mình đang làm cái quái gì không biết….”
Sở dĩ cô chấp nhận giúp Louis là vì lòng đố kỵ ẩn sâu bên trong mình.
Nhìn thấy Luna có được mọi thứ và quá đỗi hạnh phúc, khác hẳn với bản thân, Sonya đã vô thức hành động theo cảm tính.
‘Thành phố này đâu có nhỏ bé đến mức học viên Louis có thể dễ dàng tìm ra hai người họ. Mà cho dù có tìm thấy thì chắc cũng chẳng xảy ra chuyện gì to tát đâu.’
Nếu Louis còn chút lý trí, cậu ta sẽ không đời nào gây rối trong thành phố.
Thêm nữa, cậu ta lại là con trai trưởng của gia tộc Brandrup danh giá.
Đáng lý ra cậu ta phải là người cẩn trọng giữ mình nhất, nên cô cũng không quá lo lắng.
‘Nhưng nếu em ấy dám làm trò gì kỳ quặc với học viên Seong Suho thì mình sẽ… Hử?’
Ngay khi vừa bước chân vào khuôn viên biệt thự, Sonya chợt phát hiện có người đang đứng trong vườn.
“…Sao hai người đó lại ở đây?”
Đó chính là Seong Suho và Luna.
***
Sonya khẽ nâng ly rượu vang, buông lời trêu chọc hướng về phía chúng tôi.
“Tôi không ngờ chuyện không cho mượn phòng câu lạc bộ lại khiến hai cô cậu xông thẳng vào nhà tôi thế này đấy.”
“Haha….”
Lúc Sonya về đến nơi thì cũng vừa đến giờ ăn tối, khi đó hai chúng tôi đang mải mê đứng ở ngoài vườn bàn luận về chuyện thi cử.
Thật may là chúng tôi không làm mấy trò sờ soạng vớ vẩn.
Dù tôi và Luna có to gan đến mấy cũng chẳng dám lén lút làm chuyện đó ở nhà giáo sư.
Thực ra, trước khi cô ấy về, tôi đã định rủ Luna đi chỗ khác, nhưng rút cuộc lại trễ nhịp và thế là đụng mặt cô ấy.
Nhờ lời đề nghị của Sonya, Carl cùng với Sonya, và cả tôi với Luna đã có một bữa tối chung ngay bên trong biệt thự.
Nhưng khi ngồi ăn thế này, trong đầu tôi lại bắt đầu dấy lên một nỗi lo.
“À ừm… Giáo sư Sonya này, chúng em dùng bữa cùng cô thế này có sao không ạ? Nhỡ đâu lại có tin đồn không hay về vấn đề rò rỉ đề thi làm ảnh hưởng đến cô thì sao….”
“….”
Sonya nhìn tôi đăm đăm một lúc, rồi khẽ bật cười đáp:
“Em không cần lo chuyện đó đâu. Đề thi là do các giáo sư chính thức ra đề. Kể cả muốn tham gia thảo luận thì ít nhất cũng phải cỡ phó giáo sư. Những người như giáo sư thỉnh giảng hay trợ giảng không được phép động vào đề thi đâu.”
“Vậy thì may quá.”
Thở phào nhẹ nhõm, tôi tiếp tục dùng bữa. Sonya lại nhìn tôi đăm đăm một chốc, rồi mỉm cười và cũng ăn tiếp.
Bữa tối kết thúc, chúng tôi lập tức chuẩn bị quay lại trường.
Nhưng Sonya đã giữ chúng tôi lại, ngỏ ý muốn chúng tôi ngủ lại nhà cô đêm nay.
“Đằng nào cũng lỡ rồi, hai em ngủ lại đây rồi sáng mai cùng tôi đến trường chẳng phải tốt hơn sao?”
“Bọn em ghé thăm đường đột thế này, giờ lại làm phiền thêm nữa thì….”
“Phiền hà gì chứ. Là hai em thì tôi luôn hoan nghênh.”
Cuối cùng, không thể từ chối thành ý của Carl và Sonya, tôi và Luna quyết định ở lại.
Họ sắp xếp phòng cho khách, chia cho tôi và Luna mỗi người một phòng riêng.
Kể ra ngủ lại nhà giáo sư mà hai đứa cắm mặt vào chung một phòng thì cũng không được tự nhiên cho lắm.
“Vậy, hẹn gặp anh vào ngày mai nhé.”
“Ừ, em ngủ ngon.”
Sau khi chia tay Luna, màn đêm chẳng mấy chốc đã buông xuống.
Tôi mặc bộ đồ ngủ pyjama mà người hầu đưa cho, nằm dài trên giường, sung sướng vươn vai lăn lộn.
‘Oaaaa…. Công nhận thoải mái thật.’
Bộ đồ lúc nãy tôi mặc tuy lộng lẫy điểm mười, nhưng hễ đã lộng lẫy thì độ tiện dụng coi như là con số không.
Sự khó chịu đeo bám từ đầu tới chân khiến tôi có cảm giác như đang cõng một quả tạ trên lưng, mệt mỏi rã rời.
Và khi cơ thể cùng tâm trí dần thư giãn, những suy nghĩ vẩn vơ bắt đầu len lỏi vào đầu tôi.
‘….’
[Không được đâu.]
‘…Gì cơ?’
Tôi đã nói câu nào đâu nhỉ?
Rõ ràng là tôi chưa thốt lên lời nào, vậy mà Armonia như đọc thấu tâm can, bắt đầu cằn nhằn xối xả.
[Không phải anh đang định đến chỗ Sonya Friedrich sao?]
‘Cô đúng là ma xó….’
