Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Học viện ma pháp Shutra - 2 - Chương 272 - Học viện ma pháp Shutra (2-7)

Chương 272 - Học viện ma pháp Shutra (2-7)

‘Ui chà... Không ổn rồi. Phải đi chợp mắt một lát mới được.’

Đôi mắt trĩu nặng vì cơn buồn ngủ, tôi khó nhọc cố nhìn về phía trước và tiến thẳng đến phòng câu lạc bộ.

Quả thực tôi đã ngủ một giấc vô cùng êm ái trên phi thuyền.

Đáng lẽ ra chỉ cần chỉnh tốc độ chậm lại khoảng 0,1 lần rồi ngủ là được, nhưng theo lời khuyên của Armonia, tôi đã neo hạm đội lại tại hành tinh nơi có lục địa Illunia, đặt tốc độ thành 0,01 lần và thảnh thơi đánh một giấc.

Tôi đã được ngủ đẫy giấc.

Vấn đề là lối sinh hoạt của tôi cũng chẳng hề thoải mái cho cam.

Nếu môi trường lý tưởng của một người là thức 16 tiếng và ngủ 8 tiếng, thì cái kiểu của tôi lại là thức trắng 24 tiếng rồi ngủ vùi hơn 10 tiếng.

Dĩ nhiên so với kiểu thức thức trắng ngu ngục như Louis, thì giấc ngủ của tôi vẫn là một giấc ngủ tuyệt đẹp được bảo vệ nhân quyền đàng hoàng. Nhưng cái kiểu sinh hoạt đảo lộn tùng phèo này cũng khiến cơ thể tôi bắt đầu tích tụ sự mệt mỏi.

[Dù vậy anh cũng nên ăn tạm chút gì đó cho lót dạ chứ?]

‘Cô dùng Enel làm cho tôi mấy cuộn kimbap đi. Ăn xong chắc tôi phải đi ngủ luôn.’

Vừa bước vào phòng câu lạc bộ, tôi vội lót dạ bữa nhẹ, ngồi gục xuống bàn và chìm vào giấc ngủ.

Đang lúc say sưa tận hưởng giấc ngủ trưa ngọt ngào, tôi bỗng cảm thấy có ai đó đang ôm lấy cánh tay mình cùng một sức nặng đè lên vai.

“Hửm?”

“...”

Khi tôi bừng tỉnh và mở mắt ra, đập vào mắt tôi là hình ảnh Luna đang nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay tôi, tựa đầu lên vai và ngủ với hơi thở đều đặn.

‘Em ấy đến từ lúc nào thế nhỉ...’

[Khoảng một tiếng trước.]

‘Chắc tôi cũng ngủ say lắm rồi mới không biết gì sất.’

Dù có buồn ngủ đến mấy mà vừa khoanh tay vừa thẳng lưng ngủ thì cũng chỉ là ngủ nông, chỉ cần có một động tĩnh nhỏ xung quanh cũng đủ để tỉnh giấc. Vậy mà suốt một tiếng đồng hồ tôi chẳng hề có chút phản ứng nào, xem ra tôi cũng đã thấm mệt thật rồi.

Tôi cứ giữ nguyên tư thế đó, không nhúc nhích, chỉ mải mê ngắm nhìn dáng vẻ Luna đang gối đầu lên vai tôi ngủ ngoan hiền.

Giờ mới có cơ hội nhìn kỹ thế này...

‘Ngực khủng thật đấy...’

[...]

Dù nghe có vẻ hơi dung tục, nhưng khi bình tĩnh nhìn từ trên xuống dưới thế này, tôi mới có thể cảm nhận rõ ràng.

Thật may vì Luna xuất thân quý tộc và có thực lực.

Nhỡ đâu cô ấy chỉ là thường dân với thực lực tầm trung, thì rất có khả năng đã bị đám nữ sinh tẩy chay ngay lập tức.

