Chương 327 - Yggdrasil (3-35)
Tiếng lẩm bẩm của Han Bom khi nhìn chằm chằm vào dương vật của tôi.
“Oa… Nhìn ngon quá đi mất.”
Lời lẽ ma mị phát ra từ miệng Han Bom mang một sức hút kỳ lạ, khiến cho bầu không khí như bị kích thích lên gấp bội.
Một cô gái thường ngày tính tình cộc cằn, bướng bỉnh như trẻ con, nhưng một khi đã chìm đắm vào bầu không khí dục vọng lại mang dáng vẻ khao khát đến đỏ bừng cả hai má.
Đàn ông mà nhìn thấy cảnh tượng đó mà không cương lên thì không xứng làm đàn ông.
Và cùng lúc đó, có một sự tồn tại khác cũng đang hưng phấn tột độ vì một lý do hoàn toàn khác.
└ GuardOfGayDick: Không, sao toàn cho xem mấy cái kì quặc thế! Cho xem quay tay đi!!
Đọc bình luận của GuardOfGayDick, tôi thật sự dở khóc dở cười mà hỏi lại.
“Không, chẳng phải dùng tay quay cho nhau thì sướng hơn sao?”
└ GuardOfGayDick: Hả? Mày đang đem sự thuần khiết của việc tự sướng đi so sánh với cái trò handjob bẩn thỉu đó hả?
…Rốt cuộc trong quá khứ ông anh này đã sống một cuộc đời như thế nào mà lại định nghĩa tự sướng là thuần khiết, còn handjob là bẩn thỉu vậy.
Mà nghĩ lại thì, nếu thích xem handjob hay fellatio thì sao ổng không bay thẳng sang kênh của thằng Han Yeoreum cho rồi?
Dù gì thì nếu chỉ xét về ngoại hình ban đầu, Han Yeoreum rõ ràng ăn đứt tôi về khoản đẹp mã mà.
Nghe mấy lời lảm nhảm của hắn, tôi càng tò mò về danh tính thật của nhân vật này.
“Tò mò chút, trước đây ông anh làm nghề gì thế?”
└ GuardOfGayDick: À, chắc gọi là giám khảo nhỉ? Theo quy định thì tao không thể tiết lộ thân phận chính xác được.
“Giám khảo? Giám khảo phân biệt gay á?”
└ GuardOfGayDick: Mẹ kiếp, thằng điên này. Nếu tao mà là giám khảo phân biệt gay thì tao có mò vào đây không hả?
Kể cũng đúng… Nếu rành rẽ đến mức ấy thì hắn đã chẳng mò vào tận đây làm gì.
Kỳ lạ thật đấy.
Vừa là giám định viên màng trinh, giờ lại thêm cái mác giám khảo…
Càng nghĩ tôi lại càng tò mò không biết ông anh này làm cái quái gì nữa.
Nhưng sự tò mò ấy nhanh chóng bị ngọn lửa nhục dục đè bẹp và tan biến vào hư không.
“Kuh…”
Han Bom liếc nhìn Han Yeoreum ở đằng xa một cái, rồi đôi tay mềm mại bắt đầu mơn trớn cự vật của tôi.
Dù chỉ mới là những cái chạm nhẹ lướt qua, nhưng mỗi lần lớp da bao quy đầu được kéo lên tuốt xuống là y như rằng có những luồng điện chạy rần rần khắp cơ thể.
Han Bom ngoan ngoãn ngồi xổm, đôi mắt mở to ngắm nghía “cậu bé” của tôi với một sự tò mò đầy thích thú.
Dù là đàn ông hay phụ nữ thì cũng đều giống nhau cả thôi.
Nhìn thấy những bộ phận cơ thể mà bản thân không có luôn mang lại một cảm giác vô cùng mới mẻ.
Và việc tận tay vuốt ve bộ phận ấy lại càng là một trải nghiệm kỳ diệu.
