Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Ma Vương xấu tính (2)

Ma Vương xấu tính (2)

“Cái gì? Nhân sâm Mandrake?”

“... Vâng, thưa Ma Vương. Ngài vừa mới ho đấy thôi.”

Ma Vương đang nằm nghiêng, một tay chống đầu, trông chẳng khác nào một ông bố lười biếng, thờ ơ với gia đình sau giờ làm việc. Ngài Ma Vương xấu tính đang nằm khểnh trong phòng TV xem hoạt hình Pingu.

Cô hất hàm một cái, ý bảo tôi cứ đặt xuống bên cạnh.

*Cộp.*

“Khịt khịt... Ự khẹc!”

Ngài Ma Vương xấu tính ngửi thử mùi bát thuốc Mandrake tôi vừa đưa qua, rồi trợn ngược đôi mắt ti hí như mắt chồn lên lườm nguýt.

“Nếu ta không muốn ăn thì sao? Không ăn thì ngươi làm gì được ta?”

Cô gầm gừ một cách hung dữ.

“... Nếu ngài ăn, tôi sẽ đưa con gấu bông lừa này cho ngài...”

“Đưa đây mau. Trước khi ta cho ngươi một trận tơi bời.”

*Xoẹt!*

Chẳng thèm uống thuốc, cũng chẳng thèm xin phép, Ma Vương cướp phăng con gấu bông lừa của người khác rồi ôm khư khư vào lòng, dáng vẻ chẳng khác gì tên lồi rốn Chaien hống hách.

Ngài Ma Vương xấu tính bây giờ đi vệ sinh xong là không thèm tắt điện. Quy định mỗi người mỗi ngày chỉ được uống một ly cacao, vậy mà cô đã nốc sạch ba ly rồi. Trên cánh tay còn tự vẽ “tha thu” hình khủng long bằng bút màu sáp nữa chứ.

“Hôn lên trán ta một cái đi rồi ta ăn.”

Chưa kể từ hôm qua đến giờ, tôi đã phải hôn kiểu đó hơn 30 lần rồi. Giờ thì trên mặt cô chẳng còn chỗ nào mà môi tôi chưa chạm đến cả.

*Chụt.*

“Lêu lêu, ta lừa đấy. Ta không ăn đâu.”

“...”

Ma Vương nhà chúng ta giờ còn biết nói dối nhoay nhoáy nữa cơ đấy.

Tôi chợt nhớ đến một tập phim Pokemon ngày xưa, con vịt Psyduck vốn dĩ hiền lành ngơ ngác, sau khi bị đá rơi trúng đầu thì bỗng nhiên trợn mắt, dáng đi hiên ngang và trở nên cực kỳ hung dữ.

“Phải làm thế nào thì ngài mới chịu uống thuốc đây?”

Trước câu hỏi cung kính của tôi, ngài Ma Vương xấu tính nở một nụ cười đầy ẩn ý.

“Chẳng phải đêm nọ ta đã chỉ cách cho ngươi rồi sao? Quên rồi à?”

Ma Vương chu đôi môi đỏ mọng như quả anh đào ra, rồi lấy ngón tay trắng nõn gõ nhẹ lên đó.

“...”

Lời nói của ngài Ma Vương xấu tính khiến tôi nhớ lại đêm hôm đó, khi cô say khướt dẫn theo đàn gà con tìm đến, và cái đêm tôi phải nuốt lấy miếng Mandrake từ trong miệng cô. Mặt tôi bỗng chốc nóng bừng lên.

Thấy tôi không trả lời, lông mày cô nhướng lên, vẻ mặt trở nên hầm hố. Bầu không khí bỗng trở nên cực kỳ nghiêm trọng.

“Này.”

“Vâng.”

“Nói đi. Hôm đó chỉ có mình ta thấy sướng thôi à?”

“... Không ạ. Tôi cũng thấy thíc...”

“Thích sao lại không nhớ? Muốn bị phạt không? Hay muốn bị ‘chu chu’ môi tiếp?”

