Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Yggdrasil - 3 - Chương 326 - Yggdrasil (3-34)

Chương 326 - Yggdrasil (3-34)

“Chú ơi… Chú có… thích con gái mặc đồ múa ballet không?”

“Haha… Có thằng đàn ông nào lại không thích thứ đó chứ?”

Câu trả lời của Seong Suho cũng chính là tiếng lòng của Han Yeoreum, và đồng thời là lời đáp đại diện cho toàn bộ các thực thể đang túc trực trong kênh chat của Han Yeoreum.

└ Sex Ballet! Ballet sex!

└ Làm đi! Mau làm ngay đi!

‘Mẹ kiếp, lũ chó sủa bậy…’

Han Yeoreum chửi rủa trong lòng nhưng vẫn không kìm được mà nuốt nước bọt cái ực.

Tâm trí hắn lúc này ngập tràn những suy nghĩ đầy mâu thuẫn.

Sự khinh miệt… và cả sự mong đợi nảy sinh từ chính sự khinh miệt đó.

Rõ ràng là hắn không muốn chuyện đó xảy ra một chút nào, nhưng hắn lại cảm nhận được hạt giống đen tối cắm rễ sâu trong thâm tâm mình đang cựa quậy.

Thế nhưng, có một sự thật đã đập nát sự kỳ vọng của tất cả bọn họ.

└ Nhưng mà bây giờ không có đồ thì làm kiểu gì?

Ở tầng 0, người ta có thể dễ dàng mua được vô số vật phẩm tiện ích tại hầu hết các cửa hàng.

Nhưng ngay cả ở một nơi như vậy, trong ký ức của Han Yeoreum cũng chẳng hề tồn tại thứ gọi là đồ Ballet.

Đã vậy thì nói gì đến tầng 1 cơ chứ.

Nơi đây hầu như chẳng có chỗ nào để mua sắm thoải mái như tầng 0, chỗ bán hàng duy nhất là ngôi làng trung tâm của tầng 1, và nó cũng chỉ bán những vật phẩm thật sự thiết yếu mà thôi.

Đồ ăn vặt gần như không có, còn mùi vị thức ăn thì dở tệ nếu đem so với khách sạn ở tầng 0.

Tóm lại, chẳng có lý nào lúc này Han Bom lại cất sẵn một bộ đồ Ballet trong người.

└ Lên các tầng trên chắc là có đấy.

└ Hahaha đúng thế, trên đó thì thiếu cái gì đâu.

‘Tầng trên?’

Khoảnh khắc nghe đến cụm từ “tầng trên”, những tạp niệm trong đầu Han Yeoreum bắt đầu tan biến.

Việc chuyển tầng mới chính là thứ mà hắn cảnh giác còn hơn cả Seong Suho.

‘Nhắc mới nhớ, điều kiện để đi lên ở nơi này là gì nhỉ?’

Ở phòng Zephyrum, hắn đã được thông báo điều kiện ngay từ đầu, nhưng phương thức để từ tầng 1 lên tầng 2 thì đến giờ hắn vẫn chưa nghe thấy phong phanh được chữ nào.

Cõi lòng bồn chồn, Han Yeoreum bắt đầu dò hỏi các thực thể trong kênh chat.

“Cách để lên tầng 2 là gì vậy?”

Nhưng hắn chẳng nhận được câu trả lời mong muốn.

└ Éo biết.

└ Cứ cố cày cuốc đi rồi sẽ biết.

└ Cái đó bọn tao không được phép tuồn ra ngoài đâu.

Có vẻ vì liên quan đến cốt truyện công lược nên bọn chúng không chịu hé lộ dù chỉ là một gợi ý vụn vặt nhất.

Không, thay vì trả lời, bọn chúng quay sang chế giễu hắn.

└ Đệt, mày đòi lên tầng 2 á? Chết mẹ đi cho rảnh nợ.

└ Có cách tự sát nhàn hạ thế mà sao mày cứ thích sống lay lắt vất vả thế nhỉ…

└ À ha! Là do mày muốn xem Han Bom đụ kiểu Ballet! Hay là Ballet đụ nhỉ?

