Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2898

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

WN - Áo mới thì tốt, người cũ thì hay (1) Tái ngộ

Áo mới thì tốt, người cũ thì hay (1) Tái ngộ

- Cộc cộc.

Tiếng gõ cửa vang lên, ngay sau đó là tiếng giày cao gót lộc cộc từ bên trong vọng lại.

- Kít...

Một nữ kiếm sĩ với mái tóc dài đỏ rực bước ra. Nine. Đây là lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy cô ta ngoài đời thực.

Quả nhiên, khí chất toát ra vừa tao nhã vừa mạnh mẽ đến áp đảo.

Đừng run sợ. Baek Dong-ha. Cứ làm đúng như những gì đã tập luyện. Phải tạo ấn tượng tốt với các vị dũng sĩ này. Họ chính là "sợi dây cứu mạng" của mình.

- Ai đó?

- Xin chào! Tôi là Baek Dong-ha, người sẽ đảm nhận vị trí hỗ trợ (supporter) cho tổ đội của ngài Nine từ hôm nay!

- Ừm...

Cô ta đứng khoanh tay, tựa cằm vào lòng bàn tay rồi đưa mắt quét qua người tôi một lượt từ trên xuống dưới.

- ... Thôi được, cứ vào nhà đi đã.

- Vâng! Tôi hiểu rồi!

*

"..."

Tim tôi như rụng rời.

Trên màn hình mà Ma Vương đang hiển thị, xuất hiện những gương mặt mà tôi thề không bao giờ muốn nhìn thấy lại lần nữa. Những kẻ vẫn thường xuyên ám ảnh giấc mơ của tôi, khiến tôi tỉnh giấc với tấm lưng đẫm mồ hôi lạnh.

Người phụ nữ cao ráo với mái tóc đỏ dài. Cô ta là một trong hai "Kiếm Đế" duy nhất của đại lục, thanh ma kiếm của cô ta từng xé toạc lớp da cứng như thép của Leviathan.

Kẻ có mái tóc tím xoăn tít ở phần đuôi và đôi mắt màu tử xà. Một thiên tài Đại Pháp Sư xuất thân từ đại quý tộc, người có khả năng điều khiển cả bốn nguyên tố tố chất.

Nàng Elf trắng với mái tóc vàng óng mà tôi từng tết cho mỗi ngày. Cô ta, người đã một mình trấn giữ bức tường thành phía Bắc trong trận chiến phòng thủ Serhan, đã được ban tặng danh hiệu Thần Cung.

Và nữ Thánh Hiệp Sĩ với mái tóc hồng buộc hai bên. Một con nhỏ đần độn cứng nhắc nhất thế gian.

...

Tại sao? Tại sao? Tại sao? Tại sao?

Tại sao bọn họ lại đến đây?

Đến để tiêu diệt Ma Vương sao?

Nghe nói ký ức của họ đã bị xóa sạch, có lẽ họ đã quên mất sự đáng sợ của Ma Vương mà quay lại chăng?

Nhưng cái danh nghĩa tiêu diệt Ma Vương để mang lại hòa bình cho thế giới chỉ là bộ mặt giả tạo mà lũ khốn đó phô trương ra bên ngoài thôi.

Thực chất, bọn họ chỉ là lũ lợn lười biếng, no bụng, chỉ biết chạy theo những cảm xúc hỉ nộ ái ố của bản thân. Lần trước, phải mất đến mấy năm trời bọn họ mới chịu khởi hành đi tiêu diệt Ma Vương kia mà.

...

Chẳng lẽ.

Họ đến để bắt tôi đi sao?

...

- ... Ơ, mấy đứa đó kìa.

Ma Vương đang nhìn màn hình bỗng vỗ tay cái "chát" như vừa nhớ ra điều gì đó. Trí nhớ đáng sợ của cô ấy không hề bỏ sót những kẻ xâm nhập.

- Áo mới.

- ...?

- Ngươi đã hứa sẽ làm cho ta mà. Khi những thành viên tổ đội cũ của ngươi đến.

- À.

Hóa ra mình từng hứa như vậy.

Chết tiệt.

*

- Dong-ha ơi!

- Anh Dong-ha!

- Dong-ha!

Những giọng nói kinh tởm vang vọng khắp tòa lâu đài Ma Vương vốn đang tĩnh lặng. Bọn họ gào thét ầm ĩ và đang tiến dần vào bên trong.

"... Cái gì kia, vợt bắt bướm à?"

