Làm Thế Nào Để Cướp Bạn Gái Của Nam Chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Yggdrasil - 3 - Chương 309 - Yggdrasil (3-17)

Chương 309 - Yggdrasil (3-17)

‘Hayeon quả thực coi Bom như báu vật vậy.’

Bắt đầu từ lúc hai người họ ríu rít về chuyện yêu đương, tôi đã hiểu rõ ngọn ngành về con người Han Bom trước kia.

Quá chán ghét người anh trai suốt ngày đi cắm sừng Min Hayeon, lâu dần, tâm lý bài xích nam giới cứ thế âm ỉ lớn lên trong em ấy.

Thậm chí chỉ cần Min Hayeon mồi câu về đàn ông là Han Bom đã cau mày, tỏ rõ thái độ kinh tởm.

(Haizz... Chị ơi, chị bớt nói mấy chuyện đó lại được không?)

Chẳng thể ngờ được những lời gay gắt ấy lại tuôn ra từ miệng Han Bom, người luôn coi Min Hayeon là thần tượng. Em ấy thực sự đang phát bực.

(Thì chị thấy tiếc cho em thôi. Lần trước em tạt qua chỗ câu lạc bộ bắn cung của chị một chút, đám con trai trong đó cứ...)

Ngược lại, Min Hayeon vì quá xót xa khi thấy Han Bom mắc chứng bài xích nam giới chỉ vì Han Yeoreum nên mới cố tình khơi gợi những chủ đề tương tự để lay chuyển tâm lý em ấy.

Min Hayeon sinh ra trong một gia đình mang đậm truyền thống tôn giáo nên mới giữ khoảng cách với nam giới, nhưng trường hợp của Han Bom thì hoàn toàn khác.

(Chị ơi, em thật sự chẳng màng gì đến đàn ông đâu. Thậm chí em còn kinh tởm bọn họ cơ. Nên từ giờ xin chị đừng nhắc đến nữa nhé.)

(Phù... Chị chỉ hơi lo lắng cho em thôi. Xin lỗi em.)

Cứ thế, bông hoa rực rỡ đang độ tuổi thanh xuân rực rỡ ấy lại dần thu mình lại, né tránh đàn ông như tránh tà chỉ vì Han Yeoreum.

Nhìn thấy bộ dạng đáng thương của Han Bom, Min Hayeon mỗi khi rảnh rỗi ở một mình đều thầm nhủ phải quyết tâm thay đổi suy nghĩ của em ấy.

(Sau này nếu Bom mà nhắm trúng ai đó, mình nhất định phải se duyên cho êm ấy bằng được. Nhưng khoan... biết đâu em ấy lại thích con gái?)

Nếu Han Bom thực sự là lesbian, Min Hayeon đã chẳng phí lời khuyên nhủ, nhưng em ấy lại có niềm tin sắt đá rằng.

(Không đâu... Nếu đúng là vậy thì làm sao mình không biết được chứ. Mà nếu có thế thật thì mình càng phải cổ vũ em ấy nhiệt tình hơn.)

Tới lúc này tôi mới chợt nhận ra.

Min Hayeon không hề suy diễn dựa vào hoàn cảnh trong phòng hay dáng vẻ của tôi lúc đó.

Em ấy cũng không ráng ghép nhặt những mảnh vỡ NTR khi thấy Han Bom chui ra từ dưới gầm bàn.

Min Hayeon chỉ cần thoáng thấy ánh mắt và biểu cảm của Han Bom là đã thấu hiểu ngọn ngành.

Rằng Han Bom đang dành tình cảm cho tôi...

(Tại sao... Tại sao lại là hai người...)

Min Hayeon ngay cả trong mơ cũng đang dằn vặt vì chuyện này.

‘Linh cảm của phụ nữ đáng sợ thật, mặc dù chưa rõ ngọn ngành đầu đuôi nhưng em ấy dường như đã nhắm trúng phóc và khẳng định chắc nịch.’

[Dựa vào những gì Han Bom đã thể hiện từ trước tới nay, có vẻ như Min Hayeon xem trọng tình yêu của Han Bom hơn cả tình cảm cá nhân của mình.]

Min Hayeon vẫn chưa một lần trải qua ký ức hồi quy kể từ khi đặt chân xuống tầng 1.

Dưới góc nhìn của Min Hayeon, với màn tỉ thí trước đó cộng thêm việc tôi xuất hiện với dáng vẻ một vị cứu tinh, chuyện Han Bom đem lòng mến mộ tôi cũng là điều dễ hiểu.

