Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Yggdrasil - 3 - Chương 329 - Yggdrasil (3-37)

Chương 329 - Yggdrasil (3-37)

Han Yeoreum cúi gầm mặt, rảo bước lững thững, miệng không ngừng lẩm bẩm chửi rủa trong đầu.

‘Mẹ kiếp, thế đéo nào mà mới có một ngày đã gom đủ hết thế?’

Cho đến tận bữa trưa, hắn vẫn còn khấp khởi mừng thầm trong bụng.

Cả bọn đã hì hục hợp lực đi săn, vậy mà không những chẳng thấy bóng dáng cái chứng nhận đâu, đến cả mấy món đồ có giá trị cũng bặt tăm.

Tiêu tốn bao nhiêu thời gian vô ích, ai nấy đều bắt đầu bàn tán xôn xao, đưa ra đủ loại sáng kiến kỳ quặc để chuyển hướng.

Có người còn nghi ngờ vật phẩm được chôn dưới đất, người khác lại đòi sờ nắn tìm kiếm trong mấy cái hốc cây, v.v.

Nỗi sợ lớn nhất của con người chính là khi họ nhận ra những việc mình đang cắm đầu làm lại hoàn toàn vô nghĩa.

Giống như lúc chơi game, rõ ràng là được mách nước đánh con quái đó sẽ rơi đồ, nhưng cày cuốc cả ngày trời vẫn trắng tay, dẫn đến sự nghi ngờ rằng bản thân đã bị lừa gạt mà làm những điều ngu ngốc.

Hay như lúc cắm đầu vào học nhưng mãi chẳng thấy điểm số cải thiện, người ta sẽ bắt đầu hoang mang về định hướng học tập của mình...

Ngay lúc cả nhóm đang hoang mang tranh cãi ồn ào, thì mọi thứ lại được giải quyết êm đẹp chỉ bằng một câu nói và hành động của Seong Suho.

(Thử bắt con chim đó xem.)

Con chim lảng vảng bỏ chạy khi thấy người.

Han Yeoreum cũng đã linh cảm con chim đó có gì đó mờ ám.

Sự xuất hiện của một con quái vật có những hành động khác xa so với lũ quái vật thông thường ngay lập tức đánh động vào linh cảm của hắn.

Và có vẻ Seong Suho cũng có chung một suy nghĩ.

Kết quả là khi bắt được, nó quả thực rơi ra chứng nhận.

‘Mẹ kiếp… Muốn ngáng đường mà đéo làm gì được!’

Nếu không có bất kỳ rào cản nào, hắn chỉ việc tránh xa Seong Suho và ngoan ngoãn nằm vùng ở tầng 1 là xong chuyện.

Nhưng oái oăm thay, bản hợp đồng quái quỷ cộng với việc phải lấy bằng được viên đá quý khiến hắn không thể rời khỏi gã nửa bước.

Đã thế, Seong Suho còn ra một mệnh lệnh trời ơi đất hỡi kìm kẹp hắn.

(Lúc chiến đấu thì đừng có làm trò ruồi bu, cứ bám sát lấy tao.)

(Tao, tao cũng có thể chiến đấu mà!)

(Đừng có ngáng đường, ngậm cái miệng lại đi.)

(Kuh!)

Vậy nên, mỗi khi có đánh đấm, Han Yeoreum lại biến thành tên hầu lẽo đẽo theo sau Seong Suho mà không dám hó hé một lời.

‘Mẹ nó, thà tự sát còn hơn…’

Giờ thì khao khát được chết còn mãnh liệt hơn cả khao khát được quay hồi quy.

Ôm theo đống suy nghĩ u ám đó, hắn cắm cúi quan sát chiếc chứng nhận hình bán nguyệt mà Seong Suho vừa nhét vào tay.

Chìa khóa lên tầng 2.

Dù không biết phải làm sao để lấy được chứng nhận của ngôi làng kia, nhưng một khi đã có một nửa trong tay, chuyện tìm được nửa còn lại và leo lên tầng 2 cũng chỉ là vấn đề thời gian.

‘Khoan đã... Nghĩa là không có nó thì không thể lên được chứ gì?’

Nhìn mảnh bán nguyệt, hắn bắt đầu cười xảo trá.

