Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Ma Cà Rồng

(Đang ra)

Hệ Thống Ma Cà Rồng

Jksmanga

Khi ánh mặt trời không còn là đồng minh, liệu Quinn sẽ trở thành vị cứu tinh của nhân loại hay là con quái vật đáng sợ nhất lịch sử?

5 0

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

(Hoàn thành)

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

Đừng nghĩ rằng chúng mày có thể chết một cách dễ dàng

161 0

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

(Đang ra)

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Nagatsuki Tappei

Câu chuyện xoay quanh cậu thiếu niên Natsuki Subaru và năng lực Trở Về Từ Cõi Chết cậu nhận được sau khi bị dịch chuyển tới một thế giới song song, thứ giúp cậu quay ngược thời gian để thay đổi số phậ

740 2986

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

28 522

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

13 35

WN - Lời ngủ mơ (2)

Lời ngủ mơ (2)

...

*- Cộc cộc cộc*

Tiếng gõ cửa sổ.

Đây là tầng 7 mà.

...

*- Cộc cộc cộc*

"... Sữa thì tôi vẫn đang nhận đều rồi."

... Không, người giao sữa chẳng đời nào lại leo lên bằng đường cửa sổ cả.

'Hóa ra là cô ấy...'

Mà cũng phải, còn ai vào đây nữa. Chắc chắn là Ma Vương, người đã cùng tôi cày game đến tận rạng sáng qua. Hôm nay cô ấy lại bám tường leo lên tận nhà tôi ở tầng 7. Cô ấy dính chặt vào cửa sổ như một con ve sầu. Đôi môi bị ép vào kính bẹt ra như mỏ cá vàng.

*- Xoạt!*

Vì cái bản mặt bánh đúc ấy trông quá sức khó coi nên tôi lỡ tay kéo rèm che lại. Thế là cô ấy cuống cuồng dùng "ngũ trảo" cào cấu loạn xạ, đòi tôi mở cửa cho bằng được.

*- Xoạt*

Tôi cẩn thận mở cửa sổ. Nếu cô ấy lại ngã xuống tầng 1 như lần trước rồi suốt ngày rên rỉ đau mông, bắt tôi cõng thì phiền phức không gì bằng.

"Lạy cậu, lần sau đi thang máy giùm cái được không? Cứ có tin đồn một đứa con gái mặc đồ đen chuyên leo tường chung cư là giá nhà sụt thê thảm đấy."

"Thế thì cậu phải giữ đúng hẹn chứ! Quên hôm nay là ngày gì rồi à?"

"Biết chứ. Là ngày còn 290 ngày nữa là kết thúc mùa giải Liên Minh Huyền Thoại."

"Sai bét!! Đã bảo là đi ngắm hoa anh đào mà! Đồ nghiện game này!"

"Nói cho cậu biết nhé, số ván game cậu chơi còn nhiều hơn cả tôi với Kim Đồng cộng lại đấy."

"Hừm. Thôi bỏ đi. Sáng ra cãi nhau không tốt lành gì."

"Cũng đúng. Nhưng tôi không muốn nghe câu đó từ miệng kẻ hôm qua vừa chửi nhau hăng máu với đồng đội rồi còn hẹn gặp mặt thanh toán nợ nần đâu."

"À nhắc mới nhớ, tôi check trang cá nhân KakaoTalk của nó rồi, thấy trên tay nó có hình xăm con lừa. Thế nên tôi đưa số điện thoại của cậu cho nó rồi. 8 giờ tối nay, cửa ra số 2 ga Seodaemun. Nhớ đi đúng giờ đấy."

"Cái đồ chết tiệt này! Sao lại bán đứng tôi! Cậu đánh nhau giỏi hơn tôi nhiều mà!"

*- Rầm, két...*

"Ơ kìa, Ma Vương của mẹ đến rồi đấy à."

"Con chào mẹ ạ!"

*- Lạch bạch*

Vừa thấy mẹ tôi, Ma Vương đã chạy ngay đến ôm chầm lấy bà. Mẹ tôi cũng cực kỳ quý Ma Vương. Chẳng hiểu sao bà còn thương cô ấy hơn cả con trai ruột là tôi nữa.

"Hôm nay con lại leo tường lên tận tầng 7 để vào nhà à."

Mẹ nhào nặn hai cái má mềm như bánh nếp của Ma Vương. Đây là sở trường của cô ấy... những thứ mềm mại...

"Hê hê. Mẹ ơi, sáng nay ăn gì thế ạ?!"

Ma Vương cũng gọi mẹ tôi là mẹ. Chuyện này đã có từ rất lâu rồi.