Lý do chính là đàn ông.

Lúc này đây, nhờ vẻ ngoài và phong thái đầy khí chất quý tộc, Luna đang tỏa ra một loại hào quang khiến đám con trai xung quanh không dám dễ dàng tiếp cận.

Thêm vào đó, việc cô ấy không có nhiều tiếp xúc với Louis cũng giúp tránh được việc tạo ra cảm giác tự ti cho đám nữ sinh.

Vì hay lén lút gặp gỡ tôi thế này, nên cô ấy cũng chẳng mang tiếng lẳng lơ câu dẫn đàn ông, từ đó có thể duy trì mối quan hệ hòa nhã, thân thiết với các bạn nữ khác.

Quả là một điều may mắn.

Tôi thì có bị tẩy chay hay gì thì cũng quen thói tận hưởng sự cô độc rồi, nhưng Luna đâu cần phải giống tôi.

Khi đang mải mê suy nghĩ, tôi bỗng nhận thấy mái tóc của Luna hơi rối.

Tôi nhẹ nhàng nhấc cánh tay bên kia lên, cánh tay không bị Luna ôm lấy, rồi từ từ di chuyển bàn tay về phía mái tóc của cô.

Điểm đến là mái tóc rối bời.

Nhưng...

Mềm mại...

‘Ngực đỉnh vãi...’

[...]

Trong vô thức, tôi đã dùng ngón tay ấn nhẹ vào bầu ngực của Luna và thầm cảm thán.

Đang lúc mải ấn ấn rồi xuýt xoa, thì một lực giáng nhanh như chớp từ bàn tay Luna đã đánh mạnh vào cánh tay tôi.

Bốp!

“Á da!”

“Anh đúng là chuyên gia phá hoại bầu không khí đấy.”

“Em tỉnh rồi à?”

Luna vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt tay tôi, mang vẻ mặt sắc sảo ngước lên nhìn tôi chằm chằm.

“Em tỉnh từ nãy rồi. Cứ tưởng trong cái bầu không khí lãng mạn này thì bàn tay anh sẽ không trượt xuống dưới cơ đấy.”

“Haha...”

Hóa ra cô ấy cũng nhìn thấy bàn tay đang hướng về phía mái tóc bỗng chuyển hướng đột ngột xuống dưới.

Tôi gãi đầu bằng bàn tay đang ngượng ngùng rồi nói.

“Anh thấy tay mình cứ như bị ma lực hút về hướng đó ấy...”

“Không biết nói dối thì thôi đi.”

Luna bật cười khúc khích, buông thõng tay ra, ngồi đàng hoàng lại và bắt đầu vuốt lại tóc.

Tôi dựa người vào Luna, lúc này đang mải vuốt tóc, và thầm thì bên tai cô ấy.

“Bây giờ chúng ta làm luôn được không?”

“...Sắp đến chiều tối rồi đấy. Tí nữa anh lại định ra thư viện chứ gì?”

Luna không thẳng thừng từ chối.

“Đúng vậy. Hôm nay anh cũng định ra đó.”

“Vậy thì anh lại mệt thêm đấy. Ráng nhịn đi. Ư...”

Tôi nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Luna, hà hơi vào gáy.

“Lỡ như nhịn còn khó chịu hơn thì sao?”

“Khó nhịn lắm à?”

“Mấy ngày nay cứ để em bên cạnh mà không làm gì, anh thực sự rất khổ sở đấy.”

“...Vậy thì hết cách rồi.”

Tuy bề ngoài Luna tỏ ra như thể đành chịu phải chiều lòng, nhưng rõ ràng trong thâm tâm cô ấy cũng đang rất khao khát.

Dù đang trúng pheromone mà vẫn cố gắng chống cự để chỉ dạy bài vở cho tôi, nhìn qua thôi cũng đủ thấy Luna là một người phụ nữ tuyệt vời đến nhường nào.