“... Không ạ. Thành thật xin lỗi ngài vcl.”

...

Dù thế nào đi nữa, chuyện đó tôi thực sự không làm nổi.

Xấu hổ chết đi được.

“Không làm được à?”

“... Vâng.”

*Cộp.*

Ma Vương với khuôn mặt bất cần đời, thọc tay vào túi áo tiến lại gần.

Cô vươn hai tay về phía mặt tôi. Rồi thọc hai ngón trỏ vào trong miệng tôi.

*Phập.*

!!!

Ngay khi ngón tay cô chạm vào, một vị ngọt lịm như kẹo mút lan tỏa trên đầu lưỡi. Chẳng lẽ trong huyết quản của Ma Vương chảy toàn là đường sao?

... Nhưng mà, lẽ nào cái này là?

Ngài Ma Vương xấu tính banh hai ngón trỏ ra hai bên, khiến miệng tôi há hốc. Đây chính là trò tôi thường làm với cô mỗi khi cô không nghe lời.

Cô kéo tôi, lúc này đang há miệng, về phía mình. Miệng tôi bị banh ra một cách cưỡng ép, dừng lại ngay sát đôi môi của cô.

“Ta sẽ dạy lại cho ngươi một lần nữa.”

“...”

“Lần này thì nhớ cho kỹ vào.”

“...”

“Đừng có mà quên đấy.”

Cô lim dim đôi mắt, đôi môi hé mở tiến lại gần. Có vẻ như trong tình cảnh này chính cô cũng đang hưng phấn, hơi thở gấp gáp phả ra. Lưỡi của cô tiến vào trong miệng tôi...

*Ting ting! Ting ting! Ting ting!*

...

“... Có kẻ đột nhập.”

...

“...”

Không còn là ngón tay để búng trán nữa, ngài Ma Vương xấu tính nắm chặt nắm đấm, hầm hầm đi về phía lối vào. Vẻ mặt cô lúc này trông như thể sẵn sàng tống khứ một ai đó vào thùng phi rồi ném xuống biển vậy. Chẳng lẽ hôm nay chỉ số KDA cuối cùng cũng lên được 1/0/0 sao?

*

“Tên Ma Vương bẩn thỉu và đê tiện kia! Ta là...”

“Phản đòn.”

*Bạch bạch bạch.*

*Bốp!*

Ma Vương xấu tính chỉ nói đúng hai chữ rồi tung ngay một cú Dropkick thẳng vào mặt đối phương. Tôi còn chưa kịp nghe xem gã đó thuộc class nào hay tên là gì nữa.

Ma Vương chẳng thèm nói lý lẽ, cưỡi lên người kẻ đột nhập đã ngã gục rồi dùng ngón tay hình kéo đâm vào mắt hắn. Thế là gã đó mất khả năng thị giác.

Kẻ đột nhập gào thét thảm thiết, nhưng ngài Ma Vương xấu tính không cho hắn lấy một giây nghỉ ngơi. Cô lập tức chuyển sang các đòn khóa khớp.

“Á á á á!”

‘C-Cái đó là đòn bẻ tôm?’

Không biết cô học vật tự do ở đâu mà kỹ năng địa chiến lại lợi hại đến thế. Hóa ra bấy lâu nay cô chỉ dùng đòn búng trán để đánh ngất đối thủ là đã nương tay lắm rồi.

Tiếng thét xé lòng của kẻ đột nhập vang vọng khắp lâu đài Ma Vương.

... Run cầm cập.

Kim Đồng đang nấu cơm trong bếp cũng ló đầu ra xem, tay cầm muôi múc canh run bần bật. Chắc nó đang tưởng tượng nếu tối nay cơm không ngon thì số phận mình cũng sẽ y hệt như thế.

“Tại ngươi... mà ta... không làm được... chuyện đó... Ngươi định... chịu trách nhiệm... thế nào hả?!”

“... Hự hự, tôi không biết là chuyện gì nhưng tôi sẽ đền cho ngài, làm ơn thả tôi ra đi!”

