Chương 284 - Học viện ma pháp Shutra (2-19)
Trong suốt những ngày cuối tuần, tất cả học viên đều tò mò và căng thẳng không biết nội dung bài thi thực hành sẽ là gì.
Đặc biệt là bọn năm nhất lại càng thêm phần hoang mang.
Đây là lần đầu tiên chúng đối mặt với kỳ thi thực hành, hơn nữa, các tiết học học kỳ mùa xuân của năm nhất phần lớn chỉ là lý thuyết chứ rất ít thực hành.
Do đó, áp lực đè nặng lên vai chúng chắc chắn sẽ nặng nề hơn các khối khác rất nhiều.
‘Cơ mà, đó là chuyện của năm nhất, bọn năm ba chắc chắn sẽ có suy nghĩ khác.’
Mà đám năm ba nghĩ gì thì liên quan quái gì đến tôi cơ chứ.
Vấn đề bây giờ là... cái đề thi cơ.
‘Armonia, vẫn chưa có liên lạc gì sao?’
[Chưa đâu. Hiệu trưởng vẫn kín như bưng.]
‘....’
Rõ ràng là Hiệu trưởng đã ra đề thực hành xong xuôi rồi.
Thế nhưng lão cứ giữ rịt trong đầu, kỳ thi cận kề đến mông rồi mà chẳng chịu hé răng nửa lời.
Hơn nữa, dù Hiệu trưởng có cho biết đáp án thì hệ thống của chúng tôi cũng chẳng thể nắm bắt ngay được.
Hắc Hoàng Đạo đâu chỉ quản lý mỗi bên chúng tôi, nên dù Hiệu trưởng có tuồn đề cho Hắc Hoàng Đạo thì cũng phải mất tầm hai ngày thông tin mới truyền tới chỗ chúng tôi.
Chí ít nếu biết đáp án thì dù có trễ một chút, tôi vẫn có thể giải quyết êm đẹp.
Nhưng mà....
‘Nếu mà đến lúc hết giờ thi vẫn không có đáp án thì đúng là ăn lờ thật rồi.’
[Chúng ta có một triệu Enel mà. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.]
Khi kỳ thi thực hành bắt đầu, đề thi sẽ tự động được tiết lộ nên tôi không lo lắm.
Nhưng không biết đáp án lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
‘Nếu là Louis thì chắc điểm thi thuộc tính chính ngon ơ rồi...’
Nếu khoảng cách điểm số trong bài thi thực hành cách biệt quá lớn thì việc thắng bài thi lý thuyết cũng vứt đi.
May ra thắng phần lý thuyết thì lúc công bố điểm sẽ làm hắn khó chịu được đôi chút?
Nhưng rốt cuộc, trận phân thắng bại giữa tôi và Louis được tính dựa trên thứ hạng tổng hợp của cả lý thuyết và thực hành cơ mà.
Tôi mà lọt top 5 là tôi thắng, nhưng dù tôi có lọt top 5 mà Louis ẵm luôn top 1 thì Louis thắng.
Tên Louis đó đúng là phòng hờ đủ đường.
Có vẻ hắn rất tự tin rằng bản thân chắc chắn sẽ giành được vị trí số 1.
‘Nhìn cái kiểu cố chấp với hạng 1 thế này, chắc độ hiếu thắng của hắn cũng khủng khiếp lắm nhỉ?’
[Chỉ cần nhìn việc hắn ta bật dậy chộp lấy ống tay áo của anh trong giờ thi là đủ hiểu rồi.]
‘Nhắc lại chuyện ống tay áo làm gì...’
...Thằng gay lọ.
Ngay trước giờ G mà tâm trạng tôi đã tụt dốc không phanh.
Sáng thứ Hai, tôi có mặt ở giảng đường từ sớm, chờ đợi để bước vào thi thực hành.
Cuối tuần qua chẳng đụng mặt Luna mấy nên cũng hơi trống vắng, nhưng thi xong thì cứ ra ngoài chơi xả láng là được.
Tôi nghĩ đây là lúc để Luna kết giao thêm bạn bè và tám chuyện thi cử với chúng bạn.
Hồi đó tôi cũng thuộc tuýp tôn thờ chủ nghĩa độc thân vui tính, nhưng từ khi bị Armonia lôi đến đây và va chạm với đủ hạng người, tôi mới ngộ ra một điều.
Các mối quan hệ xã hội là rất quan trọng.