‘Vứt đi bây giờ thì dễ bị sinh nghi lắm. Đợi thời cơ thích hợp rồi hẵng vứt.’

Đang lúc nụ cười nửa miệng nở trên môi, khung chat lại vô tình lọt vào tầm mắt hắn.

└ Thằng chả lúc cười là lúc đáng lo nhất.

└ Đang mường tượng cảnh đụ Han Bom hả?

└ Hay là tưởng tượng cảnh đụ Min Hayeon?

└ Mẹ kiếp, bớt ảo tưởng đi và cho bọn tao xem chút gì thực tế đi…

‘Lũ chó đẻ…’

Han Yeoreum ngán ngẩm lắc đầu, đưa mắt nhìn quanh.

Và rồi ngơ ngác lẩm bẩm.

‘…Đây là đâu vậy?’

***

Đang ăn dở bữa tối trong nhà trọ, chúng tôi đồng loạt hướng mắt về phía tiếng mở cửa vang lên.

Đứng sững ở lối vào nhà trọ là Han Yeoreum với vẻ mặt cáu bẳn khó chịu.

Han Bom nghiêng đầu nhìn hắn, tò mò hỏi.

“Mày vừa đi đâu về đấy?”

“…Đi hóng gió chút thôi.”

“Hóng gió cái gì… lang thang một mình rồi lạc đường chứ gì?”

“….”

Bị tôi nói trúng tim đen, Han Yeoreum nhăn mặt, ngồi phịch xuống bàn và lầm lì và cơm.

Chắc là đói mờ mắt rồi nên mới chịu nuốt cục tự ái xuống mà phớt lờ lời mỉa mai của tôi, chứ bình thường là đã chui tọt vào phòng đóng cửa cái rầm rồi.

Thấy hắn ngoan ngoãn ngồi ăn, mọi người cũng chẳng thèm bận tâm nữa mà quay lại câu chuyện dang dở.

“Không biết lên tầng trên sẽ có gì nhỉ?”

“Nghe đồn tầng 1 mới là tầng dễ thở nhất.”

“Chưa chắc đâu, dễ thở là lúc bọn cướp nhà trọ không ở đây thôi.”

Kể từ khi biết cách lên tầng 2, ai nấy đều dấy lên sự tò mò.

Nổi bật nhất trong số đó chắc chắn là Han Bom.

“Sao cũng được, em chỉ muốn lên tầng trên càng nhanh càng tốt thôi. Nơi này khó chịu chết đi được…”

Sau một thời gian dài vật lộn với lũ cướp nhà trọ và cái vòng lặp hồi quy khốn khiếp ở tầng 1, mục tiêu duy nhất của Han Bom bây giờ là thoát khỏi đây.

Ai nấy đều bật cười đồng cảm với em ấy, nhưng một giọng nói lạnh lẽo chen ngang.

“…Đâu cần thiết phải vội vàng lên tầng trên thế?”

Kẻ vừa phát ngôn không ai khác chính là Han Yeoreum, kẻ nãy giờ vẫn đang cắm mặt ăn.

Mọi người hờ hững nhìn hắn, Min Hayeon lên tiếng đáp lại thay cho cả nhóm.

“Đằng nào thì cũng đâu thể cắm rễ mãi ở đây. Cũng tò mò muốn biết trên đó có gì mà…”

“Không biết trên đó có gì mà vẫn dám lên sao?”

“….”

Câu nói của Han Yeoreum thành công gieo rắc sự bất an vào lòng mọi người.

Thực chất thì hắn nói cũng không sai.

Việc tất cả chúng tôi còn sống sờ sờ để ngồi đây nói cười, hoàn toàn là nhờ vào may mắn.

Nếu không có hồi quy, tôi và Min Hayeon đã phơi xác ở ải boss, còn Han Bom thì mất mạng trong cuộc chiến cướp nhà trọ nếu không có chúng tôi can thiệp.

Về phần ba cô gái kia, dù là ải boss hay trận chiến ở tầng 1 thì kết cục của họ cũng là cái chết.

Mọi thứ đều có thể coi là nhờ ăn may mà thành.

Giống như trò rút gỗ Jenga, chỉ cần sai một ly là cả tháp sụp đổ, và chúng tôi chỉ may mắn không bị rút trúng thanh trụ mà thôi.