Armonia nói trúng phóc.
Thật ra, đã lỡ ở lại nhà Sonya thế này rồi, tôi cứ nảy sinh cái ý nghĩ muốn lén mò vào phòng cô ấy.
Vốn dĩ Carl đã cho phép, còn Sonya… chắc cũng sẽ đồng ý ở một mức độ nào đó thôi.
Chỉ có điều Luna là một vấn đề, nhưng làm gì có chuyện cô ấy đi lung tung trong nhà người khác khi đang đi ngủ ké chứ.
Khác với tôi, cô ấy là một cô gái tràn đầy sự giáo dưỡng, nhỡ trong nhà có phát ra tiếng động chút xíu thì cô ấy cũng chẳng tò mò đi rình rập đâu.
[Lý do tôi bảo không được là vì muốn tốt cho anh Suho thôi. Tôi cũng cho rằng Sonya Friedrich là một người đáng tin cậy.]
‘Vậy thì có vấn đề gì đâu?’
[Đúng là nếu xây dựng mối quan hệ tốt đẹp, nó sẽ giúp ích rất nhiều không chỉ cho cuộc sống học đường mà còn về mặt tổng thể. Nhưng nếu anh chỉ định lợi dụng cô ấy qua đường rồi bị nắm thóp thì hỏng bét.]
‘Sao lại gọi là lợi dụng chứ….’
Rõ ràng là lúc đó cả Sonya và tôi đều đang tích tụ dục vọng, thêm vào đó lại có chất xúc tác là pheromone nên sự việc mới đi đến bước đó, đây là sự thật.
Nhưng trong quá trình đó, tôi hoàn toàn không hề có toan tính lợi dụng cô ấy.
Chỉ đơn giản là một người phụ nữ tên Sonya, với sự kết hợp hoàn hảo giữa nhan sắc và địa vị, đã tỏa ra một sức hút quá đỗi mãnh liệt.
Còn tôi thì chỉ là kẻ bị cuốn vào sức hút ấy mà thôi….
[Ít nhất cho đến khi có một lớp bảo vệ an toàn, cá nhân tôi vẫn muốn ngăn anh lại.. Xin hãy ghi nhớ rằng nhiệm vụ là ưu tiên hàng đ….]
Đúng lúc Armonia đang tuôn ra những lời cằn nhằn bên tai tôi.
Cộc, cộc, cộc.
‘Uoaaaa~!’
[Anh Suho….]
‘…Biết rồi.’
Déjà vu à? Hình như cảnh này tôi đã từng gặp ở đâu rồi thì phải….
Tôi thầm làu bàu trong bụng, đi ra mở cửa xem đối phương là ai.
“A… Hửm?”
“Em vào một lát được không?”
Đập nát dự đoán của tôi rằng người gõ cửa sẽ là Sonya hoặc Carl, đứng bên kia cánh cửa, đang ngước nhìn tôi lại chính là Luna.
Cô ấy đã cởi bỏ bộ váy dạ hội ban nãy, khoác lên mình một bộ pyjama giản dị cùng đôi dép đi trong nhà.
Một bộ pyjama lụa màu xanh thiên thanh kín đáo không hở chút da thịt, kết hợp với đôi dép vải linen khoe trọn cổ chân nhỏ nhắn.
[Anh Suho, đến lúc anh phải trả lời rồi đấy.]
Bình thường tôi chỉ quen nhìn thấy một Luna luôn chỉn chu kín cổng cao tường, giờ đột nhiên thấy cô ấy thả lỏng thế này, tôi bất giác đứng hình, hồn vía lên mây.
Thấy Luna đứng ngượng nghịu ngoài cửa, tôi luống cuống nghiêng người, vội vàng vẫy tay mời cô ấy vào.
“À, anh xin lỗi! Em vào đi.”
“Cảm ơn anh.”
Luna mỉm cười, mái tóc mềm mại cọ vào lớp áo lụa khẽ tung bay, cô nhẹ nhàng bước vào phòng tôi.
Vừa bước vào, thấy tôi cứ nhìn chằm chằm không chớp mắt, cô ấy khẽ làm nũng, hờn dỗi hỏi:
“Có phải vì em mặc đồ đơn sơ quá nên anh mới làm ra vẻ mặt đó không? Lúc ngủ em cũng chỉ mặc đơn giản thế này thôi.”
“Không phải đâu….”
“…?”
Tôi gãi gãi đầu, lên tiếng:
“Tại em đẹp quá đấy….”
“…Bộ đồ này á?”
Luna nhíu mày, đáp lại với vẻ chẳng mấy bận tâm.
“Đây chỉ là đồ ngủ bình thường thôi mà?”
“Em mặc gì cũng thấy đẹp hết.”
“…Anh đúng thật là.”
Luna bật cười khúc khích, rồi vươn tay chỉ về phía chiếc bàn ăn trong phòng.
“Chúng ta ngồi nói chuyện được không?”
“Tất nhiên rồi.”
Tôi kéo ghế cho Luna ngồi, sau đó cũng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, trìu mến nhìn cô ấy.
Luna đã thu lại nụ cười ban nãy, cô ấy chìm vào im lặng như đang vướng bận điều gì.
Đợi một lúc, cảm thấy nếu cứ thế này câu chuyện sẽ chẳng đi đến đâu, tôi bèn lên tiếng hỏi.
“Có chuyện gì vậy em?”
“Ừm….”
Luna làm vẻ mặt như đã hạ quyết tâm, từ từ mở lời.
“Em nghe chuyện rồi. Chuyện về ngài Carl và giáo sư Sonya.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