‘Dù sao thì thi xong Luna cũng được chơi xả láng mà.’
Nhân lúc chơi xả láng, tranh thủ bơm thêm tí dinh dưỡng cho hạt giống niềm tin luôn...
Đang mải mê với những ý nghĩ đen tối thì có người bước vào giảng đường.
Trong một đám đông học viên, ánh hào quang chói lọi của hắn vẫn nổi bần bật....
‘Hử? Tưởng nhục quá đợi sát giờ mới vác mặt vào, thế mà cũng dám vác mặt đến sớm nhỉ.’
Louis rón rén đảo mắt nhìn quanh, lén lút bước vào giảng đường.
Và đám nữ sinh hâm mộ mù quáng lập tức bu lại vây quanh cái vẻ rụt rè của hắn.
“Louis!? Cậu không sao chứ?”
“Tụi này lo cho cậu lắm đó!”
“Ha ha... Cảm, cảm ơn mọi người đã lo lắng cho tớ.”
Louis đưa mắt về phía tôi... à không, về phía Luna, thở phào nhẹ nhõm rồi lại trưng ra bộ mặt như ác quỷ khi nhìn tôi.
Y hệt cái vẻ mặt hồi trước khi thấy gã phó giáo sư quấy rối Luna.
Nhìn cái quái gì? Tôi có quấy rối Luna đâu?
‘...Sau này mà hẹn hò công khai, tôi sẽ bóp mông em ấy ngay trước mặt hắn cho xem.’
[….]
Cứ tuyên bố thẳng thừng luôn, cái bờ mông căng tròn của Luna ngay trước mắt Louis chính là của tôi.
Nhờ có mục tiêu bất thình lình này mà ngọn lửa nhiệt huyết trong tôi bắt đầu bùng cháy.
Nhưng nhiệt huyết thì cứ nhiệt huyết... để phòng hờ, tôi lại nổi máu muốn chọc ngoáy hắn thêm tí nữa.
Tôi tiến lại gần cái vòng vây ồn ào xung quanh Louis, gửi lời chào.
“Cuối tuần nghỉ ngơi khỏe chứ?”
“....”
Louis nghiến răng, trừng mắt nhìn tôi, nhưng tuyệt nhiên không nói một lời.
“Ơ kìa? Cuối tuần nghỉ ngơi không khỏe à?”
“...Rất khỏe. Tình trạng cơ thể cũng hoàn hảo.”
Có vẻ Louis đang đề cao cảnh giác để không bị cuốn vào những lời khích bác của tôi.
Tôi vỗ vỗ lên vai Louis đang ngồi, mỉa mai.
“Thế thì ráng thi thực hành cho tốt nhé. Lý thuyết thì có vẻ tạch rồi, nhưng biết đâu thực hành giỏi thì lại gỡ gạc được?”
“Cái gì?”
Nghe tôi nói thế, Louis nổi đóa, bật dậy trừng mắt nhìn tôi.
“Ai tạch cơ?”
“Ủa? Không phải lý thuyết tạch rồi à?”
“Cái thằng chó này...”
Suýt chút nữa thì Louis đã văng tục ra khỏi miệng, nhưng hắn cố nhịn, đảo mắt nhìn xung quanh.
Đám nữ sinh đang nhìn hắn với vẻ mặt sửng sốt, hắn cố gắng trấn tĩnh rồi lên tiếng.
“...Đúng là có một môn tao bị lỡ nhịp. Nhưng không có nghĩa là tao tạch.”
“Thế không phải tạch thì là gì?”
“...Rốt cuộc mày lấy đâu ra cái tự tin mà dám vênh váo như thế hả?”
Không chỉ Louis, mà chắc đám học viên ở đây cũng chẳng ai hiểu nổi.
Dù ở Shutra không có sự phân biệt giai cấp giữa bình dân và quý tộc, nhưng đối đầu với một kẻ có gia thế khủng như Louis tuyệt đối chẳng có lợi lộc gì.
“Lấy tự tin á?”
“....”
Louis tỏ vẻ cạn lời trước thái độ bình thản của tôi.
Tuy nhiên, trái ngược với sự tức giận, có vẻ như Louis bắt đầu ảo tưởng rằng những lời khiêu khích của tôi chỉ là thùng rỗng kêu to.
