Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Học viện ma pháp Shutra - 2 - Chương 281 - Học viện ma pháp Shutra (2-16)

Chương 281 - Học viện ma pháp Shutra (2-16)

Rầm!

‘Ồ! Phản ứng tốt đấy chứ?’

Tôi mãn nguyện nhìn cảnh Louis đập mạnh tay xuống bàn.

Nhìn sơ qua cũng biết không phải vì khẩu hình miệng của tôi, mà là do một nữ sinh đứng gần đó lỡ lời làm phật ý tên Louis này.

‘Chỉ có Luna là vạ lây.’

Luna cất công ra an ủi để rồi chuốc lấy bực vào thân, trở thành người trải nghiệm rõ nét nhất sự cáu bẳn của hắn.

Lúc đầu khi nghe cô ấy bảo sẽ ra an ủi Louis, tôi có chút ghen tuông nhẹ, nhưng đứng trên lập trường của tôi mà nói, hành động của cô ấy đang đi đúng hướng.

Dưới con mắt của một thằng đàn ông, tôi có thể thấy rõ Louis đã say đắm Luna đến mức mụ mị cả đầu óc.

Ngược lại, qua những gì Luna kể, thứ tình cảm mà cô ấy dành cho hắn chỉ dừng ở mức xem như cậu em trai không hơn không kém.

Tình yêu của Louis dành cho Luna, và tình cảm chị em của Luna dành cho Louis.

Cả hai thứ này đều vô cùng quan trọng.

Để liên tục bồi đắp rồi một ngày nào đó khiến Luna tự tay đập nát thứ tình cảm đơn phương của Louis, hai người bọn họ phải liên tục duy trì cái mối quan hệ trật nhịp nhấp nhô này.

‘Cũng may là Luna cứ liên tục chăm sóc để cái thằng Louis đó không lên cơn phát rồ.’

[Có vẻ như bản tính không bao giờ quên ơn đã tác động rất lớn.]

Cái đặc tính [Tri ân báo ân] tồn tại bên trong Luna.

Dù không phải trực tiếp nhận ơn từ Louis, nhưng việc cô ấy có thể sống sót và nhập học tại Học viện ma pháp Shutra hoàn toàn là nhờ vào gia tộc của hắn.

Điều đó có nghĩa là dù Louis có phiền phức đến đâu, cô ấy cũng không phải kiểu phụ nữ dễ dàng rũ bỏ hắn.

‘Mà... rồi cũng sẽ đến ngày em ấy phải đưa ra sự lựa chọn thôi.’

Chắc chắn sẽ có một khoảnh khắc Luna phải đứng trước ngã ba đường để chọn lựa giữa tôi và Louis.

Hiện tại, tôi đã gieo vào lòng cô ấy hạt giống của niềm tin rằng tôi sẽ ở bên cô ấy đến trọn đời.

Còn đối với Louis, cô ấy chỉ coi hắn là một cậu con trai thỉnh thoảng muốn gặp gỡ với tư cách bạn bè mà thôi.

Nhưng hạt giống nào cũng vậy, nếu không được cung cấp nước sạch và một mảnh đất giàu dinh dưỡng thường xuyên thì chẳng thể nào nảy mầm được.

Tôi phải liên tục tưới nước sạch cho hạt giống niềm tin trong nội tâm của cô ấy, và không ngừng vun xới bằng một lớp đất đai màu mỡ.

‘Tinh dịch... quả là một phương tiện tuyệt vời để nuôi dưỡng hạt giống của niềm tin.’

[….]

Vừa có nước sạch, lại vừa dồi dào dinh dưỡng.

Có cái gì hội tụ đủ cả hai yếu tố đó ngoài tinh dịch nữa đâu?

Từ suy nghĩ về hạt giống niềm tin, tâm trí tôi bắt đầu vươn cành đẻ nhánh sang cái ý nghĩ muốn được lên giường với Luna.

Đúng lúc tôi đang nhấm nháp luồng điện râm ran chạy dọc vùng bụng dưới, hai vị trợ giảng cùng hai giáo sư bắt đầu bước vào giảng đường.

Nhìn qua là biết, một người là giáo sư chính thức giống như lần trước, người còn lại có lẽ là giáo sư kiêm nhiệm hoặc trợ lý giáo sư.

Đáng tiếc là lần này không có Sonya.

Trên bục giảng, vị nữ giáo sư trông già dặn nhất bắt đầu cất lời giải thích.

