Suối khoáng gia đình
- Róc rách...
- Sùng sục...
"...Cái gì thế này?"
"Em làm xong từ bao giờ vậy?"
"U hu hu hu, u hu hút, u hu hu hu hút!"
Ma Vương bước vào căn phòng vốn đã bỏ trống từ lâu. Trước mắt cô là thành quả của những âm thanh thi công ồn ào suốt mấy ngày qua.
*
Vài ngày trước.
- Rầm! Rầm! Rầm!
- Ào ào ào!
Thay vì thấy phiền vì tiếng ồn, tôi lại lo lắng việc một đứa trẻ sức khỏe chưa hồi phục hoàn toàn lại đi làm những việc nặng nhọc. Khi tôi định vào ngăn cản, ngay lối vào đã đặt một tấm biển: <Miễn phận sự cấm vào>.
"Không được vào đâu."
Cô nàng đang đội mũ bảo hộ làm việc ló đầu ra, vẫy vẫy tay xua đuổi. Mấy hôm trước thì đóng vai bệnh nhân, hôm kia thì làm kẻ bất lương, không biết lần này lại là concept gì nữa.
"Anh là người có phận sự mà."
"...Hửm?"
"Chẳng phải anh với em có mối quan hệ rất đặc biệt sao? Em biết anh yêu em nhường nào mà."
"Ư ư ư! Sao... sao anh lại tấn công bất ngờ thế hả!!"
Cô ấy kéo sụp chiếc mũ bảo hộ xuống để che đi gương mặt đang đỏ bừng vì xấu hổ.
Đúng là đồ ngây thơ.
"Được rồi. Giờ anh vào được chưa?"
"Kh-Không được! Đây là bất ngờ mà!"
"Là cái gì mà ghê gớm thế? Em đang chế tạo robot khổng lồ đấy à?"
"...Khì khì khì. Đợi thêm chút nữa đi. Với lại cầm hộ em mấy con hạc giấy này với. Để ướt là hỏng hết đấy."
...Ướt sao?
*
"Ồ! Nhìn hơi nước kìa. Cái mùi nước sôi nồng nàn này, chắc chắn là suối nước nóng rồi."
"Tất cả những thứ này... em tự tay làm hết sao?"
Kim Đồng và tôi không khỏi trầm trồ trước cảnh tượng trước mắt.
"U hu hu hút, muốn nhảy vào ngay đúng không? Muốn cởi sạch đồ ra ngay đúng không nào!"
Trong một căn phòng thuộc lâu đài Ma Vương, một suối nước nóng đã mọc lên. Trước đây vốn có một bồn tắm cũ kỹ và nhỏ xíu, nhưng nó bị thủng lỗ chỗ và vốn dĩ chẳng ai dùng đến... Không ngờ giờ đây lại có một phòng tắm khang trang thế này.
Giữa những hàng gạch xếp tỉ mỉ là một bể tắm hình chữ nhật. Kích thước chừng ngang 7m, dọc 5m. Ở các góc bể, những bức tượng đá hình khủng long mà cô ấy yêu thích đang phun ra dòng nước khoáng nóng hổi, nghi ngút khói.
Tôi xắn tay áo, thọc tay vào làn nước trong vắt đang tỏa nhiệt lượng hầm hập.
"Thế nào? Thích không?"
"...Vừa khéo luôn."
Cảm giác ấm nóng bao bọc lấy cánh tay, y hệt như suối nước nóng ở căn villa hồi đó. Nhìn vẻ mặt mãn nguyện của Ma Vương, có vẻ như cô ấy muốn nói: "Đúng là nhiệt độ của lúc đó rồi nhé".
Tôi chạm tay xuống mặt đáy. Gạch và xi măng được gắn kết rất khít và tinh xảo. Bằng chứng là nước không hề rò rỉ ra ngoài bể.
"Gỗ với đường ống và mấy vật liệu này em kiếm đâu ra thế?"
"Em xin đồ thừa của ông chú chủ villa đấy. Chú ấy còn chỉ cho em cấu trúc đường thoát nước nữa cơ."