Và bây giờ chính là lúc để bù đắp cho điều đó.

Tôi hít hà mùi hương cơ thể của Luna, người đang ngồi với vẻ mặt dỗi hờn đáng yêu, rồi từ từ tháo tung chiếc áo choàng của cô ấy.

***

Từ một góc giảng đường, tiếng gọi của đám nữ sinh bắt đầu vang lên.

“Louis...”

“Ưm...”

“Louis!”

“Hơ!”

Louis giật thót mình bật dậy vì âm thanh rung động như muốn xé toạc màng nhĩ.

Đập vào mắt gã là hình ảnh chính mình đang ngồi tại bàn học, cùng đám nữ sinh vây quanh đang chằm chằm nhìn mình.

Bọn họ đang ném về phía gã những ánh mắt đầy lo lắng.

Louis cố gắng nắm bắt xem tình hình hiện tại là gì, nhưng đầu óc gã như đông cứng lại, chẳng thể suy nghĩ được bất cứ điều gì.

Trong lúc Louis còn đang thẫn thờ, một nữ sinh lại lên tiếng hỏi.

“Louis, cậu không sao chứ?”

“Ờ... Đây, đây là...”

“Giảng đường đấy. Rốt cuộc cậu đã mệt mỏi đến mức nào vậy...”

Đám nữ sinh bắt đầu nhìn Louis bằng ánh mắt lo âu.

Lúc này Louis mới lờ mờ nhận ra tình hình.

“Tiết, tiết học thì sao!?”

“Kết thúc từ đời nào rồi. Và...”

Một nữ sinh trong đám mang vẻ mặt tiếc nuối, kể lại tường tận không sót một chi tiết nào về những chuyện đã xảy ra lúc nãy cho Louis nghe.

Càng nghe, khuôn mặt Louis càng đỏ bừng lên, lông mày thì nhíu chặt lại.

Đối với gã, câu chuyện được nghe từ miệng nữ sinh kia gói gọn tất cả những nỗi nhục nhã ê chề không bao giờ được phép xảy ra trong đời.

Đã ngủ gật trong lớp là quá đủ xấu hổ rồi, đằng này lại còn nghe tin mình gục hẳn xuống bàn mà ngủ như chết, thần kinh thị giác của gã như muốn lao thẳng ra khỏi tròng mắt.

Lời quở trách của giáo sư, điểm trừ của giáo sư, ánh mắt soi mói của đám học viên.

Quả là một ngày phá nát sạch sành sanh cái hình tượng mà gã cất công gây dựng bấy lâu.

Tệ hại hơn cả là sự thật Luna và Seong Suho cũng đã chứng kiến toàn bộ sự việc.

‘Nghĩa là Luna và cái thằng ranh đó cũng nhìn thấy hết!! Mẹ kiếp!!’

Louis thừa biết đây là một cuộc chiến trẻ con.

Nhưng gã lại bại trận một cách nhục nhã trong chính cái cuộc chiến trẻ con ấy, và quan trọng hơn hết, quá trình thua cuộc đó lại khơi gợi một cảm giác nhục nhã tột độ không lối thoát.

“Mẹ kiếp...”

“Louis... Hay là hôm nay cậu về sớm nghỉ ngơi đi?”

“Đúng đấy. Dạo này mình cũng nghe nói cậu hay thức đêm để học.”

Suýt chút nữa những lời chửi rủa đã bật ra khỏi miệng, nhưng khi bắt gặp ánh mắt đầy lo lắng của đám nữ sinh, Louis mới khó nhọc nuốt ngược vào trong.

“Haha... Cảm ơn các cậu đã lo lắng cho mình.”

Louis cố nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt đỏ au, đảo mắt nhìn quanh.

Dù lúc này mặt trời vẫn còn treo cao, nhưng trạng thái từ từ ngả về Tây của nó báo hiệu rằng chiều tối đang dần buông xuống.

