Lâu đài Ma Vương không có Ma Vương
[Ta có việc phải đi một lát. Cơm ta nấu sẵn rồi, nhớ ăn uống đầy đủ, và tuyệt đối không được đi bậy bạ đâu đấy.]
... Hóa ra có thể ra khỏi đây được sao?
Mà khoan đã.
‘... Mình là chó cảnh chắc? Cái đồ chết tiệt này.’
Vừa ngủ dậy bước ra, tôi đã thấy một tờ giấy nhắn đặt trên bàn với nét chữ nguệch ngoạc mà ai nhìn cũng biết là của Ma Vương.
‘... Ngon lành. Dù sao thì.’
Nói cách khác, cô ta bảo tôi cứ coi như đang nghỉ phép mà tận hưởng đi. Đồ ăn thì đầy rẫy. Hay là cứ ngủ trương mắt cả ngày nhỉ...
Không phải! Chẳng lẽ lúc này kết giới không bị phá vỡ sao? Cơ hội trốn thoát ngàn năm có một!
‘... Ơ? Cái gì đây.’
Nhìn kỹ lại, bên dưới tờ giấy Ma Vương để lại còn chồng thêm mấy lá thư khác nữa.
*Xoạt*
Tôi lật tờ giấy lên để xem nội dung tiếp theo.
[Dĩ nhiên là ngươi cực kỳ, cực kỳ thích sống cùng ta rồi, nhưng lỡ đâu ngươi lại nảy sinh ý đồ xấu xa thì sao? Với lại nếu có kẻ đột nhập vào tấn công bạn thân của ta thì biết làm thế nào? Thế nên ta đã đặt một đống bom ma lực ở ngay lối ra vào để nội bất xuất, ngoại bất nhập rồi. Chạm vào là xác cũng chẳng còn đâu.]
... Có vẻ như cô ta đã chuẩn bị biện pháp phòng bị cực kỳ thấu đáo.
‘... Hay là chẳng có gì đâu, cô ta chỉ lừa mình để mình không dám ra ngoài thôi nhỉ?’
*Xoạt*
[Không phải lừa đâu.]
... Phải rồi. Cô ta đời nào lại bỏ đi mà không chuẩn bị gì cơ chứ. Thôi được rồi. Chỉ riêng việc ngày hôm nay được thoát khỏi trò chơi của cô ta và nằm ườn ra cũng đã là một sự xa xỉ tột bậc rồi. Đừng tham lam thêm nữa...
‘Hửm? Vẫn còn thư à.’
*Xoạt*
[Việc cần làm hôm nay của ngươi:
Giặt đồ
Rửa bát
Dọn dẹp nhà bếp (phải cọ sạch cả khay đựng bát đĩa)
Thông gió
Lau sàn (phải lau bằng nước)
Tưới nước vườn bắp cải
Thu hoạch hơn 50 củ khoai tây khổng lồ trong Little Farm
Trồng hơn 130 cây ớt giống trong Little Farm (trồng hộ cả nhân vật của ta nữa)
Thu gom trứng trong Little Farm
Hoàn thành thêu gấu bông (con khủng long thì không cần làm cũng được)
Viết thư sẵn (giấy để dưới gầm bàn. Phải viết cho đầy mặt giấy đấy)
Hâm nóng canh Kimchi (để thiu là ta giết)
Dọn phòng (đừng có vào phòng ta. Ta đã yểm bùa biến ngươi thành chim gõ kiến nếu dám chạm vào tay nắm cửa rồi đấy.)]
... Không, cái đệch.
Cô ta đâu có cho tôi nghỉ phép. Cô ta chỉ tống khứ đống việc nhà cho tôi rồi chuồn đi thôi. Viết kín cả một mặt giấy thế này cơ mà.
‘... Rồi còn viết thư là cái quái gì nữa.’
...
‘Cứ coi như không thấy là xong chứ gì.’
Hôm nay tôi sẽ không bước chân ra khỏi phòng lấy một bước. Cứ xếp đống thư lại như cũ, đợi cô ta về rồi bảo: “À xin lỗi, tôi không thấy” là xong chuyện.
... Vẫn còn trang tiếp theo à.