“Hôm nay chúng ta sẽ làm bài thi môn thuộc tính phụ. Như các em đã biết, mỗi học viên sẽ có một môn thuộc tính phụ khác nhau. Vì hình thức thi cũng sẽ khác biệt, nên ta sẽ giải thích kỹ một chút.”

Đáng lẽ ra môn thuộc tính phụ là môn mà mỗi học viên học một kiểu, nên tôi cứ đinh ninh rằng những người có cùng thuộc tính sẽ được gom chung vào một giảng đường để làm bài.

Nhưng học viên không hề phải di chuyển sang phòng khác.

Thay vào đó, giáo sư sẽ đổi chỗ tất cả học viên theo một sơ đồ đã định sẵn, sau đó mới phát đề thi riêng biệt cho từng người.

Tôi tự hỏi tại sao họ lại chọn cái phương pháp thiếu hiệu quả này, nhưng hóa ra đều có lý do cả.

“Nếu ngồi tụ tập lại một chỗ thì rất dễ sinh ra những suy nghĩ không hay ho. Đây là biện pháp nhằm ngăn chặn những hành vi gian lận vô nghĩa, nên mong tất cả hãy làm theo chỉ thị đổi chỗ của các trợ giảng.”

Nghe qua thì có vẻ như họ đang đề cao tính hiệu quả, nhưng ngẫm lại ý tứ bên trong thì lại thấy khang khác thế nào ấy.

‘Gian lận vô nghĩa sao... Ý là đằng nào cũng bị tóm nên đừng có mà suy nghĩ bậy bạ chứ gì.’

Tiếp đó, vị nữ giáo sư già cũng đề cập đến độ khó của bài thi.

“Đừng có ai lấy cớ đề thi khác nhau nên độ khó khác nhau để phàn nàn rằng nó ảnh hưởng đến thứ hạng của mình nhé.”

Bà ấy giải thích rằng môn học khác nhau thì nội dung thi tất nhiên phải khác, nhưng độ khó đã được căn chỉnh một cách hoàn hảo nên sẽ không chấp nhận bất kỳ lời phàn nàn nào.

“Bài thi mà các em sắp làm đã được chính ngài Hiệu trưởng, Đại pháp sư Ludwig Rieffenstahl đích thân biên soạn với độ khó hoàn hảo. Mong các em đừng nảy sinh bất kỳ sự hoài nghi ngớ ngẩn nào.”

Đây chính là khoảnh khắc có thể cảm nhận rõ lòng trung thành và sự tin tưởng tuyệt đối mà các giáo sư dành cho Hiệu trưởng.

Dù Hiệu trưởng không có mặt ở đây, nhưng câu nói ấy nghe như một lời cảnh cáo rằng bất cứ hành động hạ thấp ngài ấy nào cũng sẽ không được dung thứ.

Ngay khi vị giáo sư già vừa dứt lời, các trợ giảng nhất tề răm rắp viết sơ đồ chỗ ngồi lên tấm bảng đen của giảng đường.

Tôi nhìn chằm chằm vào sơ đồ một lúc lâu rồi bất giác cười khẩy.

‘Chà... Vị trí đắc địa phết nhỉ?’

..

..

Sột soạt... sột soạt....

Tôi chậm rãi lia ngòi bút, tập trung cao độ vào việc... chép bài.

Và bên cạnh tôi, một âm thanh cọ xát của ngòi bút cũng vang lên bắt nhịp.

Xoàn xoẹt... Xoàn xoẹt... Sột soạt....

Chỉ là có cảm giác hơi khác một chút, hình như nhanh hơn tôi thì phải?

Tôi nhếch mép cười tủm tỉm, tăng thêm chút tốc độ cho ngòi bút của mình.

Sột soạt... Xoàn xoẹt... Xoàn xoẹt.

Nghe thấy tiếng động của tôi, gã ngồi bên cạnh giật mình thon thót, rồi bắt đầu phóng bút lên giấy thi với tốc độ trôi chảy và nhanh hơn cả tôi.

Xoàn xoẹt!! Xoàn xoàn xoạt!

‘Cái thằng chó này đang tự giải thật đấy à?’

Tôi vừa cười thầm trong bụng vừa khẽ liếc sang ghế bên cạnh. Gã đó đang cau mày, quắc mắt lườm tôi cháy máy.

Thực ra trong giờ thi mà cứ liếc ngang liếc dọc thế này rất dễ bị coi là gian lận, nhưng do tôi và gã ngồi cạnh chẳng liên quan gì đến nhau nên cũng chẳng sao.