“Hứ... Cứ sống cái kiểu đấy cả đời đi. Dù mày có khiêu khích thế nào, thì cả lý thuyết lẫn thực hành, mày cũng đéo bao giờ có cửa qua mặt tao đâu.”
Xem ra thằng nhãi này đinh ninh rằng tôi làm bài lý thuyết kém hơn nó đây mà.
Cũng phải... dù sao thì điểm số cũng chưa được công bố.
Nhưng tôi đâu rảnh háng đi tìm Louis để bị mấy câu này thao túng.
Việc của tôi là liên tục chọc ngoáy, vậy thôi.
“Mày tự làm hỏng bài thi lý thuyết rồi, mà lấy đâu ra tự tin thi tốt bài thực hành vậy?”
“Thằng này...”
Sức chịu đựng của Louis bắt đầu cạn kiệt, mặt hắn đỏ lựng lên.
Nhìn cái bản mặt đẹp trai trắng trẻo của nó chuyển sang đỏ gay, nhìn tôi đằng đằng sát khí như ma, tự dưng tôi thấy khoái trí phết.
Nhưng đến lúc kết thúc màn kịch này rồi.
“Nói chung là thi tốt nhé. Và nhớ, bài thực hành lần này đừng có làm loạn lên nữa đấy.”
Quăng lại một câu châm chọc cuối cùng, tôi mỉm cười định bỏ đi.
“Này, đứng lại.”
Đột nhiên, Louis tóm chặt lấy cổ tay tôi, lôi đi.
‘Trời ạ, lại cái thằng gay lọ này...’
[….]
Vô lý đến mức mấy lời đó suýt nữa thì tuột ra khỏi miệng tôi.
Nhưng Louis chẳng hề tạo ra bầu không khí lãng mạn nào, hắn nắm chặt tay tôi rồi xoay người lại.
“Gì nữa?”
“Nếu...”
“...?”
Louis nghiến răng trăn trở một lúc rồi mới khó nhọc cất lời.
“Nếu trong bài thi thực hành tao giải chậm hơn mày, tao sẽ thực hiện một yêu cầu của mày, miễn là không tổn hại đến gia tộc tao.”
“Ô...”
Chẳng có gì hấp dẫn cả. Tại sao ư?
Thật lòng mà nói, tôi cảm giác mình sắp thua đến nơi rồi...
Lý thuyết thì chỉ cần chép bài là xong, nhưng thực hành thì có nguy cơ tôi thua thảm hại lắm.
Hơn nữa, nếu đớp mồi ở đây rồi bị dính vào cái điều kiện ngược lại quái quỷ nào đó thì tình hình sẽ càng nguy hiểm hơn.
‘Bỏ qua là thượng sách.’
[Anh suy nghĩ rất đúng. Rõ ràng là hắn ta đang âm mưu gì đó.]
Nếu là Louis thì có khi hắn buông ra những lời đó chỉ vì lòng tự tôn, nhưng lỡ như hắn có mưu đồ thật thì nguy hiểm khôn lường.
Giả dụ tôi từ chối, hắn lại khích: ‘Đừng bảo mày định bỏ đi không một điều kiện thế này nhé? Hèn à?’, lúc đó tôi mà đâm lao thì phải theo lao, không thể rút lui được nữa.
Mục tiêu duy nhất bây giờ là cố gắng bào càng nhiều điểm thực hành càng tốt để đánh bại hắn về mặt thứ hạng.
“Thôi khỏi.”
“...Cái gì?”
“Bây giờ đang vướng vụ cá cược rồi, tao không muốn ôm thêm mấy cái phiền phức đó nữa. Ngay từ đầu, tao làm bài thi lý thuyết chỉ dựa vào sự nỗ lực và thực lực của tao, chứ tao đâu có rảnh mà lôi thời gian ra làm trò cá cược với mày.”
“Mày... mày nói cái gì!?”
Tiếng hét của Louis khiến tất cả học viên trong giảng đường quay lại nhìn chúng tôi. Không muốn dây dưa thêm vào chuyện rắc rối này, tôi quay gót rời đi luôn.
***
“Lo, Louis... Cậu ta nói đúng đấy. Hoàn thành sớm đâu phải là quan trọng nhất.”
“Đú, đúng rồi!”
Đám nữ sinh vội vàng dùng lời ngon tiếng ngọt để xoa dịu cơn thịnh nộ của Louis.
