Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Yggdrasil - 1 - Chương 132 - Mối quan hệ mới (1)

Chương 132 - Mối quan hệ mới (1)

Vừa bước đến bếp, tôi rót nước vào chiếc cốc thủy tinh đặt sẵn rồi tu ừng ực.

Khung cảnh phòng khách rộng lớn vượt xa những ngôi nhà bình dân được thu trọn vào tầm mắt từ góc nhìn trong bếp này….

‘Chắc bọn tài phiệt lúc uống nước cũng được chiêm ngưỡng cảnh tượng này mỗi ngày nhỉ? Chà~’

Ngay lúc tôi đang gật gù cảm thán trước vẻ tráng lệ của phòng khách, Armonia kết nối linh thức.

[Anh Suho, anh nên bắt đầu chuẩn bị quay về là vừa.]

‘À….’

Tôi ngay lập tức hiểu ý của Armonia.

Dành 20 ngày ở Yggdrasil thì thời gian trôi qua ở Học viện chỉ mới là 2 ngày.

Và tôi đã quay về tàu vào rạng sáng sớm thứ Bảy.

Vậy khoảng thời gian tôi thực sự lưu lại ở Yggdrasil tính đến hiện tại là….

[Anh đã ở đây tổng cộng 16 ngày.]

‘Vậy là còn lại 4 ngày à.’

Nếu chỉ tính số ngày trải qua sau nhiều lần hồi quy thì tôi đã ở đây được 20 ngày, nhưng nếu tính toán thời gian trôi qua thực tế thì cô ấy bảo mới chỉ trôi qua khoảng 16 ngày.

Trừ khi Han Yeoreum chết đúng vào mốc giờ tròn trĩnh, bằng không hắn chẳng bao giờ dùng trọn vẹn 24 tiếng của một ngày cả.

Vừa nốc nốt chỗ nước còn lại, tôi vừa ngẫm nghĩ rồi đáp lời Armonia.

‘Tạm thời cứ quay về đã.’

[…? Anh không muốn tận hưởng thêm chút nữa sao? Vẫn còn dư thời gian mà. Ý của tôi khi nãy chỉ là khuyên anh nên dần chuẩn bị tinh thần thôi.]

Việc Armonia giục chuẩn bị quay về vừa nãy mang đúng nghĩa đen của từ “chuẩn bị”.

Việc rút lui một cách hấp tấp có thể kéo theo những rắc rối không lường trước, thế nên từ bây giờ cứ chuẩn bị kỹ càng từng bước một là hơn.

Tuy nhiên, cá nhân tôi lại thấy đây chính là thời điểm chín muồi nhất.

‘Vừa giáng cho tên Han Yeoreum một đòn đau điếng nên tâm trạng tôi đang rất vui vẻ. Hayeon cũng vừa hay ngủ say như chết, chắc chắn cô ấy sẽ không tỉnh dậy trong một khoảng thời gian dài đâu. Từ giờ cho tới trưa mai, tôi có vắng mặt một chút cũng chẳng hề hấn gì.’

Nếu trước khi đi tôi để lại một tờ giấy nhắn, chắc chắn cô ấy sẽ chẳng mảy may nghi ngờ.

Tôi uống cạn cốc nước rồi rảo bước về phòng.

‘Chỉ cần ra lệnh rành rọt cho tên Han Yeoreum, sau đó để lại mảnh giấy bên cạnh Hayeon là êm xuôi thôi.’

Đứng trước cửa phòng, Han Yeoreum vẫn duy trì cái tư thế chữ W ban nãy, miệng lẩm bẩm.

“Tao sẽ giết mày… tao sẽ khiến mày phải khóc lóc cầu xin tao giết mày….”

“….”

Rốt cuộc là não hỏng rồi hay ngọn lửa ý chí đang bốc cháy ngùn ngụt đây….

Chỉ nhìn mỗi cái gáy của hắn thì quả thực tôi chẳng đoán nổi điều gì.