"Có cà rốt kho, canh cà rốt, cơm cà rốt, nước ép cà rốt..."

Gương mặt Ma Vương bỗng trở nên lạnh lẽo, cô ấy quay đi lẩm bẩm:

"Kì hi hít. Cái nhà chết tiệt."

"Hả? Con vừa nói gì cơ?"

"Ưm, không có gì đâu ạ. Mà mẹ biết không, hôm nay tụi con định đi dã ngoại đấy."

"Thế à? Hôm nay đi đâu? Quán net Neon? Quán net Hynix? Hay là lâu rồi mới đi trung tâm trò chơi?"

"Kì hi hít. Sai hết rồi! Hôm nay đi ngắm hoa anh đào ạ."

"Ôi trời, cuối cùng thì Dong-ha cũng chịu ra ngoài chơi rồi sao?! Tốt quá!"

Ma Vương lôi ra một giỏ bánh sandwich với vẻ mặt đầy tự tin. Những chiếc bánh được gói ghém trông rất bắt mắt và rực rỡ.

"Hí hí. Con cho mẹ một cái này. Đây! Mẹ ăn thử đi."

"Thật sao? Trông ngon quá!"

Mẹ cắn một miếng sandwich rồi bật cười ra chiều không còn cách nào với đứa trẻ này.

"Sandwich nhân kẹo vị quế à. Đúng là con rất hiểu khẩu vị của mẹ."

"Kì hi hít. Chứ lị! Thêm tương cà vào còn ngon nữa."

Ma Vương giúp mẹ phơi quần áo, lau bụi trên nóc tủ lạnh (nơi bình thường chẳng ai đụng tới), rồi còn phụ lau nhà. Cô ấy còn thay mẹ cằn nhằn tôi nữa.

"Này, ăn tương cà xong thì phải lật ngược chai lại chứ."

"Này, đã bảo đừng có ăn nhiều mì ly rồi mà!"

"Này, đừng có dùng đá cường hóa +9 nữa!"

"Cậu là mẹ tôi đấy à?! Bớt cằn nhằn đi!"

Đó là một đứa trẻ tươi sáng, thuần khiết và tốt bụng đến ngạc nhiên. Chỉ thỉnh thoảng đi uống rượu ở ngoài về là hay "tiện tay" cầm nhầm menu, gạt tàn hay trống lắc của người ta thôi.

Bữa sáng là món bít tết tương cà mà Ma Vương cực kỳ yêu thích cùng với sô-cô-la đường chiên. Tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của cà rốt - thứ mà cô ấy ghét cay ghét đắng.

Mẹ lấy thước dây ra đo chiều rộng và diện tích của miếng bít tết trên chảo, rồi đưa miếng to nhất cho Ma Vương. So với miếng của tôi thì đúng là sự khác biệt giữa đảo Jeju và đảo Ulleungdo vậy.

"Mẹ này. Con nhắc để mẹ nhớ, trên sổ hộ khẩu thì con mới là con trai ruột của mẹ đấy."

"Phải cho Ma Vương ăn nhiều chứ. Con cũng thích thế còn gì?"

"..."

... Ừ. Đúng là vậy thật.

Tôi gắp thêm miếng bít tết của mình vào đĩa của Ma Vương. Mẹ cũng đưa thêm cho cô ấy. Ma Vương xua tay từ chối:

"A, không được đâu. Đồ quý giá thế này con không nhận được đâu. Hai người lấy lại đi."

Nói thì nói vậy, nhưng Ma Vương đã dùng nĩa ghim chặt miếng bít tết để chúng tôi không thể lấy lại được nữa.

Sau bữa ăn, chúng tôi gọi Hạc Giấy. Ma Vương vỗ tay hai cái, con hạc từ trên trời hạ cánh xuống ban công.

*- Phạch phạch*

Con hạc giấy cô ấy đeo trên cổ sau một năm đã thực sự biến thành một con hạc giấy khổng lồ. Nó có thể chở tôi và Ma Vương đi bất cứ đâu.

"Hạc Giấy ơi! Đến nhà Kim Đồng trước đi. Chắc giờ này nó vẫn còn ngủ đấy."

"Dạo này Kim Đồng sao rồi?"

"Ừm, khá hơn trước rồi."

Kim Đồng là đạo diễn điện ảnh vừa đạt thành công vang dội với bộ phim <Ma Vương Cà Rốt> – một tác phẩm có đề tài nhạt nhẽo về chuyện tình giữa Ma Vương và một gã phu khuân vác.

Gần đây cậu ta đang vướng vào lùm xùm liên quan đến các bình luận ác ý.