Qua màn hình, tôi thấy Nine còn mang theo cả vợt bắt bướm và lồng nhốt. Cái quái gì thế này. Trông cô ta chẳng khác gì mấy đứa nhóc tiểu học đi bắt côn trùng kỳ nghỉ hè. Định nhốt mình vào đó mang đi thật đấy à?

- Run rẩy...

- ... Hửm? Ngươi sao thế?

Ma Vương nhận ra cánh tay tôi đang run bần bật mà chính tôi cũng không hay biết, cô ấy khẽ vuốt ve và hỏi.

- ... À, không, không có gì đâu.

- Không có gì sao được. Cả người ngươi đang run lên kìa?

- ...

Suốt thời gian ở bên Ma Vương, tôi đã đối mặt với không ít kẻ xâm nhập. Nhưng chưa bao giờ tôi run sợ như lúc này.

- ... Bọn chúng là những kẻ đã bắt nạt ngươi đúng không?

- ...

- Lũ người xấu. Ngươi cứ đợi ở đây. Ta sẽ trừng trị chúng cho.

...

Mặc kệ tôi có đi hay không. Những con mụ côn đồ điên rồ chẳng biết sợ là gì đó chắc chắn sẽ tìm cách giết Ma Vương.

...

Tôi thấy bất an.

Tôi sợ Ma Vương sẽ bị thương.

Sợ đôi gò má mềm mại nhất thế gian này sẽ bị trầy xước.

Sợ chiếc sừng mà tôi vẫn chạm vào mỗi ngày đến mức mòn cả dấu tay sẽ bị gãy.

Sợ cô ấy trúng mũi tên độc của Yuria.

Sợ cô ấy không kịp né đường kiếm của Nine.

Sợ làn da trắng sứ kia bị thiêu cháy bởi ma pháp hỏa hệ của Dorothy.

Sợ con dở hơi Rebecca nói mấy thứ tầm bậy rồi cô ấy học theo.

Dù trước đây Ma Vương đã cho thấy sự chênh lệch sức mạnh áp đảo, nhưng chiến đấu không phải lúc nào cũng diễn ra theo một kịch bản duy nhất. Giống như ở World Cup trên Trái Đất, Brazil vẫn có thể thua Croatia vậy.

...

Cảm giác bất an không tài nào xua tan được.

- Lộp bộp, lộp bộp.

Đôi bàn chân trần trắng muốt của Ma Vương đang quay lưng bước đi. Hôm nay trông chúng nhỏ bé đến lạ thường.

- Cộp, cộp.

- Chộp.

Tôi nắm lấy tay Ma Vương. Bàn tay vẫn mềm mại, nhỏ nhắn và lạnh ngắt như băng.

- Đi cùng nhau đi.

- ... Hả? Ngươi ổn chứ?

- Ừ. Không sao đâu. Tôi phải đi cổ vũ cho bạn mình chứ.

- Hì hì. Muốn chạm vào má ta không?

- Để sau đi. Quan trọng là cô đã bật hết các bùa lợi (buff) chưa?

- Rồi. Tất nhiên rồi.

Giờ đây, việc tôi cổ vũ khi cô ấy chiến đấu với những kẻ xâm nhập đã trở thành chuyện hiển nhiên.

Vì bọn họ đến đây để bắt tôi, nên chắc chắn họ sẽ không dùng tôi làm con tin để tấn công.

Và... biết đâu tôi có thể dùng lời lẽ để khuyên họ rời đi.

- Cô sẽ không bị thương chứ?

- ... Ừ. Hôm nay ta thấy mình may mắn lắm.

*

Vừa rẽ qua góc cua, tôi liền chạm mắt với Nine đang đi tới từ phía xa.

- Ơ!!!... À, không phải sao?

Nine nhìn mặt tôi rồi nghiêng đầu thắc mắc.

- Cô Nine. Tìm thấy... ơ hơ?!

Kẻ gây sát thương tầm xa (dealer) phía sau tổ đội, Dorothy, cũng có phản ứng y hệt Nine khi nhìn thấy tôi.

- ... Anh Dong-ha...? Đúng không?

- ... Dorothy. Tôi nghĩ không phải đâu. So với Dong-ha thì người này béo hơn một chút, sắc mặt hồng hào, trông không có vẻ gì là mệt mỏi cả. Quan trọng nhất là không có cái vẻ mặt lúc nào cũng đầy bực bội đó.

- Ra vậy. Chẳng lẽ hắn đang bị Ma Vương điều khiển sao?

