Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Tác phẩm mới

Tác phẩm mới

Thực tế là sau cuốn lần trước, suốt một thời gian dài, tôi đã phải chịu áp lực deadline ngấm ngầm từ Ma Vương.

- Chơi nối chữ không?

- Ừ. Cô trước đi.

- May mắn! (Haeng-un)

- Vận động. (Un-dong)

- Truyện cổ tích! (Dong-hwa)

...

- Tôi viết gần xong rồi. Chờ thêm chút nữa được không?

- À, ừ ừ! Cứ từ từ thôi. Dù đã quá ngày ngươi hứa một tuần rồi nhưng không sao đâu!

- Là "không sao" thật đúng không?

- Dĩ nhiên rồi. Chơi nối chữ tiếp nhé?

- Được rồi. Cô trước đi.

- Sách truyện cổ tích. (Dong-hwa-chaek)

- ...

Việc cô ấy thúc giục tuyệt đối không phải lỗi của cô ấy.

Bởi chính tôi, vào cái ngày lũ Nephilim kéo đến lâu đài Ma Vương và đốt sạch đống truyện cổ tích của cô ấy, đã trưng ra bộ mặt nghiêm trọng rồi làm màu tuyên bố rằng: "Tôi sẽ viết lại cho cô. Từ giờ trở đi, mãi mãi." Tội lỗi nằm ở kẻ đã để deadline trôi qua quá lâu là tôi đây này.

Dù sao thì cuối cùng tác phẩm mới cũng hoàn thành. Tôi đưa cuốn cho Ma Vương. Gương mặt cô ấy hiện rõ vẻ nửa phấn khích, nửa lo sợ.

"Cảm ơn ngươi!... Nhưng mà... ta, ta hơi run."

Có lẽ nỗi ám ảnh từ tác phẩm trước vẫn còn dư chấn, đầu ngón tay Ma Vương khẽ run rẩy khi cầm lấy cuốn truyện.

"Ư, ư ư."

Với tâm trạng nửa mong chờ nửa hãi hùng, Ma Vương mở bìa sách. Và rồi, những con chữ bắt đầu chậm rãi khắc sâu vào đôi đồng tử màu hồng ngọc ấy.

...

Lần trước khi đọc cuốn , cô ấy đã nói thế này:

- Ác độc! Thứ này không phải là sách. Xin lỗi cái cây đi! (Ý nói phí phạm gỗ để làm giấy in cuốn sách tồi tệ này).

Hy vọng lần này sẽ không có phản ứng tương tự.

...

Thế nhưng.

Sắc mặt cô ấy không được tốt cho lắm. Một giọt mồ hôi lạnh lăn dài bên gò má mềm mại.

Nếu như lúc đọc trang đầu tiên, Ma Vương còn tràn đầy khí thế thì giờ đây, ngọn lửa sinh mệnh trong mắt cô ấy như đang lịm dần.

...

Cuối cùng, với đôi mắt vô hồn như khóm cỏ trên đại lục khô cằn vì hạn hán, cô ấy lướt qua những con chữ.

- Cộp.

Cô ấy đóng bìa sách lại.

- Ôm chặt.

Rồi cô ấy tiến lại gần, vòng tay ôm lấy lưng tôi thật chặt. Khẽ vỗ nhẹ lên lưng tôi một cách yếu ớt, cô ấy ngẩng mặt lên.

...

"... Gì thế? Cái ánh mắt như đang nhìn một con vật đáng thương sắp chết đó là sao?"

"Không sao đâu. Không sao đâu mà."

Ma Vương xoa lưng tôi như thể thấu hiểu tất cả.

"Không, nói đi chứ. Tại sao lại thế?"

"... Không có gì. Ta đọc sách rất kỹ rồi. Cảm ơn ngươi..."

Biểu cảm của cô ấy lúc này giống hệt một người mẹ mỉm cười buồn bã, nói "Con cứ làm vậy đi..." khi đứa con trai thi trượt nhiều năm quyết định từ bỏ con đường học vấn.

"Có chỗ nào kỳ cục thì cứ nói."

"Ổn mà, ổn mà. Ngươi cứ sống khỏe mạnh như bây giờ là được rồi."

"Tại sao!? Vấn đề là gì mới được chứ."

"Ưm... Thôi bỏ đi. Được rồi mà. Xin lỗi nhé, chắc tại ta tham lam quá. Không cần truyện cổ tích gì đâu. Ta chỉ cần có ngươi là đủ rồi."

"Đưa đây tôi xem."

Thà rằng cô ấy cứ buông lời cay đắng về cuốn sách như lần trước còn hơn. Thế này chẳng khác nào cô ấy đã từ bỏ một phần hy vọng vào tôi rồi sao.

- Chộp lấy.

