Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Bắt cóc

Bắt cóc

Mùi hương trái cây thoang thoảng vốn luôn tỏa ra từ phía bên trái giường bỗng dưng biến mất.

*Cộp, cộp.*

Đôi bàn tay, vốn thức tỉnh trước cả đôi mắt, quờ quạng tìm kiếm nhưng không chạm thấy cặp sừng quen thuộc đâu cả.

Ma Vương đã biến mất.

"... Đi đâu rồi không biết."

Tôi tiến vào nhà bếp với đôi mắt còn ngái ngủ, chỉ thấy một tờ giấy ghi chú với nét chữ nguệch ngoạc nằm trơ trọi ở đó. Lại nữa à?<Ta đã bắt cóc cô nàng có sừng mà ngươi thích rồi. Nếu ngươi hoàn thành xong mấy việc tốt đơn giản ta viết bên dưới, ta sẽ thả cô ấy về.- Kẻ bắt cóc cực kỳ tàn ác ->

1. Ăn hết chỗ cơm ta đã chuẩn bị (nhớ cho cả hạc giấy ăn cùng nữa).

2. Giũ chăn màn và thông gió cho phòng.

3. Quét phòng bằng chổi và lau sạch bằng giẻ khô (đừng có tưởng chỉ quét thôi là xong, ta mà kiểm tra thấy chưa lau là biết tay ta. Ta có cách biết hết đấy).

4. Phủi bụi đóng trên mái nhà giấy.

5. Lau sạch gương trong nhà vệ sinh (không được để lại dấu tay).

6. Cải thảo thì chỉ tưới nước cho hàng đầu tiên thôi, còn bí ngô thì đừng dùng tay chạm vào mà hãy dùng kéo tỉa mầm thật đẹp. Cà rốt thì giẫm nát bấy đi... à không, chỉ nhổ hai củ ở phía cuối thôi. Nghe nói có cây giống mới cần trồng nên hãy đào sẵn tám cái lỗ nhé.

7. Đang buồn chán đúng không? Đang nhớ cô ấy đến chết đi được đúng không? Đang muốn chạm vào cô ấy ngay lập tức đúng không? Phải rồi... Thật ra ta là một kẻ bắt cóc rất giàu lòng thấu cảm đấy.

'Lúc nãy còn tự xưng là kẻ bắt cóc cực kỳ tàn ác cơ mà.'

Dành cho ngươi đang buồn chán. Ta sẽ cho ngươi chơi "Trò chơi Yêu thích". Ma Vương đã viết mười điều ở mặt sau tờ giấy rồi, ngươi cũng hãy viết mười điều của ngươi xuống dưới đó đi.

...

Một kẻ bắt cóc vừa tàn ác vừa thấu cảm, có vẻ rất tâm đầu ý hợp với Ma Vương.

Phía sau còn một tờ nữa. Chắc là thư cảnh cáo viết về việc nếu tôi từ chối thì sẽ ra sao.

<Nếu ngươi từ chối, ta có thể sẽ làm đủ trò xấu xa với bạn của ngươi đấy. Chẳng hạn như bắt ăn cà rốt hay giáng một cú Meteor Drive (Cú rơi thiên thạch) thì sao nhỉ? Thế nào, sợ chưa?>

... Đừng có đặt việc ăn cà rốt ngang hàng với việc bị trúng chiêu Meteor Drive chứ.

...

'Nực cười thật. Làm gì có ai bắt cóc nổi cô cơ chứ...'

...

Phía dưới còn vẽ một con Chimera mà tôi đoán là cô ấy đã thất bại khi cố vẽ một con lừa. Chà, tên bắt cóc này vẽ vời tệ thật đấy.

Trước đây Ma Vương cũng từng có lúc vắng nhà.

Tôi nhớ lúc đó mình đã dành cả ngày để làm những việc lặt vặt mà cô ấy giao phó.

"... Phù."

Một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra khi nhận ra sự vắng mặt của cô ấy.