*Xoạt*
[Đừng có mà giả vờ không thấy, không là biết tay ta đấy. Tờ giấy này đã được yểm bùa, hễ có ai chạm vào là mặt sau sẽ hiện lên một hình tròn.]
*Phắt*
Đúng như lời cô ta nói, mặt sau tờ giấy đã xuất hiện một hình tròn.
...!
“... Chết tiệt... Bị lừa rồi.”
Tôi rơi vào cơn khủng hoảng. Đây là một cuộc đấu trí, một cuộc chiến tâm lý mà cô ta khơi mào.
Chạm vào là hiện hình tròn? Có khi đó chỉ là lời nói dối. Tôi chưa bao giờ nghe thấy loại ma pháp nào như vậy cả.
Nói cách khác, có thể cô ta đã vẽ sẵn hình tròn ở mặt sau, rồi dàn dựng như thể nó vừa hiện ra khi tôi nhấc tờ giấy lên.
‘Để kiểm tra thì... tờ giấy cuối cùng này.’
[Vậy nhé, trông nhà cho tốt vào. Ta sẽ mua đồ ngon về cho.]
Chỉ cần kiểm tra xem mặt sau của tờ giấy cuối cùng mà tôi chưa chạm vào có hình tròn hay không là biết ngay. Nếu có sẵn thì là cô ta nói dối. Nếu không có, tôi sẽ thử chạm vào xem hình tròn có hiện ra hay không.
‘... Nhưng mà.’
Chẳng có cách nào lật tờ giấy mà không chạm tay vào cả. Cái bàn này đã bị cô ta yểm bùa nên không hề suy chuyển. Thổi hơi cho tờ giấy lật lại ư? Nếu hình tròn có ở đó, tôi cũng chẳng thể biết được nó hiện ra do hơi thở của mình hay đã có từ trước, nên việc đó vô nghĩa.
‘... Đồ đàn bà thâm hiểm.’
Cô ta đã tính toán đến tận nước này sao? Dù ma pháp đó là thật hay giả, tôi cũng đã rơi vào cái bẫy không thể chối cãi và buộc phải tin lời cô ta.
‘... Khốn khiếp.’
Nếu như những đồng đội cũ của tôi chỉ là lũ đần có sức mạnh cơ bắp để tôi có thể lách luật, thì Ma Vương lại thuộc kiểu vừa có sức mạnh vừa có trí tuệ, thỉnh thoảng lại đem tôi ra làm trò đùa. Quả nhiên không phải đối thủ dễ xơi.
Cuối cùng, chỉ sau vài phút, tôi đã phải ngậm ngùi dâng trả ngày nghỉ và lủi thủi đi về phía tủ đựng dụng cụ vệ sinh...
*
Đầu tiên là giặt đồ. Bình thường cô ta vẫn giặt cả đồ cho tôi. Thực ra việc này cũng không có gì nhiều. Quần áo của tôi chỉ có một chiếc áo hoodie Ma Vương tặng và bộ đồ ngủ cô ta cướp được từ một nhà mạo hiểm. Ở nơi hiếm hoi vải vóc thế này, nếu giặt quá thường xuyên thì đồ sẽ nhanh hỏng.
‘... Chỉ có đồ ngủ thôi sao.’
Đồ giặt của Ma Vương cũng chỉ có bộ đồ ngủ in hình con voi xanh (đoán chừng là đồ từ Trái Đất chuyển sinh sang) và một chiếc áo hoodie ngủ có đính sừng quỷ. Chắc chẳng có cái mũ nào vô dụng hơn cái mũ đó đối với cô ta đâu nhỉ.
Dĩ nhiên là không có máy giặt nên tất cả đều phải giặt tay. À mà, cũng không hẳn là dĩ nhiên, vì nhờ những người Trái Đất mà ở đây có cả máy chơi game lẫn tivi, nên nếu có máy giặt thì cũng chẳng có gì lạ.
*Bộp bộp!*
Cái chùy thép mà Ma Vương hay dùng làm gậy đập quần áo quá nặng, nên tôi đành vò bằng tay. Trong lúc giặt giũ, những ký ức cũ kỹ bỗng ùa về.
