Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Lễ hội (2)

Lễ hội (2)

“Dù là ta đi chăng nữa, lần này cũng không nhường được đâu.”

Cuối cùng chúng tôi cũng bước vào căn lều có tấm biển thông báo thẳng thừng về những màn hù dọa bất ngờ mang tên <Nhà Ma>. Bên trong cực kỳ rộng rãi.

Tôi đi tiên phong, Ma Vương lủi thủi theo sau.

- Cộp, cộp.

- Sột soạt, sột soạt.

Từ phía sau, cô ấy cất giọng run rẩy gọi tôi.

“Này, này nhé. Người bạn đang đi sát rạt vào tường vì sợ hãi của ta ơi. Nế-nếu bây giờ ngươi muốn, ta sẽ cho phép ngươi ra ngoài đấy. Đổi lại, ngươi phải vừa nói ‘Mình là đồ nhát gan’ vừa làm tay vòi voi xoa đầu ta cơ.”

“... Chính cô mới là người đang xoắn cả lên, trốn sau lưng tôi chực khóc đấy chứ... Nếu bây giờ cô biết điều mà cúi chào gập bụng xin tha thứ, thì người bao dung như tôi có thể cân nhắc quay về đấy?”

“... Khi... khi hi hít? Ngươi muốn khiêu chiến đấy à? Nói cho ngươi biết, ta chẳng sợ gì đâu nhé? Trong số bạn bè của ta, có cả những Undead đáng sợ nữa đấy... Ma-mau bỏ cuộc đi. Muốn ra ngoài thì bây giờ là lúc thích hợp nhất đấy.”

“Thế thì cô đi mà dẫn đầu đi, đồ bạn-thân-của-Undead.”

“... Ơ?”

- Sột soạt, sột soạt.

- Cộp, cộp.

“Ma Vương này. Cô biết gì không?”

Tôi hỏi cô ấy khi cô đang dè dặt bước đi phía trước.

“... Biết gì cơ?”

“Về con ma sống trong Nhà Ma ấy...”

“... Thì, thì dù sao cũng là người hóa trang thôi mà? Ta xem phim tình cảm lần trước nên biết thừa rồi. Định dùng cái đó để hù ta hả, còn lâu nhé...”

“Phải... cô nói đúng. Nhưng nghe bảo trong số những con ma đó, có lẫn một con ma thật đấy.”

- Khựng.

“Cái gì?”

“Nghe nói có một con ma thật trà trộn vào.”

Tôi từng nghe câu chuyện như thế ở đâu đó rồi.

Tự mình tưởng tượng ra cảnh đó khiến tôi cũng thấy lạnh sống lưng. Thế nhưng, nhìn cái bóng lưng đang run bần bật vì sợ hãi của cô ấy trông đáng yêu đến mức tôi không thể dừng lại được. Đúng là kiểu cùng kéo nhau xuống hố mà.

“Nếu lọt vào mắt xanh của con ma đó... nghe bảo sẽ mãi mãi không thể rời khỏi Nhà Ma này đâu.”

“Ư ư ư, ư ư ư ư...”

Ma Vương bịt tai lại rồi lắc đầu nguầy nguậy. Thế nhưng, lúc này cô ấy cũng chẳng thể thốt ra lời đòi quay về được.

Vì cô ấy đến đây là để dán cái nhãn "đồ nhát gan" lên đầu tôi, nếu giờ chính miệng đòi ra thì cái danh hiệu đó sẽ đeo bám cô ấy suốt đời mất.

...

Mà cái Nhà Ma này cũng lạ, chẳng thấy bóng dáng con ma nào mấy.

“... Ủa? Cái gì đây? <Tuyệt đối đừng kéo>?”

Trước mắt Ma Vương đang đi phía trước là một sợi dây treo lủng lẳng cùng với biển cảnh báo như thế.

“Chẳng lẽ... cô định kéo...”

- Rẹt.

“Cái đồ dở hơi này! Người ta bảo đừng kéo sao cô lại kéo!”

“Thì, thì tại vì! Làm sao mà nhịn được cơ chứ... Hả? Tiếng gì thế?”

- Thình thịch thình thịch.

- Ké-é-é-éc!

Quay đầu về phía phát ra âm thanh, tôi thấy một người phụ nữ mặc đồ trắng, chân trần đang lao đến như điên dại.

*

Tôi sợ ma. Chỉ sợ mỗi ma thôi.

Hồi nhỏ, cứ đang chuyển kênh mà thấy mấy chương trình kiểu "Chuyện lạ đêm khuya" hay "Truyền thuyết quê hương" là tôi chuyển đi ngay lập tức.