└ Hahahaha Ê, nhưng mà nghe cái nào cũng nứng vãi. Sex Ballet hay Ballet sex đều được hết.

‘Lũ khốn khiếp này…’

Dù vốn chẳng ôm hy vọng gì vào sự gợi ý của bọn chúng, nhưng hắn vẫn không tránh khỏi cảm giác ruột gan lộn mửa.

Trong số các thực thể ở kênh chat, chẳng có lấy một kẻ nào tỏ ý thân thiện với Han Yeoreum.

Dù ban đầu không thân thiện, nhưng ít ra chúng cũng chưa từng tỏ thái độ thù địch đến mức này.

Những thực thể từng hò hét ồn ào và đặt kỳ vọng vào Han Yeoreum, từ một lúc nào đó, giờ chỉ biết cười cợt và giễu cợt trước sự thất bại của hắn.

Và bọn chúng lại càng mong chờ hắn sẽ thất bại thảm hại hơn nữa.

‘Tao sẽ ghim lại toàn bộ ID của bọn mày… Muốn gì hả? Xong thằng Seong Suho thì sẽ đến lượt bọn mày.’

Tự nhủ trong lòng như vậy, Han Yeoreum lại dỏng tai nghe ngóng âm thanh phát ra từ trong lều.

Thế nhưng, từ lúc nãy tới giờ, những âm thanh thỏa mãn dục vọng của Han Yeoreum chẳng hề vang lên.

Lọt vào tai hắn chỉ là những thứ tiếng chóp chép nhóp nhép đầy dâm đãng.

“Chuu, slurp.”

“Hehe… chú à, chú cứ như trẻ con ấy.”

Chỉ nghe thôi Han Yeoreum cũng có thể mường tượng ngay ra cảnh tượng ấy.

Đó là cảnh Seong Suho đang say sưa mút mát bầu ngực của Han Bom…

‘Mẹ kiếp… Mẹ nó…’

Miệng không ngừng chửi thề nhưng trong lòng Han Yeoreum lại dấy lên một sự tiếc nuối khó tả.

Hắn bắt đầu chìm trong sự chán ghét bản thân đi kèm với nỗi bực dọc vô cớ vì không được nghe những âm thanh rên rỉ mà chính hắn cũng không nhận ra là mình đang thầm mong đợi.

Rốt cuộc, trong suốt khoảng thời gian Han Yeoreum dỏng tai lên nghe, hành động duy nhất của hai người trong lều chỉ là âu yếm vòng một và thì thầm to nhỏ tâm sự với nhau.

Đó lại còn toàn là mấy câu chuyện vặt vãnh.

└ Đệt, tại sao chỉ có thằng chó đó là được quay cảnh thuần ái thế!

└ Vốn dĩ có thuần ái thì NTR chắc chắn phải tồn tại song hành, đó là quy luật tất yếu.

└ Sủa cái l*n gì thế?

└ Thử nghĩ mà xem, Han Yeoreum phải bị NTR thì thằng Seong Suho mới có chỗ để diễn thuần ái chứ. Mặt trái của mọi câu chuyện thuần ái vốn dĩ chính là NTR mà lị.

└ Vãi, đúng là thiên tài cmnr.

└ Bản chất NTR và thuần ái chỉ là mặt trước và mặt sau của một tờ giấy thôi. Có điều, thằng đéo nắm được tờ giấy sẽ phải liên tục chứng kiến những cảnh chướng tai gai mắt, thế mới nhục hahahahaha.

└ Và thằng Han Yeoreum đang phải dán mắt vào tờ giấy dí sát ngay trước mặt nó đây này.

Chỉ khi đọc được những dòng bình luận trong khung chat, Han Yeoreum mới bừng tỉnh, và ngay lập tức, một cơn buồn nôn cuộn trào lên tận cổ họng hắn.

‘Mình... Tại sao mình lại...’

Mới 5 giây trước thôi, tận sâu trong lòng Han Yeoreum vẫn còn đang thầm mong ngóng.

Một sự kỳ vọng mỏng manh rằng liệu những âm thanh khoái lạc lọt vào tai có giúp hắn thỏa mãn được chút gì không.