‘Khoan đã... Thằng Seong Suho đang ở đâu nhỉ?’

Cuộc chiến trẻ con kéo dài suốt bốn ngày qua đã làm Louis quay cuồng đến mức không thể tập trung suy xét những hành động đáng ngờ của hắn ta.

Ngay cả khi các tế bào não đang bị tàn phá vì quá buồn ngủ, sự ám ảnh phải giành chiến thắng là thứ duy nhất luẩn quẩn trong tâm trí gã.

Nhưng đột nhiên gã bừng tỉnh.

Seong Suho chắc chắn không hề thức trắng đêm cùng gã, và nếu theo lẽ thường tình, giờ này đáng ra hắn ta phải đang ngủ vùi ở một xó xỉnh nào đó mới đúng.

‘Mấy ngày qua tâm trí rối bời nên mình không nhận ra... Hắn ta đã học bài ở đâu trước khi đến thư viện nhỉ?’

Sau khi kết thúc tiết học buổi sáng, Louis luôn ăn trưa rồi hướng thẳng đến thư viện.

Thế nhưng gã nhớ lại, Seong Suho lúc nào cũng chỉ ló mặt đến thư viện vào lúc trời chập tối.

Trước giờ gã chỉ mải nghĩ rằng chắc hắn ta đang học bài ở một ngóc ngách nào đó trong thư viện, chứ chẳng hề nảy sinh bất kỳ sự nghi ngờ nào khác.

‘Thằng khốn này đừng bảo là...’

Louis nở nụ cười gượng gạo nhìn đám nữ sinh đang dành cho mình ánh mắt lo lắng.

“Cảm ơn các cậu vì hôm nay đã đánh thức mình nhé.”

“Hả? Đúng lúc sắp đến giờ ăn tối rồi. Hay là cùng nhau ăn tối...”

“Xin lỗi nhé! Hiện tại mình có việc gấp... Đợi thi xong nhất định mình sẽ dành thời gian đi ăn cùng các cậu.”

“Vâng...”

Đám nữ sinh mang vẻ mặt ỉu xìu tiễn Louis rời đi.

Bỏ lại đám nữ sinh, Louis rảo bước thật nhanh ra khỏi lớp học.

Gã đi vội về phía phòng câu lạc bộ Nghiên cứu ma pháp Lôi, vừa đi vừa lầm bầm.

“Vốn dĩ ngay từ đầu thằng ranh đó đâu thể nào chống chọi lại với cơn buồn ngủ được cơ chứ, là do mình suy nghĩ quá nông cạn!”

Gã thậm chí còn không hề nghĩ đến việc hắn ta có thể chợp mắt một lát ở phòng câu lạc bộ hoặc ký túc xá sau bữa trưa.

Louis quả quyết.

‘Chắc chắn hắn ta đã ngủ ở đâu đó trong khoảng thời gian ấy!’

Nghĩ vậy, Louis liền hướng thẳng đến địa điểm tình nghi đầu tiên là phòng câu lạc bộ.

Tiếng bước chân giận dữ nện xuống hành lang phừng phực như lửa đốt, phòng câu lạc bộ cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.

Louis tạo ra tiếng gót giày lớn, dừng lại trước phòng câu lạc bộ và nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

‘Dù chẳng muốn tỏ ra lịch sự với hạng người như hắn, nhưng bên trong nhỡ đâu có ai khác thì...’

Louis cẩn thận gõ cửa phòng.

Cốc, cốc, cốc.

“...”

Không có bất kỳ phản hồi nào từ bên trong phòng câu lạc bộ.

Louis gõ cửa thêm một lần nữa, khi thấy không có phản ứng gì, gã bật ra một tiếng thở dài thườn thượt rồi nắm lấy tay nắm cửa.

“Bên trong không có ai thì... Hửm?”

Cạch.