Không biết vì lý do gì, nhưng có vẻ bọn họ không nhận ra tôi trong dáng vẻ hiện tại. Ngoại trừ một người.

- Ồ! Là Dong-ha! Đúng là Dong-ha thật rồi!

- Loảng xoảng, loảng xoảng.

Rebecca, kẻ đang khoác trên mình bộ giáp nặng hàng chục kg, vừa cười hì hì vừa lao tới.

- Dong-ha ơi. Mau cho ta xem "Bam-tan" đi. Khoảng thời gian "nghỉ đu" của ta dài quá rồi, ta chịu hết nổi rồi đây! Phát bản nhạc số 7 đi!

...

- Cút đi, con mụ khốn khiếp này.

- ... Cái gì?

- Tôi không làm. Cái đồ đàn bà không có giá trị tồn tại nào khác ngoài việc cứng này. Thật sự kinh tởm chết đi được, mau quay mặt đi và biến khuất mắt tôi. Trước khi tôi phun ra những lời độc địa hơn.

Chết tiệt.

Tôi lỡ tuôn ra lời chửi thề ngay sát tai Ma Vương rồi. Không được chửi thề. Cô ấy sẽ học theo mất. Phải nói lời hay ý đẹp, lời hay ý đẹp...

Thế nhưng.

- Đúng là giọng của anh Dong-ha rồi!

- Á! Dong-ha kìa!

- Dong-ha!

- Rầm rập rầm rập!

- Cộp cộp cộp cộp!

Ba đứa còn lại cũng chạy thục mạng tới, vây quanh tôi và bắt đầu la hét chí chóe. Vì thế mà tôi lỡ buông mất bàn tay đang nắm chặt của Ma Vương. Tâm lý vừa mới ổn định lại của tôi bắt đầu lung lay.

- Anh Dong-ha! Anh Dong-ha! Anh có biết tôi cần anh đến nhường nào không! Chuyến xe buôn lậu Nho Tiên là của thương đoàn nào vậy? Tôi tìm mãi mà không thấy nơi nào có hương vị đó cả!

- Dong-ha! Kiểu tóc tết 4 sợi ngày xưa ngươi hay làm cho ta ấy! Bây giờ ta sẽ xõa tóc ra, ngươi làm lại cho ta ngay nhé! À! Với cả ở đây có mấy chỗ cần ngươi ký tên nữa này.

- Ư ư. Nine-ie, Nine-ie nhớ Dong-dong của chúng ta lắm lắm luôn. Lại đây nào bé cún Dong-ha của ta. Lâu rồi không được vả vào gáy ngươi một cái cho bõ ghét nhỉ.

"Oẹ."

Lũ rác rưởi đến từ địa ngục này đang vây quanh tôi và phun ra toàn những thứ bẩn thỉu. Nếu đây không phải là ngã quỷ đạo thì còn nơi nào là ngã quỷ đạo nữa? Cảm giác buồn nôn dâng tận cổ họng.

Nếu có thể, tôi chỉ muốn dùng chiêu lốc xoáy (Whirlwind) hay cú đá bàn tiệc để quét sạch lũ này cho rảnh nợ.

- Nào, mau lại đây! Hãy cùng chúng tôi tiêu diệt Ma Vương rồi trở về...

- Chộp.

Bàn tay của Dorothy nắm lấy tay tôi.

- Buông ra!!! Con khốn này!

- Phắt.

Ngay khoảnh khắc những chiếc móng tay sơn màu tím chạm vào, cơn giận trong tôi bùng phát không thể kìm nén.

Tôi hất mạnh tay ra, khiến đôi mắt Dorothy hiện rõ vẻ bàng hoàng.

- ... Hả?

- Tôi bảo không đi. Tôi sẽ ở lại đây. Biến đi.

- ...

- ...

Những lời nhảm nhí mà mỗi đứa đang cố nhồi nhét bỗng im bặt. Đó là những giây phút ác mộng, như thể tôi vừa quay lại cái địa ngục của vài tháng trước.

- ... Không đi sao? Anh Dong-ha nói vậy sao?

- Ừ.

...

Cả ba đứa đều lộ vẻ mặt không thể tin nổi.

Phản ứng đó cũng dễ hiểu thôi.

Bởi vì dù bọn chúng có đối xử khốn nạn, hành hạ tôi đến mức nào, tôi vẫn luôn kiên trì bám trụ lại tổ đội.