“Ngươi điên à? Tại sao ta phải làm chuyện đó với ngươi?! Đồ tồi này. Thấy ta xinh đẹp nên muốn đột nhập vào đây để hôn ta chứ gì?!”

“Cái gì? Hôn á?”

“Ta biết rồi. Hóa ra ngươi đột nhập vào đây là để cưỡng hôn ta.”

“Không, ngài đang nói cái quái gì thế...”

“Câm miệng. ồn ào quá. Đừng có ngụy biện.”

*Rắc rắc.*

... Kẻ đột nhập bị bẻ khớp đến mức ngất xỉu tại chỗ.

‘Tội nghiệp thật.’

Dù trông gã có vẻ khá yếu so với những mạo hiểm giả thường đến lâu đài Ma Vương... nhưng ngay cả khi đối đầu với một Ma Vương đang không khỏe, gã cũng chẳng kịp phản kháng lấy một chiêu đã bất tỉnh nhân sự.

*

“Hết chưa? Để ta lục soát mà lòi ra thêm cái gì nữa thì cứ 1 đồng bạc là ta bắt ăn một củ cà rốt sống đấy nhé.”

“... Chỉ có bấy nhiêu thôi ạ.”

Kẻ đột nhập sau khi bị Ma Vương hành cho ra bã, giờ đã bị lột sạch giáp trụ và vũ khí, chỉ còn độc mỗi chiếc quần lót.

“... Cái này là cái gì?”

Ngài Ma Vương xấu tính mở nắp chiếc dây chuyền bạc vừa trấn lột được. Bên trong là ảnh của một bé gái.

“... Cái này, ta không cần. Ta ghét bạc. Cầm lấy rồi cút đi.”

...

Tôi không nhịn được cười. Dù có trở nên hung dữ thì bản chất của Ma Vương vẫn là một Ma Vương lương thiện. Giống như một đứa cháu nhỏ đáng yêu đang cố tỏ ra nguy hiểm vậy.

“... Cảm ơn ngài. Cảm ơn ngài rất nhiều.”

Kẻ đột nhập trở nên ngoan ngoãn lạ thường. Cũng phải thôi, vì gã vừa bị Ma Vương tra tấn tinh thần mà.

Nghe đâu trong ảo ảnh ma pháp mà cô tung ra, kẻ đột nhập bị trói giữa một cánh đồng cà rốt trống không và bị bắt ăn cà rốt sống liên tục trong suốt 72 giờ. Hàng chục lần, hàng trăm lần như thế. Tôi không ngờ cô lại có chiêu thức đáng sợ đến vậy.

... Chẳng lẽ đó là chiêu Tsukuyomi trong truyền thuyết sao?

Sau đó, cô bắt gã lau dọn sạch sẽ mọi ngóc ngách trong nhà. Tiện tay còn bắt gã lát lại gạch nhà vệ sinh và vẽ tranh tường bằng bút màu sáp.

“Xong rồi, đây là bước cuối cùng.”

Ngài Ma Vương xấu tính lấy ra một cây bút dạ không xóa được (Permanent marker), viết lên trán kẻ đột nhập dòng chữ: <Kẻ mưu đồ cưỡng hôn>.

Sau đó, như thường lệ, cô xóa ký ức của gã, rồi dùng ma pháp khiến dòng chữ trên trán không thể tẩy xóa trong vòng 5 năm.

‘... Tội nghiệp vcl.’

Chưa hết, cô còn thôi miên gã, bắt gã từ nay về sau hễ thấy rác trên đường là phải nhặt sạch.

Vậy là trong 5 năm tới, người đàn ông này sẽ bị thiên hạ coi như kẻ biến thái. Nhưng bù lại, những con phố gã đi qua sẽ luôn sạch bóng quân thù. Ngài Ma Vương xấu tính thật là đáng sợ.

*

Giờ ăn tối.

Kim Đồng mồ hôi hột chảy ròng ròng. Nó lo rằng nếu cơm không ngon, nó sẽ bị Ma Vương bẻ tôm. Mà khoan, mày làm gì có xương khớp mà bẻ?