Chẳng biết có phải "phim giả tình thật" trong lúc quay phim không mà cậu ta dính tin đồn hẹn hò với nữ diễn viên nổi tiếng Rebecca. Tôi cũng từng gặp cô ấy vài lần. Trông cũng có vẻ là người tốt, nhưng không hiểu sao cứ khiến người ta muốn đấm cho một phát vào mồm.

Vấn đề là gần đây khi tham gia một chương trình giải trí, Rebecca đã chứng minh mình là "đồ ngốc" khi không thể đếm số quá 50, khiến cư dân mạng chế giễu không ngớt.

Kết quả là Kim Đồng nổi điên, điên cuồng chửi bới đáp trả từng bình luận một cho đến khi bị cảnh sát bế đi, mãi mới dàn xếp ổn thỏa để được thả ra.

*- Cộc cộc*

Đã đến nhà Kim Đồng. Đó là một căn biệt thự lộng lẫy. Thực ra đây không phải nhà Kim Đồng, mà là nhà của lũ gà con mà Kim Đồng đã mua cho.

Gõ vào cửa sổ, Kim Đồng đã đợi sẵn, tay ôm một con gà con rồi leo lên lưng hạc.

"Ổn không đấy?"

"Ổn chứ sao không. Đi thôi."

"Có muốn đưa cả Rebecca đi cùng không?"

"Thôi đi. Tôi bảo cô ấy khi nào giải xong hết đống bài tập Kumon (chương trình học bổ túc cho trẻ em) thì mới được ra ngoài. Xuất phát!"

"Đi thôi! Đi ngắm hoa anh đào nào!"

*- Vút!*

Hạc Giấy lại dang cánh bay đi.

*- Vi vu*

Chuyến bay xé toạc làn gió xuân dịu nhẹ. Không khí buổi sáng trong lành tràn ngập vào lồng ngực.

Cảm giác thật tuyệt vời.

Tôi vô cùng yêu thích khoảnh khắc này.

"Ưm, chỗ nào thì đẹp nhỉ!?"

Ma Vương nhìn quanh quất xuống dưới, quan sát những con phố ngập tràn sắc hoa anh đào. Cạnh trạm xe buýt viền xanh cũng đẹp, băng ghế trên con đường rợp bóng cây cũng tuyệt, hay ven đường nơi có dãy hàng quán ăn uống đầy cánh hoa rơi cũng rất ổn.

"Hay là đến công viên hồ đi! Nghe đồn ở đó có rồng thần Leviathan xuất hiện đấy!"

"... Thế kỷ 21 rồi còn rồng thần gì nữa."

"Không đâu Dong-ha. Là thật đấy. Có nhiều người tận mắt chứng kiến lắm. Nhìn này."

Thấy tôi không tin, Kim Đồng đưa mạng xã hội cho tôi xem. Nhìn ảnh thì thấy người ta còn chụp ảnh chung với Leviathan, đá cầu, rồi còn kết bạn theo dõi nhau nữa.

Thế này thì còn gì là rồng thần huyền thoại nữa.

Đã đến bờ hồ. Có lẽ vì là cuối tuần nên rất đông người tụ tập. Có người chơi cầu lông, có hai cha con đang chơi bắt bóng.

"Hiaaaa...!"

"Ồ..."

Nhìn từ trên cao, cái hồ có hình dáng như một con lừa. Bao quanh mặt nước là những hàng cây anh đào hồng nhạt tạo thành một đường viền tuyệt đẹp. Những cánh hoa anh đào rơi rụng trên mặt hồ lấp lánh dưới ánh mặt trời. Miêu tả nơi này là chốn bồng lai tiên cảnh cũng không hề quá lời.

"Ô, ôi trời! Đẹp vãi chưởng!"

"Đã bảo không được dùng từ đó rồi mà? Nhưng đúng là đẹp thật."

"Khà! Cảnh sắc tuyệt đỉnh. Mau xuống thôi! Ồ, mấy em gái đằng kia cũng xinh đấy chứ!"

Kim Đồng chỉ tay về phía mấy cô gái đang ngồi trên thảm. Mấy cô nàng trông có vẻ thích gây chú ý trên TikTok với mái tóc nhuộm đủ màu đỏ, tím, vàng. Gương mặt họ trông có vẻ gian xảo như đang họp bàn xem hôm nay sẽ "tế" tiệm làm tóc nào. Chẳng hiểu sao tôi không muốn lại gần họ chút nào.