Nếu mạo hiểm tiến vào một vùng đất chưa biết gì, những tình huống ngàn cân treo sợi tóc đó hoàn toàn có thể lặp lại.

Nhưng dù biết vậy, tôi vẫn lạnh lùng cất lời. 

“Dù thế vẫn phải đi.”

“Hừ… Lỡ chết thì sao?”

Bằng giọng điệu mỉa mai, Han Yeoreum dường như đang cố khoét sâu thêm sự lo lắng vào tâm trí những người khác chứ không hẳn là vào tôi.

Nhưng còn non lắm.

“Tôi đã chứng kiến vô số những kẻ cứ chôn chân một chỗ rồi bỏ mạng.”

“Gì cơ?”

“Và tôi cũng chứng kiến vô số kẻ đã sống sót.”

“….”

“Nhưng mà… bọn cứ chôn chân một chỗ chỉ vì không biết phía trước có gì, thì dù có sống sót đi nữa, trông cũng đéo ra hồn người. Chỉ giống một lũ hèn nhát rác rưởi mà thôi.”

Lần này đến lượt tôi đốp chát.

Ý tứ rất rõ ràng: mày cứ ở lại đây mà làm một thằng hèn đi.

Han Yeoreum nhai trệu trạo miếng thịt dai nhách trong miệng, khuôn mặt hằm hằm sát khí đứng phắt dậy, lườm tôi một cái rồi quay gót về phòng, không quên buông lại một câu lẩm bẩm.

“Hừ, hèn nhát? Nực cười. Đấy là do mày chưa chết nên mới mạnh miệng được thế thôi. Bọn đã chết rồi thì làm quái gì mở miệng sủa bậy như mày được.”

Câu nói của Han Yeoreum bao trùm lên cả nhóm một bầu không khí im lặng, và bữa ăn kết thúc trong sự tĩnh lặng ngột ngạt.

..

..

Sáng hôm sau, chúng tôi dậy từ rất sớm để chuẩn bị tiến vào hầm ngục.

Phân nửa trong số chúng tôi hiện rõ sự bồn chồn, nửa còn lại mang vẻ mặt đầy lo âu.

Min Hayeon và Han Bom đã bàn bạc kỹ lưỡng với tôi về vấn đề hồi quy.

Đêm qua chúng tôi đã dành cả đêm để lên kế hoạch đối phó trong trường hợp Han Yeoreum lại kích hoạt hồi quy.

Thực chất, Min Hayeon và Han Bom chỉ dừng lại ở mức lo xa.

Còn bộ ba mỹ nữ kia thì thực sự rùng mình hoảng sợ trước sự mơ hồ của tương lai, chứ đừng nói đến chuyện hồi quy.

‘Dù mình có ra tay giúp đỡ thì chắc gì đã xua tan được nỗi lo của họ.’

Giống như việc không an ủi Han Bom hôm qua, tôi cũng chẳng thèm buông lời dỗ dành hay động viên mấy cô gái này.

Nói chuyện về hồi quy là điều cấm kỵ, mà cứ nói những lời đường mật suông thì phỏng có ích gì.

[Nhưng họ cũng là những người có ích mà, không phải sao?]

‘Ừ, đúng là có ích. Nhưng nếu họ định dừng bước ở đây, thì thà để họ tự bỏ cuộc càng sớm lại càng tốt cho họ.’

Đó không phải là ích kỷ.

Ép buộc những người đã muốn buông xuôi đi theo chỉ tổ gây họa cho cả nhóm, thà để họ ở lại còn hơn.

Ví dụ điển hình là những cô gái đã giương cờ trắng đầu hàng trong cuộc chiến giành nhà trọ.

Chắc chắn họ cũng từng mang trong mình giấc mộng về một tương lai huy hoàng.

Vì tương lai đó, họ đã rẽ màn đêm mà bước tiếp.

Nhưng khi quãng đường gian nan ấy bị kéo dài vô tận, sẽ có những người nản chí và từ bỏ.

Họ cam chịu cuộn tròn một góc trong một bóng tối đủ an toàn và thoi thóp thở.

Và… họ sẽ thì thầm với bất cứ ai đi ngang qua.