Thế nhưng, thứ lọt vào tai chỉ là những câu chuyện trò thủ thỉ vụn vặt của Seong Suho và Han Bom, và nhờ thế mà sự mong ngóng tởm lợm kia đã bị bóp nghẹt từ trong trứng nước.

‘Mong đợi? Mình á? Mình... Mình sao? Mẹ kiếp!’

Lúc bấy giờ lý trí mới chịu quay về đúng vị trí của nó, Han Yeoreum bắt đầu lê thân mình để quay trở lại lều.

└ Ơ kìa? Gì thế? Chuồn à?

└ Xông thẳng mẹ vào lều mà tìm đường chết đi chứ!

└ Không phải là giết người, mà là tự sát á? Hahaha.

└ Hahahaha Xông vào lều lúc này chắc chắn sẽ là một tràng hài cốt siêu kinh điển cho mà xem. 

Nếu có thể, hắn cũng muốn điên cuồng lao thẳng vào lều làm loạn một phen, dù cái giá phải trả là cái chết.

Nhưng hắn còn một mục tiêu rất quan trọng.

‘Viên đá quý... Chết tiệt, chỉ cần lấy được nó và xem được nội dung bên trong...’

Cảnh quay có sự xuất hiện của Seong Suho.

Chuyện quan trọng nhất bây giờ là phải tìm hiểu xem sau khi đến tầng 1, gã kia rốt cuộc định giở trò gì.

Lý trí vốn đã bị lấn át của Han Yeoreum, nhờ vào suy nghĩ không thể giải tỏa được dục vọng, đã tìm được kẽ hở chui ra và thanh tẩy đầu óc hắn trong chốc lát.

Tuy nhiên, thứ dục vọng nhầy nhụa như chiếc bồn rửa bát ngập ngụa dầu mỡ của hắn vẫn chưa hoàn toàn bị rửa trôi.

Mọi thứ chỉ dừng lại ở mức hắn vừa mới khó nhọc với lấy được miếng bọt biển rửa bát từ trong cái bồn rửa bẩn thỉu ấy mà thôi.

Hắn cố gắng xốc lại tinh thần, lết cơ thể rã rời định quay về lều.

Nhưng ngay khi vừa lê bước.

‘Khoan đã... Đây là đâu?’

Lúc mò đến lều của Seong Suho, hắn có thể lần theo tiếng rên rỉ hay tiếng nói chuyện của Han Bom.

Nhưng đường về lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.

Để có thể nhớ lại con đường đã đi, thì ngay từ đầu lý trí của hắn đã bị nhục dục nuốt chửng, đến mức hắn còn chẳng nhớ nổi tâm trạng lúc đó của mình ra sao.

Không âm thanh, không tầm nhìn, không cả ký ức, vậy mà giờ hắn phải tự tìm đường về lều của mình.

Ban đầu, hắn cố bò mẫm về hướng mà hắn đoán chừng là đường cũ.

Nhưng đáng lẽ ra đã phải đến khu vực dựng lều rồi, vậy mà dù Han Yeoreum có quờ quạng thế nào đi chăng nữa, hắn vẫn không chạm được vào mảnh vải lều nào.

‘Chết tiệt... Khoan... Đ, đâu rồi!’

Trong thâm tâm, hắn muốn hét lớn lên để gọi người đến giúp, nhưng lòng tự tôn không cho phép, hơn nữa hắn không muốn bất kỳ ai chứng kiến bộ dạng thảm hại của mình lúc này.

Nửa đêm nửa hôm, mắt bịt kín, đi chân trần bò lết dưới đất...

Giữa sự lo âu tột độ đó, thứ duy nhất an ủi hắn chính là vùng an toàn.

‘T, tạm thời thì... nếu ra khỏi vùng an toàn sẽ cảm nhận được ngay. Chỉ cần không đi quá giới hạn đó là được.’

Cứ thế, hắn tiếp tục bò mẫm trên đất để tìm kiếm túp lều của mình.

***

(Chuyện quái gì thế này…)

(Trời đất ơi…)

Tôi giật mình tỉnh giấc vì sự ồn ào đột ngột bên ngoài, rồi đảo mắt nhìn quanh.

Nhưng đập vào mắt tôi chỉ có mỗi Han Bom.

