Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

716 11908

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

30 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 54

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 857

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 509

WN - Cho tôi quà nữa

Cho tôi quà nữa

"... Sao thế?"

Đang dở bữa ăn, tôi cất tiếng hỏi khi nhìn bàn tay Ma Vương đang chìa ra trước mặt.

"... Muốn cái này à?"

Tôi cầm hũ muối đặt bên cạnh mình rồi đặt vào lòng bàn tay cô ta.

Ngay lập tức, vẻ mặt Ma Vương hiện rõ sự ngỡ ngàng.

"...!"

...

Lại giở chứng gì nữa đây.

Phản ứng của cô ta kiểu như "Không phải cái này!". Trông cô ta có vẻ đang cực kỳ bối rối.

"... Không phải. Ăn xong hôm nay chúng ta sẽ chơi cờ vua."

Chưa kịp nhấc thìa lên Ma Vương đã nói một câu làm tôi mất cả hứng ăn uống. Cái biểu cảm đó... chắc chắn rồi. Nhìn đôi lông mày khẽ giật và khóe miệng đang cố gồng lên để không bị trễ xuống kia...

'Cô ta đang muốn gì đó ở mình.'

Nhãn quan của một chuyên gia bắt bệnh cảm xúc Ma Vương như tôi chắc chắn không sai đi đâu được.

'Muốn cái gì mới được chứ?'

Ngay cả khi đang ăn, ánh mắt Ma Vương vẫn đảo liên hồi đầy xao động.

Lúc thì nhìn xuống dưới gầm bàn, lúc lại dáo dác nhìn quanh. Ai nhìn vào cũng biết là cô ta đang tìm kiếm thứ gì đó... Khiến tôi phân tâm đến mức chẳng còn cảm nhận được mùi vị thức ăn nữa.

'... Cứ lờ đi vậy.'

Tôi mặc kệ sự bận rộn đến mất tập trung của Ma Vương mà quay lại chú tâm vào bữa ăn. Là cá nướng. Món tủ của tôi.

'Cá nướng à...'

Những ký ức chết tiệt lại bắt đầu ùa về.

*- Anh Dong-ha. Đây, em lọc xương cho anh rồi này. Nào, há miệng ra, "A~" đi.*

*- Đồ con khốn... à không, Dorothy hả? Thứ cô đưa cho tôi là xương cá mà?*

*- Vâng. Thì em lọc ra rồi mới đưa cho anh đấy thôi.*

*- Kha kha kha!*

'Hừ lự! Con mụ pháp sư khốn khiếp này!!'

- Rắc! Rắc!

"Sao, sao thế!?"

'Chết tiệt.'

Vì mải mê trút giận vào đôi đũa mà con cá đã bị tôi dầm nát bét. Tiếc quá...

"Ngươi không biết lọc xương cá à?"

"Không, không phải thế..."

"Được rồi. Đưa đây."

Ma Vương cẩn thận gắp phần cá tôi vừa làm nát bét vào đĩa của mình như thể đang nâng niu báu vật. Rồi chỉ trong chớp mắt, cô ta lọc sạch đống xương vụn và đặt phần thịt lên thìa của tôi.

"Ăn đi. Giờ thì được rồi đấy."

...

'Dù sao thì vẫn tốt hơn con mụ Dorothy khốn khiếp kia.'

Đã lâu lắm rồi tôi mới lại được ăn cá do người khác lọc xương cho. Tôi cảm thấy hơi, thực sự là chỉ một chút thôi, biết ơn Ma Vương.

'Xin lỗi vì lúc nãy đã rủa cô bị hóc xương cá mà chết nhé.'

"Này, ngươi."

"Hử?"

Ma Vương, kẻ nãy giờ vẫn đang tìm kiếm thứ gì đó như chú chó nhỏ bị thả rông trên đồng cỏ, bỗng lên tiếng.

"Cái áo đó, hợp với ngươi lắm."

Cô ta chỉ vào chiếc áo hoodie đã tặng tôi hôm qua và nói.

