Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Trò chơi giải đố bằng hình vẽ (2)

Trò chơi giải đố bằng hình vẽ (2)

Có những kiểu nghệ sĩ như thế này: Họ lánh xa trần thế, lẳng lặng một mình tích lũy tác phẩm, rồi bỗng một ngày tung hết chúng ra trước bàn dân thiên hạ.

Hầu hết những tác phẩm đó thường là những quái tác (tác phẩm quái dị).

Bởi lẽ chúng thiếu đi quá trình giao lưu với người khác để mài giũa và gọt giũa nội dung.

Thứ nghệ thuật được xây dựng khi chỉ đối mặt với bốn bức tường như vậy rất dễ phát triển theo những hướng lệch lạc.

Ma Vương chính là kiểu người đó.

Tôi cứ ngỡ cô ta vẽ một thanh kiếm Bastard, nhưng cô ta bảo đó là con hải âu.

Tôi tưởng là cái muôi múc canh, cô ta lại bảo đó là lưỡi hái của Tử thần.

Tôi cứ đinh ninh là sói Dire Wolf, hóa ra lại là một hộp đậu đóng hộp.

“... Ư... ư...!”

Hiện tại cô ta đang cực kỳ phẫn nộ. Bởi con đường nghệ thuật mà vị nghệ sĩ này đơn độc theo đuổi trong tòa tháp bấy lâu nay đang bị chà đạp không thương tiếc ngay tại thời điểm này.

Ba bức tranh liên tiếp mà cô ta bảo đã vẽ từ tờ mờ sáng, tôi đều không đoán trúng nổi một bức.

‘Hức... biết làm sao được chứ! Mẹ kiếp!’

Vẽ xấu kinh khủng khiếp.

Cứ thử đặt đứa em họ đang đi nhà trẻ của tôi vào đây xem, nó cũng sẽ xé xác mấy cái quái tác này ra mà gào lên rằng: “Sao lại cho con xem cái thứ rác rưởi chết tiệt này!”.

Giờ đây vấn đề không còn là việc tôi có đoán đúng tranh hay không nữa. Những tác phẩm tâm huyết của cô ta đang có nguy cơ biến thành giấy vụn hết cả. Tôi cứ ngỡ lần này sẽ trôi qua êm đẹp, thế mà...

“Còn một nửa thời gian thôi.”

Ma Vương vừa gõ lạch cạch vào chiếc đồng hồ cát vừa thúc giục. Tôi lo lắng không biết nếu lần này vẫn không đoán trúng, liệu cô ta có biến thành thứ gì khác ngoài hình dáng phụ nữ hay không.

‘Phải tập trung vào.’

Tôi cố gắng phân tích bức tranh cô ta đang cầm bằng cả hai tay.

Có một cái hộp trắng, bên trên đặt một khối trụ đen kịt. Trên khối trụ đó lại mọc lên vài tòa tháp đen xì.

...!!

Biết rồi. Biết tỏng rồi.

“Là Typhon, vùng đất của quỷ đen chứ gì.”

Tôi nhớ mình từng đi theo Nine trong một chuyến săn Boss trước đây.

‘Con khốn đó...’

Nine là hạng người mà chỉ cần chợt nhớ đến thôi, dù chẳng vì lý do gì, cũng đủ khiến người ta bốc hỏa.

Rõ ràng cô ta có thể một mình chém bay đối thủ trong một nốt nhạc, vậy mà vẫn cứ nhất quyết lôi tôi theo. Lý do là vì cô ta cần một người gọt vỏ đào cho mình.

‘Nhưng dù sao lần này cũng nhờ cô mà tôi sống sót.’

Dù ký ức đó có hoen ố và tồi tệ đến đâu, thì nhờ có Nine mà tôi mới có thể đoán được bức tranh này...

“Sai rồi.”

- Đùng đoàng!

Tôi như nghe thấy tiếng sấm sét giáng thẳng xuống đỉnh đầu.