Dù đó không phải là tất cả, nhưng Min Hayeon đã nhìn thấu tâm tư qua biểu cảm của Han Bom trong phòng tôi và tự mình đúc kết ra chân tướng.

Và quyết định của em ấy là...

‘Dường như em ấy định rút lui nhường bước, thà tự nhận thiệt thòi về mình còn hơn.’

Đem hoàn cảnh trong mơ của Min Hayeon ra đối chiếu với hiện tại, tôi không khỏi nghiêng về giả thuyết này.

Đến mức em ấy còn thốt ra những lời đó trong mơ.

(Nếu Bom thực sự thích anh ấy... thì mình nên rút lui mới đúng chứ?)

Kèm theo đó là hai hàng nước mắt lăn dài...

Trên danh nghĩa thì Min Hayeon đang hẹn hò với Han Yeoreum, nhưng mức độ thân mật giữa tôi và em ấy lại vượt xa một mối tình thông thường.

Lâu dần, hai chúng tôi đã vượt qua ranh giới của những cặp tình nhân và yên vị trong mối quan hệ bạn tình để tiếp tục duy trì sợi dây liên kết này.

Vậy mà Min Hayeon lại cam tâm tình nguyện hy sinh bản thân để vun vén cho tình yêu của Han Bom.

[Đứng ở lập trường của Min Hayeon, có vẻ như cô ấy chưa bao giờ mường tượng ra viễn cảnh anh sẽ qua lại với cả hai người cùng một lúc.]

‘Đúng là quan điểm khác nhau một trời một vực...’

Trong bối cảnh gần như đã chắc chắn Han Bom có tình cảm với tôi, liệu Min Hayeon có ngoan cố bấu víu lấy mối quan hệ này nữa không?

Theo như những gì tôi thấy hiện tại, lòng nhường nhịn dành cho Han Bom đã đè bẹp cả lòng tự tôn của Min Hayeon, em ấy sẽ cắn răng lùi lại một bước, âm thầm theo dõi từ phía xa.

‘Bây giờ phải nghĩ cách xoay xở ngay, có thế thì sau khi hồi quy mới giải quyết êm đẹp được...’

Nhưng cho đến lúc chìm vào giấc ngủ, tôi vẫn chưa tìm ra được bất kỳ diệu kế nào.

..

..

“Chúng ta chia làm hai nhóm nhé.”

Đó là câu nói của Yang Jihyeon khi chúng tôi đứng trước ngã ba đường.

Lẽ ra phải chia làm ba nhóm mới hợp lý, nhưng sự hiện diện của Han Yeoreum đã phá vỡ mọi sự cân bằng.

Bộ ba mỹ nữ thì kiên quyết bài xích việc chung đội với Han Yeoreum, mà cái tên vô tích sự bị trói gô này cũng chẳng ai dám dại gì mà ôm đồm đi cùng một mình.

Ban đầu, Min Hayeon vì muốn tạo khoảng cách với tôi và Han Bom nên đã xung phong dẫn hắn đi một mình, nhưng Yang Jihyeon đã gạt phắt đi vì lý do an toàn.

Kết quả, đội hình được chia lại gồm tôi, Min Hayeon, Han Yeoreum và Yang Jihyeon tạo thành một đội.

Han Bom và ba cô gái còn lại hợp thành đội thứ hai.

Việc phân chia này đều nằm trong tính toán của tôi.

‘Tạm thời tách em ấy khỏi Bom đã.’

Nhỡ đâu Min Hayeon và Han Bom đi chung rồi lỡ miệng vạch trần mọi thứ thì giấc mộng chăn ấm đệm êm với dàn hậu cung của tôi coi như tan thành mây khói.

Tuy đã cố tình tách hai người ra, nhưng cũng chẳng có chuyện gì đặc biệt xảy ra.

Suốt dọc đường đi qua hầm ngục, Min Hayeon tuyệt nhiên không hé nửa lời với tôi, còn tên Han Yeoreum thì cứ lẻo mép chọc tức tôi.

“May mà đường này không dài lắm.”

Cứ thế, chúng tôi đến điểm giao cắt của ba ngã rẽ, chẳng mấy chốc nhóm kia cũng bắt kịp và hội ngộ cùng chúng tôi.

Nhưng vấn đề bắt đầu nảy sinh.