"... Ừ. Biết rồi."

...

Rồi sao nữa? Đang khen tôi đấy à? Tôi hoàn toàn không đọc được mục đích của cô ta.

Ma Vương dành cho tôi một cái nhìn không hài lòng rồi lại cầm nĩa tiếp tục bữa ăn.

*

"... Chiếu tướng."

Tôi khẽ liếc nhìn sắc mặt Ma Vương rồi kết thúc ván đấu. Vậy là cô ta đã thua 4 ván liên tiếp. Cứ ngỡ cô ta sẽ vò đầu bứt tai hay sùi bọt mép mà lên cơn co giật... nhưng may thay, cô ta có vẻ không cay cú lắm.

- A, thật là...

Chỉ dừng lại ở một tiếng thở dài như vậy.

Dù tôi thắng liên hoàn, nhưng có lẽ những màn điều binh khiển tướng kịch tính mà tôi tạo ra đã nằm trong ngưỡng chấp nhận được của cô ta.

'Nhưng mà...'

Nãy giờ cô ta cứ dáo dác tìm cái gì thế nhỉ?

"Cô đang tìm gì à?"

Tôi quyết định hỏi thẳng. Vì trông có vẻ không phải chuyện gì quá nghiêm trọng...

"Hả? Ngươi nói gì cơ?"

"Tôi hỏi là cô đang tìm gì à."

Cái miệng đang há ra ngơ ngác của cô ta lập tức ngậm chặt lại. Đôi mắt đỏ nheo lại sắc lẹm.

...!

'Lại làm sao nữa đây hả trời!'

"Này, ngươi biết không."

"... Ừ."

"Cái áo đó. Hợp với ngươi lắm."

...?

Sao cứ lặp đi lặp lại một câu thế nhỉ?

'Khoan đã, nhắc mới nhớ, lúc bữa ăn đầu tiên cũng vậy?'

*- Ngon không?*

Ma Vương đã hỏi đi hỏi lại không biết bao nhiêu lần là món ăn có ngon không. Khi tôi tuôn ra một tràng khen ngợi, cô ta đã cười hớn hở đến tận mang tai.

'Ra là vậy... Tóm lại là cái con mụ thích-nghe-khen này muốn...'

"Áo không chỉ đẹp thôi đâu, mà chắc vì cô tự tay đo đạc rồi làm nên nó vừa khít luôn, tôi thích lắm. Ưng ý cực kỳ."

Dù là câu trả lời rập khuôn như đọc sách giáo khoa, nhưng vì cô ta vốn dĩ khá đơn giản nên chắc sẽ không bắt bẻ gì đâu.

Đúng như dự đoán, mặt cô ta rạng rỡ hẳn lên như chú cún con thấy chủ mở hộp thức ăn.

"Th-thật à?"

"Chứ còn gì nữa."

Tự dưng tôi thấy phổng mũi. Chẳng lẽ mình lại là người đàn ông cực kỳ thấu hiểu tâm lý phụ nữ sao? Mà cũng phải, bị mấy con mụ đó tẩn cho nhừ tử mỗi ngày thì ai mà chẳng phải học cách nhìn sắc mặt người khác cơ chứ.

- Chìa

Ma Vương lại chìa bàn tay trắng muốt ra như lúc nãy ở bàn ăn.

"..."

"..."

"... À."

Tôi đặt quân Vua vừa ăn được của cô ta vào lòng bàn tay đó.

Dù có thắng đi chăng nữa, quân Vua vẫn là lòng tự trọng của người chơi. Cầm quân Vua của đối phương mà mân mê là hành động thiếu tôn trọng.

Nhận lấy quân Vua từ tay tôi, Ma Vương có vẻ vẫn còn điều gì đó bứt rứt, đôi môi cứ mím lại rồi lại mở ra. Cuối cùng, cô ta bắt đầu cắn móng tay trầm tư.

'Chắc chắn rồi.'

Có. Chắc chắn cô ta đang muốn điều gì đó ở mình.