Thế nhưng, những lời an ủi ấy càng nghe lại càng khiến cơn phẫn nộ trong lòng Louis sôi sục hơn.
Cú sốc lớn nhất không phải là việc lời đề nghị bị từ chối, mà là thái độ của Seong Suho, coi hành động của hắn như trò trẻ con tẻ nhạt.
Dù Shutra không phân biệt giai cấp giữa bình dân và quý tộc, nhưng hắn chưa bao giờ tưởng tượng nổi mình lại bị đối xử như vậy.
Louis nghiến răng ken két, khó nhọc đáp lại lời đám nữ sinh.
“Nếu...”
“...?”
“Nếu tớ bước ra muộn hơn cái thằng đó, tớ sẽ mời tất cả các cậu đến gia tộc tớ chơi.”
“Ôi, trời ơi...”
Mọi người đều há hốc miệng ngạc nhiên, nửa mừng rỡ nửa chần chừ, nhưng những biểu cảm đó của đám con gái chẳng mảy may lọt vào mắt Louis.
Hắn chỉ mải miết...
‘Luna...’
Ánh mắt hắn hướng về phía Luna vừa mới bước vào giảng đường.
Luna nở nụ cười cằn nhằn với Seong Suho.
Nụ cười mà trước đây Luna vẫn luôn dành cho hắn giờ đã biến mất. Thấy bộ dạng nũng nịu của cô, ngọn lửa căm hờn trong lòng Louis càng thêm rực cháy.
Và cái tên Seong Suho, kẻ đang chiêm ngưỡng bộ dạng nũng nịu ấy với tư cách là chủ nhân của nó.
Seong Suho bắt đầu ghé sát mặt vào mặt Luna.
‘...Gì vậy? Đang thì thầm to nhỏ à?’
Máu dồn lên não trước hành động của Seong Suho, Louis suýt thì lao đến, nhưng cuối cùng đành phải kìm lại.
Gần đây, Louis liên tục nhận được ánh mắt thương hại từ các bạn học.
Hắn không muốn vì một màn thì thầm vớ vẩn mà làm loạn lên, rồi lại rước thêm sự thương hại của mọi người nữa.
Giữa lúc hắn đang gồng mình chịu đựng sự nhục nhã ấy...
Seong Suho, khuất tầm nhìn của Luna, chợt mỉm cười nhìn về phía Louis.
‘...?’
Khoảnh khắc Louis nhíu mày thắc mắc trước nụ cười của Seong Suho.
Đột nhiên, Luna giật thót mình, vội vàng đưa tay ôm lấy má.
Cô bối rối nhìn quanh rồi...
‘...Cái gì vậy? Sao cô ấy lại thế kia?’
Luna tỏ vẻ luống cuống nhìn Louis, sau đó liên tục đấm thùm thụp vào lưng Seong Suho.
Rõ ràng là cô đang trách móc gì đó, nhưng hắn hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tuy vậy, ngọn lửa hận thù trong lòng Louis lại tiếp tục bùng cháy dữ dội.
Bởi vì hành động của Luna và Seong Suho trông hệt như một cặp tình nhân.
‘...Nghiền nát mày thôi là chưa đủ đâu. Chờ tốt nghiệp xong, kiểu gì tao cũng phải tự tay giết mày.’
Louis nghiến răng, lại quay ra dồn sự chú ý vào đám nữ sinh.
***
“A, anh điên rồi hả!?”
Luna hạ giọng thì thào, nhỏ tiếng để đám học viên xung quanh không nghe thấy, bắt đầu trách móc tôi.
Tôi nhìn ẻm rồi tủm tỉm cười.
“Úi dào, có ai thấy đâu.”
“Vừa nãy Louis thấy rồi kìa!”
“Không, không đâu. Chắc nó chỉ nghĩ mình đang thì thầm thôi.”
“....”
Luna lại liếc nhìn Louis, và cùng lúc đó, hắn cũng ngồi xuống ghế, tiếp tục tán gẫu với mấy cô nữ sinh.
Dù hắn vẫn còn để ý tới bên này, nhưng chắc chắn là không thấy tôi thơm má Luna rồi.
“Phù... Thật tình... Cứ tưởng tự dưng anh muốn nói gì cơ chứ...”
Tôi viện cớ có chuyện muốn nói, ghé sát môi vào tai Luna, rồi lợi dụng góc khuất để lén thơm nhẹ lên má ẻm.
Hành động đó khiến Luna giật mình...