Nó là thứ mà dẫu có cố gắng quen đến mấy cũng không thể dễ dàng thích nghi được.
Giữa lúc đôi bàn tay khéo léo ấy đang miết dọc nhịp nhàng, thì đột nhiên tiếng hét chói tai của Han Yeoreum ở đằng xa vang lên.
“A, không thấy đường thì làm sao mà ăn! Mau tháo cái bịt mắt này ra đi!”
“….”
Tôi thoáng thấy Han Bom khẽ cau mày khó chịu.
Nhưng Han Yeoreum lúc này thì làm sao mà để ý sắc mặt của em ấy được.
“Chỉ tháo ra lúc ăn cơm thôi cũng được mà!”
“Ồn ào quá!”
Bản thân tôi cũng thấy ồn ào thật, nhưng đó không phải là câu thốt ra từ miệng tôi.
“C-Cái gì! Tại sao mày lại hét vào mặt tao!”
“Đang lúc sung sướng mà mày cứ làm tụt cả hứng! Ngậm cái miệng lại rồi cứ thế mà ăn đi. Ăn thì ít mà nói thì nhiều…”
“Cái gì cơ?”
Han Yeoreum dù không thấy đường nhưng vẫn bật phắt dậy, quay ngoắt về phía chúng tôi mà hét lớn.
“Bọn mày đang giở cái trò gì đấy!”
“….”
Han Yeoreum vung vẩy tay chân, loạng choạng dò dẫm tiến về phía chúng tôi.
“Tao hỏi đang giở trò gì cơ mà! Mau trả lờ…”
“Này, câm miệng lại.”
Ngay khi mệnh lệnh vừa thốt ra khỏi miệng tôi…
“….”
Han Yeoreum chỉ còn biết quờ quạng tay chân trong câm lặng.
Thậm chí một tiếng ú ớ nơi cổ họng cũng không thể thoát ra nổi.
‘Hiệu quả tuyệt đối luôn.’
Ngay sau đó, tôi bồi thêm một mệnh lệnh cuối cùng, triệt để dập tắt mọi hành động phản kháng của hắn.
“Và ngồi xuống ăn cơm đi.”
“….”
Han Yeoreum toàn thân run lên bần bật, nhưng cơ thể lại ngoan ngoãn ngồi phịch xuống chỗ cũ.
Nhìn từ xa, dáng vẻ cun cút vâng lời ấy khiến hắn trông chẳng khác nào một con thú cưng đã được thuần hóa.
Han Bom chứng kiến toàn bộ cảnh ấy liền bật cười khúc khích.
“A… mắc cười quá đi.”
Dường như em ấy không còn lo sợ chuyện Han Yeoreum phải chịu đựng sự sỉ nhục, miễn là hắn không chết.
Trái lại, việc tận mắt chứng kiến cảnh tượng khốn đốn của hắn lại mang đến cho em ấy một niềm vui thích khó tả.
Han Bom ngước mắt nhìn tôi, nũng nịu thì thầm.
“Vậy em xin phép dùng bữa nhé~”
Cô nàng vừa dứt lời đã ngậm trọn phần đầu khấc của tôi vào khoang miệng ấm nóng.
Cảnh tượng Han Bom để bát cơm sang một bên, môi lại đang nút lấy phần nhạy cảm nhất của tôi.
Phải nói là đáng yêu không sao tả xiết.
Âm thanh ướt át vang lên đều đều, mang theo sự cẩn trọng và dịu dàng đến cực điểm.
Thế nhưng, ngay khi vừa nếm thử hương vị vương trên bề mặt, tốc độ của Han Bom bỗng chốc được đẩy nhanh.
Từ sự cẩn trọng dịu dàng chuyển mình thành nhịp điệu mãnh liệt điên cuồng, đẩy khoái cảm lên tận đỉnh điểm, từng tiếng chóp chép dâm đãng bắt đầu dội vào vách hang u tối.