Ma Vương vẫy vẫy một cuốn sổ tay. Dù có nhìn sách hướng dẫn mà làm đi chăng nữa, thì độ hoàn thiện này vẫn ở mức cực kỳ cao. Quả nhiên cô ấy thật phi thường.
"Khì khì khì. Mọi người ngẩn ngơ hết rồi à? Nào, giờ hãy thành thật khai báo đi! Giữa suối nước nóng Urupu với ở đây, chỗ nào thích hơn!"
"...Ầy, cái đó thì thật lòng mà nói là Uru..."
"DỪNG LẠI!!!"
Kim Đồng tung một cú đá thẳng vào mông tôi. Đúng là cái thời đại mà người thật thà thường bị ăn đòn.
"Ở đây thích hơn."
"Hê hê. Biết điều đấy! Vậy giờ chúng ta cùng tận hưởng suối nước nóng..."
Ma Vương bỗng thấy chóng mặt, cô lảo đảo rồi ngã ngồi ra phía sau.
"Này! Sao thế!"
"Ái chà chà, không sao đâu. Nghỉ một lát là khỏe thôi... Em làm suối nước nóng này là để nghỉ ngơi mà."
Biết ngay mà. Đáng lẽ phải nằm trong phòng mà nghỉ ngơi đi chứ. Thân thể thì đang đau ốm mà cái gì cũng muốn làm cho bằng được, từ chơi game, nấu ăn, dọn dẹp, giờ đến cả thi công công trình nữa.
"Muốn làm mấy thứ này thì phải bảo anh chứ. Anh sẽ giúp một tay."
"...Hi hi hi. Em muốn làm anh bất ngờ mà. Em làm tốt chứ? Khen em đi."
"Làm tốt lắm, mình à."
Vừa nghe thấy hai chữ "mình à", Ma Vương như bị sang chấn tâm lý (PTSD), cô chắp tay xoa xoa liên tục cầu xin tôi đừng trêu chọc nữa. Còn lâu nhé. Tôi sẽ còn trêu vụ này ít nhất ba tháng nữa.
*
Nhưng ngặt nỗi chỉ có duy nhất một bể tắm.
Tôi và Ma Vương đã giằng co trước bể tắm suốt 30 phút.
"Thế nên anh bảo là em tắm xong đi rồi anh mới vào. Chung chạ cái gì chứ. Em lại muốn ngủ riêng phòng nữa à?"
Nghe đến chuyện ngủ riêng, Ma Vương hơi khựng lại. Tuy nhiên, dường như cô ấy đã dồn hết tâm huyết vào việc xây suối nước nóng chỉ với một mục đích duy nhất là được tắm chung với tôi, nên nhất quyết không chịu lùi bước.
"Tại sao! Tại sao chứ...!? Em đã rất muốn được vào bể cùng anh mà! Thế nên lần trước ở suối nước nóng Urupu, em mới đào đất để lẻn vào phòng tắm nam đấy thôi!"
"Cái đồ điên này! Con gái lớn tướng rồi sao lại cứ muốn phơi thân cho người khác xem dễ dàng thế hả!!!"
"Hứ, chúng ta là Táo Chàm (Táo xanh - ý chỉ sự ngây ngô) chắc!? Đồ ngốc này! Đồ chó con! Đồ tai lừa!"
Mấy lời mắng mỏ của cô ấy chỉ dừng lại ở mức độ này. Nó đáng yêu đến mức có thể nghe như nhạc thai giáo vậy...
"Đồ hủ nho! Đồ độc nhất long! Đồ chim ngắn!"
"Cái... cái miệng hư hỏng này."
Tôi lấy tay vỗ vỗ vào môi Ma Vương, cô ấy mới thú nhận đó là những lời nghe được từ hành khách ở ga tàu khi đi một mình. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi đó mà họ đã nhồi nhét rác rưởi vào tai cô ấy sao. Đúng là một thế giới "vĩ đại" theo nhiều nghĩa.
"Được rồi. Vậy hãy giải quyết theo quy trình dân chủ nhất. Kim Đồng à!"