Thấy ẻm càu nhàu, tôi giả vờ nghiêng đầu, đùa dai thêm câu nữa.
“Sao? Không thích hôn anh à?”
“Ư ư!”
“Ái dà!”
Luna hết chịu nổi trò trêu chọc của tôi, bắt đầu cấu véo mạng sườn tôi để xả giận cho đến tận lúc thi thực hành.
..
..
Thời gian trôi qua, cuối cùng thì giờ thi thực hành cũng điểm.
Và cho đến tận lúc này, tôi vẫn chưa nhận được bất cứ thông tin nào về đề thi hay đáp án.
[Tạm thời tôi đã chuẩn bị sẵn dịch chuyển phòng hờ rồi.]
‘Ừ.... Mà hy vọng là có tác dụng.’
Cứ thế, tôi thẫn thờ đứng giữa hội trường, nghe phổ biến quy chế cho bài thi thực hành ngày hôm nay.
Trên bục giảng không phải là Hiệu trưởng, mà là bà giáo sư già tôi đã gặp trước đó, bà bắt đầu giải thích về bài thi thực hành.
“Bài thi thực hành sẽ diễn ra trong vòng 5 ngày, tính từ hôm nay.”
Theo quy định, học viên sẽ tiến vào một tòa tháp của học viện tên là Tháp Rahu, mỗi người sẽ được cấp một căn phòng riêng.
Nhiệm vụ là cảm nhận, diễn giải luồng ma lực bên trong căn phòng đó, sau đó vẽ ma pháp trận tương ứng lên chiếc bảng trắng được bố trí sẵn.
Nghe đến đây, chắc ai cũng thắc mắc.
Chẳng hiểu sao chỉ mỗi cái việc cảm nhận luồng ma lực thôi mà lại ngốn đến tận 5 ngày.
Sẽ có tổng cộng 5 đợt ma lực xuất hiện, mỗi khi một luồng ma lực xuất hiện, học viên sẽ có một khoảng thời gian giới hạn để phân tích.
Mỗi đợt kéo dài 24 tiếng.
Nếu trong vòng 24 tiếng không giải được, học viên sẽ bị tính là thất bại và luồng ma lực tiếp theo sẽ xuất hiện thay thế.
Trong phòng có đủ chỗ tắm rửa, nhà vệ sinh, chăn nệm, và đồ ăn nhẹ.
Với những học viên quen lối sống xa hoa thì có hơi bất tiện chút, nhưng về cơ bản là đủ để sống qua 5 ngày mà không gặp vấn đề gì lớn.
“Tuy nhiên, các em không nhất thiết phải dùng hết cả 5 ngày để làm bài.”
“...?”
Ngoại trừ tôi, đám học viên đều tỏ ra khó hiểu nhìn vị giáo sư già. Bà lập tức đưa ra câu trả lời.
“Nếu các em giải mã chính xác, luồng ma lực tiếp theo sẽ tự động xuất hiện sau một giờ. Có nghĩa là...”
“....”
“Nếu giải quyết nhanh gọn, các em hoàn toàn có thể hoàn thành toàn bộ bài thi và ra ngoài ngay trong ngày hôm nay.”
Nói thì dễ thế thôi, chứ thực tế làm gì có mấy ai làm được.
Đề thi được thiết kế để giải trong tối đa 5 ngày, làm sao mà dễ xơi rồi ung dung đi ra được.
Ngoại trừ vài người...
‘Cái thằng Louis chắc mẩm lại vớ top 1 rồi...’
Điểm số của bài thi này không chỉ phụ thuộc vào việc bạn giải có tốt hay không.
Dù sao thì cũng phải viết đúng đáp án lên bảng trắng thì luồng ma lực mới biến mất, và một giờ sau đợt mới sẽ xuất hiện.
Tóm lại là... giải càng nhanh, ra càng sớm thì điểm càng cao.
‘Nghe giải thích nãy giờ, có vẻ Hiệu trưởng không tự tay tạo ra từng luồng ma lực một đâu nhỉ.’
Chắc chắn tầm này lão đã phát đề cho các giáo sư chính thức rồi.
Nếu không thì sao mà tiến hành thi được.
[Có lẽ đề thi sẽ đến trong quá trình làm bài.]
‘...Đến thì có ích gì, rốt cuộc không có đáp án cũng như không...’