Trong lúc đắm chìm trong sự phục vụ tuyệt đỉnh từ chiếc miệng nhỏ nhắn của Han Bom, tôi vẫn không quên dán mắt quan sát mọi động thái của Han Yeoreum.
“….”
Thân hình không ngừng vặn vẹo cùng đôi cánh tay run rẩy của hắn đã nói lên tất cả.
Từng ấy kinh nghiệm lăn lộn với vô vàn cô gái có lẽ cũng đủ để gã này nhận ra đôi nam nữ đang hiện diện ở đây rốt cuộc đang làm cái trò trống gì.
Nhục nhã đến nhường nào cơ chứ.
Mắt mù lòa, miệng câm nín, thế mà phải chứng kiến cảnh cô em gái của mình đang nhiệt tình ngậm mút dương vật của một gã đàn ông ngay sát sạt bên cạnh…
Đau đớn hơn nữa khi gã đàn ông đó lại chính là kẻ thù không đội trời chung đã nẫng tay trên cô bạn gái mà hắn hằng yêu quý, thì quả là chẳng còn gì để diễn tả.
Nếu gọi kỹ thuật fellatio của Han Bom là món chính, thì sự tuyệt vọng bủa vây Han Yeoreum chính là món khai vị hảo hạng.
Quả nhiên cái thú vui tao nhã của NTR có đến ba phần làm nền bởi biểu cảm của kẻ bị cắm sừng.
Việc được đích thân tận hưởng thú vui NTR ngay giữa đời thực giống hệt như một liều thuốc phiện liều cao tiêm thẳng vào mạch máu, đem đến cảm giác thăng hoa tột độ.
└ GuardOfGayDick: Hahahaha thằng kia trông thảm hại vãi. Dù nó có hơi khốn nạn tí nhưng ít ra cũng chưa gây thù chuốc oán gì quá mức với mày cơ mà.
“….”
Những lúc thế này tôi lại thấy hơi chột dạ.
Dưới góc nhìn của GuardOfGayDick, hắn ta chỉ đơn thuần nghĩ Han Yeoreum bị tôi nẫng tay trên chỉ vì bạn gái hắn quá xinh đẹp mà thôi.
GuardOfGayDick làm sao biết được ở dòng thời gian trước khi hồi quy, thằng chó Han Yeoreum đã đối xử với tôi tàn tệ đến mức nào.
Nếu hắn mà biết, có lẽ cuộc nói chuyện này sẽ còn thú vị hơn nhiều. Tôi bắt đầu cảm thấy tiếc nuối.
Đối với tôi thì là chuyện của mấy tháng trước, nhưng đối với ông anh đó thì chắc mới trôi qua tầm một tháng thôi.
‘Nhưng so với đám quy hồi giả thì mình vẫn còn sung sướng chán.’
Han Yeoreum chỉ có một thân một mình, còn tôi thì không.
Min Hayeon và Han Bom.
Hai người phụ nữ này đều đứng về phe tôi.
Kẻ nắm trong tay năng lực hồi quy là Han Yeoreum thì không ngừng trượt dài xuống vực thẳm mà chẳng hiểu mô tê gì, còn tôi, một nhân vật phụ quèn lởn vởn xung quanh hắn, lại đang được nếm trải sự sung sướng bất tận.
Ấy thế mà giữa đỉnh điểm của sự sung sướng, tôi lại chợt nhận ra một điểm gợn không hề nhỏ.
[Dù nhân vật này đang tỏ thái độ thân thiện với anh, nhưng có vẻ anh chưa thể tiết lộ sự thật về việc hồi quy cho ông ta đâu.]
‘Ừm, đúng thế.’
Không thể chỉ vì một sự vướng bận nho nhỏ mà để lỡ buột miệng nói ra bí mật động trời được. Đã là việc ngu ngốc thì tuyệt đối không được làm.
Cứ coi như đây là một ông chú thích nói đùa là tốt nhất.