Tạm thời gạt chuyện đó sang một bên, tôi ra lệnh cho hắn.

“Này, đừng có ngồi lì ở đây cản đường nữa, sang phòng khác mà ngủ đi. Căn phòng này chỉ dành cho tao và Min Hayeon thôi.”

“….”

Không nói không rằng, Han Yeoreum lảo đảo đứng lên như một con rối gỗ, loạng choạng định bước ra khỏi căn penthouse.

Nhìn bóng lưng hắn, tôi cất giọng ra lệnh một cách dứt khoát.

“Này, đừng có tự tử đấy, và tuyệt đối không được gây tổn hại đến tao hay Hayeon. Rõ chưa?”

“….”

“Mày mà tự tử thì mất cả vui, nhỡ mày làm bậy gì đó thì tất cả chúng ta đều chuốc họa vào thân. Ok?”

Dính phải đòn khiêu khích của tôi, Han Yeoreum khựng lại rồi quay ngoắt sang trừng mắt nhìn tôi.

Đôi mắt hằn đầy tia máu đỏ ngầu ấy hệt như một kẻ vừa cắn nuốt ác quỷ, để mặc cơn phẫn nộ nuốt chửng linh hồn mình.

Han Yeoreum vẫn chưa gục ngã.

Đôi mắt hắn ánh lên sự quyết tâm, như thể muốn nói trừ phi giết được tôi, bằng không hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng từ bỏ mạng sống.

‘Tốt! Tốt lắm!’

[Tuy nhiên, kể từ những lần hồi quy sau, e là sẽ có khá nhiều rắc rối đấy.]

Từ bây giờ, chắc chắn hắn sẽ không còn làm ra mấy trò hèn mọn, thiếu suy nghĩ như trước nữa.

À mà không, bản tính đã hèn mọn thì có muốn thay đổi cũng khó….

Đôi mắt vấy bẩn tà ác ấy chứa đựng một quyết tâm cuồng loạn, sẵn sàng hiến tế cả linh hồn chỉ để đoạt mạng tôi.

Thế nhưng, mang theo đôi mắt đỏ ngầu vẩn đục ấy, Han Yeoreum lại nhìn tôi và cất giọng.

“Tại sao… anh lại không biến thành… Red Summoner vậy… ạ?”

Đột nhiên nghe hắn dùng kính ngữ, tôi có chút khó hiểu, nhưng rồi cũng sực nhớ ra.

‘À, là mình bắt hắn phải nói kính ngữ cơ mà. Ơ kìa? Lúc nãy hắn gầm gào đòi giết mình đâu có dùng kính ngữ đâu?’

[Có lẽ những lời đó được hệ thống tính là độc thoại nên mới vậy.]

‘…Phải cẩn thận hơn mới được. Nếu câu lệnh có sơ hở, rất có thể sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.’

Việc hồi quy của hắn đã bị phá vỡ thông qua những khe hở, thế nên khi ra lệnh tuyệt đối không được dùng từ ngữ vòng vo, mập mờ.

Tôi giả vờ ngây ngô hỏi lại.

“Red Summoner là cái quái gì thế?”

Rắc rắc!

Han Yeoreum nghiến răng ken két, vừa gào thét vừa giải thích cặn kẽ.

“Anh đã cưỡng bức Hayeon mà… ạ! Thế nhưng… cớ sao anh lại không biến thành Red Summoner chứ… ạ…. Mẹ kiếp….”

Bắt hắn dùng kính ngữ thế này xem ra lại mang đến trò vui ngoài sức tưởng tượng.

Trọng tâm lời giải thích của Han Yeoreum là nếu một Summoner cưỡng bức Summoner khác, kẻ đó sẽ bị trừng phạt và biến thành Red Summoner, y như những kẻ sát nhân vậy.