*Tĩnh lặng.*

Lâu đài Ma Vương khi thiếu vắng chủ nhân chẳng khác nào một ngôi nhà hoang u ám với ánh sáng tồi tệ.

*Sột soạt.*

Tôi cầm tờ giấy cô ấy để lại lên.

"... Sao mà nhiều việc thế này."

Dù tôi cũng có phụ giúp Ma Vương một phần việc nhà, nhưng khi nhìn vào danh sách lịch trình hàng ngày của cô ấy, tôi mới nhận ra phần việc của mình bấy lâu nay chẳng khác nào bề nổi của tảng băng chìm.

Dù tôi có muốn giúp, Ma Vương vốn tính siêng năng luôn hoàn thành mọi việc trước khi tôi kịp nhúng tay vào.

Kể từ khi đến thế giới này, tôi đã sống một cuộc đời bận rộn không ngừng nghỉ... Nhưng từ khi bị giam cầm trong tòa lâu đài này, tôi đã nghiễm nhiên hưởng thụ bao nhiêu tiện nghi dựa trên sự cần mẫn của cô ấy.

Nói cách khác, đây vốn là những việc tôi đương nhiên nên giúp đỡ.

Đó là đạo lý của một người cùng chung sống.

...

Phải làm thật tốt khi có cơ hội giúp đỡ mới được.

"Giũ chăn trước vậy."

Tôi ôm chiếc chăn mà đêm qua hai đứa đã đắp chung đi về phía cửa sổ. Tôi siết chặt tay, đưa chăn ra ngoài cửa sổ và giũ mạnh.

*Phạch! Phạch! Phạch!*

Phải cẩn thận. Nếu lỡ tay, chiếc chăn duy nhất này có thể sẽ rơi tự do từ tầng 100 xuống mất. Đây là chiếc chăn tốt nhất ở nơi này mà Ma Vương đã đưa cho tôi.

*

Tôi đang ăn món bánh xèo Kim chi mà Ma Vương đã làm cho bữa sáng. Tôi cũng đặt một chiếc bát trước mặt con hạc giấy như cách cô ấy vẫn thường làm. Làm thế này có đúng không nhỉ?

Con hạc giấy cứ ngẩng cao đầu, chẳng biết là nó đang ăn hay đang thiền nữa.

Mỗi sáng nhìn con hạc giấy chễm chệ chiếm một chỗ trên bàn ăn, dạo gần đây tôi cứ hay nảy ra ảo giác rằng nó thực sự còn sống. Mình điên thật rồi.

...

"... Ngon không?"

"..."

Dĩ nhiên là chẳng có câu trả lời nào đáp lại.

...

Tôi nằm bò ra bàn, lấy ngón tay chọc chọc vào con hạc giấy. Có lẽ vì cô ấy đã ban buff buổi sáng cho nó, nên dù tôi có tung một cú đấm của kẻ đứng hạng 2 bảng xếp hạng máy đấm bốc ở tiệm game Daehyeon-dong vào nó, chắc nó vẫn sẽ bình an vô sự. Ngược lại, khéo tôi lại trở thành Thuyền trưởng Hook (với bàn tay bị hỏng) mất.

...

"Này hạc giấy."

"..."

"Ngươi ấy."

"..."

"Ta sẽ chăm sóc ngươi thật tốt như bây giờ. Nên là, một năm sau ngươi biến thành một trò chơi điện tử có được không?"

"..."

...

Mình đang làm cái quái gì thế này...

Cảm giác như con hạc giấy đang mỉa mai: "Nói cái gì đấy cái đồ dở hơi này? Ngươi nghĩ bắt chuyện với hạc giấy thì nó sẽ trả lời chắc?" làm tôi thấy ngượng chín mặt.

...

"Ta nói đùa thôi, thằng nhóc này. Lo mà ăn đi."