└ GuardOfGayDick: Cái thằng chó này mải sướng quá bơ luôn cả lời tao nói à…
“Đâu có, tự nhiên nhớ ra chút chuyện ấy mà.”
└ GuardOfGayDick: Chuyện gì?
“Vụ nhiệm vụ tính sao đây?”
└ GuardOfGayDick: ….
Mới phút trước còn ba hoa chích chòe, phút sau vừa nhắc tới nhiệm vụ đã im thin thít.
Lần trước hắn còn mạnh mồm khoe khoang mình vừa hốt được 500 nghìn điểm, chẳng lẽ giờ lại tiếc rẻ cái khoản 100 nghìn điểm nhỏ nhoi này?
Nhưng rất nhanh sau đó, một cửa sổ hiển thị đa chiều hiện lên trước mắt tôi.
<Đã hoàn thành nhiệm vụ. -Nện gái trong vòng một tháng (Nếu thất bại sẽ bị tích lũy 100 lần quay tay)- Thưởng 100.000 điểm>
Dù im hơi lặng tiếng nhưng khoản nghiệm thu nhiệm vụ thì vẫn rất sòng phẳng.
Vậy mà tôi liền nhận ra ngay lý do khiến GuardOfGayDick im lặng không phải vì xót điểm.
└ GuardOfGayDick: Haizz… Đúng là để xem được cảnh quay tay mòn con mắt cũng đéo được.
“….”
Quái lạ, sao lại có người bị ám ảnh về việc tự sướng đến vậy cơ chứ…
‘Hay là mình cứ chiều theo ý hắn nhỉ? Mà thật lòng thì mình đéo có hứng tự thẩm một chút nào luôn…’
Cuộc đời tôi trước khi gặp Viola chỉ toàn gắn liền với hai chữ quay tay.
Kể từ ngày có em, cuộc đời tôi như bước sang một trang mới, và tôi chẳng rảnh đâu mà muốn quay lại chuỗi ngày u ám đó.
‘Để suy nghĩ thêm xem sao… C-Căng quá!’
Ngay khoảnh khắc dòng suy nghĩ vừa sượt qua, một luồng khoái cảm mãnh liệt bất ngờ ập đến như vũ bão.
Dù sở hữu khuôn miệng nhỏ nhắn nhưng Han Bom vẫn ngước ánh mắt ướt át nhìn tôi, miệng vẫn đang dốc toàn lực phục vụ.
Kìm nén không đặng, tôi thốt ra một tiếng gầm khẽ vang vọng khắp hang động.
“Anh, anh sắp ra rồi.”
“Chuu, slurp! Chupa!”
Nắm bắt được tín hiệu, chiếc lưỡi trơn trượt của em ấy luồn lách mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Và chính âm thanh kích thích ấy của Han Bom đã khơi mào cho phản ứng của Han Yeoreum.
Hắn ngồi bất động trên nền đất lạnh lẽo, tay buông thõng muôi cơm, vẻ mặt ngập tràn tuyệt vọng vểnh tai lên nghe ngóng âm thanh nhầy nhụa vọng lại.
Và rồi cơn sóng trào dâng đã bùng nổ mạnh mẽ cùng với nhịp điệu đưa đẩy cuồng nhiệt từ chiếc lưỡi của Han Bom.
“Kuh!”
“Chuuuu!”
Sau một đợt xuất tinh ngắn ngủi, Han Bom chầm chậm nhả cự vật của tôi ra, nuốt trọn dòng tinh dịch nóng hổi rồi lẩm bẩm.
“Ưm… Quả nhiên là xuất vào bên dưới thì tốt hơn nhỉ?”
“Sao em lại nghĩ thế?”
“Cảm giác lượng ra ít hơn hẳn…”
Lời nhận xét táo bạo của Han Bom suýt chút nữa khiến tôi phì cười.
Mỗi lần xuất tinh vào bên trong em ấy, tôi thường chủ động bơm thêm vài đợt Enel.