Ma Vương đẩy quyền lựa chọn sang cho Kim Đồng. Cô ấy định lợi dụng việc cậu ta vốn rất quan tâm đến cơ thể phụ nữ.
"Phản đối. Xin lỗi nhé, dù tôi có hơi biến thái một chút nhưng tôi chẳng có tí tẹo hứng thú nào với cơ thể của bạn thân hay bạn gái của bạn thân cả. Mà cô thì dính cả hai rồi đúng không? Thế nên ngoan ngoãn nghe lời bạn trai đi."
Kim Đồng từ chối thẳng thừng. Quả là nam tử hán đại trượng phu. Một người bạn có khả năng phân biệt thiện ác rõ ràng. Tôi giơ ngón tay cái tán thưởng cậu ta.
"Ư ư ư, dù là em đi nữa thì lần này cũng không nhường được đâu. Em nhất định muốn vào cùng mà."
"Nãy em bảo giải quyết theo quy trình dân chủ còn gì. Kiểm phiếu xong rồi, sao định lật lọng hả."
"...Biết rồi. Chẳng còn cách nào khác. Mồ... phù..."
...
Cái tiếng thở dài đó nghe như của một cụ già 70 tuổi vậy.
"...Này Kim Đồng. Này bạn trai à..."
Vẻ đượm buồn hiện rõ trên khuôn mặt cô ấy.
"...Em ấy mà. Chưa bao giờ được đi tắm bể với gia đình cả... Thế nên lần trước... ở Urupu em đã rất vui... Dù nhà Nine không phải gia đình em... nhưng việc được ở trong bể tắm cùng ai đó... với em giống như một phép màu vậy."
"...Ma Vương à..."
Kim Đồng cũng bị lay động bởi những lời nói đó.
Cô ấy thật đáng thương. Tôi là bạn trai, Kim Đồng là bạn thân... nhưng đồng thời chúng tôi cũng là gia đình duy nhất của cô ấy.
Ma Vương mỉm cười bẽn lẽn rồi nói tiếp.
"...Hê hê. Tự dưng em lại lẩm cẩm quá... Em không bướng bỉnh nữa đâu. Tùy mọi người vậy... Hồi em còn nhỏ xíu... lúc còn ở Serhan ấy... Ngồi trên chiếc xích đu dưới ánh hoàng hôn, em thường thấy những đứa trẻ nắm tay mẹ đi đến nhà tắm công cộng... Em đã ghen tị biết bao nhiêu... Ái chà, lại chảy nước mắt rồi..."
...Hả?
"Đợi đã. Chẳng phải em bảo chưa từng đến Serhan sao."
...
"À, à đúng rồi nhỉ. Hay là ở Toto nhỉ? *Nấc*."
"Em cũng bảo chưa đến Toto mà. Cái đó là câu chuyện em đọc trên tạp chí đúng không? Cái con bé này, định dùng văn vở giả nghèo giả khổ để lấy lòng thương hại đấy à. Anh nhổ răng cửa bây giờ."
"...Khì khì khì. Bị lộ rồi sao. Vậy thì hết cách rồi."
Ma Vương quăng một sợi xích vào cổ chân tôi. Sợi xích đó nối liền cổ chân Ma Vương với cổ chân của Kim Đồng.
"Không ai được đi đâu hết. Cho đến khi tắm cùng em ở đây!"
Ma Vương chống nạnh tuyên bố.
Biết ngay mà.
*
"....Phùuuuu..."
Cơ thể tôi giãn ra thoải mái.
Mấy ngày qua tôi cũng đã rất vất vả. Nào là sửa sang, vứt bỏ đồ hư hỏng, xử lý chỗ rò rỉ nước. Chẳng khác gì đi làm phu phen ở công trường.
Đã vậy cô ấy còn ốm nên bao nhiêu việc đổ dồn lên đầu... Cảm giác mệt mỏi đó dường như tan biến hết trong hôm nay.
...Nhưng mà sao lại có mùi gà hầm sâm ở đâu đây nhỉ.