Trong lúc nóng giận, tay nắm cửa gã vừa vặn lại xoay một cách trơn tru, và gã có thể cảm nhận được cánh cửa đang khẽ hé mở.

Cửa không bị khóa, chỉ cần kéo sang một bên là có thể dễ dàng mở toang cánh cửa kéo của phòng câu lạc bộ.

Louis nhìn qua khe hở nhỏ xíu, thầm nghĩ trong đầu.

‘...Cứ thế bước vào có được không nhỉ?’

Gã bắt đầu chìm vào suy tư trong giây lát.

Nếu lúc này trong phòng câu lạc bộ chỉ có mỗi Seong Suho thì sẽ chẳng có vấn đề gì to tát.

Nhưng một thành viên đã bị gạch tên khỏi câu lạc bộ như Louis mà ngang nhiên bước vào không xin phép, rất có thể sẽ vướng vào những hiểu lầm không đáng có.

“...Chắc vào một lát thì không sao đâu.”

Gã chí ít cũng muốn xác nhận xem.

Bên trong rốt cuộc có ai...

Xoạch...

Gã mở cửa ra và cẩn thận ngó nghiêng vào trong.

Thế nhưng bên trong lại...

“...Gì thế này? Làm gì có ai đâu?”

***

Dưới sự nài nỉ (dai dẳng) của tôi, cuối cùng Luna cũng gật đầu đồng ý, và hôm nay, ngay lúc tôi định xoay người cô ấy lại để thực hiện tư thế từ đằng sau yêu thích nhất của mình...

Luna đã đưa ra yêu cầu rằng riêng hôm nay, cô ấy muốn thực hiện trong khi được nhìn thấy khuôn mặt tôi. Nghe lời cô, tôi liền bế bổng Luna đặt lên bàn.

Đôi môi tôi trượt nhẹ lên vùng nhạy cảm của cô ấy, chậm rãi thiêu đốt cõi lòng cô ấy bằng những cái chạm khẽ khàng.

Nhớ lại những lúc Luna tận tình khẩu dâm cho mình, tôi cũng dốc hết sức để dùng lưỡi phục vụ lại cô ấy.

Lần đầu tiên được chiêm ngưỡng tận mắt, cô bé của Luna mang dáng vẻ của một nụ hoa mơn mởn tràn trề nhựa sống, khiến khuôn mặt cô ấy đỏ lựng lên vì ngại ngùng sau một thời gian dài.

Tuy nhiên, mặc kệ sự e thẹn ấy, tôi vẫn ra sức tận tình phục vụ cô ấy bằng đôi môi của mình.

Tôi đánh mất cả lý trí, cứ thế dùng lưỡi thưởng thức hương vị cô bé của Luna lần đầu tiên trong đời.

Vùng cấm địa của Luna chẳng mấy chốc đã ướt đẫm, ngay khoảnh khắc tôi phán đoán rằng có thể bắt đầu tiến hành được rồi.

Cộp, cộp, cộp.

Tiếng giày vang lên khiến cả tôi và Luna kinh hồn bạt vía, cuống cuồng chui tọt vào tủ đồ một cách êm ái nhất có thể để quan sát tình hình.

Nếu bảo đó là tiếng bước chân của một người đi ngang qua thì khó lắm, phòng câu lạc bộ này nằm tít trong góc nên khả năng đó vô cùng mong manh.

Tệ nhất thì là trợ giảng đến kiểm tra, còn nếu là Sonya thì vẫn còn đỡ.

Cầu trời khấn phật đừng là trợ giảng...

(…Gì thế này? Làm gì có ai đâu?)

“...”

“...”

Một kẻ còn tồi tệ hơn đã gõ cửa viếng thăm.

Tôi và Luna nín thở, lắng nghe tiếng lầm bầm của Louis.

Tôi ôm chặt lấy Luna đang để trần ngực vào lòng, thầm chửi rủa trong bụng.