Xem chừng thằng nhãi này từng cày cuốc game gủng các thứ nên hễ nhắc đến mấy thuật ngữ này là giải thích đâu ra đấy, giúp tôi dễ dàng nắm bắt.

Nghe hắn thao thao bất tuyệt một hồi, tôi ồ lên một tiếng rồi đáp.

“À! Giống mấy đứa người chơi thích PK trong game ấy hả?”

“Đúng thế… ạ! Rõ ràng ai cũng bảo phải biến thành Red Summoner mà… ạ! Nhưng tại sao anh lại không bị gì chứ… ạ! Thằng khốn nhà anh, anh đã giở trò mèo gì đúng không… ạ!? Có đúng không… ạ!!”

“Phụt ha ha.”

Nhìn cái bản mặt cứ phải đệm thêm chữ “ạ” ở cuối câu của Han Yeoreum, tôi không thể nào nhịn nổi cười, cứ thế phụt ra tiếng khùng khục.

Han Yeoreum bắt đầu dồn ép tôi, y như thể tôi vừa dùng một loại bug game gian lận nào đó.

Không, thực tế thì đây chẳng phải lỗi bug gì sất. Bản thân tôi chính là một lỗi bug.

Đối với Han Yeoreum, tôi là một lỗi bug không bao giờ có thể được vá lại.

Tôi nhếch mép cười khinh khỉnh, ung dung đưa ra một lời giải thích vô cùng đơn giản gọn lẹ.

“Là tại vì….”

“…?”

“Vốn dĩ những người phụ nữ nếm thử cự vật của tao đều tự nguyện dâng hiến tất cả cho tao mà. Khéo ngay từ đầu cô ấy đã nhìn trúng đồ đài của tao và mong muốn bị cưỡng bức thì sao?”

“Thằng khốn…! Thằng khốn này!!! Mẹ!!!!”

Chắc chắn hắn định văng tục chửi thề, nhưng từ ngữ cứ tắc nghẹn lại ở cổ họng, không thể thốt ra trọn vẹn.

Thấy vậy, tôi bồi thêm một đòn chí mạng.

“Chà… Nữ thần bắn cung Min Hayeon lừng danh vậy mà… lại cong cớn vặn hông như một con điếm… Khà~”

“Aaaaaaaaa!!!!”

Han Yeoreum rú lên thảm thiết như một tiếng thét gào tuyệt vọng, hắn tung cú đá tung cửa chính của căn penthouse rồi lao ra ngoài.

Chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi phá lên cười sảng khoái.

“Đúng rồi, cứ thế mà nổi điên lên. Xin đừng gục ngã. Tao năn nỉ đấy. Hahahaha.”

Vui mừng khôn xiết khi thấy ý chí của Han Yeoreum không hề bị bẻ gãy, tôi sảng khoái bước vào phòng nơi Min Hayeon đang say giấc nồng.

Ánh sáng vàng cam dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ phủ lên thân hình Min Hayeon một vẻ mong manh, mờ ảo.

Khác với khuôn mặt đê mê lạc lối lúc nãy, giờ đây cô ấy đang cuộn mình trong lớp chăn ấm áp, hơi thở đều đặn chìm vào giấc ngủ.

Tôi đặt tờ giấy nhắn lại bên cạnh Min Hayeon, rồi hào hứng kêu lớn với Armonia.

‘Đi thôi!! Đi xơi tái Seong Suah thôi!!’

[….]

***

“Ưm… Hả?”

Min Hayeon nâng thân trên ngồi dậy với mái tóc xù xòa và đôi mắt lờ đờ, ngơ ngác nhìn quanh.

Căn phòng xa hoa lộng lẫy, chiếc giường lộng lẫy, những món đồ trang trí cũng vô cùng lộng lẫy….

Cùng với ánh bình minh rạng rỡ hắt qua khung cửa sổ chiếu sáng cả căn phòng.

“…Suho …đi đâu rồi nhỉ? Đi vệ sinh rồi chăng?”