Cao trào của đàn ông chính là lúc giải phóng tinh dịch.
Lượng tinh dịch xuất ra càng dồi dào thì khoái cảm đem lại càng tăng lên gấp bội.
‘Có xuất nhiều vào miệng cũng thấy hơi tội lỗi. Chắc không làm được đâu.’
Dù sao thì ngoại trừ trường hợp mút mát điên cuồng như Min Hayeon, đa phần phụ nữ chỉ cần 2 đến 3 đợt là đã thỏa mãn rồi.
Tôi dịu dàng xoa đầu Han Bom, cô gái đang phụng phịu lườm tôi rồi dỗ dành.
“Lát nữa tối tôi sẽ bù cho em thật nhiều nhé.”
..
..
Squelch, squelch, squelch!
“Haaah! Thích quá! Hưmmm!”
“Em kẹp chặt quá đấy!”
“Chị ấy! So với chị ấy thì ai hơn hả anh?”
“Làm sao mà so sánh được chứ!”
“Haaang!”
Nghe tôi nói thế, những tiếng rên rỉ của Han Bom ngày càng trở nên cao vút, dội vào vách hang u uất.
Trước khi nhịp nhàng đưa đẩy, em ấy vẫn còn hơi dè dặt vì sợ Han Yeoreum đang ở ngay cạnh đó. Nhưng một khi “cậu bé” của tôi đã yên vị bên trong, thì trong mắt em ấy, Han Yeoreum cũng chỉ như không khí mà thôi.
Dường như em ấy muốn gào to lên cốt chỉ để nhóm của Min Hayeon và ba cô gái ở nhánh đường khác cũng nghe thấy.
“Haaa! Sướng! Sướng chết mất thôi!”
“Tôi ra nhé!”
“Ưmmm! Haaaang!”
Cùng lúc với tín hiệu báo trước, Han Bom ôm ghì lấy tôi, dồn lực ấn thật sâu cự vật của tôi vào tận cùng hang động ẩm ướt của em ấy.
Sau khi đợt xuất tinh kết thúc, Han Bom rút dương vật của tôi ra rồi lẩm bẩm.
“Hehe… Đúng là ở dưới tốt hơn thật. Nhìn lượng ra nhiều thế này cơ mà.”
Chẳng biết là nhờ bản năng phụ nữ mách bảo hay là nghe lỏm được từ đâu, nhưng từng câu từng chữ của em ấy đều khiến tôi hưng phấn không tả nổi.
Bước vào thời kỳ hiền nhân sau màn ân ái, đầu óc tôi trở nên minh mẫn lạ thường và một chân lý sáng tỏ dần hiện ra.
‘…Phải làm sao để dìm thằng chó đó xuống tận đáy vực sâu thẳm đây.’
Dù không có mắt thần, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được.
Rằng ngay lúc này, có một kẻ đang âm thầm chờ trực bên ngoài túp lều...
[Tôi nghĩ hiện tại hắn cũng đã đủ rơi xuống tận cùng vực thẳm rồi…]
‘Chưa đâu. Nơi được gọi là vực thẳm rốt cuộc cũng chỉ là nơi con người có thể sống sót.’
Dù là địa ngục hay vực thẳm, thì đích đến cuối cùng của nó vẫn là con người, và là nơi con người nương náu.
Miệng thì luôn leo lẻo là không thể thích nghi, nhưng chung quy lại con người vẫn là một loài sinh vật sinh ra để thích nghi, và đôi khi chính nhờ năng lực ấy mà họ có thể vạch ra một lối thoát.
‘Cách tốt nhất là thả hắn lơ lửng rồi hất văng xuống trong những khoảnh khắc lửng lơ đó.’
Việc từ từ đẩy hắn vào tuyệt vọng còn mang lại khoái cảm gấp vạn lần so với việc dìm chết hắn ngay tức khắc.