“... Cái... cái gì? Vậy thì nó là cái gì?”

“Là bánh kem socola.”

Ma Vương nói bằng tông giọng lạnh lẽo đến mức đóng băng. Con khốn này. Từ trước đến giờ cô ta toàn ăn cái loại bánh kem kiểu gì vậy không biết?

“Hà...”

Cô ta trưng ra bộ mặt như thể đang gánh vác mọi nỗi thống khổ của thế gian, rồi đặt cái quái tác mà cô ta khăng khăng là bánh kem socola xuống sàn.

‘Hỏng bét rồi. Nhìn kiểu gì cũng ra Typhon mà, chó thật.’

Đã bốn lần liên tiếp trượt vỏ chuối.

Cứ đà này thì...

<Ô kìa? Ngươi bị mù à? Chẳng có mắt nhìn gì cả. Không còn gì để nói nữa. Vĩnh biệt.>

Đoàng!

Không được!

Ít nhất phải đoán trúng bức này. Bằng bất cứ giá nào.

Thế nhưng...

Cứ suy từ những quái tác cho đến giờ, khả năng cao là bức tiếp theo tôi cũng chẳng thể nhận ra nổi.

Nhìn thấy bức tranh tiếp theo đặt dưới sàn, gương mặt Ma Vương có chút khởi sắc.

“À, đây là bức ta vẽ đẹp thứ hai đấy. Chắc ngươi cũng đoán được thôi.”

....

Câu đó nghe như một lời cảnh cáo rằng nếu lần này cũng không đoán trúng, cô ta sẽ bẻ gãy tôi như một chiếc bánh quy vậy.

‘Làm sao bây giờ? Hoàn toàn không tìm ra cách nào cả.’

Tôi phải thu hẹp đáp án hợp lý trong cái thế giới quan điên rồ của cô ta.

...

‘Bất khả thi.’

Dù là một giả thuyết kinh khủng, nhưng nếu tôi có sống cùng cô ta thêm 10 năm nữa, chắc tôi cũng chẳng thể nhận ra nổi dù chỉ là một mảnh vụn của những bức tranh kỳ quái đó.

‘Không thể tìm cách bằng việc nhìn tranh được. Liệu có kẽ hở nào khác không?’

Ma Vương định đưa bức tranh thứ năm cho tôi xem. Bắt đầu là kết thúc! Phải nhanh chóng tìm cách...!

...

‘À.’

Thử xem sao. Mẹ kiếp, cứ liều một phen vậy.

“Này, nghe bảo này.”

Bàn tay đang định lật bức tranh mà cô ta tự gọi là kiệt tác khựng lại.

“Hửm?”

“Con hạc giấy đó ấy.”

Con hạc giấy đang đeo trên cổ cô ta như một chiếc vòng cổ.

“... Cái này sao? Dù ngươi có xin ta cũng không trả lại đâu.”

Nói rồi Ma Vương giấu nhẹm nó vào trong ngực, nhìn tôi với ánh mắt cảnh giác. Có cho tôi cũng chẳng thèm lấy. Cô cứ giữ lấy mà dùng.

“Không phải thế, cái đó ấy, cô có chắc là đang buff (tăng cường sức mạnh) cho nó đầy đủ không?”

“... Ngươi đang nói cái quái gì vậy?”

“Tôi chưa nói à? Thứ đó là vật sống, nếu cô định kỳ buff cho nó, thời gian 1 năm để nó biến thành gói trò chơi sẽ được rút ngắn lại đấy.”

!!!

Sự giận dữ trên mặt cô ta vơi đi đôi chút, thay vào đó là sự tò mò.

“... Thật sao?”

“Cô thấy tôi nói dối bao giờ chưa?”

‘Thì ngày nào chẳng nói.’

Hắng giọng một cái, tôi tiếp tục bốc phét với vẻ mặt nghiêm trọng.

“Lần cuối cô buff cho nó là khi nào?”