Tôi vội vàng mở cuốn truyện cô ấy vừa đặt trên bàn ra.

<Trở thành Ma Vương mà chú lừa ám ><Này. Ma Vương><Hửm?><Cô đẹp lắm><Thế thì sao?><Sống cùng tôi đi>

...

Có vấn đề gì đâu nhỉ.

"Chỗ nào không hay cơ chứ?"

"Không, không, ổn mà. Ngươi chẳng phải có rất nhiều việc làm rất giỏi sao? Chúng ta làm việc khác đi. Từ giờ ta không đọc sách cả đời cũng được. Với lại cuốn sách ngươi vừa viết cũng thú vị mà. Nên là đừng viết 'cho' ta nữa."

Cô ấy đã dùng từ "cho" như một lời khẩn cầu để tôi dừng lại.

... Phải chăng tôi chỉ đang đưa ra những lời hứa đao to búa lớn rồi lại hành hạ cô ấy?

Có lẽ trong việc viết lách, tôi là kẻ kém tài hơn người khác một chút.

Dù vậy, tôi không thể thất hứa với cô ấy.

Và một khi đã dấn thân vào một lĩnh vực nào đó mà lại rút lui ngay khi thấy kết quả đầu tay không tốt, chẳng nỗ lực thêm chút nào, thì trông chẳng "ngầu" chút nào cả.

Thử thêm một lần nữa xem sao.

"Hôm, hôm nay viết xong truyện rồi mà! Ừ! Vì đây là cuốn cuối cùng nên chúng ta làm tiệc kỷ niệm đi! Ta sẽ nấu canh Kim chi thịt bò khô..."

"Chỉ một cuốn nữa thôi."

"... Hả?"

"Tôi sẽ viết thêm một cuốn nữa."

Trước lời tuyên bố gây sốc của tôi, mặt Ma Vương cắt không còn giọt máu.

"Không cần đâu. Không đâu. Không đâu mà. Thật sự không cần đâu."

"Không sao. Tôi không mệt. Tôi đã hứa với cô..."

"Iiii... Thật, thật ra là ta mệt lắm...! Ngươi định giết ta đấy à!? Thế là đủ rồi mà! Dừng lại đi!"

Không kìm nén được nữa, Ma Vương thốt ra lời lòng mình và quyết liệt từ chối. Nhìn cô ấy sợ hãi lắc đầu nguầy nguậy, hình ảnh chính tôi hồi nhỏ khóc lóc không chịu đi nha sĩ bỗng hiện về chồng lấp lên cô ấy.

"Chỉ đến trước khi mặt trời lặn thôi."

"Hả...?"

"Cho tôi thời gian đến trước khi mặt trời lặn. Tôi sẽ viết xong và đưa cho cô lúc đó."

"... Ư ư. Nhưng mà..."

"Cô tin tôi chứ?"

"... Ừ."

Riêng câu hỏi này, cô ấy luôn trả lời khẳng định. Cô ấy tin tưởng tôi.

"Trong lúc chờ thì đọc lại cuốn <Trở thành Ma Vương mà chú lừa ám ảnh> đi."

"Kh-không thích."

*

Vài tiếng đồng hồ trôi qua sau lời khẳng định hùng hồn đó.

Thế nhưng, cảm hứng tuyệt nhiên không tìm đến.

'Thằng cha James này...'

Để thỏa mãn được cái gu khó chiều của Ma Vương, hẳn hắn phải là một đại văn hào, một tác giả thiên tài. Tôi bắt đầu hối hận vì đã mắng hắn là kẻ đạo văn. Có vẻ tôi đã nhìn lầm người rồi.

...

Thời hạn đã hứa càng đến gần, những ý nghĩ xấu xa lại càng trỗi dậy trong lòng tôi.

'...'

Hay là mình cũng...

Cứ đạo văn đại đi nhỉ?

Chẳng phải tôi cũng biết rất nhiều truyện cổ tích sao? Hansel và Gretel, Vịt con xấu xí, Hồ thiên nga, Kẹp hạt dẻ, Anh em nhà Thái Dương và Ánh Trăng, Sinbad, Cô Tấm Cô Cám, Cáo và Cò, vân vân.

...

Nhắm mắt đưa chân một lần.

Chỉ cần xào nấu vài truyện trong số đó thật trơn tru, tôi cũng có thể mang lại niềm vui cho cô ấy như James đã làm...

Khi tôi nói sẽ viết truyện cho cô ấy, cô ấy đã phủi những tàn tro của đống sách cũ khỏi tay và hỏi tôi:

- Từ nào còn tuyệt hơn cả từ thích?

- Vậy thì, ta thích ngươi.

... Phải rồi.

Dù có phải dùng thủ đoạn đi chăng nữa.

...

