Lễ hội (3)
Hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm thăm thẳm bao trùm.
Đường phố hiện ra với khung cảnh náo nhiệt đặc trưng của một khu chợ đêm lễ hội.
Ma Vương đang bước đi, hai tay đưa về phía trước nâng niu quả táo cầu vồng. Trong số rất nhiều quả táo ở đó, cô đã chọn cho mình một quả có dòng chữ ưng ý nhất.
“Rốt cuộc trên quả táo đó viết gì thế?”
“Bí mật.”
Dù là do máy hỏng hay bất cứ lý do gì, Ma Vương cũng chẳng bận tâm. Điều quan trọng là chính tay cô đã nắm bắt được vô vàn vận may trong tình yêu.
Tâm trạng cô đang ở mức tốt nhất. Nụ cười chẳng lúc nào rời khỏi khóe môi.
“E hế hế... Á!”
Đang tung tăng bước đi trên phố thì cô vấp chân, ngã nhào một cú rõ đau về phía trước.
- Lăn lông lốc
Có lẽ vì thấy xấu hổ nên cô liền lộn nhào thêm hai vòng nữa như thể vốn dĩ định làm thế, một cách tự nhiên để khỏa lấp sai lầm.
... Nhưng chẳng phải lộn vòng như thế còn xấu hổ hơn sao?
Đứng dậy, Ma Vương chẳng mảy may để ý, lại tiếp tục bước đi uyển chuyển.
- Ngoảnh lại
Cô quay đầu nhìn tôi một cái.
“... Hi hi hi.”
Rồi lại nhìn quả táo một cái.
...
Lời tôi đã thốt ra đêm qua, khi cõng cô đi dạo dọc bờ biển.
- Ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày vui vẻ suốt cả ngày.
Thật may vì tôi đã có thể giữ trọn lời hứa đó.
“Hi hi hi. Sắp đến lúc ăn gì đó chưa nhỉ?”
Ma Vương vừa nói vừa xoa xoa bụng.
“Chẳng phải lúc nãy cô vừa ăn hai cái xúc xích khoai tây rồi sao?”
“Này. Ngươi nói câu đó với ý đồ gì vậy?”
“Ý đồ là rủ cô đi ăn bánh trứng đấy.”
“Ôi, chắc là ngon lắm đây.”
*
Ma Vương đã ăn sạch năm cái bánh trứng. Nhìn cô ăn một cách ngon lành, những ký ức tuổi thơ trong tôi lại ùa về mồn một.
- Mẹ chỉ cần nhìn Dong-ha ăn thôi là cũng thấy no rồi.
- Đáng tiếc là con không bị lừa bởi mấy lời đường mật khiến mình con được hưởng lợi thế đâu. Mẹ coi con là đứa trẻ con mũi dãi chưa biết gì đấy à? Mẹ cũng ăn mau đi.
- ... Cái thằng bé này, mới bảy tuổi đầu mà sao lại nói năng như thế...
...
Đúng là chỉ cần nhìn thôi cũng thấy no lòng.
Hóa ra ngày ấy, lời mẹ nói không phải là lời nói dối.
“Cho tôi thêm một cái bánh trứng nữa nhé?”
Ma Vương mở chiếc ví rách nát, lấy ra mấy đồng xu.
Số tiền cô đang dùng đều là tiền cô đã chắt bóp, dành dụm từng chút một.
Dù Dorothy đã đề nghị cho cô rất nhiều tiền tiêu vặt nhưng cô không nhận. Cô nói rằng tiền vé tàu, chi phí đi lại đã mang ơn quá nhiều rồi nên thấy rất ngại.
Cô bảo rằng số tiền thu thập được từ việc đánh đuổi những kẻ xâm nhập bấy lâu nay là đủ để tận hưởng lễ hội rồi.
“Cái này là quà tặng kèm ạ.”
Ma Vương bày tỏ lòng cảm ơn rồi ăn đến cái bánh trứng thứ sáu.
“... Nếu ăn nhiều thế thì sao cô không mua luôn bánh trứng đà điểu mà ăn.”