Phải rồi. Chính vì biết rằng dù có đối xử tệ bạc thế nào tôi cũng không rời đi, nên bọn chúng mới hành hạ con người ta không có giới hạn như vậy.

- Dong-ha à. Về đi, chúng ta sẽ đối xử tốt với ngươi mà.

- Đéo.

- Ta sẽ ăn cơm cùng ngươi, mua đồ ăn vặt cho ngươi nữa.

- Đéo.

- Chỉ cần đặt Nho Tiên cho tôi 7 lần một tuần là được rồi.

- Thế thì khác đéo gì lúc trước. Con mụ đần độn cấp độ 10 này.

- Mỗi ngày ta sẽ thay nước và dắt ngươi đi dạo.

- Con khốn này.

Dù bọn chúng có lải nhải thế nào, tôi vẫn không hề lay chuyển.

Nhưng mà lạ thật, sao hôm nay bọn này lại hạ mình cầu xin thế nhỉ?

Bình thường nếu không vừa ý, bọn chúng sẽ tẩn cho tôi một trận rồi lôi xềnh xệch đi cơ mà.

...

- Anh Dong-ha?

- Gì.

...

- Tại sao anh không đi? Anh thích chúng tôi mà?

- ... Cái gì?

...

...

Cái quái gì thế.

Tai mình có vấn đề à?

Hay là trong mấy tháng ở lâu đài Ma Vương, ý nghĩa của từ "thích" đã thay đổi rồi?

Vì quá đỗi vô lý nên tôi suýt chút nữa đã chụm hai ngón tay lại thành hình cái kéo để chọc mù mắt Dorothy. Hay là bây giờ chọc luôn nhỉ?

- Cô vừa nói cái gì cơ?

- ... Chẳng phải anh thích một ai đó trong số chúng tôi sao? Hoặc là thích tất cả.

- ... Để tôi hỏi xem cái thuật toán nào khiến cô thốt ra được lời đó nhé.

- Ừm... thì đúng là vậy mà. Nếu không thì chẳng có lý do gì để anh cứ bám lấy tổ đội một cách dai dẳng như thế. Chúng tôi chẳng cho anh ăn uống tử tế, rồi thì... môi trường làm việc cũng khắc nghiệt đủ đường... Vậy tại sao anh lại ở lại chứ?

- ... Tôi cũng đã chửi rủa rất nhiều mà? Hình như tôi cũng từng nói là tôi ghét các người rồi mà.

- Thì đó là anh đang "làm giá" thôi.

...

Oa.

Thật sự.

...

Chà.

Tôi cứ tưởng bọn này chỉ là lũ dở hơi bình thường thôi.

Hóa ra không phải dở hơi bình thường, mà là lũ siêu cấp dở hơi.

Cái sự dở hơi vượt ngoài quy chuẩn này khiến đầu óc tôi quay cuồng.

Trong khoảnh khắc, một tràng chửi thề đủ để "tẩm dầu lạc" cả tổ tiên đã khuất của Dorothy dâng lên tận cổ, nhưng tôi đã cố gắng nuốt ngược vào trong.

- Nghe cho kỹ đây Dorothy, tôi sẽ nhét thẳng vào lỗ tai cô. Cả mấy đứa còn lại nữa. Tôi thật sự ghét các người. Cực kỳ ghét. Ghét cay ghét đắng đến mức mỗi khi nấu cơm, tôi đều muốn bỏ thuốc độc cho chết hết đi cho rảnh nợ, nhưng rồi lại tự nhủ: "À, dù sao cũng đã chịu đựng đến tận bây giờ rồi. Ráng thêm chút nữa thôi." Tôi đã cắn răng chịu đựng như thế đấy.

- ...

- Hiểu chưa? Mỗi ngày mở mắt ra tôi đều lo lắng. Á, hôm nay không biết có bị Rebecca đè bẹp không đây? Nine có uống rượu say xỉn từ giữa trưa rồi làm nũng không? Nho Tiên hôm nay giao tới liệu có bị sâu đục không? Hôm nay có phải đi rượt đuổi với hiến binh vì Yuria nữa không?

- ...

Nói đến đó, cơn bực bội trong người tôi như muốn nổ tung.

Nhưng tôi vẫn kiềm chế được cơn giận.

Tại sao tôi lại làm được nhỉ?

Có lẽ vì tôi không nhìn vào mặt lũ này mà nói, mà là đang nhìn vào gương mặt xinh đẹp của Ma Vương.

...

Nhưng không hiểu sao, biểu cảm của cô ấy trông có vẻ hơi bất an.