Bộ ba mỹ nữ chạy đến chỗ tôi và Yang Jihyeon, xì xầm to nhỏ.

“Từ lúc vào đây, hình như sức khỏe của cô Han Bom không được tốt cho lắm.”

“Tuy cô ấy vẫn cố gắng theo kịp nhưng tôi vẫn thấy lo lo.”

Han Bom lúc này đang đứng chơ vơ một góc, nhìn từ xa cũng đủ thấy em ấy đang uể oải, mất sức trông thấy.

Phải rồi, hồi ở lần hồi quy thứ nhất và thứ hai, Han Bom cũng từng bị môi trường ẩm thấp, ngột ngạt của hầm ngục hành hạ ra bã.

Lại thêm mối quan hệ rạn nứt với Min Hayeon khiến cả thể xác lẫn tinh thần của êm ấy dường như đã kiệt quệ đến cùng cực.

Những giọt mồ hôi túa ra như mưa trên trán, trông em ấy tiều tụy đến đáng thương.

“...”

Đứng nhìn cảnh đó, sắc mặt Min Hayeon cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Và hơn hết, một chi tiết chướng mắt đã đập vào mắt tôi.

‘Nguy to rồi...’

Han Bom đang ôm lấy bầu ngực, đôi lông mày nhíu chặt lại.

Người ngoài nhìn vào chắc chỉ nghĩ do không khí hầm ngục ngột ngạt gây khó thở, nhưng tôi thì chỉ cần liếc mắt là tỏ tường.

[Có chuyện gì vậy?]

‘Có vẻ như lại sắp căng tức sữa nữa rồi?’

Khốn nỗi bây giờ tôi chẳng có cách nào nhúng tay vào giúp được.

Chỉ khi Han Bom chủ động ngỏ ý nhờ vả thì tôi mới đường đường chính chính ra tay được, đằng này em ấy vì e ngại ánh mắt của Min Hayeon nên từ lúc đặt chân vào hầm ngục đã chẳng thèm đả động gì đến tôi.

Nhìn em ấy tiều tụy, lòng tôi nóng như lửa đốt, vội nhét một đống bình thuốc cho bộ ba mỹ nữ.

“Mọi người cứ cầm lấy cái này đi, cần thì cứ dùng. Dùng hết cũng được, cố gắng dùng bình thuốc trị liệu thay vì xài kỹ năng phục hồi thì tốt hơn đấy.”

“Vâng.”

Mọi người hiểu ý tôi và bắt đầu lụi cụi chuẩn bị bữa ăn.

Min Hayeon ném cho Han Bom đang lảo đảo những ánh nhìn xót xa, nhưng rốt cuộc cô nàng vẫn chẳng dám tiến lại gần em ấy.

Và lại là cái tên vô duyên vô cớ rỗng tuếch chuyên tự kỷ đó nhảy bổ vào.

“Ê, cởi ra.”

“Phải nói là ‘làm ơn cởi giúp tôi’.”

“Thằng chó...”

Han Yeoreum cứ nhè tôi mà lải nhải đòi cởi trói.

Có lẽ cái thứ lòng tự tôn hão huyền ấy không cho phép hắn ta mở miệng cầu xin sự giúp đỡ từ đám phụ nữ kia.

Và việc hắn chỉ nhằm vào tôi để đòi hỏi có lẽ là do hắn nghĩ đằng nào sau khi hồi quy cũng quên ráo trọi nên cứ hành xử theo kiểu vô pháp vô thiên như vậy.

‘...À nhắc mới nhớ, lần này chắc hắn cũng giở cái trò mèo đó nhỉ?’

[Khả năng rất cao là hắn sẽ lặp lại hành động tương tự.]

Han Yeoreum đã từng có tiền án chuốc thuốc ảo giác cho Han Bom.

Không phải là người quen biết ngoài xã hội, mà chính là em gái ruột thịt của hắn.

Với một niềm tin mãnh liệt rằng em ấy sẽ chẳng bao giờ nghi ngờ thứ thuốc mình đưa cho...

‘A! Có cách này hay.’

Tôi vòng ra phía sau Han Yeoreum, lần lượt tháo từng sợi dây rút trói chặt hắn ta.

Han Yeoreum cảm nhận được những sợi dây rút bị đứt đoạn, nở một nụ cười ranh mãnh.

Hắn chỉ nhìn tôi cười đầy vẻ nham hiểm chứ chẳng hé răng lấy nửa lời.