- Sột soạt.

Cây bút vốn đứng khựng hồi lâu bắt đầu nhảy múa trên mặt giấy.

...

Tôi liên tục tự thôi miên bản thân, kẻ đang một lần nữa nói dối.

Đây không phải là nói dối.

Cũng chẳng phải đạo văn.

Chỉ là tôi muốn trao cho cô ấy - người sẽ còn phải sống cô độc trong tòa tháp này suốt đời - một chút gì đó từ thế giới bên ngoài mà thôi.

- Sột soạt, sột soạt.

- "U hu hu! Thú vị quá! Đúng là bạn của ta có khác."

Nghĩ đến gương mặt cười rạng rỡ của cô ấy, khóe môi tôi tự giác nhếch lên. Như thể cây bút được tra dầu, tốc độ viết ngày càng nhanh hơn.

Từ trước đến nay, có lần nào tôi quyết tâm làm cô ấy cười mà thất bại chưa?

Chắc chắn lần này cũng sẽ thành công rực rỡ.

Phải. Đây đúng là một lời nói dối. Tôi biết rõ điều đó.

Nhưng mà, dù sao thì.

- Sột soạt, sột soạt.

Dù sao thì cô ấy cũng đâu có cơ hội đến Trái Đất để tìm bản gốc mà đối chiếu đâu.

- Sột...

- Khựng lại.

Trong phút chốc, tôi nhấn bút quá mạnh khiến mực văng ra một vệt lớn.

...

- Xoẹt.

Tôi dứt khoát xé toạc xấp giấy mình vừa viết nãy giờ.

- Xoẹt, xoẹt.

Tôi xé vụn chúng ra để Ma Vương tuyệt đối không thể nhìn thấy. Xé nát bấy, đến mức không một chữ nào còn dính với nhau.

- Cộp, cộp.

- Rầm.

Tôi mở cửa sổ và tung nắm giấy đạo văn vừa rồi ra ngoài. Đây là lần thứ hai tôi ném giấy qua cửa sổ...

Không.

'Lần đó mình ném hai chiếc máy bay giấy mà.'

Vậy thì đây là lần thứ ba.

... Phí mất mấy tờ giấy quý giá rồi.

'Haiz.'

- Cộp, cộp.

Tôi quay lại bàn học và gục mặt xuống.

Nếu tôi viết tiếp thứ đó, chắc hẳn lúc này Ma Vương đã vui mừng một chút. Chắc chắn cô ấy sẽ thích thú nhảy chân sáo khắp lâu đài, rồi sẽ cho phép tôi ôm cô ấy.

'...'

Nhưng.

Nhưng không hiểu sao, tôi cảm thấy nếu viết thứ đó cho cô ấy, chẳng khác nào tôi đang thừa nhận một sự thật rằng cô ấy vĩnh viễn không thể cùng tôi đến Trái Đất. Cảm giác đó khiến tôi bài xích.

... Dù tôi cũng chẳng thể phủ nhận điều đó. Nhưng biết đâu điều kỳ diệu sẽ xảy ra thì sao.

Nếu, thực sự nếu tôi và Ma Vương có thể cùng nhau đến Trái Đất...

Tôi muốn lúc đó cô ấy sẽ được tận mắt đọc những tác phẩm cổ tích kinh điển ấy.

'Nếu có thể trở về.'

Phải rồi. Tôi sẽ nắm tay Ma Vương đi đến thư viện. Một người mà số sách sở hữu nhiều nhất chỉ có năm cuốn như cô ấy chắc chắn sẽ trợn tròn mắt, rồi chạy nhảy lung tung khắp nơi bất chấp nội quy thư viện cho xem. Tôi nhất định phải dặn dò cô ấy trước mới được.

'...'

Vừa tưởng tượng cảnh cùng Ma Vương đi thư viện, trong đầu tôi bỗng hiện ra vô số phân cảnh buồn cười.

Một kẻ tham lam kỳ lạ như cô ấy, khi được bảo đi mượn sách chắc sẽ nhấc bổng cả cái kệ sách khổng lồ mang về mất. Hay cảnh cô ấy tranh cãi với thủ thư để làm thẻ thư viện. Khi có được tấm thẻ, chắc cô ấy sẽ quý nó đến mức gấp thành hình con hạc giấy rồi đeo lên cổ suốt ngày không chừng.

Mải mê đắm chìm trong những suy nghĩ viển vông đó, tôi chợt nhận ra thời gian không còn nhiều.

'Chết tiệt.'

Không còn thời gian nữa. Phải nhanh lên không thì cô ấy sẽ thất vọ...

'Ơ?'

... Bất chợt.

Một ý tưởng lóe lên: Nếu mình chuyển những tưởng tượng vừa rồi thành văn thì sao nhỉ? Chỉ mới nghĩ qua thôi mà đã thấy vui thế này rồi.