Vừa đảo mắt tìm kiếm, cô tình cờ phát hiện ra một tờ giấy nhắn.

“Hả? Suho để lại này….”

Min Hayeon tỉnh táo lại đôi chút, cầm tờ giấy lên đọc.

=====

Anh ra ngoài đi dạo một chút.

Nhân tiện, để chuẩn bị cho tầng tiếp theo, anh thuê một phòng riêng để luyện tập Thuật giả kim. Chắc là sẽ không kịp ăn sáng cùng em đâu.

Lát nữa ăn trưa cùng nhau nhé.

Đêm đầu tiên của chúng ta, anh sẽ không bao giờ quên. Yêu em.

=====

“Hì hì… Hí hí….”

Ánh mắt Min Hayeon cứ vô thức dán chặt vào hai từ “đêm đầu tiên” và “yêu em”.

Dù cho đây không phải là lần đầu tiên cô làm chuyện ấy, nhưng suy cho cùng, Seong Suho vẫn là người đàn ông đầu tiên của cô.

Mặc dù chỉ là một mẩu giấy nhắn với vài dòng ngắn ngủi, thoạt nhìn có vẻ khá thiếu chân thành, nhưng Min Hayeon vẫn cầm nó trong tay, tủm tỉm cười hạnh phúc, rồi khoác áo bước ra ngoài.

“Phù… Tính ra mình cũng thuộc dạng chăm chỉ đấy chứ, nhưng so với Suho thì chẳng bõ bèn gì. …Mình cũng phải cố gắng hơn nữa mới được!”

Min Hayeon vừa lẩm bẩm vừa bước ra khỏi khách sạn.

Vừa ra khỏi cửa khách sạn, cô đang dáo dác nhìn quanh thì một thứ kỳ quái lọt vào tầm mắt.

“Cửa hàng ở đây… Á! Gì, gì thế này!”

“….”

“Han, Han Yeoreum?”

Han Yeoreum đang ngồi xổm co ro ở một góc như một gã vô gia cư.

Min Hayeon nhăn mặt trước tình huống khó hiểu này, đang định đưa tay chạm vào vai hắn để kiểm tra tình hình thì….

“Á… Gì, cái gì thế này… cái mùi kinh khủng gì đây….”

Min Hayeon lùi lại ngay lập tức, cơn buồn nôn cuộn trào bởi thứ mùi hôi thối nồng nặc không thể chịu nổi xộc thẳng vào mũi.

Han Yeoreum khẽ lẩm bẩm.

“…Hayeon à.”

“Gì?”

Min Hayeon đáp lại như một phản xạ có điều kiện.

Dù không hề muốn nói chuyện với hắn, nhưng để phũ phàng cắt đứt một mối quan hệ lâu năm cũng chẳng phải chuyện dễ dàng một sớm một chiều.

Han Yeoreum ngẩng khuôn mặt nhem nhuốc cáu bẩn lên, nước mắt giàn giụa.

“Anh xin lỗi… Tại anh mà… em… hức… Anh sẽ giải quyết mọi chuyện… anh sẽ….”

“….”

Min Hayeon nhìn bộ dạng thảm hại của hắn mà chỉ thấy thật nực cười.

‘Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, chưa bao giờ mình cảm thấy hạnh phúc như lúc này. Vậy mà giờ anh định kéo tôi xuống địa ngục một lần nữa sao?’

Lúc này, Min Hayeon đang đắm chìm trong men say hạnh phúc.

Chỉ cần biết có một người đàn ông luôn dõi theo, che chở và quan tâm chăm sóc mình, cô đã cảm thấy như mình đang nắm giữ cả thế giới trong tay.

Thứ mà người ta vẫn gọi là “hạnh phúc của người phụ nữ” mà cô chưa từng cảm nhận được trong đời.