Tôi đang làm bài thi thuộc tính lôi, môn mà cả khóa năm nhất chỉ có mỗi mình tôi thi, còn Louis thì đang giải đề thuộc tính thổ. Gian lận kiểu gì được, có muốn cũng chẳng xong.

Dẫu vậy vẫn phải cẩn thận kẻo gây ra hiểu lầm không đáng có.

‘Thằng này cũng tấu hài phết.’

Tôi nhìn Louis cười khẩy một cái rồi lại tiếp tục cắm cúi vào bài thi.

Trước khi giờ thi bắt đầu, sơ đồ chỗ ngồi được viết lên bảng, và vị trí của tôi với Louis được xếp ngồi ngay sát cạnh nhau.

Vừa ngồi xuống, Louis đã để lộ sự khó chịu ra mặt và buông lời mỉa mai, nhưng tôi chỉ đáp lại bằng một từ duy nhất.

-Đồ rùa bò.-

“....”

Kèn kẹt....

Đáp lại khẩu hình miệng không phát ra tiếng của tôi là tiếng nghiến răng ken két của Louis.

Vấn đề ở chỗ, cái miệng tôi hé ra là hoàn toàn vô thanh, còn tiếng nghiến răng của Louis thì vang vọng khắp giảng đường, nghe chói tai y như tiếng dây đàn violin bị đứt phựt vậy.

“Ai đang làm ồn đấy? Dù thi thuộc tính phụ có nới lỏng việc giám sát hơn một chút, thì cũng mong các em cẩn thận để tránh gây ra những hiểu lầm không đáng có.”

“....”

Bà giáo sư già có vẻ như ngay lập tức nhận ra tiếng nghiến răng phát ra từ đâu, bà cau mày lườm thẳng về phía Louis.

‘Tiếc ghê.... Sao không đuổi cổ nó ra khỏi phòng luôn nhỉ?’

[Louis đã giải được hơn một nửa đề thi rồi.]

‘Ngon!’

Trong lòng tôi tuy có chút tiếc nuối, nhưng mặt khác lại bắt đầu cảm thấy một luồng hưng phấn trào dâng.

Tôi đâu phải loại người dễ dàng bỏ lỡ cơ hội trời cho này.

Tôi tăng tốc hết mức có thể, bắt đầu cắm đầu cắm cổ chép lại các công thức toán học từ bản giải thích của Armonia.

Nếu lúc nãy tôi chỉ vờn cho vui vì thấy bộ dạng của Louis khá hài hước, thì bây giờ, tôi cũng chẳng nương tay được nữa.

Dù phần lớn các câu hỏi càng về cuối càng khó, nhưng ai cấm được chuyện Louis đột nhiên nảy số mà giải ra cơ chứ. Hơn nữa, mục đích chính của tôi là phá nát nhịp độ làm bài của hắn.

Liệu Louis sẽ chọn ăn ngay viên kẹo dẻo trước mắt, hay gạt bỏ lòng tự tôn để kiên nhẫn chờ đợi cả một túi kẹo dẻo đây?

Tiếng bút sột soạt nhanh như chớp của tôi khiến Louis giật mình liếc sang. Tôi chẳng thèm cho hắn dù chỉ một cái liếc mắt, mà chỉ dùng một âm lượng còn nhỏ hơn tiếng đuôi chuột quẫy để thì thầm.

“Đồ. Rùa. Bò. Ò. Ò. Ò...”

“....”

Chắc tại vừa bị ăn mắng vì tội nghiến răng nên khóe mắt tôi có thể bắt được những cử động bứt rứt, bồn chồn của Louis.

Và rồi....

Xoàn xoàn xoàn xoạt!!!

Hắn bắt đầu múa bút với tốc độ nhanh hơn cả tôi.

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm trước hành động của Louis, vừa thầm cảm thán trong lòng.

‘Chà... Thằng chả đang giải thật đấy à?’

[Có lẽ hắn ta không phải là người giải bài một cách hời hợt đâu.]

Nếu như tôi chỉ đang cắm đầu chép bừa, thì Louis thỉnh thoảng lại khựng lại một chút, rồi táo bạo nhẩm tính luôn ở những đoạn không cần thiết lập phép tính.

Tôi cũng làm bộ như đang tính nhẩm cho qua chuyện, nhưng chỉ nghe tiếng ngòi bút của Louis cọ xát trên giấy thôi cũng đủ thấy hắn sinh ra đã mang cốt cách của một tinh anh thực thụ rồi.

Vừa ghen tị với tài năng của Louis, nhưng mặt khác....