Trước khi đi xem phim, tôi luôn cử bạn bè hoặc mấy bạn nữ tốt bụng định mời tôi xem phim miễn phí đi trinh sát trước để xác nhận xem có poster phim kinh dị nào không.

Dù đã cẩn thận như thế, nhưng ngày nào lỡ va phải cái ảnh ma trên mạng là y như rằng đêm đó mất ngủ.

“Lì lợm thế không biết! Bộ là Đội Hỏa Tiễn hả?!”

Thông thường ma trong Nhà Ma chỉ hù dọa tại điểm trực của mình thôi chứ nhỉ. Vậy mà vị này cứ bám đuôi chúng tôi không rời. Tinh thần trách nhiệm với nghề nghiệp cao quá mức rồi đấy.

- Thình thịch...

“Phù... hà... Kh-không xong rồi! Đường cụt rồi. Giờ tính sao đây?”

Ma Vương đang chạy bỗng dừng lại, thở hổn hển hỏi.

“... Hà, hà... Tình huống máu chó thật đấy.”

- Thình thịch thình thịch...

Tiếng bước chân của con ma từ xa đang dần tiến lại gần.

“Hay, hay là đánh trả nhé?”

“Đánh đấm gì! Tuyệt đối không được! Cô định giết nhân viên bán thời gian đóng vai ma đấy à?”

...

Không đời nào người ta lại bố trí đường cụt ở lối thoát hiểm. Chắc chắn phải có lối thoát nào đó quanh đây.

- Thình thịch thình thịch.

Ngay khi tiếng bước chân của con ma trắng toát đã tiến gần đến mức cảm nhận được rung động dưới mặt đất.

‘Tìm thấy rồi.’

Tôi nhìn thấy một cái bốt có ghi chữ <Nơi trú ẩn khỏi ma> ở bên cạnh. May quá, có tận hai cái.

- Cạch.

Mở cửa ra, bên trong là một không gian chật hẹp chỉ vừa đủ cho một người chui vào.

“Ở đây này. Chắc là concept chui vào đây thì sẽ an toàn đấy. Cô cũng mau vào cái kia đi.”

“Ừ!”

Tôi chẳng mảy may suy nghĩ mà chui tọt vào bốt. Cũng không quên khóa cửa từ bên trong.

- Rắc rắc rắc rắc.

Con ma đang tiến lại gần với những khớp xương vặn vẹo đến mức khó tin trông có vẻ ngoài khá "hợp mốt". Ý tôi là trông nó sợ một cách rất hiện đại, không hề quê mùa.

Trong lúc tôi đang sợ đến mức quên cả thở.

- Cạch, cạch.

...

- Á, không mở được!

Tiếng xoay nắm cửa lạch cạch vang lên bên cạnh cùng với giọng nói tuyệt vọng của Ma Vương.

“Cái gì?!”

- Cái này... cửa hộp không mở được! Chắc bị khóa rồi!

“Thì, thì cứ dùng sức mà mở đi! Cô chẳng phải gánh được tạ 25 tấn đó sao!”

- Không được! Peter Pan bảo làm hỏng đồ đạc là bị xử tử đấy!

Chết tiệt. Lại là cậu hả, James?

- Cạch, cạch! Cạch!

Điên mất thôi. Chỗ này hẹp đến mức một mình tôi còn thấy chật. Tuyệt đối không thể chứa được hai người.

- Đang... đang đến kìa! Ngay trước mặt luôn!! Phải biến thành món ngó sen kho thôi...! Á, không đủ mana!

“...”

Hầy... cái đồ ngốc này.

Phen này chắc chắn gặp ác mộng rồi.

- Cạch.

Tôi mở cửa bước ra, vội vàng đẩy Ma Vương đang ngồi thụp xuống vào trong cái bốt của mình.

“Á, còn, còn ngươi thì sao!?”

“Phải đóng cửa lại đã. Cho tay vào đi!”

- Rầm.

Sau khi tống cô ấy vào và đóng cửa lại, tôi quay đầu nhìn thì thấy con ma đã đứng ngay sát sạt, nhìn chằm chằm vào tôi.

- Khẹc khẹc khẹc khẹé-é-éc!

“Á á á á!!”

Và thế là tôi co rúm người lại, chịu trận trước màn hù dọa tổng lực của con ma. Nó vặn vẹo cơ thể, gào thét ngay trước mặt tôi... Dù là lần đầu gặp mặt có hơi thất lễ, nhưng đúng là làm trò đủ kiểu.