Trong lúc tôi đang vật vã lo âu thì vị giáo sư trên bục đã kết thúc phần dặn dò.
“Vậy, chúc các em may mắn.”
..
..
“Nào, các em cứ theo phòng đã được phân công mà vào. Vào trong đó thi 5 ngày, một khi đã vào là cấm bước ra khỏi phòng cho đến khi làm xong toàn bộ bài thi.”
Từng nhóm chúng tôi tụ tập trước cửa phòng, nghe vị giáo sư có vẻ quyền cao chức trọng nhắc lại quy chế lần cuối.
Chỉ được phép thoát khỏi phòng khi đã giải xong, hoặc trong trường hợp khẩn cấp.
Nếu gặp tình huống khẩn cấp, thay vì vẽ ma pháp trận, hãy viết chữ cầu cứu lên bảng. Ngay lập tức bài thi sẽ bị hủy kết quả, và trợ giảng giám sát sẽ phá cửa xông vào cứu viện.
“Sau khi vào phòng, khoảng 30 phút sau luồng ma lực sẽ bắt đầu xuất hiện. Thôi, vào đi. Chúc các em làm bài tốt.”
Tôi nhìn Luna đi vào căn phòng bên cạnh.
Và liếc sang căn phòng đối diện, nơi Louis đang bước vào.
Không biết nên gọi là xui hay hên, nhưng phòng của tôi, Luna và Louis lại sát vách nhau.
Dù cấu trúc phòng không cho phép nhìn trộm sang nhau nên cũng chả có ý nghĩa gì...
Tôi liếc xéo Louis rồi quay sang Luna, thì thầm.
“Thi tốt nha em.”
“Anh Suho cũng cố lên nhé.”
Động viên tôi xong, Luna xoay người sang động viên Louis ở phía đối diện bằng những lời tương tự.
“Louis... thi tốt nhé.”
“...Ừ, tớ biết rồi.”
Thấy Louis thoáng chùng xuống trước lời động viên của Luna, tôi liền nhếch mép cười.
Tôi vừa giữ nụ cười mỉa mai đó vừa mấp máy môi cho Louis thấy.
-Đồ. Rùa. Bò.-
“Thằng chó nà...”
Chẳng buồn nghe hết câu chửi, tôi quay ngoắt người chui tọt vào phòng.
‘À... Chưa đến mức nóng máu như giữa trưa hè, nhưng cái trò trêu tức thằng nhãi này kể ra cũng vui phết.’
Đằng nào cũng trót làm kẻ thù của nhau rồi, phải cố trêu tức, phá rối nó cho ra trò mới bõ.
Vừa bước vào, cửa phòng tự động khóa chặt, tôi thở phào nhẹ nhõm vì không lo Louis xông vào tính sổ, rồi bắt đầu quan sát xung quanh.
“Chà... So với phòng ký túc xá thì chỗ này đúng là thiên đường, thiên đường thật.”
Đúng lúc tôi đang xuýt xoa khen ngợi căn phòng...
Vù ù ù!
‘Hả? Cái gì vậy? Đã bắt đầu thi rồi sao?’
Lạ thật.
Rõ ràng bảo là 30 phút nữa mới bắt đầu cơ mà...
Đang ngơ ngác thì một giọng nói từ phía chiếc ghế ở góc phòng vang lên.
“Nghe cậu nói vậy, xem ra ta cần phải tu bổ lại khu ký túc xá một chút rồi.”
“....”
“Bởi lẽ, học viên có được môi trường thoải mái thì việc học mới đạt hiệu quả tốt chứ.”
Hiệu trưởng đứng dậy từ ghế, mỉm cười hiền từ nhìn tôi.
Trong cơn hoảng loạn, tôi vội gọi Armonia.
‘Armonia. Lão già này có mưu đồ gì rồi. Chuẩn bị dịch chuyển phòng hờ đi.’
Thế nhưng...
‘Armonia? Hạm trưởng? Thưa ngài CEO đại diện? Nhân viên của cô đang gặp nguy hiểm đấy?’
Không có bất kỳ phản hồi nào.
Nhìn vẻ hoang mang tột độ của tôi, Hiệu trưởng thu lại nụ cười hiền từ thường thấy, ánh mắt sắc lẹm lướt qua, giọng lão trầm đục cất lên.
“Bây giờ thì, chúng ta có thể trò chuyện riêng tư được rồi.”
“....”
...Đời đúng là như lol rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