“Bánh trứng đà điểu? Có cả loại đó nữa sao?!”
“...”
Thật không hiểu nổi, cái cơ thể nhỏ bé kia chứa được bao nhiêu thức ăn nữa đây. Chỉ thấy thật kỳ diệu.
Tôi hồi tưởng lại những ký ức ở trong Tháp.
- Không được. Ngươi ăn đi. Lần này ta không nhường đâu.
- Ưmmm, ta không thích trứng đâu. Ngươi ăn đi.
- Oa, cái đứa vừa ngã xuống kia có sô-cô-la kìa! Hi hi. Phải cho bạn mình mới được. Nào, há miệng ra~.
...
Suốt thời gian qua, hễ có món gì ngon là cô lại bận rộn nhường cho tôi, còn bản thân thì hầu như chẳng ăn gì.
Có lẽ đó là sự nhường nhịn vì cô muốn tôi bớt chán nản với tòa tháp tối tăm và hoang vắng đó chăng.
Dù thực ra cô lại thích những món ngon đến thế này.
...
Cảm ơn cô.
Nhưng tôi sẽ không bao giờ chán tòa tháp đó đâu.
Bởi vì ở đó có cô.
“...?!”
Ma Vương đang nhai bánh trứng ngon lành thì ánh mắt chạm ngay vào mắt tôi. Cô lại bắt đầu dè chừng.
“Ta... dừng ăn nhé?”
“Ông chủ. Gói cho tôi thêm ba cái bánh trứng nữa.”
Sau đó, tất cả những món ăn vặt nào mà Ma Vương "thẩm định" đạt yêu cầu, tôi đều mua gói lại hết.
Đây gần như là lần đầu tiên cô ăn uống thịnh soạn đến thế. So với chuyến đi trước, khi hai người phải chia nhau một bát mì tôm, thì lần này sung túc hơn hẳn.
Từ những món ăn của Trái Đất như gà xiên nướng, ngô nếp, khoai tây nguyên củ cho đến những món ăn chỉ có ở thế giới này. Tất cả đều rất hợp khẩu vị của cô.
"Đúng là thiên đường đồ ăn ngon! Hi hi."
...
Và mức độ hài lòng của tôi tỉ lệ thuận với thời gian cô mỉm cười.
Quả nhiên, đến đây là quyết định đúng đắn.
“Tiếp theo ăn gì đây?”
Cô lại bắt đầu tìm kiếm mục tiêu mới.
“Nhưng cô không thấy no sao? Cứ đà này cô ăn sập cả khu chợ mất.”
“Không sao đâu. Ta có buff <Cái dạ dày của Trư Bát Giới> mà.”
“Cái buff đó cô vừa bịa ra đúng không? Chẳng qua là cô ăn khỏe thôi chứ gì?”
“Đi đằng kia xem đi.”
“Lại đánh trống lảng rồi.”
Nơi Ma Vương dẫn tôi đến vì thấy lạ lẫm là một chiếc xe tải bán kẹo đường Dalgona.
Mùi đường nướng tỏa ra gợi lên một nỗi nhớ da diết.
“Món này lâu rồi mới thấy nhỉ.”
“Khịt khịt, có mùi ngọt lẫn với mùi cháy. Cái này ngon không?”
“Cũng không tệ.”
Đang đứng xem thì tôi nghe thấy tiếng xì xào phía sau.
- Này, có khách du lịch vào cửa hàng của lão Tareto khó tính kìa.
- Làm sao giờ... Có nên ngăn họ lại không?
Ở đây, tại Urupu này cũng có người khó tính sao?
Nghe họ nói vậy, nhìn kỹ lại thì khuôn mặt của ông chủ đầu trọc đúng là trông khá dữ dằn thật.
“Gì đây... Lần đầu thấy kẹo đường à? Phiền chết đi được. Ăn thử cái này đi.”
Lão đưa ra một mảnh kẹo đường hình ngôi sao xinh xắn từ chiếc bát có ghi chữ <Bản dùng thử>.