Lại còn đang ở trần nữa chứ…

‘Đúng là cái tật thích lột đồ rồi ôm ấp mãi không bỏ...’

Chẳng hiểu sao so với những người phụ nữ khác, Han Bom lại đặc biệt có niềm đam mê mãnh liệt với việc khỏa thân ôm ấp khi ngủ.

Em ấy đang ôm lấy tôi như một chiếc gối ôm mềm mại, vẻ mặt cứ ngây ngốc hưởng thụ.

Vừa lúc đó, âm thanh ồn ào bên ngoài cũng làm Han Bom thức giấc.

Chỉ cần nghe thoáng qua cũng đủ biết mấy cô gái ngoài lều đã dậy hết cả rồi.

Thấy Han Bom nhìn tôi với ánh mắt luống cuống, tôi liền thì thầm vào tai em.

“Tạm thời em cứ đợi một lát rồi hẵng ra. Để tôi ra xem ngoài kia có chuyện gì.”

“Ưm… vâng.”

Han Bom mang vẻ mặt đầy hối lỗi, vội vàng luống cuống mặc lại đồ.

Tôi lập tức bước ra khỏi lều để kiểm tra tình hình.

Và ngay khoảnh khắc vén cửa lều bước ra, tôi đã hiểu tại sao đám phụ nữ lại nhốn nháo đến vậy.

“…Sao anh ta lại nằm như thế ở đằng kia?”

“Chuyện đó… bọn tôi cũng không biết nữa.”

“….”

Han Yeoreum đang nằm bẹp dưới nền đất bẩn thỉu ngáy o o, trông chẳng khác nào một gã vô gia cư thực thụ.

..

..

Min Hayeon một tay xoa thái dương như thể đang nhức đầu lắm, thở dài nói với chúng tôi.

“Hầy… Trước mắt thì… em sẽ đi cùng ba cô này, Suho, anh đưa Bom với Han Yeoreum theo nhé.”

“Được.”

Mới sáng sớm ngày ra mà hành động quái gở của Han Yeoreum đã khiến các cô gái khó chịu ra mặt.

Rõ ràng là cái ngữ phải nằm ngoan ngoãn trong lều, thế mà nửa đêm nửa hôm lại bò đi lang thang khắp nơi.

“T-Tôi đã nói là tôi không làm gì cả, mắt tôi không thấy đường thì biết làm thế nào!”

“Phải rồi… Chuyện không thấy đường thì tôi thông cảm, nhưng rốt cuộc tại sao anh lại nằm vạ vật quanh lều của mấy cô ấy với cái bộ dạng đó hả? Còn giày sao lại cởi ra?”

Han Yeoreum ra sức giải thích với chúng tôi rằng nửa đêm hắn ra ngoài để giải quyết nỗi buồn rồi vô tình bị lạc.

Mọi người nghe xong đều tỏ vẻ cạn lời, nhưng cũng không hẳn là đổ đồng cho hắn tội nói dối.

Thế nhưng, vấn đề lớn nhất không nằm ở việc hắn ra ngoài ngủ với bộ dạng nhếch nhác đó.

Vấn đề là chỗ hắn nằm ngủ lại trùng hợp nằm ngay sát lều của nhóm ba cô gái kia cơ.

“C-Cái đó… là vì… tôi sợ mang giày sẽ làm ra t-tiếng động ồn ào…”

“Phù…”

“Là thật mà! Chẳng lẽ giữa đêm hôm khuya khoắt tôi lại hét lên gọi người!”

Min Hayeon nhăn mặt, biểu cảm cho thấy cô nàng đang cố gắng thấu hiểu nhưng não bộ lại đình công không chịu tiếp thu nổi cái lý do nực cười kia.

Ở đời là thế, dù có chứng cứ hay bằng chứng ngoại phạm rành rành ra đấy, nhưng nếu là một kẻ đã có “tiền án” thì người ta tự động sẽ nhìn hắn bằng ánh mắt mang đầy định kiến.

Và đó chính xác là vị thế của Han Yeoreum hiện tại.

“Trước mắt thì Suho vốn dĩ đã đủ mạnh để dọn sạch toàn bộ quái vật ở đây, nên đưa anh và Bom đi theo cũng không thành vấn đề.”