‘Tốt.... Chỉ cần hắn sẩy chân một phát thôi là không tài nào cứu vãn nổi đâu nhỉ?’

Thật là thú vị.

Cái khoái cảm khi thấy một kẻ đầy tài năng như thế lại bị một kẻ chuyên xài mánh khóe như tôi dồn ép, và thậm chí có thể sụp đổ hoàn toàn.

Chưa kể, trái tim người con gái mà hắn khao khát cũng đã thuộc về tôi rồi.

Rốt cuộc thì vẻ mặt của Louis sẽ ra sao khi mất đi mọi thứ đây....

[Kỳ thi vẫn chưa kết thúc. Chưa thể biết được kết quả cuối cùng sẽ ra sao đâu.]

‘Tôi biết chứ... thế nên, tôi mới muốn cố gắng hơn nữa đây này.’

Để đẩy cái thằng Louis đó vào hố sâu tuyệt vọng, tôi buộc phải đánh bại hắn.

Dù phần thi thực hành vẫn còn khá mông lung, nhưng để triệt tiêu đi yếu tố bất ổn đó, tôi không ở trong cái hoàn cảnh có thể kén chọn thủ đoạn hay phương pháp.

Miễn là đạp được Louis rớt khỏi hạng 1, thì tôi sẽ có cơ hội chiến thắng.

‘Tuyệt vời nhất là bóp chết hắn ngay ở phần thi lý thuyết này!’

Tạm thời, trong lúc mải mê chép bài đến mức phát rồ, có một điều khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Đó là lần này, tôi có thể lờ mờ nhận ra ý chí muốn làm bài nhanh hơn tôi của Louis.

Rõ ràng là những lời khiêu khích từ nãy đến giờ đã phát huy tác dụng triệt để.

Nhìn lướt qua cũng đủ thấy ánh mắt Louis thấm đẫm sự cuồng nộ, hắn đang điên cuồng cắm mặt vào giải đề.

Tình hình này có khi khơi mào cho cái đặc tính [Nhiễu tâm trí] của hắn phát tác cũng nên.

Và kỳ thi thấm thoắt đã trôi qua được hơn 1 tiếng.

‘Chà... Câu cuối đúng là một kiệt tác.’

Câu hỏi cuối cùng, thứ sẽ làm nên đại kết cục cho bài thi thuộc tính phụ, trông khó nhằn đến mức phải tốn trọn một trang giấy mới giải quyết xong.

Tôi không hiểu cũng chẳng sao, nhưng với Louis thì khác.

Louis, người cùng tiến đến trang cuối với tôi, siết chặt các ngón tay hai lần để khởi động rồi bắt tay vào giải quyết ngay lập tức.

Trong lòng Louis dường như chứa đầy tham vọng muốn chiến thắng tôi về điểm số, nhưng đồng thời hắn cũng chẳng muốn thua kém tôi về tốc độ hoàn thành bài thi.

‘Mình mà nhởn nhơ rồi hắn giải ra thật thì rắc rối to mất.’

Trình độ của câu hỏi đang giải bây giờ tương đương với cấp độ mà Luna từng giải quyết trước đây.

Bởi vì một trong năm bài toán tôi từng giao cho Luna trước kia chính là phiên bản biến thể của câu hỏi cuối cùng trong đề thi thuộc tính phụ liên quan đến thuộc tính thủy mà cô ấy đang làm.

Nếu là Louis, chắc chắn hắn sẽ giải được bài toán mà Luna từng bó tay.

Nhưng tôi tin rằng để giải được một bài toán mà ngay cả Luna cũng phải chịu thua trong một khoảng thời gian ngắn như vậy là điều không tưởng.

Trong lúc Louis đang căng não giải đề, tôi điền xong đáp án rồi đứng phắt dậy.

Lần này, tôi lặng lẽ đẩy ghế và đứng lên một cách nhẹ nhàng nhất có thể để tránh làm ảnh hưởng đến các học viên khác.

“!!”

Xoảng!

Thấy tôi đứng lên, Louis hoảng hốt đá tung ghế, bật dậy theo.

‘...Phản ứng nhạy gớm.’

Thật lòng thì tôi không mong đợi đến mức này.

Mục đích của tôi chỉ là làm hắn rối trí khi phải cố sức đẩy nhanh tốc độ giải bài, từ đó dẫn đến sai sót.

Vậy mà khi thấy tôi chuẩn bị nộp bài trước, hắn lại bật dậy, túm chặt lấy ống tay áo tôi.