- Rắc
“Ngon quá!”
Ma Vương vừa cắn một miếng đã thốt lên lời khen ngợi mà cô đã nói hàng chục lần trong ngày hôm nay.
- Rắc
Tôi cũng ăn thử một miếng. Không bị cháy, màu vàng sáng, đúng là một miếng kẹo đường được làm rất khéo.
“Ôi, ngon thật đấy. Ông chủ đúng là cao thủ đấy nhỉ?”
“Đã bảo là đừng dùng từ đó rồi mà.”
Trước lời khen của cô, mặt ông chủ hơi ửng đỏ.
“... Hừ, dù sao cũng chẳng có khách, cứ ăn cho chán rồi đi. Không cần tiền đâu.”
Rồi lão lúi húi đưa thêm kẹo đường cho tôi và Ma Vương.
‘... Chẳng qua là một lão già khẩu xà tâm phật (Tsundere) bình thường thôi mà.’
Có vẻ như chỉ cần thế này thôi cũng đủ để trở thành một "phản diện" có tiếng ở cái làng quê Urupu này rồi.
“Hình dáng đẹp mà vị cũng ngon nữa.”
Trước những lời khen dồn dập, tôi thấy khóe môi ông chủ đầu trọc khẽ giật giật. Sao người này lại đáng yêu thế nhỉ?
“Ơ? Kia là cái gì thế?”
Ma Vương chỉ vào tấm áp phích treo trên tường và hỏi.
Dòng chữ <Thử thách tách kẹo Dalgona!> ban đầu có lẽ vì không ai quan tâm nên chủ quán nản lòng, sau đó đã gạch chéo dấu chấm than để trở thành <Thử thách tách kẹo Dalgona>.
“... Chẳng có gì đâu. Dù sao cũng chẳng ai chơi. Chắc nhìn chán ngắt chứ gì, hừ.”
Tareto tỏ vẻ hờn dỗi.
“Là gì thế? Giải thích cho tôi đi mà!”
“... Cô có hứng thú với trò tách kẹo này à?”
“Có ạ!”
Trước câu hỏi đầy tò mò của Ma Vương, ông chủ đưa ra những miếng kẹo Dalgona để bên dưới. Trong những miếng kẹo tròn có in hình tam giác, hình tròn, ngôi sao, cá heo... Nếu dùng kim khều nhẹ để tách được hình ra mà không làm vỡ thì thành công. Nghe nói còn có cả phần thưởng nữa.
“Tôi muốn chơi thử. Vậy tôi chọn hình chim cánh cụt.”
“Không được.”
Ông chủ, người vừa hào hứng giải thích cho Ma Vương, bỗng ngăn lại.
“Người mới bắt đầu làm cái đó khó lắm. Thất bại rồi cô lại buồn cho mà xem. Chết tiệt. Cứ chọn hình tam giác đi.”
... Cái lão đầu trọc này, sao lại ngọt ngào đến thế chứ?
“Nhưng mà, nếu thành công thì được tặng con gấu bông kia đúng không? Tôi muốn thử. Cho tôi hình chim cánh cụt đi.”
Mặc cho ông chủ can ngăn, Ma Vương vẫn khăng khăng chọn hình chim cánh cụt. Cô tập trung cao độ, khều từng chút một, nhưng rồi vì quá tham lam mà lỡ tay làm gãy mất phần mỏ.
“... Thật đáng tiếc... Nhưng vì thất bại rồi nên tôi không thể đưa gấu bông cánh cụt cho cô được. Một lần ngoại lệ sẽ làm đảo lộn trật tự.”
Ông chủ còn tỏ ra tiếc nuối hơn cả Ma Vương. Một người như thế này mà bị đồn là khó tính thì đủ hiểu dân làng ở đây hiền lành đến mức phi thực tế như thế nào.
“Ư ư, khó quá đi.”
Tách kẹo Dalgona không hề dễ như vẻ ngoài của nó. Chìa khóa của thành công là sự điềm tĩnh như lúc bắt đầu và sự điều tiết lực nhất quán cho đến phút cuối. Nếu bị đánh lừa bởi cảm giác phấn khích khi hình dạng dần hiện ra mà trở nên tham lam, thì ngay lập tức sẽ xôi hỏng bỏng không.