‘Phải lợi dụng con bài này mới được.’

Để cạy miệng lấy thông tin từ tôi, chắc chắn Han Yeoreum sẽ lại dở trò chuốc thuốc ảo giác cho người đồng hành cùng tôi.

Vậy thì có một thắc mắc nhỏ ở đây.

‘Nếu tôi đi cùng Min Hayeon và Han Bom, thì Han Yeoreum sẽ chuốc thuốc ai?’

[Khả năng cao hắn sẽ chọn Han Bom, người mà hắn đã từng thử nghiệm thành công trước đó.]

Đứng trên phương diện của một kẻ hồi quy, đó rõ ràng là lựa chọn hợp lý và tối ưu nhất.

Đã từng thử và chứng minh hiệu quả rồi mà.

Tận dụng Yang Jihyeon, việc can thiệp để tự tay định đoạt xem ai sẽ đồng hành cùng mình không hề khó khăn.

Vấn đề không phải là sau này, mà là Han Bom ngay lúc này...

‘Chết dở, có vẻ thuốc sắp ngấm rồi.’

Han Bom lấy cớ không ăn uống nổi, muốn được nghỉ ngơi một mình rồi chui tọt vào lều.

Nhìn phát biết ngay chứng căng tức sữa lại tái phát.

Nhưng tôi biết thừa Han Bom tuyệt đối không thể tự mình giải quyết cái chứng đó.

Người duy nhất ở đây có thể ra tay giúp đỡ chỉ có tôi, thế mà trớ trêu thay, bây giờ tôi lại đang trong tình thế tiến thoái lưỡng nan.

‘Cũng chẳng thể cứ xông vào bắt chuyện ngay bây giờ được...’

Cái rắc rối to đùng nhất là với bầu không khí căng như dây đàn hiện tại, đời nào Han Bom chịu vứt bỏ liêm sỉ mà chủ động chạy tới bảo tôi mút ngực em ấy chứ.

[Nếu anh vẫn muốn tiến hành theo đúng kế hoạch thì tốt nhất thời gian này nên tránh tiếp cận Han Bom trước.]

‘...Được rồi.’

Tuy rất áy náy, nhưng đây cũng là vì lợi ích của Han Bom thôi.

Tôi dùng dao cắt đứt toàn bộ mớ dây rút đang trói chặt Han Yeoreum rồi hất hàm.

“Ăn xong thì xòe tay ra đây. Đừng có hòng viện cớ để lỉnh đi nhẹ nhàng.”

“Mẹ kiếp...”

Dẫu có mỉa mai đến mấy thì việc chịu cảnh trói gô cả ngày trời cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì.

Cứ phải chắp tay ra sau lưng, cả mười ngón tay bị trói nghiến lấy nhau.

Giải quyết nỗi buồn cũng chẳng xong nếu không có bàn tay tôi can thiệp.

Bị tôi lườm cháy cả mặt, Han Yeoreum đành cố tình kéo rê bữa ăn lâu nhất có thể.

Cuối cùng thì bữa ăn cũng kết thúc, mọi người xúm lại bàn bạc hướng đi cho những ngã rẽ mới hiện ra trước mắt.

Và tâm điểm của cuộc họp, không ai khác, vẫn là Yang Jihyeon.

“Trước hết, tôi nghĩ lần này Han Bom và Min Hayeon đổi chỗ cho nhau thì hợp lý hơn.”

“Có nhất thiết... phải đổi không?”

Min Hayeon dù vẫn nuôi ý định nhượng bộ nhưng ngay khoảnh khắc đó, sự cự tuyệt vẫn vô tình bộc lộ ra mặt.

Yang Jihyeon liền phân tích tình hình.

“Chúng ta cứ thử hoán đổi xem sao. Min Hayeon và Suho là chủ lực, nếu đi chung sẽ rút ngắn được kha khá thời gian.”

Đúng là lúc nãy, đội của Han Bom và bộ ba mỹ nữ đã ì ạch đến nơi trễ hơn chúng tôi.

Lời lẽ của Yang Jihyeon cũng có lý của nó.

“Và cứ thủ sẵn thật nhiều bình máu, chắc sẽ không có chuyện gì tồi tệ xảy ra đâu.”

“...Quyết định vậy đi.”

Dường như đã xuôi tai, Min Hayeon gật đầu cái rụp, kín đáo đưa mắt dò xét động tĩnh của Han Bom.