Rằng phía trước chẳng có lối thoát đâu… Cứ nán lại đây cùng bọn tôi đi…

‘Nếu đã muốn bỏ cuộc thì theo cũng chỉ thêm vướng víu. Tôi có cưỡng ép họ đi theo thì chắc gì họ đã biết ơn?’

[….]

Vì lợi ích của chính họ, buông tay đúng lúc cũng là một giải pháp thiết thực.

May mắn là dù lộ rõ sự hoang mang, nhưng ba cô gái đó vẫn đang cố gắng hết sức.

“Tôi... chí ít tôi cũng không muốn giống mấy người phụ nữ kia.”

“Mấy kênh chat cứ hù dọa suốt, phiền ghê.”

“Tôi cũng thế… với lại tôi cũng tò mò muốn biết trên đó có gì.”

Những cô gái với tính cách trái ngược nhau, nhưng mỗi người lại có một cách riêng để tự xốc lại tinh thần.

Nhìn bọn họ, tôi gật gù hài lòng.

“Được rồi, trước tiên chúng ta phải thống nhất chuyện này trước đã.”

Việc chúng tôi cần định đoạt…

“Sẽ băng qua hầm ngục, hay đi đường thẳng băng rừng để tới làng.”

Theo kinh nghiệm của ba cô gái, nếu đi từ làng trung tâm vào hầm ngục sẽ gặp phải những ngã ba liên tiếp, nhưng nếu đi từ các làng khác thì lại là một đường thẳng tắp dẫn thẳng tới làng trung tâm.

Băng qua hầm ngục thì tất nhiên là dễ thở hơn.

Dù đường cống ngầm bốc mùi hôi thối và không gian tù túng, nhưng chí ít độ an toàn đã được đảm bảo.

Ngược lại, băng rừng thì lại phải đối mặt với nguy hiểm rình rập.

Đó là Red Summoner.

“Cá nhân tôi… tôi thiên về phương án an toàn hơn.”

“Tôi cũng vậy….”

Nhóm ba cô gái ngay lập tức biểu quyết chọn con đường hầm ngục.

Nhờ kinh nghiệm cọ xát với quái vật nhiều lần, giờ đây nỗi sợ quái vật trong họ đã vơi đi đáng kể.

Nhưng những kẻ thuộc Red Summoner thì lại ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

Nếu xui xẻo đụng độ, chắc chắn ai cũng đinh ninh sẽ có một hai người phải bỏ mạng.

“Ưm… Tôi thì lại nghĩ đường rừng tốt hơn.”

“Tôi cũng chọn đường rừng.”

Ngược lại, Min Hayeon và Han Bom lại bầu cho phương án băng rừng.

Nếu chọn hầm ngục, chúng tôi phải đi vòng về làng trung tâm, rồi lại chui vào hầm ngục để rẽ sang lối bên trái.

Xét về lý thuyết thì tốn gấp đôi thời gian.

Thêm nữa, lý do hai cô nàng này mạnh dạn chọn đường rừng là vì có tôi ở đây.

“Lần trước sau khi Suho dẹp loạn xong thì hình như bọn chúng biệt tăm biệt tích luôn thì phải.”

“Anh thực sự đã một mình xử đẹp cả đám người đó sao?”

“Đúng vậy.”

Đứa dọn dẹp bãi chiến trường là tôi thì còn đang im ỉm, thế mà Min Hayeon với Han Bom cứ thay nhau ca tụng thành tích của tôi lên tận mây xanh.

Thú thật, nếu đám Red Summoner đó không bị giáng cấp, thì nội việc solo 1vs1 cũng đã đổ mồ hôi hột rồi.

Nếu đối thủ là Boris hay Yang Jihyeon, có khi tôi đã bị đập cho nhừ tử…

Bán hành được cho đám đó hoàn toàn là nhờ vào cái debuff giáng cấp mà thôi.

Nghe Min Hayeon và Han Bom tâng bốc, ba cô gái kia liền quay sang nhìn tôi và gật đầu.

Rõ ràng cảm giác có người chống lưng cũng giúp họ cảm thấy an tâm hơn phần nào.

Nhưng, đúng lúc này, lại có một kẻ thích đi ngược dòng dư luận.

“Tội gì phải đâm đầu vào chỗ nguy hiểm chứ.”