“Ừm... Tôi thì...”
Tôi chỉ vào cái hình trông có vẻ khó nhất. Đó là hình "Sự tạo dựng chim cánh cụt" với hai con chim cánh cụt chạm cánh vào nhau.
“... Cái gì?! Cái đó ngay cả ta cũng không làm được đâu. Đừng có làm liều rồi lại đau lòng, bảo chọn hình tam giác thì không nghe. Nhiệt huyết của tuổi trẻ là liều thuốc độc đấy.”
... Lão đang nói về trò tách kẹo đường thôi đúng không?
“Không sao đâu. Tôi tự tin mà.”
Hồi tiểu học, vì tôi tách kẹo quá giỏi nên đã từng bị liệt vào danh sách đen của cửa hàng văn phòng phẩm trong xóm.
“Nếu cậu đã nói đến mức đó thì ta cũng không cản nữa.”
Tôi nhận lấy miếng kẹo "Sự tạo dựng chim cánh cụt" từ tay ông chủ và bắt đầu dùng kim khều.
- Sột soạt
“... Oa, nhanh và tinh xảo thật đấy.”
- Sột soạt
...
Tôi liếc nhìn ông chủ một lát. Lão đang nắm chặt hai nắm đấm, vẻ mặt đầy lo lắng dõi theo. Khi mắt chạm mắt với tôi, lão liền ngoảnh mặt đi chỗ khác vờ như không quan tâm. À, đáng yêu vãi chưởng. Chắc bằng khoảng 0.2 Ma Vương.
Một lúc sau.
- Tách
“Đây ạ. Ông kiểm tra đi.”
“Ơ, ơ kìa! Tuyệt quá đi mất! Ngươi thật là!!”
Không chỉ Ma Vương mà cả ông chủ với khuôn mặt dữ dằn kia cũng giơ tay reo hò vui sướng.
“... Ồ! Không ngờ cậu lại làm được thật! Có muốn gia nhập 'Tứ đại thiên vương Dalgona' của ngôi làng này không? Dù hiện tại mới chỉ có mình ta thôi!”
... Đừng có tạo ra mấy cái chức danh kiểu đó cho trò tách kẹo chứ.
“Ông sẽ đưa gấu bông cánh cụt cho chúng tôi chứ?”
“Không, với một người đàn ông như cậu thì phải là con cánh cụt này mới xứng đáng. Ha ha ha.”
Tareto cười sảng khoái rồi đi vào phía sau cửa hàng. Một lát sau, lão mang ra một con gấu bông cánh cụt màu vàng kim.
“Cầm lấy đi! Cả cửa hàng chỉ có một con duy nhất thôi đấy!”
“Ông chắc chứ?”
“Tất nhiên! Thay vào đó, nếu có dịp thì lần sau lại ghé qua nhé!”
“Cảm ơn ông.”
Tôi chào lão rồi quay lưng đi. Tareto có vẻ rất vui vì lâu lắm mới có một vị khách ghé thăm.
“Oa oa oa...”
Ma Vương nhìn con gấu bông với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
“Đây.”
“... Hả?”
Tôi đưa con gấu bông cánh cụt cho cô.
“Cầm lấy đi.”
- Chộp lấy!
“À, không! Ta không nhận được đâu.”
“Tay đã vươn ra chộp lấy rồi còn gì...”
Nghe tôi nói vậy, Ma Vương giật mình rụt tay lại như bị bỏng.
“Xin lỗi. Ta lỡ tay định dùng sức mạnh để cướp lấy.”
“Cô định dùng sức mạnh để cướp thật đấy à?! Sao cô lại nhiễm mấy cái thói xấu đó từ đâu thế!?”
Dù nói vậy, tôi vẫn ấn con cánh cụt vàng vào đôi bàn tay đang từ chối của cô.