‘Nếu là mình ngày trước, chắc chắn mình sẽ chửi bới và cho rằng đó là thứ lý thuyết viển vông nhảm nhí…. Mình cũng thay đổi nhiều thật đấy.’

Min Hayeon bật cười khúc khích, dịu dàng nói với Han Yeoreum.

“Yeoreum à, không sao đâu.”

“Kh, Không đâu… Tại anh mà… em… em mới phải chịu nỗi nhục nhã này….”

“Không đâu. Chuyện là… thật ra….”

“…?”

Min Hayeon úp úp mở mở vài lần, rồi trao cho Han Yeoreum một nụ cười rạng rỡ hạnh phúc.

“Làm tình… đúng là tuyệt thật đấy!”

“Hả… Gì cơ… hả?”

Đôi mắt Han Yeoreum đờ đẫn, ngây dại nhìn Min Hayeon, miệng lắp bắp không nói nên lời.

Thế nhưng, mặc kệ biểu cảm sụp đổ của Han Yeoreum, Min Hayeon vẫn tiếp tục lải nhải miêu tả một cách chi tiết và trần trụi về những khoái cảm mà cô đã trải qua khi làm tình với Seong Suho.

“Chà… Bây giờ tôi mới biết làm tình lại sướng đến thế đấy. Từ trước đến giờ chưa từng làm quả là một quyết định vô cùng sáng suốt. Lỡ như tôi mất đi lần đầu tiên vào tay anh, chắc chắn Suho sẽ không bao giờ thèm làm tình với tôi đâu.”

“Chuyện… chuyện… chuyện đó nghĩa là sao… Em… em bị cưỡng bức cơ mà! Em đang nói cái quái gì vậy!”

Phớt lờ tiếng gào thét của Han Yeoreum, Min Hayeon vẫn tiếp tục đâm sâu vào trái tim hắn bằng những trải nghiệm ân ái với Seong Suho.

“Hì hì… Đúng thế, đúng rồi. Tôi bị cưỡng bức mà…. Ban đầu tôi cũng sợ lắm chứ? Nhưng ôi mẹ ơi… lúc màng trinh bị đâm rách! Cự vật của Suho đỉnh vãi chưởng! Tôi mới hiểu cảm giác não bộ tan chảy là như thế nào! Thật sự mỗi lần Suho nhấp hông…”

“Không, không phải thế!!! Hayeon à!! Em đâu phải là người nói ra những lời như thế!!”

Han Yeoreum gào thét thảm thiết, hai bàn tay ôm chặt lấy tai mà rống lên.

“….”

Min Hayeon nhẹ nhàng gỡ hai bàn tay đang ôm chặt tai của Han Yeoreum ra.

Cô cười rạng rỡ nhìn khuôn mặt tuyệt vọng đến cùng cực của Han Yeoreum, cất giọng vô cùng hồn nhiên.

“Yeoreum à, chúng ta cứ tiếp tục hẹn hò thế này nhé, còn chuyện làm tình thì để tôi làm với bạn tình thôi!”

“Aaaaaaahhh!!!!”

Nghe xong những lời của Min Hayeon, Han Yeoreum vừa gào thét vừa bỏ chạy trối chết.

Nhìn theo bóng lưng của hắn, Min Hayeon cười một tràng khoái chí, rồi hét toáng lên.

“Yeoreum à! Cảm ơn anh đã giữ màng trinh cho tôi nhé!”

***

Ngay khi vừa trở về tàu, đập vào mắt tôi là Armonia và Lena.

Armonia và Lena nhìn tôi với ánh mắt nồng nhiệt chào đón.

““Anh/Chủ nhân vất vả rồi.””

Armonia có mặt thì cũng là lẽ đương nhiên, nhưng sự hiện diện của Lena thì đúng là ngoài sức tưởng tượng của tôi.

“Ơ kìa, cả Lena cũng ở đây à?”

“Vâng, vì mục đích giáo dục nên tôi vẫn luôn đứng cạnh để chỉ bảo cho cô ấy.”