“Xì xụp.”

Ma Vương múc một thìa súp đưa lên miệng. Cùng với miếng súp trôi xuống cổ họng Ma Vương, Kim Đồng cũng nuốt nước bọt cái ực.

“Hừm, cũng được đấy.”

“C-Cảm ơn ngài!! Thưa Ma Vương!”

Kim Đồng làm một cú lộn nhào ra sau rồi quỳ rạp xuống thể hiện sự phục tùng tuyệt đối.

“Kim Đồng tan làm được rồi đấy.”

“Yoshi!! Tuyệt vời ông mặt trời!!!”

Kim Đồng nhảy múa tưng bừng. Nó tiến lại gần Ma Vương, rón rén mở lời.

“... À, thưa Ma Vương.”

“Gì?”

“... Tôi có thể xem TV một chút được không ạ...? Có bộ phim tôi đang xem dở lúc nãy... À, tất nhiên nếu không được thì thôi ạ. Hề hề.”

Kim Đồng vừa lắc lư cái mông bông xốp đáng yêu vừa làm nũng. Đang xem phim mà bị cắt ngang thì đúng là khó chịu thật.

“Được rồi. Ta cho phép. Thay vào đó, nhớ sắp xếp lại mấy cuộn băng Pingu cho gọn gàng.”

“Rõ! Tuân lệnh!! Yes! Tan làm! Tan làm! Đời thế mới là đời chứ.”

Kim Đồng hớn hở chạy đi. Không quên gửi cho tôi – kẻ vẫn đang phải tăng ca – một cử chỉ khích lệ “cố lên nhé”.

... Tôi cũng muốn tan làm quá...

*

*Cộp.*

Ma Vương đang ăn ngoan ngoãn bỗng đặt thìa xuống, dùng ma pháp biến cánh tay mình thành cánh tay vẹt.

*Pưng.*

Tự biến chính mình luôn.

“... Ngài đang làm cái gì thế?”

“Ta không có tay.”

“... Sao lại không có tay?”

“Chuyện đó bây giờ có quan trọng không?”

“...”

“Đút cho ta ăn đi.”

Ngài Ma Vương xấu tính đưa ra yêu cầu một cách trơ trẽn. Cô trợn tròn mắt nhìn tôi chằm chằm. Cô kéo ghế sát lại bên cạnh tôi, ngồi bắt chéo chân. Cô nhìn tôi không chớp mắt rồi nói tiếp:

“Đút cho em ăn đi, mình ơi.”

?

...

...

Tai tôi có vấn đề rồi sao?

“Hả? Cái đ* gì cơ?”

“Bảo đút cho ăn mà. Mình ơi.”

...

...

...

Trời đất ơi.

Có vẻ như cô ấy thấy cuộc đối thoại giữa cô Sara và anh Min-sik thú vị nên đã ghi nhớ vào đầu rồi.

“Này. Có phải ngươi vừa nghĩ ‘Làm màu phát ớn. Con điên này’ không?”

“... Tôi có nói gì đâu.”

Đúng là làm màu phát ớn. Con điên.

“Vậy thì ngươi cũng mau nói đi. ‘Để anh đút cho mình nhé’ xem nào.”

“Tôi thực sự không làm nổi đâu, thưa Ma Vương. Tôi vẫn muốn được làm người.”

“Không làm thì ta bẻ tôm ngươi đấy, mình ơi.”

“... Ma Vương này? Ngài nên thôi gọi ‘mình ơi’ đi thì hơn. Sau này khi trở lại bình thường, ngài sẽ hối hận thấu trời xanh đấy. Có khi lại muốn treo cổ tự tử luôn không chừng.”

“Không nghe lời hả? Phải cho ăn đòn mới được.”

Nói rồi, Ma Vương bỗng nhiên kéo tuột một bên dây áo xuống.

“Ma Vương! Tôi có thể hỏi ngài đang làm cái trò gì không?”