- Khẹc khẹc khẹc khẹc!

Làm ơn... làm vừa vừa thôi rồi đi đi... trước khi tôi phát khóc đây này.

- Cạch.

“Đừng làm thế! Đừng ăn thịt bạn ta!”

Không... tôi đã cất công hy sinh rồi mà.

Ma Vương lao ra khỏi bốt, chạy đến ôm lấy tôi đang co quắp bằng đôi tay nhỏ bé của mình.

Đôi tay đang ôm chặt lấy tôi của cô ấy run lên bần bật.

...

Tiếng rắc rắc của con ma bỗng dừng lại. Tôi hé mắt nhìn thì thấy nó cũng đang mỉm cười hài lòng khi nhìn hai kẻ nhát gan đang ôm nhau run rẩy.

...

Một lát sau, con ma rời đi, để lại hai viên kẹo dưới chân chúng tôi.

*

“Khi hi hít. Thật là tầm thường quá đi? Đúng không? Giữa chừng ta còn thấy buồn ngủ nữa cơ đấy.”

“Công nhận. À, chán đến mức suýt chết luôn đây này.”

Hai kẻ nhát gan sau khi thoát khỏi Nhà Ma và đã an toàn thì bắt đầu ra vẻ ta đây hết mức có thể.

Nhìn đôi chân vẫn còn đang run lẩy bẩy của cô ấy thì thấy cũng chẳng khác gì tôi là mấy.

...

“Cảm ơn nhé.”

Ma Vương nhìn tôi với khuôn mặt ửng hồng và mỉm cười thật tươi. Cô ấy thực hiện động tác cúi chào gập bụng như đã nói lúc đầu.

“Ngươi đã chiến đấu với ma vì ta.”

... Có chiến đấu đâu. Chỉ là bị ăn hành thôi mà.

“... Vì ta không quen với việc có ai đó chiến đấu thay mình... nên cảm ơn ngươi nhé.”

...

“Biết ơn thì đừng có mà tự tiện xông ra như thế chứ.”

“... Hề hề.”

Ma Vương tiến lại gần định ôm tôi nhưng rồi lại dừng lại.

“... Chỗ này vẫn còn đập thình thịch đây này.”

Ma Vương chỉ vào ngực trái của mình và nói. Vì cô ấy chỉ một cách quá lộ liễu nên mặt tôi bỗng nóng bừng lên.

“... Chắc là do sợ quá thôi.”

“... Ừ. Chắc là vậy rồi.”

- Ùng ục.

Tiếng bụng của Ma Vương kêu lên.

“...”

“...”

“... Này. Ngươi đang nghĩ gì đấy? Ngươi nghĩ ta là đồ heo đúng không?”

“... Deja vu à.”

Hình như lúc nãy trước khi đi tàu hải tặc cô ấy cũng nói câu này thì phải.

*

Tiện thể vì lời hứa hôm qua, cũng để được gợi ý thực đơn và ủng hộ xúc xích, tôi ghé qua chỗ Min-sik.

“Ưm. Ngon quá. Hề hề.”

Ma Vương ăn trông thực sự rất ngon lành. Nhìn cô ấy cầm hai cây xúc xích khoai tây hai tay, cắn từng miếng cân đối, tôi bất giác mỉm cười như một người cha. Min-sik cũng nhìn Ma Vương với vẻ mặt đầy mãn nguyện.

“Khà, đây mới chính là niềm vui của việc buôn bán chứ.”

“Hay là sau khi quay về với Ma Vương, mình thử cho cô ấy làm Mukbang (Video ăn uống) nhỉ.”

“Ồ, ý hay đấy? Lượt xem chắc chắn sẽ bùng nổ cho xem.”

Lúc đó, Ma Vương đang trong buổi "Mukbang trực tiếp" bỗng chạm mắt với chúng tôi thì giật mình run bắn.

“... À, xin lỗi nhé. Tại ta tham ăn quá. Ta sẽ chia cho mọi người.”

...

Có vẻ như ăn một cây xúc xích cũng khiến cô ấy thấy ngại. Cô ấy bèn bóc hai miếng khoai tây một cách bủn xỉn rồi đưa cho chúng tôi...

“?”

“?”

Cô ấy đưa cây xúc xích cho chúng tôi, còn mình thì ăn miếng khoai tây vừa bóc ra.

“... Bảo là chia cho cơ mà. Cô hào phóng đến mức nào vậy hả.”

“... Ta ăn hết cũng được chứ?”

“Được. Cứ ăn hết những gì cô muốn đi, không ai nói gì đâu.”