*

*Sáng loáng, bóng lộn.*

Tôi đã dọn dẹp sạch sẽ không còn một hạt bụi, giống như một doanh trại quân đội trước khi sư đoàn trưởng ập đến kiểm tra. Tôi lo Ma Vương sẽ bị trượt chân. Tất nhiên, tôi không lo cho cái đầu của cô ấy, mà lo cho cái sàn đá sẽ bị vỡ nát cơ.

Và rồi.

"Xong rồi đấy."

Tôi đang sửa lại chiếc kệ sách mà cô ấy đã lắp ráp một cách lỏng lẻo. Dù cô ấy không yêu cầu, nhưng chắc chắn cô ấy sẽ thích. Tôi căn chỉnh lại sự đối xứng và đóng những chiếc đinh bị lồi ra vào trong một cách tinh tế.

...

Nhìn chiếc đinh này, tôi lại nhớ đến lúc Ma Vương đóng đinh để treo bức tranh trong bếp.

- Búa đâu rồi nhỉ?

- *Ấn.*

Cô ấy dùng ngón tay trắng trẻo, nhỏ nhắn đặt lên chiếc đinh trên tường đá rồi ấn nhẹ như ấn nút đèn ngủ, chiếc đinh lún sâu vào trong đá một cách dễ dàng.

- Hửm? Ngươi vừa nói gì cơ?

- Dạ không. Không có gì ạ.

- ...? Sao tự nhiên lại dùng kính ngữ thế?

Đó là khoảnh khắc lời thề thiêng liêng rằng cả đời này sẽ không bao giờ dám bật lại Ma Vương trong tôi càng thêm sắt đá.

*Cộp, cộp.*

"Trông ra dáng hơn hẳn lúc trước rồi đúng không?"

Tôi hỏi ý kiến con hạc giấy đang đeo trên cổ. Có vẻ như nó đang trả lời: "Ừ, trông ngầu lòi đấy."

*

Tôi đã đục tám cái lỗ theo đúng yêu cầu của Ma Vương.

...

Không có mặt trời nhân tạo do Ma Vương tạo ra. Chà, khi nào về chắc cô ấy sẽ làm lại thôi.

Cô ấy biết rõ nhiệt độ thích hợp cho từng loại rau và điều chỉnh bằng ma pháp. Nhờ vậy, chỉ cần có cây giống hoặc hạt giống, cô ấy có thể trồng bất cứ loại rau nào. Diện tích đất tuy nhỏ nhưng vừa đủ cho khẩu phần của tôi và cô ấy.

...

Lần trước khi trúng số, cô ấy bảo thức ăn sắp hết rồi. Chắc ý cô ấy là những thứ ngon lành và quý giá như thịt hay tương cà.

...

Ma Vương luôn cố gắng cho tôi ăn những món ngon nhất. Như thể nếu không làm vậy, tôi sẽ chán ghét nơi này mà bỏ đi mất.

'Đã bảo là không phải thế mà.'

Để phủ nhận nỗi bất an của cô ấy, dù cô ấy có dọn món gì ra, tôi cũng đều ăn rất ngon lành. Lần nào tôi cũng không quên khen ngợi món ăn. Dù vậy, dường như cô ấy vẫn lo lắng nên mỗi bữa đều dồn hết tâm huyết nấu nướng, chẳng tiếc những nguyên liệu ít ỏi còn lại.

Chà...

Dù sao thì được ăn ngon cũng là một chuyện hạnh phúc. Cả tôi và cô ấy đều chẳng có nơi nào để tiêu tiền, nên nếu có dư dả thì dùng vào việc ăn uống là tốt nhất rồi.

*

Tôi đã thực hiện xong mọi yêu cầu của Ma Vương... à không, của tên bắt cóc. Giờ chỉ cần đợi tên bắt cóc hung ác đó thả cô ấy ra như đã hứa.

Tôi định làm thêm vài con búp bê để nhét đầy bao tải, nhưng bao tải búp bê để trong kho đã biến mất. Chắc là cô ấy đã mang đi bán rồi.