“... Cảm ơn ngươi, ta không biết phải làm sao nữa... Hay là ta lấy thân đền đáp nhé?”
“Đừng có nói mấy câu đó khi còn chẳng hiểu ý nghĩa của nó là gì.”
“Cảm ơn ngươi. Cảm ơn ngươi. Ta chẳng biết nói gì khác nữa.”
“... Không cần nói thế đâu... Sau này tôi cũng sẽ làm cho cô nhiều thứ khác nữa.”
“...”
“...”
“... Làm đi.”
“... Cô nói gì cơ?”
“À, không có gì. Mà quan trọng là, đã cho rồi thì sau này không được nói lời khác đâu đấy nhé!?”
Tôi thậm chí còn ký tên vào "Giấy chứng nhận chuyển nhượng vật phẩm quý giá" mà Ma Vương đưa ra để cô yên tâm.
*
- Lạch bạch
“Cô định cứ ôm khư khư thế à? Coi chừng mất đấy.”
“Ưmmm, ta sẽ ôm nó suốt nên không có chuyện đó đâu. Trừ khi cánh tay ta bị chặt đứt.”
“... Sao cô lại nói chuyện đáng sợ thế.”
Ma Vương không cất con gấu bông cánh cụt vào không gian riêng như những món đồ ăn đã đóng gói. Cô ôm chặt nó bằng cả hai tay và tung tăng khắp phố.
Điểm dừng chân tiếp theo là khu trò chơi bắn súng. Nếu dùng nỏ đồ chơi bắn trúng bóng bay thì sẽ có quà.
- Vút
- Cộp
- Vút
- Cộp
“Khó quá nhỉ...”
Ma Vương đã thử vài lần nhưng không giỏi lắm. Nghĩ lại thì tôi chưa từng thấy cô sử dụng vũ khí bao giờ. Thứ duy nhất cô dùng là thanh Bastard để... nấu ăn.
“Ưm, ta dùng 'cú búng trán bay xa' để làm nổ bóng có được không?”
“... Không được. Đưa đây cho tôi.”
Tôi nhận lấy chiếc nỏ từ tay cô. Dù hình dáng khác với súng ở Trái Đất nhưng bản chất thì vẫn vậy.
Tôi rất tự tin vào khả năng bắn súng của mình. Hồi ở trong quân ngũ, tôi luôn đạt thành tích 20/20, hoặc tệ nhất cũng là 19/20 phát trúng đích.
‘... Tập trung... Điều hòa nhịp thở. Tì vai đại loại thế này...’
- Vút
- Bùm
- Vút
- Bùm
Với những mũi tên còn lại, tôi bắn nổ sạch những quả bóng nhỏ 10 điểm.
“... Sao ngươi lại... sao lại... mạnh đến thế?”
...
Nghe cô nói mình "mạnh", tôi thấy trong lòng có chút khó tả.
Nhưng cũng giống như việc chính cô cũng không thể giải thích rõ ràng tại sao mình lại mạnh, tôi cũng chẳng biết giải thích sao về kỹ năng chơi game của mình.
“Chúc mừng quý khách! Tổng điểm là 50, quý khách có thể chọn bất cứ thứ gì mình muốn ở đây.”
Một cô gái Half-elf xinh xắn chỉ cho tôi xem kệ trưng bày giải thưởng.
... Ừm.
À. Có một thứ rất hợp.
“Cho tôi lấy cái đó.”
Sau khi nhận phần thưởng, tôi dẫn Ma Vương đến một con phố tối và yên tĩnh phía sau lều của cửa hàng.
Bởi vì ngoài kia quá ồn ào và chật chội.
“Giờ mới thấy yên tĩnh một chút.”
“Hi hi hi, ngươi nhận được quà gì thế?”
“Cô không thấy sao?”
“À, ừ. Vì ta biết nếu ta nhìn, ngươi lại chọn cái gì đó cho ta mà.”
...
Đó chính là điều tôi muốn.
“... Như vậy không được sao?”
“À, không phải là không được... Nhưng ngươi cũng phải có thứ mình muốn chứ. Như là robot này, xe cảnh sát này, hay là... quần lót phụ nữ giống như Kim Đồng chẳng hạn...”