'Dù là gì đi nữa... thì cũng đừng hỏi.'

Ví dụ như thấy một người bạn mặt mày ủ rũ cứ thở ngắn than dài, mình lịch sự hỏi thăm, rồi nó bảo: "Tiền phẫu thuật cho con chó của tao không đủ. Không biết có ai cho vay tiền không nhỉ?".

Nếu nó biết mình đang có tiền trong tay, thì một nghĩa vụ đạo đức sẽ đè nặng lên vai mình. Khi đó, những lời an ủi kiểu "Ừ, cố lên nhé" sẽ trở thành sự đạo đức giả, và thực tế mình sẽ trở thành kẻ máu lạnh bỏ mặc động vật đang hấp hối.

Tóm lại, trong lúc chưa biết chính xác nhu cầu của cô ta là gì, thì giả mù sa mưa là thượng sách.

'Lờ đi. Cứ lờ đi.'

Khi tôi đưa trả lại những quân cờ đã chết của Ma Vương, cô ta không xếp lại bàn cờ mà lấy túi ra lùa hết quân vào trong.

"Ơ? Nghỉ à?"

"... Đi chơi Bubble Bubble thôi."

'... Đúng là thích gì làm nấy.'

Cô ta kẹp bàn cờ đã gập đôi vào nách, dáng vẻ đầy tâm sự rồi bước ra khỏi phòng.

*

- Bíp bíp bíp

'Ơ... ơ..?'

Người ta nói tai nạn giao thông thường xảy ra với những tài xế lâu năm hơn là những người mới lái đang tập trung cao độ.

Giờ đây khi đã khá quen tay với trò Bubble Bubble, có lẽ vì chủ quan mà tôi đã gây ra một vụ tai nạn thảm khốc.

- Rầm rầm rầm

Con khủng long hồng của Ma Vương đã bị kẻ địch mà nhân vật của tôi đẩy ra đè bẹp dí thành miếng bánh đa. Ngay sau đó, con khủng long hồng kêu lên một tiếng thảm thiết rồi bay biến khỏi màn hình.

...

'Hic!'

Thôi xong đời rồi.

Xong đời thật rồi.

Sắp đến màn thưởng rồi mà...

Một trong những thứ Ma Vương thích nhất chính là kẹo vàng trong trò Bubble Bubble.

- Tinh tinh!

Vật phẩm điểm cao với âm thanh nghe rất sướng tai khi ăn được. Cô ta chưa bao giờ nhường kẹo vàng cho tôi cả. Chỉ cần tôi liếc nhìn thôi là cô ta sẽ nhảy tưng tưng đến đớp lấy ngay lập tức rồi cười hì hì. Vui đến mức ngồi bên cạnh mà cứ nhún nhảy không thôi.

Thế nhưng... vì pha xử lý đi vào lòng đất của tôi, cô ta thì chịu khổ còn phần thưởng là kẹo vàng thì con khủng long xanh của tôi lại hưởng trọn. Đúng là "cốc mò cò xơi".

"X-xin lỗi! Chết tiệt! Thực sự xin lỗi cô! Xin hãy tha mạng cho tôi!"

Mồ hôi tay chảy ròng ròng làm cái tay cầm game trơn tuột. Tôi vội vàng chắp tay xin lỗi rối rít. Nếu cô ta muốn, tôi thậm chí đã sẵn sàng tâm thế cởi trần quỳ lạy (Dogeza) tạ tội.

"... Ngươi."

Ma Vương với đôi mắt đỏ ngầu mở miệng. Cảm giác như cô ta sắp dùng hàm răng đó mà nhai nát tôi đến nơi rồi.

- Ực

"... Vâng..."

"Cái áo đó. Hợp với ngươi lắm."

- Cạch.

...

"....... Cảm ơn. À thì, kẹo vàng tôi sẽ tìm cách bù đắp cho cô sau."

"... Ừ."

Ma Vương thở dài một tiếng như thể đã từ bỏ điều gì đó, rồi lại quay mắt về phía màn hình. Cô ta bắt đầu lại từ con số 0 với con khủng long hồng vừa hồi sinh.