... *Ực.*

Tôi không nghĩ lý do Ma Vương ra ngoài chỉ là để đi chợ. Bởi vì lần trước khi tôi bị cảm, cô ấy đã nướng sạch toàn bộ tài sản để mua một loại nước lã mà tên lừa đảo chết tiệt nào đó bán.

Nhưng nếu bán được bao tải búp bê và có tiền, lần này cô ấy sẽ...

... *Ực.*

Lần trước, Ma Vương đã mua bít tết chim sấm và nước ép kiwi vàng về. Đó là những món ăn quá xa xỉ so với hoàn cảnh của chúng tôi, nhưng tôi không thể ngăn được nước miếng ứa ra theo phản xạ có điều kiện.

'... Đổi đời rồi đấy, Baek Dong-ha.'

Ở thế giới này, đối với tôi, thức ăn cũng giống như xăng mà người nghèo đổ vào xe vậy. Vì không ăn thì không sống được, nên tôi luôn chỉ đưa vào miệng vừa đủ để cầm cự.

*

- Dong-ha. Anh thực sự không ăn à?

- Ừ. Thế này là đủ rồi.

- ... Tiếc thật đấy. Cao lương mỹ vị thế này... Chỉ cần ký tên vào tờ giấy một cái là tôi cho anh ngay mà?

- Ký vào đâu? Đơn kiến nghị áp dụng chế độ nghĩa vụ quân sự cho thanh thiếu niên Dark Elf á? Mơ đi.

- ... Dong-ha này, thỉnh thoảng tôi thật chẳng hiểu nổi anh. Anh là một gã hề chuyên nhảy vũ đạo nhóm nhạc nam và có biệt tài giả giọng... vậy mà đôi khi lại từ chối một cách cực kỳ quyết liệt.

- Cô phải đi lính một lần mới biết nó khốn nạn thế nào, Yuria cái con khốn này. Đó là lý do tôi cực kỳ ghét cô và lũ Elf trắng các người. Cứ tống khứ lũ Elf trắng các người vào quân ngũ đi rồi...

*Vút.*

*Xoảng.*

Yuria bắn một mũi tên vào bát cơm của tôi.

-...

Đôi mắt xanh biếc tỏa ra sát khí, hướng mũi tên về phía tôi.

Chiếc bát vỡ tan tành, những hạt ngô rơi vãi đầy trên sàn. Những giọt máu chảy ra từ đầu ngón tay bị cứa trúng hòa lẫn với phần cháo tôi vừa ăn dính đầy lên tay.

Bữa cơm hôm nay chỉ có bấy nhiêu thôi mà.

-...

- Ngươi quá lời rồi đấy, tên cửu vạn. Ngươi quên mất thân phận của mình rồi sao? Ta có thể đục một lỗ trên cái lưỡi xấc xược đó của ngươi đấy.

Hiếm khi thấy Yuria thực sự nổi giận. Yuria đang chĩa mũi tên vào mặt tôi. Cô ta đang nhắm vào lưỡi tôi sao?

- Yuria, bình tĩnh lại đi!

- Anh Dong-ha. Mau xin lỗi đi cho xong chuyện.

- Nine. Nếu không ăn xiên gà thì đưa đây cho tôi.

... Xin lỗi á?

Tôi thấy con mụ tai dài trước mặt thật đáng ghê tởm. Nếu đánh nhau chắc chắn tôi sẽ thua, nhưng trong lòng tôi chỉ muốn lao vào đấm nát cái bản mặt kiêu ngạo đó, dù có bị trúng tên mà chết đi chăng nữa.

Nhưng mà.

Dù tôi có thắng hay thua con mụ đó.

Dù tôi sống hay chết.

Tôi vẫn sẽ phải ở lại thế giới này.

Tôi ghét điều đó.

Tôi.

Tôi phải trở về.

Và để làm được điều đó, tôi cần con mụ rác rưởi này.

- Xin lỗi.

...

- ...! Ngài, tay ngài đang chảy máu kìa!