Nhưng hiện tại Han Bom làm gì còn tâm trí đâu mà màng đến ánh mắt của Min Hayeon.

Người ngoài nhìn vào chỉ thấy như em ấy đang mệt mỏi rã rời, nhưng những người kề vai sát cánh hẳn đã linh cảm được điều gì đó sai sai từ lâu rồi.

Có điều, linh cảm thì linh cảm, họ cũng chỉ tặc lưỡi quy cho những lý do trần tục khác mà thôi.

“Lên đường thôi.”

Thế là đội hình mới được chốt hạ: Tôi, Han Bom, Yang Jihyeon và Han Yeoreum.

..

..

Đúng như dự đoán, lê lết vài tiếng đồng hồ sau, chúng tôi mới tìm thấy khu an toàn.

“Thời gian không còn sớm nữa. Hay là nghỉ qua đêm ở đây đi.”

“Vâng.”

Tổ đội trừ Yang Jihyeon ra thì có ba thành viên, nhưng chỉ có tiếng đáp lời của mình tôi.

Han Yeoreum đang điên máu vì đống dây rút, còn Han Bom thì đang oằn mình chống chọi với cơn đau quặn thắt từ bầu ngực.

“Xin... Xin lỗi mọi người, tôi đi ngủ trước đây.”

“Vâng, cô cứ nghỉ ngơi đi.”

Thấy Han Bom nhợt nhạt, Yang Jihyeon cũng đáp lại bằng giọng điệu chất chứa sự lo lắng.

Han Bom e dè lườm tôi một cái, luống cuống dựng lều rồi chui tọt vào trong, miệng không ngừng rên rỉ đau đớn.

Cùng lúc đó, cái cục nợ đi bên cạnh tôi cũng léo nhéo không ngừng.

“Con mẹ nó... Tháo, tháo ra mau! Đau vãi lồn!”

“...”

Tôi nhìn Han Yeoreum bằng một nửa con mắt.

‘Chà... Đến em gái ruột mình đau đớn vật vã thế kia mà hắn cũng mặc xác.’

[Không phải là không muốn lo, mà là lực bất tòng tâm thì đúng hơn.]

Bước sang ngày thứ hai, Han Yeoreum cứ thế lết theo chúng tôi với hai tay bị trói ngoặt ra sau.

Trừ những lúc cho ăn hay cho đi giải quyết nỗi buồn, còn lại hắn luôn bị trói gô. Hơn nữa, đâu phải chỉ trói sương sương cổ tay, mà tôi còn cố tình đan chéo các ngón tay của hắn lại rồi siết chặt.

Tất cả là để đề phòng trường hợp hắn giấu sẵn một con dao trong Túi đồ để cắt đứt mớ dây rút ở cổ tay, một biện pháp mạnh tay không còn cách nào khác.

Việc từng ngón tay bị bó nghẹt bởi mớ dây rút khiến máu huyết không thể lưu thông, bảo sao hắn không rống lên kêu đau.

Ròng rã suốt hai ngày liền...

Hơn nữa, với cái tính chịu đựng kém cỏi của Han Yeoreum, việc hắn cắn răng trụ được đến giờ phút này đúng là chuyện lạ đời.

Nhưng tôi làm gì có lòng tốt đi lo chuyện bao đồng cho hắn.

“Bớt nói nhảm đi, ngủ đi cho đời bớt khổ.”

“Chết tiệt... Tao bảo tháo ra! Ngón tay tao sắp rụng cmnr!”

“Chưa thấy ai rụng ngón tay vì trò này cả.”

“Cái thằng chó này!”

Bị trói giật cánh khuỷu, Han Yeoreum như một con thú say máu, lấy thịt đè người, lao sầm sập về phía tôi.

“Cái thằng điên này...”

Cú húc của Han Yeoreum còn rùa bò hơn cả con cá chép Magikarp, tôi nhích người né sang một bên dễ như trở bàn tay.

Huỵch!

“Á aaa!”

Han Yeoreum ngã dập mặt xuống đất lộn vài vòng, rồi cố rướn cổ ngoái đầu lại gầm rú.

“Dù sao đây cũng là khu an toàn mà! Mày có muốn giở trò gì ở đây cũng chẳng làm được đâu!”

“Đã cam kết rồi thì miễn bàn.”

Ngoài miệng thì tuôn ra những lời lẽ đầy chính nghĩa để trêu tức hắn, nhưng tôi lại cúi người xuống, rỉ tai hắn.