Nghe vậy, Ma Vương mới lộ vẻ mặt thoải mái hơn và bắt đầu ăn tiếp cây xúc xích.

“Haha. Tốt quá. Cảm ơn ngài đã ăn ngon miệng như vậy. Ma Vương tiểu thư, lát nữa ngài định làm gì?”

“... Nhồm nhoàm. Ăn xong, chơi game, chẹp... ném vòng nhồm nhoàm, làm, nhồm nhoàm.”

“Nuốt xong rồi hãy nói. Trước khi bị ăn đòn đấy.”

- Ực.

“Ta sẽ đi dạo quanh đây! Biết đâu lại tìm thấy cửa hàng xúc xích khoai tây như thế này nữa thì sao? Rồi còn chơi game... Gắp thú? Ta cũng muốn thử cái đó nữa.”

“À, vậy thì rút quẻ bói vận may thì sao ạ?”

“Không! Miễn đi!!”

Ma Vương xua tay lia lịa như muốn nôn ra máu. Cũng phải, nếu ở đây mà rút trúng quẻ "tán gia bại sản" thì có khi cả hòn đảo này chìm nghỉm luôn mất. Vận đen của Ma Vương đúng là đến mức đó đấy.

“A, vậy sao? Tôi nghe nói những cặp đôi rút được quẻ bói tình duyên tốt thì sẽ bền lâu lắm đấy...”

“... Cái gì?! Anh nói thế là ý gì?! Đồ Nhọn kia. Nói cho rõ ràng xem nào!”

“Phụt, Nhọn.”

“...”

Ma Vương chỉ vào cái que xúc xích rồi hỏi.

Theo lời của Nhọn, trong ngôi làng này có một tiệm rút quẻ bói rất nổi tiếng vào mỗi dịp lễ hội, nghe bảo nó linh nghiệm đến mức có rất nhiều trường hợp đã trở thành sự thật.

“... Này. Cô định làm cái đó thật à?”

“Thì, thì dù là bạn bè... vẫn có thể rút quẻ được mà.”

“Không... vấn đề không phải ở chỗ đó... Cô không biết vận may của mình thế nào à?”

“... Ta biết. Nhưng... ta nhất định phải làm.”

Quyết tâm đã định, Ma Vương nắm chặt nắm đấm. Sau đó, cô ấy bắt đầu nhặt rác xung quanh rồi vứt đi.

‘... Định làm việc thiện để tăng tỉ lệ thành công đấy à.’

Dù luôn sống lương thiện nhưng toàn bị phản bội, Ma Vương đã từng được đền đáp vào dịp Giáng sinh năm ngoái.

“Vậy là quyết định đi nhé. Vị trí của nó là ở...”

Ma Vương chăm chú lắng nghe vị trí mà Nhọn vừa chỉ tay vừa giải thích.

“À đúng rồi, Dong-ha này. Tuyệt đối đừng bỏ lỡ màn pháo hoa nhé. Làng bọn tao có rất nhiều nghệ nhân pháo hoa đầy nhiệt huyết. Pháo hoa do các nghệ nhân bắn lên theo lượt nổi tiếng là cực kỳ đẹp đấy.”

“Hay đấy. Cậu cũng đi xem chứ?”

“Ừ. Tao cũng sẽ đóng cửa hàng sớm để đi xem với Sara.”

“Biết rồi. Cảm ơn nhé. Vất vả cho cậu rồi. Chào nhé.”

*

Từ nãy đến giờ, cứ thấy cửa hàng nào hay trò chơi nào thú vị là cô ấy lại dừng chân, nhưng trên đường đến chỗ rút quẻ bói mà Min-sik đã nói, cô ấy chẳng thèm ngó nghiêng gì cả.

“Ơ, trò ném bóng nảy kia trông có vẻ vui đấy. Không chơi thử à?”

“Không sao đâu. Những gì định chơi sau này, ta đều nhớ kỹ trong đầu rồi.”

“... Ừ.”

...

Rút quẻ à...

Thú thật là tôi thấy lo lắng nhiều hơn.

Nếu được, tôi mong cô ấy đừng làm.

Vì nếu là cô ấy, chắc chắn sẽ rút trúng cái gì đó kinh khủng cho xem.

Tôi không muốn nhìn thấy một Ma Vương u sầu thêm nữa.

- Nhộn nhịp.

Đúng như lời Min-sik nói, tiệm rút quẻ bói rất đông khách, dòng người xếp hàng dài dằng dặc.

“Tất cả những người ở đây... đều là người yêu của nhau sao?”