“... Tôi có điên đâu.”
Nhưng xe cảnh sát thì cũng hơi muốn một chút đấy.
“Tôi thích nhất là thấy cô hạnh phúc. Thế nên tôi chỉ chọn quà cho cô thôi.”
“... Ư a ư a...”
“Lại đây nào.”
Tôi bảo Ma Vương lại gần rồi tháo chiếc dây buộc tóc cũ kỹ mà cô vẫn hay dùng ra. Ngay lập tức, mái tóc dài vốn được buộc lệch sang một bên xõa xuống tận thắt lưng.
Dưới ánh đèn của chợ đêm, mái tóc ấy bồng bềnh, thanh khiết.
‘...’
Trong phút chốc, tôi bị mê hoặc bởi hình ảnh đó. Khuôn mặt xinh đẹp của cô dường như là thứ mà tôi sẽ chẳng bao giờ có thể quen được. Và lẽ tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ thấy chán.
... Không phải lúc để ngẩn ngơ.
Tôi nắm lấy lọn tóc theo cách mà Ma Vương vẫn hay buộc. Mái tóc mát lạnh như nước suối trong khe núi, mượt mà trôi qua kẽ tay tôi không một chút vướng víu.
“Ơ? Cái đó là?”
“Từ giờ hãy dùng cái này nhé.”
Tôi buộc tóc cho cô bằng chiếc dây buộc tóc có đính chiếc trâm hình củ cà rốt vừa nhận được.
...
“À, xong rồi.”
Tôi giữ vai cô và nhìn thẳng vào mặt cô.
Khuôn mặt cô đỏ ửng như một quả hồng chín mọng.
“... Có phải ngươi... lén đọc tiểu thuyết người lớn của Kim Đồng viết không?”
“... Không có mà.”
...
“Rất hợp với cô đấy.”
Nghe câu đó, cô liền giấu mặt vào bóng tối đổ xuống sau tấm lều.
“... Hèn hạ thật.”
“... Ơ? Cái gì cơ?”
“Mồ, lúc nào cũng chỉ có mình ta trông như kẻ ngốc thôi. Ta cũng sẽ tấn công đây.”
- Lạch bạch, lạch bạch
Ma Vương đang trốn trong bóng tối bước ra. Mặt cô giờ còn đỏ hơn lúc nãy. Cô vươn hai tay nắm lấy vai tôi.
- Chộp lấy
Cô nhón chân, đưa mặt sát lại gần.
Gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.
“... Ngươi ấy à.”
...
“Làm thế nào mà ngươi cũng có thể đỏ mặt giống như ta được nhỉ?”
“...”
Ma Vương lấy hết can đảm để hỏi, điều đó hiện rõ trong mắt cô.
- Thình thịch, thình thịch
Tôi không muốn nói dối cô chút nào.
Tôi khẽ ôm lấy cô và nói.
“... Nếu làm thế này.”
...
Trái tim tôi đập mạnh đến mức không thể ôm cô thêm được nữa. Tôi buông vòng tay đang quấn lấy cô ra.
Ma Vương, người định đi "trêu" người khác nhưng lại tự chuốc lấy "họa", giờ đỏ lựng như một con Trùm cuối sắp nổ tung.
“Này, nàyyy... Đến lượt ta tấn công mà sao ngươi lại làm thế...”
...
Và rồi, sự im lặng quen thuộc lại ập đến.
...
Lại ngượng ngùng rồi.
Biết sao được đây. Ma Vương à...
Lần này cô lại hy sinh nhé.
“... Cô nên đi đánh răng đi. Miệng toàn mùi bánh trứng kìa.”
“!!!!!”
- Pyo-ro-rong
- Chika-poka
Ma Vương vội vàng dùng ma pháp đánh răng đến tận ba lần.
... Dĩ nhiên là chẳng có bất kỳ mùi gì cả.
Ngoại trừ hương trái cây thoang thoảng vốn có của Ma Vương.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