“Hơn nữa, tao làm quái gì có lý do để thả rông mày cơ chứ? Thằng ngu.”

“Thằng... Chó chết này!”

Han Yeoreum nằm bẹp trên mặt đất, giãy đành đạch ăn vạ. Bỏ mặc hắn, tôi quay sang hỏi Yang Jihyeon.

“Cứ vứt hắn lăn lóc thế này e là không ổn nhỉ? Chắc hắn sẽ phá hỏng giấc ngủ của chúng ta mất?”

“À... thì cũng phải, nhưng hiện tại đâu còn cách nào khả thi hơn...”

“Vậy thì cách này có vẻ ổn đấy nhỉ?”

“...?”

***

“Ưưư! Ưmmmmm!”

Giữa khu an toàn vắng lặng, chỉ còn văng vẳng tiếng rên rỉ uất ức bị bịt kín của Han Yeoreum.

‘Thằng khốn nạn! Sớm muộn gì tao cũng băm vằm mày ra!’

Han Yeoreum tự hứa với lòng mình, chửi rủa thậm tệ, nhưng chẳng thể nào phát ra tiếng cho những người xung quanh nghe được.

Han Yeoreum bị bịt mắt, nhét giẻ vào miệng, vứt lăn lóc ngoài trời sương gió, chẳng có nổi một cái lều tử tế để che thân.

Tồi tệ hơn, hai chân hắn cũng bị Seong Suho dùng dây rút khóa chặt, đến cả việc đứng lên giờ cũng là điều vô vọng.

Mất đi thị giác khiến nỗi bất an trong hắn dâng lên tột độ, cộng thêm cái giẻ nhét trong miệng khiến hắn chỉ biết kêu ư ử.

Hắn giờ đây chỉ còn biết nương tựa vào xúc giác, khứu giác, và thính giác, nguồn thu thập thông tin duy nhất còn sót lại.

‘Tao sẽ giết mày! Không! Tao sẽ khiến mày sống dở chết dở, một cuộc đời còn tồi tệ hơn cả cái chết!’

Nếu là một người bình thường rơi vào cảnh ngộ thê thảm này, gặp một kẻ như Seong Suho thì đã sớm ngoan ngoãn cúi đầu xưng thần từ lâu rồi, nhưng Han Yeoreum thì không.

Dù tài năng hay sức mạnh đều thua kém anh xa lắc xa lơ, nhưng hắn có trong tay con bài “Hồi quy”.

Han Yeoreum vẫn bấu víu lấy tia hy vọng mỏng manh rằng dù cho bị đày đọa dưới mười tám tầng địa ngục, chỉ cần hồi quy là hắn có thể lật ngược thế cờ.

‘Trước mắt cứ thoát khỏi cái hầm ngục này rồi cạy mồm nó lấy thông tin đã! Có được thông tin rồi, lần hồi quy tới mình sẽ cẩn trọng hơn... Ủa?’

Đang mải mê kìm nén sự tức giận và vạch ra chiến lược cho lần hồi quy kế tiếp thì bất chợt, một tiếng rên rỉ mị hoặc lọt thỏm vào tai hắn.

“Ưm... đau quá... Hà... Á...”

Tiếng rên rỉ của một người phụ nữ.

Chỉ có hai người phụ nữ hiện diện ở đây, nhưng âm thanh ngọt lịm này lại quá đỗi quen thuộc, như đã ăn sâu vào tiềm thức của Han Yeoreum.

‘Gì thế? Han Bom á? Con bé bị ốm à?’

Han Yeoreum tạm quên đi cảm giác đau nhức thấu xương vì mớ dây rút siết chặt ngón tay và cổ tay, dồn toàn bộ sự tập trung vào thính giác để lắng nghe âm thanh từ cô gái kia.

Nhưng, xen lẫn tiếng rên rỉ, một âm thanh khác bắt đầu vang lên.

Lộp bộp... Lộp bộp... Lộp bộp...

Tiếng bước chân vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch của hang động.

Một âm thanh siêu nhỏ mà nếu đang chìm vào giấc ngủ sẽ chẳng thể nào nhận ra.

Ngay khi tiếng bước chân dừng lại, giọng nói trầm thấp của một người đàn ông vang lên, luồn lách vào màng nhĩ của Han Yeoreum.

“Han Bom, cô không sao chứ?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!