*

Chúng tôi trải thảm cạnh cây anh đào nhìn ra hồ và ăn sandwich. Định bụng bảo là vừa ăn sáng xong sao giờ lại ăn tiếp, nhưng thấy gương mặt hạnh phúc của cô ấy khi đang phân vân không biết nên cho tôi ăn loại sandwich nào trước, tôi lại thôi.

*- Nhồm nhoàm*

"Ừm, sandwich nhân kẹo vị cơm cháy à."

"Ư hự, đen đủi thật. Của tôi là sandwich kẹo bạc hà..."

"Vâng. Hì hì. Thế nào, ngon chứ?"

"Lúc nãy đưa cho mẹ vị quế... rồi Kim Đồng vị bạc hà, có phải cậu lại đi khoắng sạch giỏ kẹo ở quán thịt nướng không đấy?"

...

"L-làm ơn! Đừng báo cảnh sát nhé. Lần này mà bị bắt nữa chắc chắn là án tử hình đấy!"

... Hóa ra cô ấy đã có tiền án tiền sự về vụ này rồi cơ đấy.

Dù vậy, chúng tôi vẫn ăn sandwich mà không một lời phàn nàn. Ăn cũng tạm được, chỉ là hơi đau răng chút thôi.

...

*- Chạm*

Một cánh hoa anh đào lững lờ rơi xuống mặt miếng sandwich. Tôi cứ thế cắn luôn. Vị của nó cũng chỉ là vị sandwich kẹo cơm cháy thôi...

Thực ra sandwich thế nào cũng chẳng quan trọng. Bây giờ mới là buổi sáng, ngày còn dài. Hôm nay chúng tôi sẽ dành cả ngày ở bờ hồ mát mẻ, cảnh đẹp này để ngắm hoa anh đào.

Sẽ chẳng có ai làm phiền chúng tôi. Đói thì ăn món gì đó ngon lành, không quên dùng chiếc máy ảnh mang theo để lưu lại thật nhiều kỷ niệm. Chơi mệt thì nằm ngủ trên thảm cỏ đầy cánh hoa rơi, đến đêm thì mỗi đứa mua một lon bia ở cửa hàng tiện lợi, rồi kéo nhau về nhà tôi cày game thâu đêm suốt sáng cũng được.

...

... Thật tốt. Bình yên quá đỗi.

*- Ầm ầm ầm*

"C-cái gì thế! Tiếng động gì vậy!?"

"Nhìn kìa, dưới hồ có cái gì đó..."

*- Tõm!*

Một con rồng xanh khổng lồ vọt lên. Chính là ngôi sao mạng xã hội Leviathan. Nó đang tiến về phía chúng tôi với vẻ mặt cực kỳ giận dữ.

*- Gào ooo!*

"Này! Tại cậu làm sandwich vị cơm cháy nên nó mới nổi giận đấy!"

"H-hừ! Ăn thử đi rồi hãy nói!"

Ma Vương ném một chiếc sandwich vào miệng Leviathan.

*- Rắc rắc*

*- Ực*

Leviathan lộ vẻ mặt mãn nguyện. Cơn giận tan biến, nó vẫy vẫy cái đuôi. Đúng là khẩu vị điên rồ thật. Hay là Ma Vương với Leviathan cùng một tộc nhỉ?

Sau khi ăn ngon lành miếng sandwich, Leviathan mỉm cười rạng rỡ rồi bay vòng quanh chúng tôi.

"Ôi, hình như nó muốn chơi cùng tụi mình đấy!"

Vừa hay bên này cũng có ba người, có thể chơi 2 chọi 2. Chúng tôi oẳn tù tì để chia đội. Tôi và Ma Vương một đội, Kim Đồng và Leviathan một đội.

"Hú hú, vậy hình phạt là... phải ăn cái sandwich vị kẹo sâm này!"

Ma Vương giơ một chiếc sandwich lên hét lớn.

"... Sao cậu lại làm ra cái thứ đó cơ chứ."

Thà nhảy xuống hồ chết đuối còn hơn là phải ăn thứ đó. Leviathan cũng lộ vẻ mặt kiểu "cái này thì hơi quá".

Tất cả đều hừng hực khí thế.

"Nào, trò chơi đầu tiên là!!"

Ma Vương hào hứng bắt đầu giải thích luật chơi.

*

Tôi mở mắt. Là phòng ngủ của tôi, trong lâu đài Ma Vương.

"... Anh vừa mơ thấy một giấc mơ đẹp à?"

Cô ấy mỉm cười chua chát hỏi. Có lẽ tôi đã vô thức mỉm cười khi nói mớ.

"... Cũng bình thường."

...

"Làm sandwich cho anh nhé?"

Cô ấy hỏi.

...

"Ừ."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!