“S-Sao em lại muốn tách ra đi riêng?”

Han Yeoreum một mặt thở phào nhẹ nhõm vì Min Hayeon chịu tách khỏi Seong Suho, mặt khác lại bắt đầu lo sốt vó khi nhận ra cái phao cứu sinh duy nhất có khả năng bảo vệ mình sắp sửa rời đi.

‘Đúng là thằng điên… Người ta đã cạn tình với mày rồi thì mày nghĩ người ta còn giúp mày được bao nhiêu nữa hả…’

Min Hayeon như thể đi guốc trong bụng tôi, chau mày mở miệng.

“…Tôi cũng chẳng muốn đi chung với anh.”

“C-Cái gì!? Này, Min Hayeon!”

Han Yeoreum gào thét gọi tên Min Hayeon, người mà hắn vốn dĩ chẳng thể nhìn thấy.

Nhưng mặc cho hắn gào thét khản cả cổ, chẳng có lấy một ai thèm đáp lại.

Bởi vì hướng mà Han Yeoreum đang gào mặt vào làm gì có ai đứng đó.

“Này! Min Hayeon, em, em đang ở đâu! Trả lời anh đi!”

Min Hayeon lắc đầu ngán ngẩm rồi bước lại gần tôi.

“Đêm qua hai người vui vẻ chứ?”

“Hả?”

“Dù cho anh có rảnh rỗi quá mức thì cũng không đến nỗi phải làm thế chứ. Ở cái nơi như thế này mà anh cũng dám giở trò với Bom sao?”

Nhờ buổi sáng có chút lộn xộn nên tôi cứ tưởng Han Bom đã lẻn ra ngoài thành công mà không bị ai bắt quả tang.

Ai ngờ lại xui xẻo lọt ngay vào tầm mắt của Min Hayeon.

“Không có. Bọn anh chẳng làm gì cả.”

“…Công nhận trông cũng giống thế thật.”

“Hả?”

Thế mà lại tin luôn cơ à?

“Vốn dĩ cái không khí này thì dù có muốn âm thầm làm gì cũng không làm nổi đâu.”

Min Hayeon nói thế vì cô ấy tinh ý nhận ra tình hình.

Trong cái hầm ngục vốn đã vang vọng âm thanh này, lỡ mà rên rỉ một tiếng thì thể nào cũng bị mấy cô gái kia kéo đến phản đối ngay lập tức.

Min Hayeon vỗ nhẹ lên vai tôi, hạ giọng thì thầm.

“Em thì không sao, nhưng anh nhớ chăm sóc cho Bom đàng hoàng đấy.”

“…Ừ.”

Chắc hẳn việc tự mình thốt ra những lời đó với cô ấy cũng chẳng hề dễ dàng gì.

Và từ giây phút này, tôi cũng đưa ra một quyết định dứt khoát.

‘Từ giờ trở đi không cần phải dè chừng sắc mặt ai nữa.’

[Ý anh là để ý sắc mặt của cô Min Hayeon sao?]

‘Ừ, ngược lại càng cẩn trọng thái quá lại càng khiến cô ấy khó xử hơn.’

Đứng ở vị trí của Min Hayeon, cứ phải liên tục mở miệng nói “không sao” thế này chắc chắn vô cùng khó xử.

Nói một lần thì xót xa, nhưng nếu cứ phải nhai đi nhai lại đến lần hai, lần ba thì đúng là tôi đang gây ra lỗi lầm lớn với Min Hayeon.

Tôi nhìn nụ cười chua chát của Min Hayeon, rồi lia mắt sang Han Yeoreum đang chới với quờ quạng đằng xa kia.

“Đ-Đâu rồi! Mọi người ở đâu hết rồi!?”

Han Yeoreum… Han Bom… Một tổ đội đúng là vô cùng thú vị.

..

..

Dù Min Hayeon đã cất công chia nhóm để tạo không gian riêng cho tôi và Han Bom, nhưng thực chất hai chúng tôi cũng chẳng giở trò gì quá đáng cả.

Dù có muốn làm tình đi chăng nữa thì Han Bom cũng không phải là người phóng khoáng đến mức dám ngang nhiên hành sự khi không có lều che chắn.