Yuria hạ cung xuống và chạy lại phía tôi. Rồi cô ta bắt đầu giả vờ lo lắng xem xét vết thương trên tay tôi.

- Xin, xin lỗi! Ta không cố ý làm anh bị thương. Tại sao nó lại chệch hướng...

... Diễn sâu đấy, con khốn.

Chỉ khi tôi chịu nhún nhường thì cô ta mới bắt đầu diễn vai người bình thường. Đó là sự tham lam bẩn thỉu muốn vừa thắng thế trong cuộc chiến tâm lý, vừa giữ được uy tín của mình.

- Buông ra đi.

-...

Tôi bước đi, để lại sau lưng Yuria với khuôn mặt nhăn nhó một cách vụng về. Tôi ra bờ suối rửa sạch bàn tay lấm lem cháo. Nước thấm vào vết thương khiến tôi cảm thấy xót xa.

*

Mặt trời đã lặn.

*Tách.*

Tôi đã viết xong "Trò chơi Yêu thích" từ nãy giờ. Trong lúc chờ đợi cô ấy, vì quá buồn chán nên dù đã đủ mười điều, tôi vẫn viết tiếp đến tận điều thứ 68.

...

'Sao mãi mà không thấy về nhỉ?'

...

*

'Hay là bị bắt cóc thật rồi?'

...

Trên giường, con hạc giấy đang chiếm chỗ của cô ấy như thể đang nói: "Làm gì có chuyện đó... Ai mà bắt cóc nổi cô ta cơ chứ."

Hơn nữa, bức thư tống tiền nực cười đó chắc chắn là tác phẩm của Ma Vương.

... Vậy mà.

Vì cô ấy về quá muộn nên những suy nghĩ tiêu cực cứ thế trào dâng.

- Này bé con, đi theo chú chú cho kẹo tương cà này?

- Hi hi hi. Vâng! Cháu đi!

Hay là kiểu như:

- Này, này. Cái đứa mắt đỏ đằng kia trông dễ thương nhỉ? Xem anh tán nó đây này.

- *Lộp bộp, lộp bộp.*

- Này. Cô bạn xinh đẹp như chiêu Lục Tiêu Phong kia ơi.

- Hửm? Gọi tôi à?

- Về nhà tôi không? Có 100 trò chơi điện tử đấy.

- Hi hi hi! Vâng! Tôi đi!

...

'Hoàn toàn có khả năng xảy ra lắm chứ?'

Với ngoại hình và sự ngây thơ của cô ấy, cô ấy hoàn toàn có thể trở thành mục tiêu của tội phạm.

Hoặc có thể cô ấy đã gặp chuyện không hay khi chiến đấu với một tổ đội kỳ lạ nào đó.

...

Tôi vô thức đưa tay chạm vào con hạc giấy. Mỗi khi lo lắng, cô ấy thường nắm chặt con hạc giấy và cầu nguyện...

'Chúa ơi... làm ơn.'

Giờ thì tôi đã hiểu được tâm trạng đó.

*

Trời đã gần về sáng. Cuốn sổ ghi "Trò chơi Yêu thích" mà tôi đã viết đến điều thứ 721 đã được đặt xuống từ lâu.

"Tôi đi một lát nhé."

Cảm thấy như mình nhất định phải nói một tiếng trước khi đi, tôi chào con hạc giấy.

Tôi quấn thêm khăn len, vào bếp cầm lấy thanh Bastard mà trước đây cô ấy dùng làm dao thái thịt. Quả nhiên là nó cực kỳ nặng.

Chắc chắn có chuyện gì rồi.

Hay là có chuyện chẳng lành xảy ra với cô ấy?

Lần trước khi ra ngoài, Ma Vương có bảo cô ấy đã đặt bom ở gần lối vào.

'... Lần này cũng có chứ?'

... Nhưng vẫn phải đi thôi. Cứ đà này, dù không đạp phải bom thì tôi cũng nổ tung vì lo lắng mất.