Tôi nhìn sang Ma Vương. Cô ấy quấn khăn trên cơ thể trắng ngần, ngồi trong làn nước, bên cạnh là mấy con gà con đang đập cánh bơi lội tung tăng.
- Chíp chíp...
-... Chíp chípppp.
Chúng phát ra những tiếng kêu dài thườn thượt đầy vẻ sảng khoái. Nói thật đi, bọn mày không phải gà con đúng không?
"Hù u u u. Thích quá đi... Này... Dong-ha à..."
Kim Đồng đang nằm nổi lềnh bềnh một cách hưởng thụ lên tiếng.
"...Ờ."
"...Hì hì. Cậu cũng nhận ra rồi chứ?"
"...Ý cậu là Ma Vương hả...?"
Nghe gọi tên mình, cô ấy khẽ giật mình. Từ nãy đến giờ cô ấy cứ quay mặt đi hướng ngược lại với tôi.
_Bõm bõm
Kim Đồng đang nằm trên mặt nước liền bơi ngửa tiến về phía cô ấy. Cậu ta định trêu chọc Ma Vương đang xấu hổ.
"Này... Ma Vương à. Chính cô đòi tắm chung mà sao lại không dám nhìn Dong-ha thế?"
"Nh-Nhìn được chứ bộ!?"
Như để phản bác lời đó, Ma Vương quay sang nhìn tôi với một động tác cường điệu.
"...Á! Quái vật bụng sáu múi kìa!"
Nhưng rồi cô ấy lại ngoảnh mặt đi ngay lập tức như đang chạy trốn. Quay nhanh đến mức tôi lo cổ cô ấy sẽ bị gãy mất.
"...Ư ư. Ư ư ư."
"Hì hì. Đúng là không dám nhìn rồi. Này!!! Dong-ha à!!! Cơ bụng của cậu đỉnh quá nên Ma Vương không dám nhìn thẳng vào mắt cậu kìa!!!"
"Hứ! Im đi! Đồ búp bê hải tặc ngốc nghếch!"
...Cơ bụng.
Tôi nhìn xuống bụng mình. Đúng là có thứ đó thật. Hồi còn ở Trái Đất, ngày nào tôi cũng chỉ chơi game nên chẳng bao giờ quản lý cơ thể...
Nhưng từ khi phải tập luyện để sinh tồn ở thế giới này, cơ thể tự động điều chỉnh theo. Dù vậy, nó cũng không đến mức cuồn cuộn như lời Ma Vương nói... chỉ là có chút cơ bắp săn chắc mà thôi.
...
"...Hứ, lại chỉ có mình em đỏ mặt. Thật bất công. Nếu anh nhìn bụng em, chắc anh cũng chẳng dám nhìn thẳng đâu? Hay là em cũng chỉ mặc đồ lót giống anh nh..."
"Giây phút em tháo cái khăn đó ra là chúng ta chia tay đấy."
*
Chúng tôi định cá cược một việc rất quan trọng. Sau khi tắm xong, chúng tôi sẽ uống nước mơ mua từ Urupu, thêm thật nhiều đá, ăn khô mực và xem phim. Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy hạnh phúc rồi.
Vấn đề là ai sẽ là người đi chuẩn bị. Ai cũng muốn được tận hưởng sự kết hợp hoàn hảo đó ngay khi vừa bước ra khỏi bể tắm.
"Ma Vương à. Anh sẽ hôn em một cái. Em đi đi."
"Ái chà. Anh coi em là đồ ngốc cứ thấy hôn là làm hết mọi việc chắc? Coi thường em quá đấy."
Ma Vương khoanh tay, kiêu kỳ từ chối.
"Anh sẽ hôn kiểu Pháp luôn. Thật nồng cháy."
"Khì khì khì! Cho bốn viên đá là được đúng không!?"
"DỪNG LẠI! Không được chơi thế nhé Baek Dong-ha đồ lưu manh!"
"...Đùa thôi. Đùa thôi mà."
Tôi nhường quyền chọn trò chơi cho Ma Vương. Cô ấy chống cằm suy nghĩ một lát rồi chọn.
"Cá cược đơn giản thôi. Lặn xuống nước và nhịn thở. Người cuối cùng ngoi lên sẽ được quyết định."