Hiện tại tôi đã vạch ra sẵn một kế hoạch khá hoàn hảo, nhưng việc lên thêm vài kịch bản thú vị cho tương lai cũng không phải là ý kiến tồi.
Giữa lúc tôi đang vừa nghỉ ngơi vừa mơn trớn vuốt ve thân thể ngọc ngà của Han Bom.
[Sau khi đặt chân đến ngôi làng tiếp theo, anh nghĩ sao về việc chúng ta nên bàn tính đến chuyện quay trở về?]
‘Được thôi. Để tìm cách lên tầng 2 xong rồi tính.’
Đứng ở vị trí của phe Hắc Hoàng Đạo, việc cứ dậm chân tại chỗ ở một nơi thế này chắc chắn không phải là một nước cờ hay.
Chưa kể việc tìm kiếm nguồn cung Enel cũng đang gặp vấn đề, hẳn là phe đó cũng đang sốt ruột thúc giục bọn tôi tiến về Học viện Shutra.
[Tôi đã chọn lọc sẵn những địa điểm để anh đi du lịch cùng cô Viola. Khi anh trở về, tôi sẽ cho anh xem ngay.]
‘Tuyệt, cảm ơn cô nhiều.’
Tôi đã hứa với Viola rằng khi quay lại phi thuyền, tôi sẽ bù đắp cho em ấy bằng một chuyến du lịch lãng mạn.
Armonia từng nói trước với tôi rằng cô ấy sẽ đích thân chọn lọc những địa điểm ưng ý nhất.
Lúc nào tôi cũng thấy tò mò về những suy nghĩ thầm kín ẩn sâu trong lòng Armonia.
Suốt ngày ru rú trong con tàu vũ trụ nhàm chán, ánh mắt lúc nào cũng đăm đăm hướng về phía tôi chắc cũng khiến cô ấy chịu nhiều áp lực, vậy mà cô ấy lại cất công chọn địa điểm du lịch vì mục đích an dưỡng tinh thần cho một người phụ nữ khác chứ không phải cho chính bản thân mình…
Ôm theo sự hiếu kỳ ấy, tôi đành thử ngỏ lời.
‘Armonia, cô muốn đi cùng không?’
[Tôi phải ở lại canh giữ phi thuyền. Anh không cần bận tâm đến tôi, cứ đi chơi cho khuây khỏa.]
‘Đằng nào cũng chỉ đi chơi có một ngày thôi mà. Đi cùng đi.’
[….]
Ồ… Phản ứng này quả thật nằm ngoài dự đoán của tôi.
Với tính cách của Armonia, tôi cứ đinh ninh cô ấy sẽ thẳng thừng từ chối, nhưng lần thuyết phục thứ hai này lại mang đến một bầu không khí có phần là lạ.
Để cô ấy thấy tôi không phải chỉ nói mồm, tôi tiếp tục bồi thêm.
‘Đi đi. Tôi thực lòng muốn cô đi cùng nên mới nói thế. Không phải nói suông đâu.’
[…Tôi mà đi theo có khi lại làm mất vui.]
Tôi lập tức nghiêm giọng chấn chỉnh Armonia.
‘Nghĩ thế là thất lễ lắm đấy. Chẳng có ai nghĩ thế cả.’
[…Tôi sẽ suy nghĩ thêm.]
Câu trả lời của Armonia có vẻ như đang muốn vạch ra một ranh giới, nhưng không hiểu sao ranh giới ấy lại mỏng manh đến lạ thường.
Tôi mỉm cười, truyền âm gọi tên cô ấy.
‘Armonia.’
[Vâng.]
Với một Armonia luôn mang dáng vẻ nghiêm túc, tôi khẽ đáp.
‘Đã cất công ra ngoài chơi thì nhớ mặc bộ nào gợi cảm chút nhé.’
[…Tôi xin phép từ chối.]
Tôi nhoẻn miệng cười, khép hờ đôi mắt rồi dần dần chìm vào giấc ngủ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