*Rào rào*
*- Này, Dorothy, cô đang làm cái gì thế?*
*- Tôi đang đổ súp lên áo mình đây.*
*- Câu hỏi sai rồi. Tại sao cô lại làm thế?*
*- Để trước khi thay ra, tôi sẽ làm nó bẩn đến mức anh Dong-ha không thể giặt nổi. Nhớ giặt cho sạch đấy nhé?*
*- Ta thật lòng mong cô bị ho ra máu mà chết đi cho rảnh nợ.*
‘Hừ! Cái đồ chết tiệt!’
So với Dorothy, Ma Vương - người luôn tự giác giặt đồ cho tôi mà không cần đợi nhắc - quả thực là một thiên thần. Có lẽ do cơn giận làm đôi tay thêm sức mạnh, đống quần áo đã được giặt xong trong nháy mắt.
*
Tiếp đến là dọn dẹp nhà bếp. Bình thường Ma Vương vốn đã rất ngăn nắp nên cũng chẳng có gì nhiều để làm. Nhưng một khi đã bắt tay vào, tôi lau sạch từng hạt bụi nhỏ tích tụ trong các ngóc ngách, lau sạch cả đáy khay đựng bát đĩa.
‘... Có nhiều dấu vết cũ kỹ quá.’
Những bộ đồ ăn mà Ma Vương trân quý. Thực tế chúng không phải do cô ta tự mua, mà là chiến lợi phẩm thu được khi các nhà mạo hiểm đến tấn công cô ta. Thế nên chỉ cần nhà mạo hiểm nào mang theo thìa hay nĩa là Ma Vương lại thích mê.
‘... Cũng đảm đang đấy chứ.’
Chẳng biết là do tính cách vốn dĩ như vậy, hay do môi trường cô lập này đã nhào nặn nên con người cô ta, nhưng chính nhờ sự đảm đang đó mà cuộc sống này mới được duy trì. Tôi cũng thuộc tuýp đàn ông khá tháo vát và biết lo toan việc nhà, nhưng vẫn chẳng thấm tháp gì so với cô ta.
‘Ơ?’
Cái nắp lọ sốt mayonnaise mà cô ta làm mất hôm trước đang nằm kẹt trong khe kệ bếp. Tôi xin rút lại lời khen đảm đang. Chẳng chịu tìm kiếm kỹ gì cả.
‘... Nếu cô ta ở đây chắc sẽ thích lắm.’
Lúc chơi cờ, thỉnh thoảng cô ta lại mếu máo: “Cái nắp của ta đâu rồi...”. Có nên đưa cho cô ta khi cô ta về không nhỉ? Thôi, cứ giữ lại đã. Biết đâu sau này lại dùng làm vật phẩm để thương lượng được việc gì đó.
Sau khi lau chùi nhà bếp bóng loáng đến mức con bạch tuộc bò lên cũng phải trượt ngã, tôi hướng về phía vườn bắp cải.
*
Mặt trời to bằng quả bóng bida tỏa nắng gay gắt đến mức vã mồ hôi. Dĩ nhiên thế giới này không có lò sưởi nên mùa đông cực kỳ lạnh, nếu được nằm đây tắm nắng thì đúng là tuyệt cú...
‘... Mày điên rồi à?’
Tôi vô thức mặc định rằng mình sẽ ở lại đây cho đến tận mùa đông. Dù khả năng đó là rất cao, nhưng tôi phải giữ vững tinh thần. Baek Dong-ha. Nơi này không phải chỗ của mày.
Thấy mấy con sâu bắp cải, tôi liền bắt lấy và vứt đi. Mỗi lần như vậy, khuôn mặt hốt hoảng của Ma Vương lại hiện lên trong tâm trí tôi.
*- Nguy to rồi! Sâu bắp cải xuất hiện rồi!*
Có vẻ như nhờ bị cô ta ép buộc bắt sâu mà tôi đã dần trở nên miễn nhiễm với chúng.
‘Ơ, bắp cải đại vương.’
Tôi phát hiện ra một cây bắp cải có kích thước ngoại cỡ. Chắc phải to bằng hai cái đầu nhỏ xíu của Ma Vương cộng lại.