‘Sao cái thằng chập cheng này tự dưng lại xuất hiện ở đây cơ chứ...’

Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, Luna cũng hậm hực lên tiếng.

“Trời đất, sao cậu ta lại đến đây chứ...”

“...”

Dù ánh sáng le lói qua khe hở của cánh cửa tủ không đủ để tôi nhìn rõ được biểu cảm của Luna, nhưng tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được cục tức đang dâng trào trong cô ấy.

Đặt vào vị trí của Luna, cô ấy bực bội cũng phải.

Thử tưởng tượng bạn đang được người yêu vuốt ve đến sắp sửa lên đỉnh trong phòng, bỗng dưng thằng em trai mở cửa bước vào mà xem.

Đổi lại là tôi, tôi sẽ bồi cho nó một cú lên gối ngay lập tức.

Nếu đổi lại hoàn cảnh, thì cũng giống như lúc Luna đang ngậm lấy cậu nhỏ của tôi, ngay khoảnh khắc tôi chuẩn bị phóng tinh thì thằng nhãi đó bước vào.

Khoan nói đến chuyện che đậy, tôi chắc chắn sẽ ưu tiên giải quyết cái sự “phóng tinh” đó đã.

Lên đỉnh là thế đấy.

Trong tình huống tính mạng ngàn cân treo sợi tóc thì việc “lên” vẫn là tối quan trọng.

Và tình trạng hiện tại của Luna chính xác là như vậy.

Vẫn ôm chặt lấy tôi, Luna không tài nào kìm chế được cơ thể đang nóng ran của mình, bắt đầu cọ xát cô bé vào đùi tôi.

“Uhm... Ah...”

“Luna... Giờ chưa phải lúc...”

“Em, em biết...”

Dù muốn cử động tay nhưng cô ấy cứ ôm chặt lấy tôi thế này thì lấy đâu ra kẽ hở.

Cô ấy chỉ có thể di chuyển nửa thân dưới để xoa dịu cơn khao khát đầy bất mãn của mình.

Trong lúc đó, tiếng cằn nhằn của Louis bên ngoài vẫn văng vẳng vọng vào.

Cạch!

(Hà... Cái chỗ này lần nào đến cũng bốc mùi hôi thối kinh khủng.)

“Phù...”

Nghe tiếng tay nắm cửa xoay, tôi và Luna hóa đá, ngay sau đó tiếng cửa sổ mở ra vang lên.

Kétttt....

(Phù, dễ chịu hơn rồi đấy...)

Louis lại bắt đầu lảng vảng quanh phòng câu lạc bộ.

(Đúng là cái chỗ tồi tàn rách nát. Sao mình lại rước lấy khổ sở khi đến cái nơi quỷ quái này chứ...)

Louis vẫn cứ lầm bầm một mình, hoàn toàn không hề nhận ra sự hiện diện của tôi và Luna.

(Tự dưng nhớ lại lại thấy sôi máu. Sonya Friedrich... Dám trắng trợn phớt lờ thiện ý của tao như thế sao?)

“...”

(Sau này tao sẽ khiến bà phải hối hận...)

Người thực sự nổi điên vì câu nói đó lại là tôi.

‘Cái thằng chó chết này vẫn chưa tỉnh ngộ à.’

Trong lúc tôi đang cố nuốt cục tức vào bụng, tiếng lầm bầm bên ngoài lại tiếp tục vọng vào.

(Nhắc mới nhớ...)

“...?”

Tiếng bước chân của Louis ngày một gần hơn, cùng với đó là giọng nói khẽ khàng.

(Rốt cuộc trong cái tủ này chứa thứ quái quỷ gì vậy? Lúc nào nhìn thấy cũng ngứa cả mắt...)

“...!”

“...!”

Bước chân của Louis càng lúc càng gần...

Xoạch.

Tiếng tay nắm cửa xoay vòng đã lọt vào tai tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!