“Ưm... ngay sau khi nhận từ ngươi hôm qua, chắc cũng được khoảng mười hai tiếng rồi.”

“Cái gì? Lâu thế rồi cơ à? Chết tiệt... có khi dòng chảy tinh túy bên trong con hạc giấy đã bị lệch lạc rồi cũng nên...”

“Cái gì?! V... vậy thì sẽ thế nào?”

Biết chết liền đó. Chính tôi cũng chẳng biết mình đang lảm nhảm cái gì. Vậy mà con nhỏ Ma Vương ngây thơ vô số tội này lại hỏi ngược lại với khuôn mặt như đứa trẻ tiểu học đang ôm con gà con sắp chết.

“Bình tĩnh đi. Hiện tại thì chưa sao cả. Ừm... trước tiên nên dùng ‘Sự bảo hộ của Athena’ rồi hãy tiếp tục các buff khác. Theo lý thuyết học thuật chính thống thì việc đó rất hiệu quả cho việc cảm ứng Mana.”

Cái này tất nhiên cũng là bốc phét nốt. Tôi chẳng biết cái lý thuyết đó là cái quái gì.

‘Sự bảo hộ của Athena’, một loại buff khiến đối tượng tỏa sáng như thể bị đổ nhôm lên người trong một khoảng thời gian nhất định, đồng thời tăng mạnh khả năng phòng thủ và kháng phép.

“... Nhưng giờ đang chơi game mà... làm sao đây?”

“Tất nhiên game cũng quan trọng. Thế này đi. Cô vừa ra đề vừa đồng thời buff luôn. Cho cả sáu câu còn lại. Một lượt luôn. Chứ cô không thể vừa đoán đề vừa buff được mà.”

“Hả? Vậy còn lượt của ngươi?”

“Sau khi giải xong mười câu của cô thì làm cũng được. Quan trọng là con hạc giấy mà. Đúng không?”

“Ừ. Đúng là vậy.”

Ma Vương ngập ngừng.

- Nuốt nước bọt.

“Sự bảo hộ của Athena.”

Cô ta đồng ý với lời tôi nói bằng cách niệm chú lên con hạc giấy.

- Vù vù vù.

‘Được rồi!’

Phòng thủ hay kháng phép gì tôi chẳng quan tâm. Mục đích của tôi là làm cho con hạc giấy trở nên bóng loáng.

“Nào, đây là bức tranh tiếp theo.”

Cô ta cho tôi xem tranh. Quả nhiên vẫn là một quái tác mà mắt người thường không tài nào nhận diện nổi.

“Sự bảo hộ của Demeter.”

Vừa ra câu đố, Ma Vương vừa đồng thời buff cho con hạc giấy đang đóng vai vòng cổ, ánh hào quang lại một lần nữa bao phủ lấy nó.

‘... Để xem nào.’

Tôi nghiêng đầu qua lại, quan sát mặt sau của bức tranh phản chiếu trên con hạc giấy đang tỏa sáng lấp lánh.

.... Cái... đệm ngồi?

‘Mình cứ tưởng là cái khiên của Kriemhild chứ...’

Vì con hạc giấy bóng loáng lại được bao phủ bởi ánh sáng rực rỡ, nó nghiễm nhiên trở thành một tấm gương. Thật may là tôi đã gấp nó bằng một tờ giấy lớn.

Từ nãy đến giờ, Ma Vương luôn cầm bức tranh giơ lên ngang ngực. Vì tôi cao hơn cô ta, nên từ khoảng cách này nhìn xuống, tôi có thể thấy mặt sau của bức tranh thông qua con hạc giấy.

Tất nhiên vì nó không phải gương phẳng mà có độ cong nên hơi bất tiện khi phải ghép các chữ cái từ nhiều góc độ khác nhau. Nhưng chuyện đó cứ tranh thủ lúc Ma Vương đang niệm chú mà nhìn là được.