“Ngươi lúc nào cũng làm loạn lên mỗi khi ta định cởi đồ nhỉ? Nào, tiếp tục nhé. 3, 2, 1...”

Ma Vương bắt đầu đếm ngược, lần này cô nắm lấy dây áo bên kia và kéo sang một bên. Kết quả là dây váy tuột xuống, để lộ cả vùng ngực của Ma Vương.

“Cái đồ Leomon (quái vật trong Digimon) bị gắn bánh răng đen này!! Ngài đang uy hiếp tôi đấy à?! Tỉnh lại đi!”

“Uy hiếp gì chứ? Đây là giao dịch công bằng mà. Phụt, đáng yêu thật đấy. Nào, lượt tiếp theo là ngươi sẽ thấy hết da thịt của ta mà ngươi hằng sợ hãi đấy nhé? 3, 2...”

“Được rồi! Chết tiệt! Tôi làm! Làm là được chứ gì...”

*Huých!*

Tôi bật dậy, vô tình va vào người cô khiến một miếng cà rốt kho chui tọt vào miệng cô.

*Ực.*

...

“... Gì thế. Mình vừa nuốt cái gì... Ư hự.”

...

Ma Vương ôm đầu, có vẻ như đang phải chịu đựng một cơn đau đầu thoáng qua.

...

*

*Chớp chớp.*

Đôi mắt hung dữ như hổ bỗng chốc trở lại là Ma Vương của thường ngày. Đôi mắt tròn xoe, thuần khiết và đôi khi có chút thiếu tự tin.

...

“... Ư... ư ư.”

“... Trở lại rồi à.”

...

Nhãn cầu của Ma Vương đảo liên tục. Có vẻ như những ký ức vừa qua đang ùa về khiến mặt cô tái mét.

Rồi khuôn mặt Ma Vương bắt đầu biến sắc.

Đỏ ửng.

“Ư ư...?”

Đỏ hơn nữa.

“.... Ư ư oa oa oa...?!”

Cực kỳ.

Cực kỳ đỏ.

“Á á á á!!”

*Bật dậy.*

*Bạch bạch bạch.*

Ma Vương chạy thục mạng như đang trốn chạy điều gì đó, rồi mở toang tủ bếp. Ở đó có “nơi trú ẩn” của cô – một chiếc máy nướng bánh mì bị hỏng.

*Xoay vòng.*

*Bùm!*

*Cộp.*

!!!

Ma Vương định biến thành lát bánh mì để chui tọt vào trong máy nướng, nhưng lại bị bật văng ra ngoài. Tôi đã đoán trước được chuyện này nên đã nhét sẵn một tờ giấy vào trong máy nướng để chặn lại rồi.

Giờ thì lát bánh mì vô trách nhiệm chẳng còn nơi nào để trốn nữa.

*Bùm!*

Phép biến hình bị giải trừ. Cô nhìn quanh quất rồi chạy tót vào góc tường, ngồi thụp xuống co rùm lại. Hai tay ôm chặt lấy đầu. Khói trắng bốc lên nghi ngút khắp người cô vì quá xấu hổ.

“... Ư ư, k-không phải đâu. Em không biết gì hết...”

Cô lẩm bẩm, cố gắng phủ nhận thực tại.

Nếu cứ thế này mà bỏ qua thì cần gì pháp luật, cần gì cảnh sát nữa.

Tôi dùng nĩa xiên một viên thịt viên, tiến lại gần cô gái đang sắp sửa “nổ tung” vì xấu hổ kia.

“Mình ơi. Để anh đút cho ăn nhé?”

“...”

Nghe thấy câu đó, Ma Vương lẳng lặng đi vào kho lấy một sợi dây thừng rồi treo lên trần nhà.

Tôi còn chưa kịp trêu chọc gì mà đã định thăng thiên rồi sao? Tôi lập tức ngăn cô lại.

Kết quả là ngày hôm đó, tôi đã bắt cô ăn thật nhiều Mandrake, rồi cùng với Kim Đồng trêu chọc cô suốt cả đêm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!