“…Khoan đã.”

Nếu nói vậy thì chẳng phải….

“…Từ nãy tới giờ, em đã nhìn thấy hết những việc tôi làm rồi sao?”

“Vâng, thưa chủ nhân.”

Lena nhìn tôi, nở một nụ cười nền nã, đoan trang mà đáp lại.

Từ nãy tới giờ, tôi đã vồ vập, ôm hôn, làm tình như dã thú với người phụ nữ khác, và cô ấy đã xem hết tất cả mọi thứ?

Ngay từ đầu, mục đích Armonia gọi tôi tới đây chính là để giao phó nhiệm vụ này, nên dù cô ấy có nhìn thấy thì tôi cũng chẳng cảm thấy phản cảm chút nào.

Nhưng việc Lena dán mắt theo dõi toàn bộ hành vi của tôi từ đầu chí cuối?

Cho dù Lena có là người rộng lượng, bao dung đến đâu thì việc này cũng quá mức xấu hổ.

Nắm bắt được biểu cảm của tôi, Armonia liền lên tiếng giải vây.

“Ngay từ đầu Lena đã chuẩn bị tinh thần cho nhiệm vụ này rồi. Anh không cần phải bận tâm đâu.”

“Đúng vậy thưa chủ nhân. Trái lại, em còn học hỏi được rất nhiều điều nữa.”

Cứ ngỡ cô ấy đã học được thêm thuật lái tàu hay gì đó, tôi cảm thấy cô ấy thật đáng khen ngợi nên hỏi.

“Ồ… Em học được gì thế?”

“Em mới biết đến một kỹ thuật gọi là Fellatio. Giờ đây, em đã học được thêm cách khiến chủ nhân vui vẻ, em cảm thấy vô cùng hạnh phúc.”

“….”

Đây mới chính là đỉnh cao của lòng trung thành méo mó sao?

Thế nhưng, khi vừa tưởng tượng ra cảnh Lena ngậm lấy cự vật của mình….

Nứng vãi đạn….

Cho đến tận bây giờ, dù tôi đã có những cuộc ân ái nồng cháy với Lena, nhưng cảm giác nó giống với mối quan hệ vợ chồng thuần túy hơn là tình nhân.

Thậm chí, tư thế mà tôi và cô ấy thường làm nhất cũng chỉ loanh quanh tư thế truyền thống hoặc tư thế cưỡi ngựa mà thôi.

Trong lúc tôi còn đang nhìn Lena bằng ánh mắt ngỡ ngàng, Armonia đã lên tiếng.

“Trước tiên, anh đã vất vả rồi. Vì lần này đặc biệt hao tổn sức lực, nên anh hãy nghỉ ngơi 4 ngày, sau đó quay lại Học viện Anh Hùng để tiếp tục nhiệm vụ là được.”

“Ồ.”

..

..

Nhờ có kỳ nghỉ 4 ngày, tôi dành thời gian dùng bữa và trò chuyện vui vẻ cùng 4 cô gái.

Và 1 tiếng sau bữa ăn….

“Chỗ này này… nếu dùng môi chụt một cái! Là anh ấy thích lắm đó.”

“À… đàn ông thật sự cảm thấy sướng khi được làm thế sao?”

“Đúng vậy! Anh Suho cực kỳ thích luôn. Phải không anh?”

“Haha, tất nhiên rồi.”

Tôi đang ngồi dạng chân trên giường.

Chân phải kẹp giữa vùng háng của Viola, còn chân trái thì chèn vào háng của Lena.

Hai người phụ nữ kẹp chặt hạ bộ vào chân tôi, vừa đăm đăm nhìn cự vật vừa rôm rả thảo luận.

Nhìn cự vật vẫn chưa hề cương cứng của tôi, Viola hăng say giảng giải như một chuyên gia.

‘Nghĩ lại thì, hồi đầu chính tay tôi đã chỉ dạy cho Viola đủ mọi thứ nhỉ?’