“Chắc là vậy rồi.”

“... Hề hề.”

“...? Hàng dài quá, hay đi chơi cái khác rồi quay lại?”

Ma Vương lắc đầu. Cô ấy đi xuống cuối hàng và đứng vào đó.

“Ta sẽ đợi.”

“... Được rồi. Tôi cũng sẽ đợi cùng cô.”

Đối với cô ấy, khoảng thời gian này chắc hẳn là vô cùng quý giá, chắc hẳn cô ấy muốn thưởng thức nhiều món ăn và trò chơi đa dạng hơn nữa.

... Vì một lễ hội như thế này, có lẽ đây là lần cuối cùng.

Ma Vương vẫn tiếp tục đứng xếp hàng chờ đợi. Cô ấy nhắm nghiền mắt và cầu nguyện.

- Anh yêu ơi. Chúng mình trúng Táo Bạch Kim này! Vui quá!

- Trời ạ, tiếc là không phải Táo Cầu Vồng...

- Thôi mà! Cái đó vốn dĩ có mấy khi ra đâu! Thế này là tốt lắm rồi!

Tiếng trò chuyện của các cặp đôi vừa rút quẻ xong đi ngang qua lọt vào tai chúng tôi.

Nghe nói các cấp độ từ thấp đến cao gồm có Táo Bạc, Táo Vàng, Táo Bạch Kim, và cực kỳ hiếm khi xuất hiện Táo Cầu Vồng.

Có lẽ họ đã thiết kế để không có những lời lẽ tiêu cực, tránh làm những người rút phải quẻ không tốt cảm thấy thất vọng.

Vì vậy, có lẽ ngay cả Táo Bạc cũng sẽ không ghi những lời xấu, nhưng mà...

“... Lầm bầm lầm bầm.”

Ngay cả thứ mà Ma Vương đang chắp tay lầm bầm cầu nguyện lúc này là Táo Vàng. Vì chính cô ấy cũng biết vận may của mình, nên cô ấy chỉ mong không phải là quẻ thấp nhất, mong có được một chút may mắn thôi.

...

‘Mình cũng không mong cầu gì nhiều. Vì đó là Ma Vương mà.’

Dù có rút trúng Táo Bạc đi chăng nữa, mong sao trong đó có ghi những lời mà cô ấy muốn nghe.

Và cuối cùng cũng đến lượt cô ấy.

- Ực.

Ma Vương nắm chặt đồng xu trong tay một lát rồi bỏ vào máy rút quẻ.

- Keng.

Tiếng đồng xu rơi xuống đáy máy vang lên lanh lảnh.

...

...

...

‘... Gì thế này?’

Chẳng lẽ máy rút quẻ bị hỏng rồi sao.

Nó chẳng nhả ra cái gì cả.

Rõ ràng là cho đến tận lượt ngay trước chúng tôi, nó vẫn hoạt động tốt mà.

“...”

Thậm chí còn không được cả Táo Bạc. Ma Vương nhìn cái máy với khuôn mặt thẫn thờ trước kết quả nằm ngoài dự tính.

Thế rồi.

- Lạch cạch, lạch cạch.

Bên trong máy vang lên những âm thanh náo loạn, rồi.

- Cộp.

“!”

“!!!!”

- Cộp, cộp...

- Ào ào ào!

Vô số Táo Cầu Vồng tuôn ra không ngớt.

Ma Vương đưa đôi bàn tay run rẩy ra, ôm đầy một vòng tay những quả Táo Cầu Vồng.

“Oa... oa... u oa... a a a a...”

Đôi môi xinh đẹp của cô ấy không thốt nên lời.

Đồng tử đang rung động dữ dội của cô ấy dõi theo những dòng chữ khắc trên Táo Cầu Vồng.

Toàn là những lời lẽ tốt đẹp không thể tốt hơn được nữa. Trong số đó, có một câu đập vào mắt tôi.

<Tình yêu sẽ đơm hoa kết trái bất kể mọi thử thách>

Lúc đó, một người có vẻ là nhân viên thuộc tộc Half-Elf chạy đến.

“Ôi trời, xin lỗi quý khách! Thật xin lỗi. Chưa bao giờ xảy ra chuyện này cả... Chắc là máy bị hỏng rồi.”

“... Không phải đâu.”

“Dạ?”

Ma Vương nở nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay. Cô ấy ôm chặt những quả Táo Cầu Vồng đầy ắp trong hai tay.

“Không phải hỏng đâu! Chắc chắn không phải đâu! Hề hề hề.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!