*- Oa oa oa!*
Hình ảnh cô ta nhấc bổng cây bắp cải to hơn cả đầu mình lên rồi xoay vòng vòng hiện ra trước mắt tôi.
...
Không được nhìn thấy cái phản ứng ngốc nghếch đó, tôi bỗng cảm thấy hơi tiếc nuối.
...
*Phập*
Tôi trồng lại cây bắp cải đại vương vừa nhổ lên xuống đất. Để Ma Vương có thêm một lý do để vui vẻ thì cũng tốt cho mình sau này thôi... Cứ để cô ta tự tay thu hoạch vậy.
*
Vừa kết thúc công việc đồng áng mệt nhoài ngoài đời thực, tôi lại phải tiếp tục làm nông trong game.
*Bíp bíp!*
‘Phải thế chứ!’
Hôm nay khoai tây khổng lồ được mùa lạ thường khiến tôi không khỏi phấn khích. Số lượng nhiều gấp ba, bốn lần bình thường.
...
Chẳng lẽ mình lại trở nên nghiêm túc với cái trò chơi pixel này sao...
Sống kiếp nô lệ trồng khoai tây lâu quá nên não bộ cũng trở nên đơn giản theo rồi. Dù sao thì đống khoai này cũng sẽ bị cô ta trấn lột hết thôi, nhưng không thể phủ nhận là tôi thấy rất vui. Cảm thấy hơi ngượng ngùng, tôi lại tiếp tục vung cuốc.
*Cộc, cộc, cộc, cộc*
*Bíp bíp bíp bíp bíp!*
‘Ơ...? Cái gì đây? Âm thanh hiệu ứng này lần đầu mình nghe thấy... Lẽ nào?’
[Bạn đã nhận được Khoai Tây Vàng.]
“....... Oa, oa oa oa!”
Đây là lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy nó. Cô ta từng nói rồi. Trong vườn khoai tây này có một tỉ lệ cực thấp xuất hiện Khoai Tây Vàng. Giá trị của nó tương đương với 200 củ khoai tây khổng lồ. Sau hàng chục vạn, không, hàng triệu lần vung cuốc, cuối cùng tôi cũng đào được nó.
Vì quá đỗi vui mừng, tôi nhảy cẫng lên giống hệt Ma Vương. Trước mắt tôi như hiện ra ảo ảnh cô ta cũng đang nhảy múa cùng mình.
...
‘... Haizz, giá mà lúc đào được có cô ta ở đây.’
“Phù,”
Một tiếng thở dài không rõ nguyên do thốt ra, và tâm trạng phấn khích của tôi nhanh chóng tụt xuống.
‘... Mình đang làm cái quái gì một mình thế này.’
Việc đào khoai hôm nay thế là xong. Và lời hứa xây dựng thành phố Sao Hỏa cho cô ta sẽ được rút ngắn lại một chút. Ngoài ra thì chẳng còn ý nghĩa gì khác.
Sau đó, tôi nhanh chóng hoàn thành việc trồng cây ớt giống và thu gom trứng. Những công việc chân tay đã quen thuộc nên không tốn quá nhiều thời gian.
*
Sau khi hoàn thành mọi công việc trong ngày... phần khó khăn nhất đã tới. Tôi cầm giấy bút lên và ngồi vào bàn.
‘Viết thư sao...’
Đúng là chẳng khác gì gặp phải một gã tiền bối quái đản đưa ra những yêu cầu chết tiệt.
Tôi đọc lại những gì mình vừa viết.
[Cảm ơn vì lúc nào cũng chơi cùng tôi. Mỗi ngày ở bên cô đều cực kỳ vui vẻ. Lúc nào cũng thấy phấn khích. Thôi tôi dừng bút đây.]
*Vò nát*
*Vèo!*
Tôi vò nát tác phẩm tồi tệ vừa viết rồi vứt đi. Nếu đưa cái thứ này ra làm thư thì...
<Ô kìa, ta đã dùng loại giấy đắt tiền viết hẳn 7 trang thư dài dằng dặc cho ngươi trước khi đi... Thế mà thư của ngươi chẳng thấy chút thành ý nào cả? Hay là ngươi thấy ta phiền phức? Không còn gì để nói nữa. Vĩnh biệt.>
Đoàng!