Viola, cô nàng từng mù tịt kiến thức về tình dục, giờ đây đã hóa thân thành một giảng viên giáo dục giới tính xuất sắc, đang truyền thụ lại cho Lena.

Khái niệm ngực là bộ phận gợi dục cũng chẳng màng tới, cái vẻ thơ ngây tò mò như trẻ con khi lần đầu thấy cự vật đàn ông của Viola giờ đã tan biến không còn tăm tích.

Giờ đây, cô đã nhận ra cách hưng phấn qua việc kích thích bầu ngực, và trở thành một người phụ nữ đắm chìm trong khoái cảm mỗi khi cự vật tiến vào cọ xát trong tử cung.

“Nào, cô Lena. Thử làm xem.”

“Chủ… chủ nhân… thất lễ rồi.”

“Ừ, nhờ em cả đấy.”

Khuôn mặt Lena cứng đờ vì căng thẳng, đỏ ửng lên khi tiến dần về phía cự vật của tôi.

Lena nâng niu cự vật mềm oặt của tôi lên như đang dâng lên một món thánh vật, sau đó rụt rè đặt nụ hôn lên lỗ quy đầu.

Ngay khi bờ môi vừa chạm vào, chiếc lưỡi của cô bắt đầu luồn lách kích thích lỗ sáo của tôi.

“Ưm….”

“Chụt….”

Dù chỉ mới chạm môi và dùng lưỡi mơn trớn nhè nhẹ, thế mà cự vật của tôi đã lập tức bật dậy, hiên ngang vươn mình thể hiện một dáng vẻ oai phong lẫm liệt.

Thấy cảnh tượng đó, Lena đặt bàn tay lên ngực che giấu nhịp tim đập thình thịch, khẽ mím môi nói.

“Cảm giác này… sướng quá.”

“Phải không!? Tôi cũng thích nhất khoảnh khắc này đó!”

Viola tươi cười rạng rỡ với Lena, vui sướng như thể vừa tìm được một người đồng điệu về tâm hồn.

Lena cũng đáp lại Viola bằng một nụ cười rạng ngời.

Tôi nhìn hai người phụ nữ với vẻ trìu mến, nở nụ cười mãn nguyện.

‘Dù là đàn ông hay đàn bà thì cũng giống nhau cả thôi.’

Đàn ông cũng vậy, hễ thấy nhũ hoa phụ nữ cương cứng, âm vật sưng phồng và mật dịch tuôn trào nhờ sự mơn trớn của mình thì lại cảm thấy một khoái cảm tột độ dâng trào.

Tất nhiên tôi cũng không ngoại lệ.

Cái cảm giác xúc động đến nghẹn ngào khi lần đầu tiên chứng kiến Viola tuôn trào mật dịch như thác đổ dưới bàn tay điêu luyện của mình, tôi tuyệt đối không bao giờ quên.

Viola tiếp tục giảng giải cho Lena về nghệ thuật thổi kèn bằng giọng thì thầm nhẹ nhàng.

“Bây giờ, hãy ngậm toàn bộ phần quy đầu vào miệng….”

“Cái… cái lỗ này đang rỉ ra thứ gì đó….”

“À! Đây là tinh dịch bôi trơn, chỉ tiết ra một chút xíu thôi.”

“À… Vậy thì….”

Lena dùng lưỡi lướt dọc từ dưới lên đỉnh quy đầu, vơ vét sạch sẽ đống tinh dịch bôi trơn ấy.

Cảm giác mềm mại từ chiếc lưỡi của Lena truyền đến, cùng với đó là một luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng tôi.

“Ưm! Tê tái thật đấy?”

“Haa… Một hương vị… lần đầu tiên em được nếm thử.”

Nếm thử chút tinh dịch bôi trơn, nhịp thở của Lena bắt đầu dồn dập, có vẻ cô ấy đã hưng phấn rồi.