Tôi sải bước nhanh về phía lối ra.

'... Làm ơn.'

Tôi cầu nguyện cho Ma Vương được bình an vô sự.

Vừa đi qua góc cua hướng về phía cửa thì...

"Oái?"

Đúng lúc đó, Ma Vương đang trùm mũ áo choàng bước vào từ phía sau cánh cửa. Thấy tôi, cô ấy hạ mũ xuống. Chắc là cô ấy đội mũ để che đi cặp sừng.

"... Phù...!"

Sự căng cứng trên khắp cơ thể tôi tan biến, nỗi lo lắng được trút bỏ.

*Xoảng.*

Tôi buông thanh Bastard mà mình vừa kéo lê nãy giờ xuống.

"... Ơ kìa, ngươi ra đón ta đấy à!? Trò chơi Yêu thích đã viết xong..."

"Này!"

Tôi quát lên khiến cô ấy giật mình thon thót.

"Ơ, ơ kìa?"

"Sao về muộn thế hả?"

Có lẽ vì quá nhẹ nhõm.

Nước mắt tôi chực trào ra. Ngày nào cũng trêu cô ấy là "mũi dâu tây" với "đồ mít ướt", giờ mà khóc ở đây thì còn ra thể thống gì nữa.

"..."

"..."

Thật ra, tôi chỉ thấy biết ơn điên cuồng vì cô ấy đã trở về bình an.

*Lộp bộp.*

Tôi tiến lại gần, xem xét cô ấy từ đầu đến chân. Làn da trắng sứ. Mùi hương trái cây. Cả tiếng "ưa ưa..." phát ra từ miệng khi cô ấy bối rối. Tất cả đều đúng là cô ấy. Đã xác nhận "hàng chính hãng".

"Xin lỗi vì đã quát cô. Tại tôi lo quá."

"... Hửm? Không phải ngươi đang giận à?"

"Tôi đã rất giận. Giận vì sợ tên bắt cóc không trả cô về."

"... Hi hi hi! Gì cơ! Hóa ra ngươi lo lắng vì tưởng ta bị bắt cóc thật à."

Cô ấy trông có vẻ hơi vui mừng vì "vụ án bắt cóc" đã thành công mỹ mãn. Tôi nắm lấy tay cô ấy. Có lẽ vì bên ngoài lạnh nên tay cô ấy lạnh ngắt như băng.

"May quá."

Chẳng hiểu sao hôm nay vị thế của tôi và cô ấy lại bị đảo ngược.

"Ư ư... Xin lỗi vì ta về muộn. Nhưng vì nhớ ngươi quá nên ta đã cố gắng để được thả ra sớm nhất có thể đấy."

"Vì chuyện gì mà về muộn thế?"

"... Ưm..."

"..."

"A! Thay vào đó, ta có tin vui đây này!"

Cô ấy lấy một chiếc bao tải rỗng từ trong túi ra khoe với tôi.

"Ta đã bán hết đống búp bê chúng mình làm và có tiền rồi! Giờ chúng mình sẽ lại tiết kiệm cho đến khi mua được 'Viên ngọc Sinh mệnh' nhé?"

Cái viên ngọc đó... cô vẫn chưa từ bỏ ý định à.

"Còn một chuyện tốt nữa, ngươi đoán xem là gì nào?"

"... Mua đồ ngon về à?"

Vừa nghe thế, Ma Vương lộ rõ vẻ mặt sốc nặng rồi xịu xuống. Chắc là cô ấy định làm tôi bất ngờ khi tôi không ngờ tới nhất.

"... Xin lỗi nhé. Tại tôi nhạy cảm quá."

"D-Dù vậy, chắc chắn ngươi không biết ta mua cái gì đâu! Đoán đi! Đoán thử xem nào!"

"... Bít tết chim sấm à?"

"..."

Bị lộ sạch món quà bất ngờ, Ma Vương phồng má hờn dỗi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!