Đã vậy ngay sát bên cạnh lại còn chình ình cái tên Han Yeoreum…

Ghim thẳng một mũi tên vào giữa mi tâm của con quái vật cuối cùng, tôi lên tiếng.

“Xong rồi, đi tiếp thôi.”

“Vâng.”

“….”

Chỉ có một người duy nhất lên tiếng đáp lời.

Han Yeoreum tuy không nói tiếng nào nhưng vẫn lầm lũi đi sát phía sau chúng tôi.

Chuyện này nếu là bình thường chắc chắn sẽ khiến người ta bực bội mà kêu gào nhờ giúp đỡ, nhưng đằng này hắn cứ lặng lẽ cắn răng mà theo chân.

Dù cho cấu trúc hầm ngục này có là những đường thẳng tắp đơn giản đi chăng nữa, thì với một đôi mắt mù lòa, chỉ một bước chân dấn tới cũng đủ để mang lại cảm giác chông chênh bất an rồi.

‘Bất ngờ nha?’

[Có vẻ như hắn ta đã phần nào quen dần với tình trạng này rồi.]

Đúng là nếu bắt một kẻ bịt mắt phải thao tác hay làm hành động phức tạp thì là bất khả thi, nhưng có vẻ đi thẳng về phía trước thì hắn đã thành thạo được đôi chút.

‘Một kẻ như thế mà tối qua lại ngủ vật vờ với cái bộ dạng đó sao.’

Tôi nhớ lại bộ dạng thảm thương của Han Yeoreum sáng nay mà không nhịn được cười khẩy.

Cứ thế vừa đi vừa thong dong tiến bước, chẳng mấy chốc đã đến giờ ăn trưa.

“Tạm dừng ở đây để ăn chút gì đã nhé.”

“Vâng.”

Nhận được câu trả lời từ Han Bom, tôi liền lục đục chuẩn bị bữa ăn.

Nhưng trong lúc tôi đang chuẩn bị, Han Yeoreum đột nhiên loạng choạng tiến lại gần rồi cất giọng gọi tôi.

“Này… tháo cái này ra giùm tao.”

Chỉ một câu nói cũng đủ thấy Han Yeoreum đã ngoan ngoãn đi nhiều đến mức nào.

Nếu là lúc trước thì hắn đã dùng giọng điệu ra lệnh bắt tôi phải cởi ra, chứ không thốt ra lời yêu cầu một cách nhẹ nhàng như thế này.

Cơ mà, nhìn thấy bộ dạng đó của hắn, trong đầu tôi lại nảy ra một ý tưởng vô cùng thú vị.

“Không thích.”

“C-Cái gì! Thế giờ mày bảo tao phải làm sao! Phải ăn cơm chứ!”

“Cứ đợi đó, tao sẽ dọn sẵn ra cho mày ăn.”

“Gì… mày nói gì cơ?”

Han Yeoreum nhăn nhó mặt mày, hỏi vặn lại như thể vừa nghe lầm.

Tôi lặp lại y chang câu vừa nãy cho hắn nghe, rồi bắt tay vào dọn cơm.

‘Tuyệt. Lần này dùng bài này vậy!’

[…?]

Dù sao thì ăn đồ ăn liền cũng chẳng tốn mấy công sức chuẩn bị.

Tôi dúi vào tay Han Yeoreum, người đang mang vẻ mặt hoang mang tột độ, một bát cơm qua loa, rồi tiến lại gần Han Bom thì thầm nhỏ nhẹ.

“Han Bom này, chuyện tối qua em nhờ tôi ấy, bây giờ đổi lại tôi cũng muốn nhờ em chút chuyện có được không?”

Han Bom hơi khựng lại, đôi mắt tròn xoe nhìn tôi chằm chằm như chưa hiểu ý, đoạn em ấy liếc nhìn Han Yeoreum đang luống cuống và đồ ăn ở phía đối diện, liền nở một nụ cười đầy ranh mãnh.

Han Bom hiểu ý, lập tức kéo tuột quần tôi xuống rồi thốt ra một câu lẩm bẩm cố tình để cho Han Yeoreum nghe thấy.

“Oa… Nhìn ngon quá đi mất.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!