...

Rốt cuộc là.

'Sao lại thế nhỉ?'

Ma Vương hôm nay khác hẳn mọi ngày.

Hay là sắp tận số rồi? Nếu thật vậy thì đúng là tin đại hỷ.

'Chẳng thể tập trung chơi game nổi...'

Cứ đà này, thế nào tôi cũng lại làm trò ngớ ngẩn rồi hại chết nhân vật của Ma Vương lần nữa cho xem. Cần chút thời gian để thở. Tôi dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể, cố gắng không làm cô ta phật lòng mà ướm hỏi:

"Tôi đi uống chút nước được không?"

Cứ ngỡ lời đề nghị ngay sau khi vừa gây ra lỗi lầm tày đình sẽ bị bác bỏ, nhưng...

"... Ừ."

Cô ta lại đồng ý một cách khá dễ dàng.

*

'Chết tiệt... rốt cuộc là có chuyện gì chứ.'

Tôi không quay lại ngay mà đứng bên bàn đắn đo hồi lâu.

'Hay là cứ hỏi thẳng xem cô ta cần gì nhỉ.'

Không được. Sao lại tự mình chui đầu vào hang cọp chứ? Dù không biết là thứ gì, nhưng nhìn cái cách cô ta không nói thẳng thừng như mọi khi, chắc chắn đó là thứ không dễ dàng cho đi được. Tốt nhất là cứ ngậm miệng ăn tiền cho đến khi sự chú ý của cô ta chuyển sang việc khác.

'Nản thật sự...'

Dạo này sống mà cứ phải nhìn sắc mặt người khác còn khổ gấp 20 lần hồi mới đi lính, sống thế này thì sống làm quái gì không biết.

... Quay lại thôi. Muộn quá có khi cô ta lại nổi điên thật.

- Cộp.

Cánh tay tôi vô tình va phải đống tờ rơi trên bàn làm chúng rơi lả tả khi tôi định đứng dậy.

Vốn dĩ nguyên tắc của tôi là không chạm vào đồ đạc của cô ta, nên tôi vội vàng nhặt lên để trả về chỗ cũ trước khi bị ai đó bắt gặp.

'... Cái gì đây. ...Trao đổi quà tặng với người thân thiết?'

Mắt tôi dừng lại ở nội dung trong một tờ rơi cũ kỹ trông như sách dành cho trẻ em. Nội dung nói về những tác động tích cực của văn hóa tặng quà và nhận quà, cũng như những hành vi bị cấm kỵ. Chẳng hạn như việc chỉ trích hành động đòi hỏi sự đền đáp một cách lộ liễu.

...!

Tôi đã hiểu lý do tại sao cả ngày hôm nay cô ta cứ nhắc đi nhắc lại về chiếc áo hoodie đã tặng tôi rồi.

'Thật sự là vì cái này sao?'

Nhưng nhìn lại những hành động ngây ngô đến lạ lùng của Ma Vương thì điều này cũng có vẻ hợp lý. Tặng quà mà không thấy được đáp lại. Đó chính là lý do khiến cô ta khó chịu.

Cái tờ tạp chí chết tiệt này lại đi nhồi nhét vào đầu lũ trẻ chưa hình thành thế giới quan cái tư tưởng thoải mái rằng cứ tặng quà đi rồi sẽ được đáp lại...

Biết được nguyên nhân không làm tôi vui lên mà chỉ thấy tương lai mịt mù. Một kẻ nghèo kiết xác, "trùm cuối" của bang cái bang trong hầm ngục như tôi thì đào đâu ra quà cáp mà tặng cô ta cơ chứ?

'Điên mất thôi. Phải đưa cái gì đó mới được.'

Nếu cứ lờ đi, không biết cô ta sẽ lên kế hoạch trả thù hèn hạ đến mức nào. Chết tiệt... Thân là Ma Vương mà cũng bày đặt đòi hỏi.