‘Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ quá.’

Điều này khả thi là vì con hạc giấy có ý nghĩa rất lớn đối với Ma Vương. Và tất nhiên, sự ngây thơ của cô ta cũng góp công không nhỏ.

“Là cái đệm ngồi. Nhìn cái biết ngay. Cô thể hiện độ êm ái tốt đấy.”

Lần đầu tiên đoán trúng bức tranh mà cô ta bảo vẽ từ sáng sớm, Ma Vương vui mừng đến mức miệng cười mang tai.

“Hì hì, khì khì khì! Đúng rồi!”

Cái điệu cười mà bình thường tôi chỉ muốn lôi khẩu Desert Eagle ra bắn cho một phát, thì giờ đây lại là tín hiệu cho thấy lời nói dối đã thành công, nên trông nó mới đáng mừng làm sao.

“Nào, câu tiếp theo. Cho xem đi.”

*

Tôi đã đoán trúng hết cho đến tận câu áp chót là Jormungand. Chẳng biết Jormungand là cái quái gì nhưng trông nó đúng là kinh tởm thật.

“Được rồi. Giờ là câu cuối cùng.”

“Xong rồi.”

...!

Ánh hào quang trên con hạc giấy biến mất. ‘Sự bảo hộ của Athena’ cũng hết tác dụng, giờ nó chỉ còn là một tờ giấy bình thường.

“Đ... đã xong rồi sao?”

“Ừ. Ta đã buff đủ 42 cái rồi.”

Việc cô ta có thể buff 42 cái cấp độ thảm họa đã đáng kinh ngạc, nhưng việc cô ta niệm chú tốc độ cao để buff hết chỗ đó chỉ trong vòng 5 câu đố còn khiến người ta kinh hãi hơn.

‘Đây đúng là con hạc giấy mạnh nhất thế giới rồi...’

Không nói điêu chứ nếu tổ đội của tôi có hội đồng nó suốt 3 ngày 3 đêm chắc nó cũng chẳng rách nổi.

“Hì hì... Ngươi đoán giỏi thật đấy? Thấy tranh của ta thế nào?”

Biết thừa là cô ta đang chờ được khen. Tôi buông vài lời khen ngợi sáo rỗng đầy tính nghệ thuật, cô ta mỉm cười nhặt bức tranh cuối cùng lên.

‘... Thôi thì cứ coi như đoán trúng 5 câu vậy.’

Giờ ánh hào quang đã tắt, tôi chẳng còn cách nào để nhìn trộm tranh nữa. Theo kế hoạch ban đầu thì đoán trúng ít nhất 5 hoặc 6 câu là đủ để không bị cô ta trách phạt rồi.

Hơn nữa, hiện tại Ma Vương trông có vẻ rất hài lòng.

“...”

“...”

“Không cho tôi xem à?”

Ma Vương vừa nhặt bức tranh cuối cùng lên đã vội giấu ra sau lưng.

“Coi như câu này ngươi đoán trúng rồi. Đây là quà đáp lễ vì ngươi đã chỉ cho ta cách buff cho hạc giấy.”

“... Được thôi.”

Tôi có chút tò mò nhưng cũng không quan trọng lắm.

*

Đến lượt tôi. Nhờ nỗ lực cung cấp gợi ý đến tận cùng, tôi đã thành công giúp cô ta đoán trúng suýt soát 7 câu. Với kết quả cô ta đoán trúng 7 câu còn tôi 6 câu, Ma Vương đã giành chiến thắng đầy mãn nguyện và kết thúc trò chơi trong nụ cười hạnh phúc tột độ.

Và đến giờ ăn tối.

“Thật luôn hả?”

Tôi không kìm được mà thốt lên thành tiếng.

Thịt ba chỉ.

Những miếng thịt ba chỉ nướng xèo xèo đang tỏa ra sức hấp dẫn đầy lôi cuốn. So với cái thứ thịt bò sát mà Nine hay khoe khoang thì ngoại hình của món này đúng là một trời một vực.