Thấy vậy, Viola mỉm cười nói.

“Nào, cô Lena. Giờ thì ngậm phần quy đầu vào miệng đi. Nhớ nhé! Tuyệt đối không được dùng răng đâu.”

“Vâng, thưa cô Viola. Tôi sẽ ghi nhớ kỹ.”

Cô áp sát vùng âm hộ của mình vào bắp chân tôi, đồng thời ngậm trọn phần quy đầu vào miệng.

“Haa… Chu… Chùn chụt….”

“Haa… Phù….”

Vừa quan sát kỹ năng thổi kèn của Lena, Viola vừa lẳng lặng dùng bắp chân tôi để mơn trớn âm hộ của cô ấy.

Tôi tận hưởng sự phục vụ của Lena, tay kéo Viola lại gần rồi trao một nụ hôn nồng cháy.

“Hưm! Chu… Rột rột… Ha hưm….”

“Ưm… Haa… Chụt… Chu….”

Fellatio của Lena, nụ hôn của Viola.

Bàn tay phải luồn vào trong lớp đồ lót của Viola, truyền khoái cảm vào hoa huyệt của cô ấy, còn bàn tay trái thì nhào nặn bầu ngực Lena để đẩy cơn hưng phấn lên tột đỉnh.

“Hưm! Chu, haang! Chỗ đó! Hưm, chu!”

“Haaang! Ch, chủ nhân… chu… rột rột….”

Quả thực, màn làm tình với hai người phụ nữ cùng lúc thế này mang đến khoái cảm nhân đôi, nhưng đổi lại độ khó cũng tăng lên đáng kể.

‘So với lúc làm từng người một trong Ma Vương Thành, cảm giác khác biệt hoàn toàn.’

Hồi ở Ma Vương Thành, khi ân ái với những cô con gái quý tộc, tôi chỉ việc tóm lấy từng người rồi tận hưởng khoái cảm được xé rách màng trinh của họ.

Một loại khoái cảm nhẹ nhàng, chẳng vướng bận trách nhiệm.

Thế nhưng, hành động của hai người phụ nữ trước mắt hoàn toàn không thể so sánh với những cô ả đó, chúng đã đẩy sự hưng phấn của tôi lên đỉnh điểm, đồng thời cưỡng ép cảm giác buồn bắn trào dâng mạnh mẽ.

Dù chưa đến lúc xuất tinh, nhưng dường như hạ bộ của tôi không thể chịu đựng nổi sự kích thích này nữa, liên tục truyền những luồng điện giật đến vùng bụng dưới.

“Ưm… Lena… tôi sắp bắn rồi!”

“Hưm! Xin ngài cứ thoải mái xuất tinh ạ. Chủ nhân! Chu, rột rột! Chu!”

“Haaang! Anh Suho! Chỗ đó sướng quá! Haaang! Chu!”

Màn ân ái cuồng loạn giữa ba người chúng tôi mang đến một khoái cảm mới lạ chưa từng có, cả ba đều không thể kiểm soát nổi mà chỉ biết dốc toàn bộ tâm trí vào vị trí của mình.

Và rồi, khoái cảm tột đỉnh của hai người phụ nữ vỡ òa cùng với màn xuất tinh của tôi.

“Bắn đây! Lena!”

“Ưm! Hưm… chu… ưm….”

“Haaang! Ha hưm!!”

Lena đê mê nếm trọn dòng tinh dịch tôi vừa bắn ra, còn Viola thì đạt đỉnh, tuôn trào mật dịch ướt đẫm cả đùi tôi.

Nhìn hai người phụ nữ đang chìm đắm trong những khoái cảm khác nhau, tôi hô lớn.

“…Giờ mới bắt đầu thôi!”

“Áá!”

“Ưm!”

Tôi đè ngửa Lena và Viola xuống giường, bắt đầu điên cuồng lột sạch quần áo của hai người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!