- Cộp, cộp.

Tôi bước ra khỏi vòng vây của bốn người phụ nữ đang bốc mùi hôi thối kia, tiến về phía Ma Vương hiền lành, xinh đẹp và thơm ngát hương trái cây.

- Chộp.

Tôi nắm lấy bàn tay mềm mại của Ma Vương. Sau đó quay đầu lại và nói:

- Từ giờ tôi sẽ sống ở đây với cô ấy.

- ... Cái đó là?

- Đừng có gọi là "cái đó". Con mụ khốn khiếp. Đó là bạn của tôi.

- ... Sừng? Ả đó là Ma Vương.

- Thì đã sao. Nhìn ít thôi không mòn mất.

- Anh điên rồi, anh Dong-ha.

- Phải. Cả tôi và cô ấy đều không bình thường đâu, nên làm ơn hãy để chúng tôi yên và biến đi.

- ...

- Các người thực chất cũng chẳng quan tâm gì đến hòa bình thế giới hay tiêu diệt Ma Vương gì đâu đúng không. Lúc tôi mới vào tổ đội, tôi đã nói sẽ đồng hành cho đến khi tiêu diệt được Ma Vương và các người đã đồng ý đúng không? Giờ thì xong rồi, mời tất cả cút ra ngoài cho.

- ...

- Các người nhiều tiền mà. Còn tiền thưởng của cô ấy... coi như trừ vào tiền lương mấy năm qua tôi làm việc mà các người hứa trả khi tôi rời đội đi. Tôi không lấy lương nữa, coi như bù qua sớt lại. Số tiền đó thừa sức lấp đầy khoản tiền thưởng rồi.

- ...

Phải.

Lúc đó, tôi đã nghĩ rằng dù thế nào cũng phải bám trụ lại tổ đội cho đến khi họ khởi hành tiêu diệt Ma Vương. Tất nhiên, lý do mà lũ này khởi hành sau mấy năm trì hoãn không phải vì tôi, mà là vì tiền thưởng của Ma Vương vừa tăng vọt.

- Ngày các người đến lâu đài Ma Vương, tôi coi như đã rời khỏi tổ đội rồi. Giờ tôi sẽ tự lo liệu cuộc sống của mình. Các người cứ xóa ký ức về nơi này rồi đi đi. Đường ai nấy đi.

- ...

Dù bên ngoài tôi có phải chịu đựng chuyện gì đi chăng nữa.

Tôi có thể vứt bỏ cả sự căm thù lẫn lòng thù hận.

Tôi chỉ mong họ rời đi một cách êm đẹp, đừng đánh nhau.

- ... Dong-ha à.

Nếu họ đánh nhau.

Ma Vương sẽ lại chịu tổn thất.

Đồ nội thất yêu thích có thể bị hỏng.

Cô ấy có thể bị thương.

Tôi không muốn thấy cảnh đó.

...

- Ta không thích đấy thì sao?

Nine lên tiếng.

*

- Cái gì?

- Ai cho phép ngươi rời đi? Đừng có nói mấy chuyện như rời khỏi tổ đội ở đây.

- Đúng thế. Khà khà. Chúng tôi nói là sẽ đi tiêu diệt Ma Vương, chứ đã bao giờ nói là sẽ để anh đi đâu?

- Ngươi lầm rồi, Dong-ha. Ngươi là một chuyện, còn Ma Vương phải chết ở đây, và ngươi sẽ ở bên chúng ta mãi mãi.

- Dong-ha ơi. Bản nhạc số 7. Nhé? Mau lên.

...

- Không thể cứ lẳng lặng rời đi mà không đánh nhau được sao?

Tôi hỏi.

- Tất nhiên là không rồi, anh Dong-ha. Vì tất cả chúng tôi đều yêu quý anh mà.

Dorothy nói.

- Dong-ha không thành thật chút nào nhỉ? Con nhỏ mọc sừng bên cạnh là Ma Vương đúng không? Dù sao thì ta cũng đã định giết nó rồi.

Nine nói.

- Bam-tan! Bam-tan!

Con dở hơi nói.

- Ngươi bị tẩy não rồi, Dong-ha. Hãy trở về và cùng nhau trải qua những ngày tháng vui vẻ như trước đây nào.

Yuria nói.

- Ai cho phép các người làm thế?

Bạn của tôi lên tiếng.

- Anh ấy là bạn của ta. Dù là ta đi chăng nữa, cũng không thể nhượng bộ thêm được nữa đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!