‘Hạnh phúc quá đi mất.’

Giờ thì tôi đã hiểu tại sao những đấu sĩ ở đấu trường, những kẻ chẳng biết mình sẽ bỏ mạng lúc nào, lại luôn tỏ ra vui vẻ đến vậy. Bởi phần thưởng đi kèm sau mỗi lần đi trên dây giữa sự sống và cái chết luôn ngọt ngào đến thế.

“T... tôi ăn thật nhé?”

Tôi rụt rè hỏi Ma Vương.

“Đầu của Titan, Sự bảo hộ của Demeter... Ừ! Ăn đi.”

Tin vào lời nói dối lúc nãy, Ma Vương vẫn đang mải mê buff cho con hạc giấy. Cô ta dồn hết tâm trí vào nó như gà mái đang ấp trứng vậy.

- Nuốt nước bọt.

Tôi dùng nĩa xiên một miếng thịt, cẩn thận đưa vào miệng, làn khói nóng hổi làm bỏng cả vòm họng.

- Nhai nhồm nhoàm.

Nhoàm nhoàm...

...

“Khí của đại đất, Lời chúc phúc của Gaia... Ơ... ơ?”

Ma Vương đang bận rộn buff bỗng hiện lên vẻ bối rối.

“Ngươi khóc đấy à?”

- Lã chã, lã chã.

Vì quá ngon nên nước mắt tôi cứ thế trào ra. Lũ khốn nạn từ trước đến nay luôn mang thức ăn ra trêu chọc tôi. Trước sự nhục mạ của chúng, tôi luôn tự lừa dối bản thân rằng mình không cần thịt, có cho cũng chẳng thèm ăn.

...

“... Tôi sẽ ăn thật ngon.”

Mặc kệ vẻ mặt ngơ ngác của Ma Vương, tôi tống thịt đầy mồm. Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ?

*

Thịt nướng không phải bằng than mà bằng lửa địa ngục đúng là ngon tuyệt đỉnh. Tôi đã ăn nhiều đến mức cảm giác như mình vừa tống nửa con lợn vào bụng vậy.

“Ta đi rửa mặt đây.”

Ma Vương, người ban nãy bảo là món đồ quý giá nhưng cuối cùng cũng chỉ ăn vài miếng, bước ra khỏi bếp.

‘... Tự dưng thấy biết ơn quá.’

Dù đây là một suy nghĩ cực kỳ ngu ngốc đối với một kẻ đang bị giam cầm, nhưng biết sao được. Trước miếng thịt ngon thì mọi thứ đều bình đẳng.

‘Dọn dẹp rồi đi ngủ trước khi cô ta quay lại thôi.’

Tốt nhất là nên dọn dẹp nhanh rồi đi ngủ khi tâm trạng đôi bên đang tốt. Tôi xếp chồng những chiếc bát đĩa trống không lên nhau.

“Ơ? Đây là...”

Đó là bức tranh Ma Vương đã vẽ lúc chơi giải đố ban nãy.

‘... Câu hỏi cuối cùng.’

Tôi thấy tò mò. Bức tranh mà kẻ hiếu thắng như Ma Vương lại lờ đi không cho xem. Rốt cuộc nó là cái gì?

Không thắng nổi trí tò mò, tôi đã phá vỡ quy tắc ngầm là không chạm vào đồ đạc của Ma Vương để lật bức tranh đó lên.

Và tôi đã tìm thấy bức tranh duy nhất chưa được đưa ra làm câu hỏi.

‘... Cái gì đây.’

Nó cũng là một bức tranh quái dị chẳng kém gì những bức khác. Thế nhưng, trông nó lại quen thuộc một cách kỳ lạ.

‘... Là người sao?’

Vì tò mò muốn biết đáp án, tôi lật mặt sau lại xem, ở đó có viết hai chữ: “Bạn bè”.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!