... Phù.
Biết viết cái gì bây giờ? Chẳng có gì để cảm ơn cả. Mà trước đó, tôi cũng hầu như chưa bao giờ viết thư cho ai.
*Bịch*
‘... Đầu tiên chắc chắn phải khen ngợi mấy cái trò chơi thường ngày rồi. Cũng phải báo cáo lại những việc mình đã hoàn thành hôm nay nữa...’
Tôi nằm vật ra, những suy nghĩ cứ thế nối đuôi nhau hiện ra trong đầu.
‘... Ừm.’
...
...
...
‘... Cảm giác này là gì nhỉ.’
Thật khó để đặt tên cho cảm xúc len lỏi trong lòng nãy giờ.
...
Rõ ràng lúc nào tôi cũng chỉ chực chờ cơ hội để thoát khỏi cô ta.
Vậy mà lâu đài Ma Vương khi không có ai lại yên tĩnh đến lạ thường.
...
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ ngớ ngẩn nhưng không thành công. Chẳng hiểu sao, tôi lại nảy ra một ý nghĩ điên rồ là mong Ma Vương mau chóng quay về.
... Hay là viết nốt thư nhỉ.
...
“Ngươi chơi ngoan chứ?”
!
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, tôi bừng tỉnh mở mắt.
Khuôn mặt của Ma Vương hiện ra. Đôi mắt đỏ, nốt ruồi lệ, khuôn miệng rộng, mái tóc đen buộc lệch sang một bên. Tất cả những đường nét đó hòa quyện lại, toát lên một niềm vui sướng rõ rệt khi được gặp lại tôi.
“... Cô về rồi à.”
“Ngươi làm hết những việc ta dặn chưa?”
“.... Thư thì vẫn chưa xong.”
Nghe vậy, khuôn mặt cô ta thoáng hiện vẻ thất vọng.
“Phụt.”
“... Hử? Sao ngươi lại cười?”
Khuôn mặt tôi đã thấy bao nhiêu lần trước đây. Trước cảm giác nguy hiểm quen thuộc toát ra từ biểu cảm luôn ở thế ngấp nghé đó, chẳng hiểu sao tôi lại bật cười.
“Không có gì. Xin lỗi nhé. Tôi sẽ viết ngay đây. Với cả, hôm nay tôi đào được Khoai Tây Vàng đấy.”
“Cái gìii!? Thật á?”
Cô ta đang nhìn xuống tôi bỗng tròn xoe mắt, lấy tay bịt miệng kinh ngạc. Rồi cô ta đứng dậy nhảy cẫng lên. Phải rồi, chính là cái phản ứng này.
“Đỉnh quá, ta sẽ nấu món gì thật ngon cho ngươi ngay!”
“Được thôi. Với cả cái nắp lọ sốt mayonnaise nữa...”
À không. Không phải lúc này. Do tâm trạng đang lên cao nên tôi suýt chút nữa đã lãng phí một quân bài chiến lược. Ai biết được ngày mai, ngày kia sẽ xảy ra chuyện gì cơ chứ.
“Vào bếp thôi!”
“Ừ.”
*Cộp, cộp*
*Lạch bạch, lạch bạch*
“Mà này.”
Ma Vương đang đi phía trước bỗng quay lại hỏi.
“Hử?”
“Hôm nay không có ta, ngươi thấy cô đơn lắm đúng không?”
...
Hóa ra là vậy.
Cảm xúc mà tôi cảm nhận được. Giờ tôi đã có thể đặt tên cho nó rồi.
...
Có lẽ đây là sự loạn thần do đã quá quen với cuộc sống bị giam cầm. Chắc chắn là vậy rồi.
Nhưng dù lý do có là gì đi chăng nữa, câu trả lời cho câu hỏi của cô ta là:
“Ừ. Cô đơn lắm. Tôi đã rất nhớ cô.”
Ma Vương ngẩn người ra một lát rồi bất ngờ lao đến ôm chầm lấy tôi. Cô ta vòng tay qua cổ tôi, mỉm cười rạng rỡ và nói:
“Ta cũng vậy, ta cũng thế.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