'Chính là nó.'

Những câu chuyện phiêu lưu như Peter Pan hay Sinbad làm lay động lòng người vì chúng ta tìm thấy trong đó những điều phi thường khác xa với cuộc sống thường nhật.

Vậy thì ngược lại.

Với một Ma Vương không có được một cuộc sống bình thường, chẳng phải việc tặng cho cô ấy những trải nghiệm đời thường của một người Trái Đất cũng là một món quà sao?

- Sột soạt, sột soạt.

Nghĩ đến đó, ngòi bút lại bắt đầu chuyển động. Cảm giác tội lỗi khi viết tác phẩm đạo văn lúc nãy đã biến mất không dấu vết. Tôi thực sự cảm thấy như mình đang ở trong thư viện cùng cô ấy.

Và rồi tôi chợt nhận ra, chính mình cũng đang mỉm cười hạnh phúc khi viết những dòng này.

*

"Thế nào?"

"..."

Ma Vương không rời mắt khỏi cuốn sách, đọc cho đến tận trang cuối cùng.

'Phù... Hồi hộp quá.'

Biết đâu nó vẫn nhạt nhẽo đến mức "vô cực", nhưng vì tôi bảo đây là cuốn cuối cùng nên cô ấy đang cố diễn kịch một cách vụng về thì sao.

'Nếu lần này vẫn không ổn thì mình bỏ cuộc thật đấy.'

Phải rồi, con người làm sao hoàn hảo được. Giỏi mọi thứ thì cũng phải dốt một hai thứ chứ...

"CHÍNH LÀ NÓOOO!!"

Cô ấy hét toáng lên! Dù mới chỉ đọc chưa đầy một nửa cuốn truyện.

"Hay quá! Hay quá! Tuyệt vời quá! Nó còn hay hơn cả món 'Sáu giây gió thổi' nữa!!"

Cô ấy nói, mắt rưng rưng lệ. Có lẽ cô ấy đã quá căng thẳng vì sợ lại phải chịu đựng những nội dung kinh dị như trước.

Nhưng giờ đây, thay vì sợ hãi, cô ấy có phản ứng như thể sắp bị hút vào cuốn sách đến nơi.

"C-cái này là gì thế!? Thư viện? Thẻ hội viên? Thời hạn mượn trả? Cứ như thể ta đang thực sự ở trong thư viện cùng ngươi vậy!"

...

Oa, cuối cùng cũng làm được rồi!

Sau hai tác phẩm thất bại.

Cuối cùng tác phẩm đầu tay thực sự cũng thành công.

Tiêu chuẩn thành công rất đơn giản và rõ ràng.

Chỉ cần cô ấy nở nụ cười rạng rỡ như lúc này là đủ.

Cô ấy chớp chớp đôi mắt long lanh hỏi:

"N-này, có phải đây là ta không?"

"Hả?"

"Cái cô gái đang định làm thẻ hội viên ở đây này, là ta đúng không?"

...

"Không phải đâu?"

Hừm.

Chẳng biết tại sao nữa.

Nhưng tôi thấy vô cùng xấu hổ.

Việc tôi viết truyện trong khi nghĩ về cô ấy...

Thôi thì, lời nói dối cỡ này chắc được tha thứ nhỉ.

"... V-vậy sao? Hèn gì... Ta đâu có cười ngốc nghếch như thế này..."

'... Không, chính cái đoạn đó mới là giống cô nhất đấy.'

Dù lộ vẻ hơi thất vọng một chút nhưng cô ấy nhanh chóng gạt đi và tiếp tục tập trung vào cuốn truyện. Cầm chương <Thư viện> trên tay, cô ấy leo lên giường nằm sấp đọc. Đôi bàn chân trắng ngần đung đưa nhịp nhàng, cô ấy lật trang lia lịa với nụ cười rạng rỡ y hệt tôi lúc viết.

"Hi hi hi."

Chỉ là một tập giấy được đóng lại sơ sài, với những dòng chữ của một kẻ nghiệp dư, vậy mà cô ấy lại thích thú đến thế.

Tôi còn thấy vui hơn cả cô ấy.

Có lẽ từ giờ, cảm giác tội lỗi mỗi khi đi ngủ sẽ vơi bớt đi phần nào. Tôi nằm xuống cạnh cô ấy và hỏi:

"Chỗ nào mà cô thấy hay đến thế?"

"... Hả? Ngươi nói gì cơ?"

Cô ấy tập trung đến mức chẳng nghe thấy lời người bên cạnh nói gì.

"Tôi hỏi là chỗ nào hay đến thế."

"Hì hì. Ở đây có một đứa trẻ trông rất giống ngươi này!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!