Đôi mắt cô ấy bùng cháy ý chí quyết thắng.
Trò chơi nhịn thở bắt đầu. Ma Vương định bật buff "mang cá mập răng cưa" nhưng bị chúng tôi phát hiện. Hình phạt là cô ấy bị tôi và Kim Đồng "tra tấn nước" một hồi cho đến khi tắt hẳn buff dung tích phổi.
"Bắt đầu nhé?"
"Hừm. Cô biết tôi đã xem phim 'Chàng trai người cá' bao nhiêu lần ở rạp không!"
"Khì khì khì. Dám thách đấu với người đứng thứ 24 trong cuộc thi lặn ở Hồ Sương Mù như ta sao."
...Thứ 24 thì chẳng phải là hạng bét sao?
- Tõm!
Cả ba cùng lặn xuống suối nước nóng. Tôi mở mắt nhìn sang, thấy cô ấy đang dùng hai tay bịt chặt miệng và mũi. Có vẻ cô ấy rất khát khao chiến thắng.
Kim Đồng đang bịt mũi liền ra hiệu cho tôi. Cuộc chiến phá đám bắt đầu. Vì Ma Vương vốn có chỉ số cơ thể vượt xa con người nên những kẻ yếu như chúng tôi buộc phải liên minh.
_Chọc chọc
Kim Đồng bắt đầu tấn công bằng cách chọc nhẹ vào người Ma Vương. Ma Vương mở mắt ra và chạm ngay phải khuôn mặt đang làm trò hề cực kỳ buồn cười của Kim Đồng ở sát sạt.
_Phụt hặc!
Cô ấy không kìm được mà bật cười, một lượng lớn oxy trong miệng thoát ra ngoài. Cô ấy lườm Kim Đồng với ánh mắt đầy oán hận.
Mặc kệ cô ấy, lần này đến lượt tôi chọc vào hông.
- Khì hụp! Khụ hặc! Phì hì hì!
Lượng oxy cô ấy ngậm trong miệng liên tục thoát ra. Dù hơi hèn hạ nhưng tôi không có ý định nương tay.
...
...
Nhưng dù vậy...
"Phù hặc!"
"Phù hụp."
Cô ấy vẫn là người trụ lại lâu nhất trong ba chúng tôi. Đúng là một sự chấp niệm đáng nể. Tôi hoàn toàn chịu thua.
"Em thắng rồi. Chúng anh thua nên sẽ đi chuẩn bị."
"Chà, con nhỏ này đúng là làm gì cũng đến nơi đến chốn thật..."
...
"Ma Vương à, em thắng rồi. Lên đi."
...
"...Dong-ha à."
"Hả?"
"Tay cô ấy đang nổi lềnh bềnh kìa...?"
!!!
Tôi vội vàng vớt Ma Vương lên. Cô ấy đã ngừng thở.
"Cái đồ lì lợm này!!! Nhịn đến mức ngừng thở thì phải làm sao hả!!!"
Tôi vội vàng thực hiện hô hấp nhân tạo và ép tim ngoài lồng ngực cho cô ấy.
"...Ư... Khụ khụ!"
May thay, Ma Vương đã tỉnh lại.
"...Ư ư, em thắng rồi đúng không...?"
"...Phải rồi. Nghỉ ngơi đi rồi từ từ hãy ra. Anh đi lấy nước uống đây. Kim Đồng, đi thôi."
"Xì. Không ngờ mình lại thua."
- Lạch bạch
- Lạch bạch
- Két
- Rầm
Chúng tôi mở cửa phòng tắm và đi về phía nhà bếp.
*
...
...
"...Khì khì khì."
Ma Vương đang cười một mình trong bể tắm.
"Hóa ra chuyện cứ ngất xỉu dưới nước là sẽ được hôn là có thật. May mà mình đã làm cái suối nước nóng này."
Cô ấy vừa cười vừa nhớ lại phương pháp sơ cứu khẩn cấp khi gặp nguy hiểm mà mình đã đọc được trên bãi biển Urupu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