Lại là Han Yeoreum.

“Thử nghĩ xem. Tiết kiệm thời gian quan trọng hơn, hay là giữ mạng sống cho tất cả quan trọng hơn?”

“Ai bảo đi đường rừng là chắc chắn sẽ chết.”

“Nhưng vẫn có xác suất chết mà.”

“….”

Nhìn bề ngoài, Han Yeoreum dường như đang cố tình gây chia rẽ và gieo rắc nỗi sợ hãi cho cả nhóm.

Và ý đồ của hắn đúng là thế thật…

Nhưng xét trên tình hình thực tế, những lời hắn nói cũng chẳng hề sai.

Trên đời này, làm gì có thứ gì quý giá hơn cái mạng quèn của mình.

Dù ba cô gái có ác cảm với Han Yeoreum đến đâu, họ vẫn rất dễ bị những lời nói đó thao túng.

Thế nhưng, có đời nào tôi lại ngồi im mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.

“Tôi sẽ chiều theo ý kiến số đông. Tức là, nếu ba người các cô có lựa chọn khác, tôi cũng sẵn lòng thuận theo.”

“Vậy thì…”

“Nhưng tôi muốn các cô biết rõ điều này.”

“…?”

“Sở dĩ tôi thuận theo ý kiến của mọi người là vì tôi vẫn coi các cô là đồng đội.”

Lên tầng 2 rồi sẽ đụng độ thứ gì, chính tôi cũng chẳng rõ.

Nhưng có một sự thật hiển nhiên: những kẻ ở tầng trên chắc chắn nguy hiểm và điên rồ hơn cái chốn này gấp bội.

“Tầng 1 nhìn chung vẫn còn dễ thở, nhưng chưa chắc các tầng trên đã vậy đâu. Và lúc đó, cũng chưa chắc tôi vẫn coi các cô là đồng đội đâu nhé.”

“….”

“Nghe thì có vẻ vô tình, nhưng thực tế là vậy. Quyết định của các cô hôm nay có thể chưa làm tôi thay đổi suy nghĩ ngay, nhưng nếu sự bất đồng này cứ dồn nén, mọi chuyện sẽ khác đấy.”

Nghe những lời đanh thép của tôi, không một ai dám ho he nửa lời.

‘Chắc là đã thủng lỗ tai rồi nhỉ.’

[Như thế là quá đủ rồi. Nếu những lời đó mà vẫn không hiểu được thì đúng là rác rưởi cần bị loại bỏ.]

Ý tôi rất rõ ràng: nếu cản bước chân tôi, tôi sẽ không ngần ngại vứt bỏ các cô.

Sự im lặng bao trùm một lúc lâu, rồi Park Seonhee dè dặt mở lời.

“Hỏi có chạnh lòng không thì… có chạnh lòng thật.”

“….”

“Nhưng đó là hiện thực, và nghĩ lại thì người phải chịu thiệt thòi từ trước đến nay là anh Suho mới phải.”

Hai cô gái đứng cạnh cũng khẽ gật đầu đồng tình.

“Tôi cũng chẳng hứng thú gì cái trò chỉ biết ăn bám rồi cản chân người khác.”

“…Tôi cũng không muốn mình trở thành gánh nặng.”

Thay mặt cho cả nhóm, Park Seonhee dõng dạc tuyên bố.

“Và hơn hết, bây giờ tôi mới sực nhớ ra một chuyện.”

“Chuyện gì vậy?”

“Bọn tôi là những người đến sau.”

Chúng tôi bị ném vào cái hố này khi nghi thức triệu hồi đã diễn ra được trọn vẹn một năm.

Ngay cả lũ cướp nhà trọ dưới tầng 1 thực chất cũng là tàn dư chạy trốn khỏi cuộc chiến trên tầng 5.

Điều đó có nghĩa là đã có người đột phá lên tận tầng 5 rồi.

“Nếu cứ chần chừ nhởn nhơ ngày qua ngày… chắc chắn sẽ bị bỏ lại phía sau.”

Hiểu được sự im lặng của tôi chính là câu trả lời, ba cô gái cười tươi rói đáp lại.

“Nhanh lên thôi. Đến ngôi làng tiếp theo nào.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!