[Có vẻ như hắn ta thật sự không cam tâm chịu thua.]

‘Nhưng mà... thế này lại quá ngon ấy chứ?’

Đối với tôi, đây là tình huống tuyệt hảo nhất.

Hành động bộc phát của Louis khiến tất cả học viên, trợ giảng và giáo sư trong phòng thi đều trố mắt nhìn về phía chúng tôi.

Đặc biệt là bà giáo sư già, người có vẻ là giáo sư chính thức, cau mày đầy khó chịu lên tiếng.

“Có chuyện gì mà ồn ào thế?”

Tôi giữ đúng chừng mực lễ phép, nhìn vị giáo sư và đáp.

“À... em làm bài xong rồi ạ. Em định lên nộp bài thi.”

“Vậy thì trật tự lên nộp đi. Đang trong giờ thi mà.”

“Dạ vâng, em xin lỗi.”

Tôi phải nói lời xin lỗi cho cái tội mà mình chẳng hề gây ra, đồng thời tìm mọi cách giật tay khỏi cái nắm chặt của Louis.

Thế nhưng, ánh mắt Louis vẫn dán chặt vào tờ giấy thi, chẳng hề có ý định buông ống tay áo tôi ra.

Học viên trong lớp cũng bắt đầu rời mắt khỏi bài thi, đổ dồn sự chú ý về phía hai đứa.

“Này... buông ra....”

“Khực....”

Tại sao tôi lại phải để một thằng đực rựa túm tay áo thế này cơ chứ....

Nhờ phúc của hắn mà tôi được trải nghiệm cái thứ cảm xúc đam mỹ hôi hám, bẩn thỉu. Tôi cố sức vùng vẫy để rút tay lại.

Các ngón tay của Louis dần mất lực, hắn từ từ thả tôi ra, lảo đảo ngồi xuống cái ghế đã bị đổ nghiêng ngả.

Chờ cho các học viên khác khuất tầm nhìn, tôi hướng về phía Louis, mấp máy môi không thành tiếng.

“Cả đời này cứ bám theo mông tao mà giải bài đi, đồ rùa bò.”

“Thằng chó này....”

Louis không chịu ngồi yên, hắn nhìn chằm chằm vào tờ giấy thi rồi bắt đầu đấu tranh tư tưởng.

Thế nhưng, sự lựa chọn cuối cùng của Louis lại là khuôn mặt uất ức tột độ, cắn răng ngồi phịch xuống ghế.

Vừa an tọa, Louis lập tức cúi gằm mặt. Nỗi uất hờn vượt quá sức chịu đựng khiến hắn bắt đầu mếu máo.

‘...Tiếc thật.’

[Quả là một tình huống đáng tiếc. Nếu hắn ta mà vùng lên ngay lúc đó thì chúng ta đã vớ bẫm rồi....]

Bởi vì hắn hiểu rõ, việc đứng bật dậy rồi đi tiên phong ngay trước mặt mọi người có thể mang lại chút hả hê nhất thời, nhưng rốt cuộc thì đó cũng chỉ là một hành động ngu xuẩn mà thôi.

‘Bật dậy nộp bài đúng là một tham vọng quá sức đối với hắn.’

Nuốt trôi sự tiếc nuối vào lòng, tôi tiến về phía cửa phòng thi.

Nào ngờ, khi tôi đang rảo bước về phía đó, vị giáo sư liền lườm tôi và cất giọng.

“Trò kia. Đang làm cái gì đấy?”

“...Dạ? Em đang đi nộp bài thi ạ.”

“Không phải cậu.”

“...?”

Ánh mắt của giáo sư xuyên qua vai tôi, găm thẳng ánh nhìn vào phía sau lưng.

“Cậu học viên ngồi sau kìa.”

“...Dạ?”

Louis đáp lại lời giáo sư với giọng nghẹn ngào, khóe mắt run run, còn giáo sư thì cau mày, gằn giọng.

“Không định nộp bài à?”

“À, em xin lỗi.... Đột nhiên em thấy không khỏe trong người ạ.”

Đúng lúc Louis vừa thanh minh xong và định cầm lại cây bút máy.

“Trong người không khỏe thì được quyền làm loạn trong giờ thi hả? Ai dạy cậu như vậy?”

“...Dạ?”

Louis ngẩng đầu lên với vẻ mặt ngẩn tò te, thì bị giáo sư quát thẳng vào mặt.

“Cầm bài thi bước ra ngoài ngay lập tức. Trò không còn tư cách tiếp tục làm bài thi nữa.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!