Tôi vò đầu bứt tai như một người cha không xu dính túi đang loay hoay tìm quà sinh nhật cho con gái, nhưng mãi mà chẳng nghĩ ra được gì.

'... Thôi kệ. Cứ làm theo cách của mình vậy.'

*

Ma Vương với đôi mắt lờ đờ như cá ươn đang điều khiển con khủng long hồng chạy qua chạy lại trên màn hình. Cô ta chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái khi tôi mở cửa bước vào.

'... Trông như mất hồn vậy.'

Có lẽ lý do cô ta không mắng nhiếc hay hành hạ tôi là vì trong tờ rơi có bảo tặng quà rồi thì đừng có đòi hỏi đền đáp lộ liễu. Một kẻ có thể dùng một tay bẻ gãy cổ con Allosaurus như cô ta mà lại đi nghe theo mấy lời đó thì đúng là chuyện nực cười nhất thế gian. Sao không thấy chỗ nào bảo không được giam giữ người khác trái phép nhỉ?

"... Này, nhận lấy đi."

Đôi đồng tử vô hồn của cô ta hướng về phía đầu ngón tay tôi.

"... Hử? ...... Cái gì thế?"

"Quà đấy."

Nghe thấy chữ "quà", đôi mắt trống rỗng của cô ta lập tức mở to.

"Cái này là... hạc giấy... Nó được yểm một loại thuật giả kim, một năm sau sẽ biến thành một bộ máy chơi game cực kỳ thú vị. Quà tặng đấy. Nhưng nếu bị rách hoặc bị cháy thì sẽ mất linh nghiệm."

Dĩ nhiên là bốc phét rồi. Người bình thường nghe qua là biết lừa đảo ngay, nhưng biết làm sao được. Thứ duy nhất tôi có lúc này là giấy và cái miệng dẻo quẹo thôi.

"L-là trò chơi gì thế?

Khuôn mặt trắng bệch của Ma Vương nhanh chóng hồng hào trở lại. Đúng như dự đoán, cô ta đã cắn câu.

"Cái đó thì tôi cũng không biết. Phải đợi đến lúc đó mới biết được."

Một món quà hội tụ đủ các yếu tố: sự kỳ vọng vừa phải, tính ngẫu nhiên, và đánh trúng sở thích chơi game của cô ta. Chỉ cần cô ta tin lời tôi thì coi như êm xuôi.

"Cảm ơn ngươi nha!!"

Nhìn cô ta nhảy cẫng lên vì vui sướng, tôi biết cú lừa đã thành công. Sợ hạc giấy bị rách, Ma Vương cẩn thận đón lấy, thậm chí còn dùng cả hai tay nâng niu như vật phẩm cúng tế. Đồ ngốc nghếch.

"Ta nhất định sẽ bảo quản nó thật tốt cho đến một năm sau."

"... Ừ. Để vào cái hộp nào đó..."

"Sự bảo hộ của Demeter, cái chạm của Gaia, đầu của Titan, màn đêm vĩnh cửu..."

- Oong, oong, oong

Mỗi lần cô ta thốt ra một câu, con hạc giấy lại được bao phủ bởi những vầng sáng của các loại bùa chú cấp độ tận thế.

... Đúng là cách bảo quản kiểu Ma Vương.

Xem chừng cô ta định biến con hạc giấy thành phượng hoàng luôn rồi.

... Dù sao thì mọi chuyện cũng đã được giải quyết ổn thỏa.

...

Một năm sau ư?

Làm quái gì có phép màu nào biến hạc giấy thành máy chơi game chứ.

Nhưng chẳng sao cả.

Vì tôi chắc chắn mình sẽ không ở lại đây cho đến lúc đó đâu.

Nếu một năm sau mà vẫn còn bị nhốt ở cái xó này, tôi thà lấy khăn trải bàn làm dù rồi nhảy xuống lầu cho xong.

"Một năm sau chúng ta nhất định phải cùng chơi trò đó nhé!"

Nhất định, tôi sẽ nhảy xuống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!